Chương 20
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa

Khu vực dành cho Người Ngủ nếu so sánh thì khá nhỏ và nằm ở phía Nam Học Viện, vây quanh từ mọi hướng là những sân huấn luyện và công viên.

Một tòa nhà hiện đại, không quá cao tầng được xây dựng từ vật liệu gia cố. Giống như phần lớn các tòa nhà trong Học Viện, hầu hết tòa nhà nằm bên dưới mặt đất, phía trên chỉ để vài tầng. Với những bức tường hợp kim màu trắng tinh và cửa sổ rộng, chắc nó trông rất đẹp vào mùa hè, khi đối diện với khung cảnh cây cối tươi xanh.

Bên trong tòa nhà rộng rãi và sáng sủa. Sunny và cô gái tóc bạc được dẫn đến một đải sảnh, nơi có khoảng một trăm người thanh niên, thiếu nữ - Những Người Ngủ rơi vào thời điểm không may như hai người họ - đang đợi nghi thức nhập học bắt đầu. Đa số đều lo lắng, căng thẳng và háo hức.

Vấn đề nhập học luôn là một bài toán đau đầu với Học Viện, vì bất cứ lúc nào cũng có người bị Ma Pháp ảnh hưởng, và số lượng luôn thay đổi thất thường. Không có cách nào để những Người Ngủ như họ có thể nhận được một chương trình học với tiêu chuẩn và lịch trình chung: một số sẽ có tận một năm để chuẩn bị cho Cõi Mộng, nhưng cũng sẽ có người chỉ có vài tháng, hay thậm chí vài ngày.

Đó là tại sao những nghi thức nhập học này được tổ chức hàng tháng kể từ đầu năm, rồi khi đông chí đến gần, họ sẽ tổ chức hàng tuần. Một số Người Ngủ ở đây đã phải đợi vài ngày để nhập học chính thức, Sunny đã gặp may và đến đây vào đúng hôm nay, chỉ cách sự kiện này vài tiếng đồng hồ.

Khi đứng trong sảnh, cậu hiểu được hai điểm.

Thứ nhất, ai cũng ăn mặc đường hoàng và mang theo vali, túi xách, ít nhất là ba lô để mang đồ vật cá nhân. Đương nhiên là những người họ có chuẩn bị khi đến đây, chắc chắn là đến từ nhà, được gia đình tiễn đưa. Nên Sunny và cô gái tóc bạc, hai người đến tay không và bận một bộ đồ đơn giản được cảnh sát cung cấp, không phải là thường lệ như cậu đã dự kiến. Ngược lại, họ nổi bật giữa đám đông.

'Ờ thì. Như vậy mới hợp lý.'

Thứ hai, Bậc Thầy Jet không phải cố ý khiêm tốn khi nói bản thân chỉ là dưới trung bình về vẻ bề ngoài khi so sánh với những Người Thức Tỉnh. Mặc dù những người ở đây chỉ vừa mới bước lên con đường thức tỉnh, nhưng dáng vóc và vẻ ngoài của từng người đều cuốn hút. Trai đẹp gái xinh, ai cũng mạnh khỏe.

Cậu nuốt nước miếng.

'Dù vậy, không ai có thể so sánh với cô ta cả. Có lẽ hình dạng cô ấy không hoàn hảo, nhưng mà... không biết nữa... cô ta có một thần thái. Giống như những cái bóng trở nên tối hơn và nhiệt độ giảm đi vài độ mỗi khi cô bước vào phòng.'

Có phải đó là khác biệt giữa những Người Ngủ và một Bậc Thầy? Tất cả những ý nghĩ này đều để cố trì hoãn cái thứ sắp phải xảy ra. Sunny đã biết cậu sắp phải chịu đau khổ.

Vì cậu không thể nói dối, và những cô cậu trẻ tuổi kích động này, không cần biết quần áo ra sao, là nam hay nữ, vẻ ngoài như nào, họ đều muốn một việc.

Tám chuyện.

Ai cũng muốn trò chuyện với những đồng bọn mới. Họ muốn bàn về Ác Mộng, những chuyến phiêu lưu trong tương lai vào Cõi Mộng, và đủ thứ khác. Họ muốn hỏi này nọ. Họ muốn được người khác đặt câu hỏi. Họ muốn nghiêm túc bàn luận vấn đề này nọ, cũng như chém gió linh tinh.

Ai cũng muốn nói cả.

'Đây là ác mộng!' Sunny r*n r*, sợ hãi và lo lắng. 'Mình sắp tiêu đời!'

Rồi, với một quyết tâm tiêu cực, cậu nghiến chặt răng và chậm rãi thở ra.

'Cứ xem đây là thử thách vẫn còn tiếp tục thôi. Mày đã sống sót trên ngọn núi đen, nên mày cũng có thể sống sót qua cảnh này.'

Cậu đã đối mặt người hùng, kẻ xấu, quái vật và cả thần thánh. Sao phải sợ một đám tuổi teen?

...Có lẽ cậu đang đánh giá thấp độ kinh dị của đám xì tin này.

Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, gần như mọi người đều ghét cay ghét đắng cậu.

Sau những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, Sunny đã có tiếng là một thằng b**n th**, bẩn miệng và khó ưa. Danh tiếng này nhanh chóng được mọi người công nhận. Cậu bị tát vài lần, và bị đấm một lần. Cậu cũng hiểu thêm về bản thân, bản chất đích thực của mình - đó là, sâu bên trong, cậu là một thằng thô lỗ, tự kiêu và hơi d* x*m.

Những cuộc đối thoại xảy ra như này:

"Nhìn những người trẻ tuổi xung quanh kìa. Cậu nghĩ có bao nhiêu người sẽ quay lại từ Cõi Mộng? Bao nhiêu người sẽ chết? Cậu nghĩ tỉ lệ sống sót của chúng ta là bao nhiêu?"

"Không biết, nhưng khá chắc là một thằng ngốc chảnh chọe như cậu sẽ chết đầu tiên!"

Hay là:

"Tôi còn nhận được một Ký Ức dạng áo giáp từ Ác Mộng của mình. Nó là một cái áo choàng ma thuật. Cậu muốn xem không?"

"Thật ra thì tôi thích xem cậu không có cái áo hơn..."

Hay là:

"Rồi mấy thứ hạ đẳng đó bắt đầu cướp những cái xác. Kinh tởm thật sự! Họ còn lấy cả giày nữa chứ! Loại người rác rưởi gì lại cướp giày của một xác chết?"

"Tôi từng giết người và lấy giày của ông ta. Giày khá ngon đó chứ."

"...Gì chứ? Cậu giết người chỉ vì đôi giày?"

"Đương nhiên không phải! Có lý do khác nữa. Tôi lấy cả áo khoác của ông ta."

Một lần nữa trở nên lạc loài, từ từ thì mọi người cũng tách Sunny ra. Ai cũng né tránh cậu. Không bị ảnh hưởng, cậu tìm một góc yên lặng và đứng đó một mình, thật ra cậu còn khá vui vì không ai muốn nói chuyện với cậu nữa. Mặt cậu hơi đau, máu chảy xuống từ mũi cậu. Bị mọi người xa lánh không mới mẻ gì với cậu, nhưng vẫn hơi đau.

Nhưng cậu vẫn đang mỉm cười.

Vì trong quá trình khiến mọi người ghét bản thân, Sunny đã tìm thấy một manh mối quan trọng.

Cậu đã học cách điều khiển Khiếm Khuyết của bản thân.

Khi có ai hỏi, cậu không thể im lặng không trả lời. Cậu cũng không thể nói dối. Nhưng mà, sau khi thí nghiệm nhiều lần, cậu đã phát hiện cậu có thể uốn éo sự thật cậu nói ra.

Giống như vậy: sau khi có ai đặt câu hỏi, não cậu sẽ tự động đưa ra một câu trả lời trung thực. Sau đó Khiếm Khuyết sẽ buộc cậu nói nó ra. Không nói sẽ dẫn đến áp lực trong đầu, rồi biến thành cơn đau điếng. Giữ yên lặng càng lâu, cơn đau càng nghiêm trọng. Đến cuối cùng, cậu sẽ phải đầu hàng mà nói ra sự thật.

Nhưng mà, trong thời gian kể từ nhận cậu hỏi và đầu hàng cơn đau đớn, từ ngữ trong câu trả lời có thể được thay đổi. Càng cách xa ý nghĩa ban đầu, thì cậu sẽ càng chịu nhiều lực cản - cũng ở dạng áp lực, rồi thành cơn đau. Nó vẫn phải là sự thật, nhưng nó không cần phải thẳng thắn như bản gốc.

Ví dụ, nếu Bậc Thầy Jet bắt gặp cậu nhìn hàng cô ấy và hỏi cậu nhìn gì, thay vì ngu đần nói "Ngực cô" thì cậu sẽ có thể chịu đựng đau đớn và nói "Cô".

Vẫn là sự thật, nhưng mà kết quả sẽ khác hoàn toàn.

Núp trong góc, Sunny mỉm cười nhìn những người ngủ xung quanh.

'Tốt. Tuyệt vời. Có biện pháp là có hi vọng!'

Dù sao thì, lừa dối người khác không cần phải nói dối. Đôi khi, sự thật là thứ tốt nhất để tạo ra giả dối.

Nếu được dùng một cách khôn ngoan, sự thật cũng có thể đánh lạc hướng y hệt nói dối. Ví dụ, trong một cuộc trò chuyện vừa nãy, Sunny thú nhận mình từng trộm giầy của một người chết. Tên kia hoảng sợ hỏi cậu đã giết người chỉ để cướp giày thôi hay sao. Câu trả lời mà Khiếm Khuyết buộc cậu phải đưa ra là còn lý do khác nữa, đó là cậu lấy nốt cái áo khoác của ông ta.

Lý do thật khi giết người lính lớn tuổi là vì ông ta đã dùng roi quất cậu vài giờ trước đó. Ngoài ra, ông ta cũng đã hấp hối. Cái áo choàng không liên quan gì cả. Nhưng mà, câu hỏi đặt ra lại khiến câu trả lời tạo ra ấn tượng nó là lý do chủ yếu.

Vì thế, hai lời nói thật, khi đặt chung, lại có thể tạo ra hiệu ứng tương đương với nói dối.

Đây là một ví dụ đơn giản. Với nỗ lực và suy ngẫm kĩ càng hơn, Sunny có thể tạo ra đủ loại lời nói thật để khống chế tình huống. Sẽ vô cùng khó và nguy hiểm, nhưng khả thi.

Cậu chỉ cần tí may mắn.

Đến lúc phải thử giả thuyết này.

Sunny vẫn không quên mục đích chính của cậu - đảm bảo không ai biết được Tên Thật của mình. Để làm được vậy, cậu phải tạo ra ấn tượng mình là kẻ yếu ớt và ăn hại nhất trong tòa nhà này. Một kẻ mà sẽ không đời nào nhận được đánh giá tốt, đừng nói gì đến Phân Loại Thần Thánh hay là Tên Thật.

Nhưng mà, vì đó là lời nói dối, nên cậu sẽ không thể nói thẳng ra như vậy.

Vậy làm sao để cậu có thể thuyết phục mọi người mình không có Phân Loại mạnh mẽ và thành tích đáng gờm từ Ma Pháp?

Mắt cậu tìm đếm một nhóm các người ngủ. Có năm sáu người, tập trung quanh một người thanh niên với vóc dáng cao và tự tin.

Gã ta có tóc nâu và một gương mặt dịu dàng, điển trai. Đôi mắt lục, có ý thân thiện, hài hước. Tư thế, vóc dáng, và ánh mắt đều muốn nói hắn là một người đã trải qua đủ loại huấn luyện. Mọi thứ đều cho thấy hắn ta đến từ thế lực quyền quý.

Vào lúc đó, một trong những kẻ đi theo hắn nói với giọng kinh ngạc:

"Thăng Hoa? Cậu nhận được Phân Loại Thăng Hoa? Đánh... đánh giá của cậu ra sao?"

Chàng trai trẻ mỉm cười khiêm tốn.

"Ồ. Là "xuất sắc""

Sunny đứng lại trước nhóm người, như thể vô ý. Sau khi nghe câu trả lời, cậu cau mày và nhìn về phía hắn đầy căm ghét.

Rồi với giọng nói đầy ngạc nhiên khó hiểu:

"Thăng Hoa, xuất sắc? Chỉ vậy thôi sao? Có gì ghê gớm chứ?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao