Chương 20
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Chương 20

Kỳ Bất Nghiên bước ra, bước chân rất chậm, chuông bạc trên y phục vẫn phát ra âm thanh khe khẽ, dù sao tay chân hắn đều đeo chuỗi bảy chiếc chuông nhỏ, ngọn nến trong tay chập chờn lúc sáng lúc tối.

Nửa khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối.

Trong bóng tối, Kỳ Bất Nghiên dường như đang cười, ngũ quan diễm lệ: "Lá gan ngươi nhỏ như vậy, lát nữa làm sao cùng ta xuống mộ cổ đây?"

Hạ Tuế An bắt được từ khóa "xuống mộ", ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, thảo nào phải đến vào ban đêm, thảo nào phải tránh tai mắt người khác.

Nhưng xuống mộ chắc chắn rất nguy hiểm.

Nàng hỏi: "Tại sao phải xuống mộ?"

Kỳ Bất Nghiên thong thả trải tấm bản đồ da bò trong tay ra, bên trên có những chú thích đơn giản: "Bởi vì ở đó có thứ ta muốn, nên phải xuống mộ, lối vào mộ huyệt nằm ngay trong ngôi nhà này."

Tấm bản đồ da bò này chính là thứ hắn có được từ cuộc giao dịch với Thẩm thị - phu nhân của Tưởng tướng quân ở Vệ Thành. Kỳ Bất Nghiên thay Thẩm thị hạ cổ Lý tướng quân, Thẩm thị đưa tấm bản đồ da bò gia truyền cho hắn.

Tuyền Lê

Hạ Tuế An băn khoăn: "Thứ gì quan trọng đến mức đáng để ngươi mạo hiểm xuống mộ cổ?"

Hắn đột nhiên đưa tay về phía nàng.

Hạ Tuế An nhát như cáy lập tức hiểu ý nắm lấy tay hắn, lại nghe Kỳ Bất Nghiên nói nửa đùa nửa thật: "Thứ có thể cứu mạng ta. Hạ Tuế An, ngươi nói xem thứ như vậy rốt cuộc có quan trọng không?"

Liên quan đến tính mạng thì chắc chắn là quan trọng rồi.

Xuống mộ cổ cũng không phải là không thể.

Nghĩ kỹ lại, lúc đầu Kỳ Bất Nghiên đưa nàng rời khỏi Vệ Thành - nơi đã loạn lạc đến mức suýt phải ăn thịt người, cũng coi như đã cứu Hạ Tuế An một mạng.

Giờ Kỳ Bất Nghiên có việc cần, nàng cũng nên dốc sức giúp đỡ mới phải. Hạ Tuế An nghiêm túc suy nghĩ, ngoan ngoãn đi theo Kỳ Bất Nghiên vào sâu trong ngôi nhà, còn thầm hạ quyết tâm phải giúp hắn tìm được, tuyệt đối không làm vướng chân hắn.

Nàng lấy hết can đảm nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỳ Bất Nghiên: "Ngươi là người tốt."

"Nhất định sẽ không sao đâu."

Hạ Tuế An nói liên tiếp hai câu này.

Kỳ Bất Nghiên như bị nàng chọc cười, ban đầu là cười khẽ, sau đó lồng n.g.ự.c gầy gò rung lên nhè nhẹ như không kìm nén được: "Hóa ra trong mắt ngươi ta là người tốt à?"

Hạ Tuế An khó hiểu, không nói gì.

Hắn cúi người ghé sát vào nàng.

Quá gần, có thể nghe thấy cả tiếng hít thở, Hạ Tuế An ngẩn ra. Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên lại quấn lấy dải lụa rủ xuống bên tóc mai của nàng, quấn vài vòng rồi lại thả ra, như đứa trẻ tìm được món đồ chơi thú vị.

Thiếu niên nghiêng đầu hỏi nàng: "Hạ Tuế An, ngươi cho rằng ranh giới giữa tốt và xấu rốt cuộc là gì?"

Hạ Tuế An bị hỏi đến mức im lặng một lát.

Ranh giới tốt xấu? Thật ra nàng không biết trả lời thế nào, chỉ đành nói thật lòng: "Ta không biết, dựa vào cảm giác của bản thân chăng? Cảm giác của mỗi người khác nhau, cách hiểu cũng khác nhau, đôi khi không cần quá để tâm."

Kỳ Bất Nghiên thu tay về, dải lụa trượt khỏi kẽ ngón tay, hắn dường như rất hài lòng với câu nói này của Hạ Tuế An, cười ôn hòa, nhưng lời nói lại xoay chuyển: "Chúng ta phải đi thôi, giờ không còn sớm nữa."

"Ừm."

Lối vào mộ huyệt nằm ở giếng cổ hậu viện ngôi nhà.

Giếng cổ sâu không thấy đáy, tối tăm u ám, dây thừng vứt bừa bãi trên mặt đất đã đứt, Hạ Tuế An cúi người nhặt đoạn dây thừng đứt lên, bó tay nhìn sang chỗ khác, muốn tìm thứ thay thế dây thừng.

Kỳ Bất Nghiên nhìn giếng cổ hồi lâu, đầu ngón tay lơ đãng lướt qua đám rêu xanh bên miệng giếng, tay bị bẩn cũng không để ý.

Hạ Tuế An vứt đoạn dây thừng đứt xuống.

Sau đó, nàng ghé đầu nhìn vào giếng cổ.

Một con côn trùng hình dạng giống con ruồi nhưng không biết bay, lại có mười tám cái chân bò từ thành giếng lên, đầu côn trùng màu đỏ pha xanh, lớp vỏ dính chất lỏng nhớp nháp không biết dính ở đâu, vừa xấu xí vừa buồn nôn.

Trời sinh sợ côn trùng rắn rết, nàng phản xạ có điều kiện tránh đi, lòng bàn tay đè lên một viên đá nhỏ không bắt mắt nhưng sắc nhọn trên thành giếng, cứa rách tay, chảy một ít máu.

Hạ Tuế An buông tay.

Khoảnh khắc tiếp theo, từ trong giếng cổ truyền ra âm thanh kỳ lạ, một chiếc lồng đồng có thể chứa được hai người cùng lúc từ dưới bay lên, trong lồng đồng có một bộ xương khô ngả vàng, bên trên mọc đầy hoa dây leo đang đứng.

Nó còn có thể cử động.

Bộ xương kêu răng rắc, giơ tay mở cửa lồng đồng.

Hạ Tuế An xưa nay không tin chuyện quỷ thần, nhưng thoạt nhìn bộ xương có thể cử động như người sống, vẫn cảm thấy hoang mang: "Cái này..."

Kỳ Bất Nghiên vươn tay về phía hộp sọ của bộ xương, ngón tay thon dài đưa vào trong, kẹp ra một con Khổi Lỗi Cổ (Cổ trùng bù nhìn) màu đen đang ngọ nguậy. Khổi Lỗi Cổ vừa rời khỏi hộp sọ, cả bộ xương lập tức bất động.

Nhét Khổi Lỗi Cổ trở lại, bộ xương lại cử động.

Hạ Tuế An trợn mắt há mồm.

Bộ xương chỉ là công cụ đưa đón người xuống mộ huyệt, sẽ không làm hại người, Kỳ Bất Nghiên bước vào trong lồng đồng: "Trên đời không có quỷ thần, sở dĩ bộ xương này có thể cử động là do có Khổi Lỗi Cổ điều khiển."

"Ồ." Nàng chớp chớp mắt.

"Ngươi không vào à?" Hắn vào rồi, phát hiện Hạ Tuế An vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ.

Hạ Tuế An nhấc chân bước vào.

Thử giẫm giẫm, cảm giác cũng khá chắc chắn.

Chỉ là vừa vào không lâu, lồng đồng dường như mất kiểm soát rơi thẳng xuống, trên thành giếng cổ còn có không ít côn trùng rơi lên người nàng, Hạ Tuế An tê dại da đầu, nhảy dựng lên, ôm chặt lấy Kỳ Bất Nghiên.

Hai tay nàng ôm chặt lấy cổ Kỳ Bất Nghiên không buông, hai chân kẹp lấy hông hắn. Hạ Tuế An ngoại trừ khuôn mặt hơi bầu bĩnh thì cả người nhỏ nhắn, lúc này cứ thế treo trên người Kỳ Bất Nghiên.

Giống như vật trang trí vậy, lại còn mềm mềm. Đây là cảm nhận duy nhất của Kỳ Bất Nghiên.

Đúng lúc này, miệng giếng chợt lóe lên một bóng đỏ.

Lồng đồng dường như bị kẹt lại, không rơi xuống nữa, Hạ Tuế An hoàn hồn, rất ngại ngùng muốn leo xuống khỏi người Kỳ Bất Nghiên. Còn chưa kịp xuống, dưới đáy lồng đồng đột nhiên xuất hiện một cái lỗ lớn.

Cái lỗ lớn xuất hiện ngay chỗ bọn họ đang đứng, hai người rơi thẳng xuống dưới.

"A!"

Hạ Tuế An thất thanh.

Rơi thẳng từ trên cao xuống đáy giếng mà không c.h.ế.t? Khi nhận ra mình còn sống, nàng nhanh chóng mở mắt, phát hiện đáy giếng rải rác đầy xương trắng âm u. Bên cạnh Hạ Tuế An cũng có một bộ xương trắng.

Nàng hoảng hốt đẩy bộ xương ra xa, xoa bả vai đau nhức đứng dậy, gọi Kỳ Bất Nghiên mấy tiếng nhưng không nhận được hồi đáp, ngược lại nghe thấy bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng xương cốt chuyển động lách cách.

Những bộ xương trắng đó đều cử động rồi.

Trong hộp sọ của những bộ xương trắng đều có Khổi Lỗi Cổ.
 
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (228)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228: Hoàn