Chương 20
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù

Trong xe ngựa nồng nặc mùi máu. Mồ hôi lạnh trên trán Diệp Lẫm rịn xuống mắt, cay xè, cũng chẳng ai rảnh tay lau giúp, vì Kinh Trập cũng chẳng khá hơn.
Sau khi rơi xuống nước, Bùi Việt vốn đã thay quần áo khác, giờ lại ướt sũng. Thái tử Yến Xích có thể sống qua đêm nay hay không… cũng khó mà nói trước.
Ý thức của chàng dần mơ hồ. Diệp Lẫm đành phải cố nói liên tục để kéo tinh thần chàng lại: “Điện hạ cố gắng chống đỡ, giờ mà người ngất đi, Tứ Hải Cơ Quát Đường bên kia sẽ chẳng tóm được con sói nào đâu.”
“Được…”
Quả nhiên có tác dụng. Diệp Lẫm lại tiếp lời: “Dọc đường còn phải thay áo giáp của tướng quân. Đám người Lệ Thịnh không thể ở lâu. Đợi chúng phát hiện bắt nhầm người thì đã muộn; dù chuẩn bị đại chiêu gì cũng chẳng thi triển nổi, chỉ còn cách trói điện hạ về giao nhiệm vụ.”
“Trong chuyện này còn một biến số nữa—”
“Diệp mưu sĩ, ngài đang nói gì vậy?” – Kinh Trập hoảng hốt hỏi.
Diệp Lẫm không buồn đáp, chỉ tiếp tục: “Úy Tướng quân sẽ rất nhanh phát hiện ra. Điện hạ hiểu rõ sát cục mà Lệ Thịnh dày công bố trí suốt bốn năm vẫn còn một nửa chưa triển khai. Nếu người không thể hồi quang phản chiếu mà lấy giả đánh tráo, lừa gạt bọn gián điệp Lệ Thịnh khiến chúng tưởng đại công cáo thành, lập tức rút đi… thì dù Úy Sở Lăng có mạnh mẽ đến đâu, rơi vào sát cục này cũng khó mà bảo toàn.”
Dao Cầm Gai như rễ độc quấn chặt trong tim Bùi Việt, chẳng chịu buông nửa phân. Những sợi dây leo như ánh sáng theo nội lực của Kinh Trập bị bức ép ra ngoài, chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện. Diệp Lẫm vừa nói vừa tập trung tìm thời điểm chém đứt Đoạn Thảo Hồn, nhưng mãi không thể ra tay.
“Huống chi ta thấy phổi của hắn cũng đã trọng thương.”
Lời vừa dứt—
Bùi Việt bỗng đưa tay khẽ gảy dây đàn trước ngực, dây đàn vốn lỏng liền bật lên tiếng ngân thanh thúy, luồng sáng thuận thế ngược dòng trào lên.
“Ah…” – Đoạn Thảo Hồn bị chém đứt, toàn thân Bùi Việt run bần bật, tiếng rên đau đớn như xé họng bật ra.
Kinh Trập vội thu nội lực, ôm chặt lấy chàng. Mặt mày ướt đẫm, chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt.
“Tiếp theo là mổ tim, nhổ dây, rút gai, rồi khâu lại.” – Diệp Lẫm lau mặt một cái, tay áo dài thấm đầy mồ hôi lạnh: “Nhanh đặt điện hạ nằm thẳng.”
Kinh Trập lập tức làm theo.
“Đừng cử động.” – Diệp Lẫm chỉnh lại hai tay Bùi Việt, rồi ấn vào một chốt ẩn trên nóc xe. Chỉ thấy mấy thanh huyền thiết cong vút trồi lên từ dưới ghế, “cạch” một tiếng, ráp lại thành nửa vòng cung, khóa chặt cổ, cánh tay, cổ tay, eo bụng, đùi và cổ chân Bùi Việt. “Xin đắc tội. Trước đó không lường trước người còn bị trúng tên sau lưng.”
“Dao Cầm Gai đã chết cứng rồi, chẳng lẽ vẫn không dùng được ma phỉ tán sao?” – Nghĩ đến cực hình mà điện hạ sắp chịu, Kinh Trập hoảng sợ đến nghẹt thở.
“Không được.” – Diệp Lẫm quả quyết, giọng không cho phép nghi ngờ: “Nhiệm vụ của ngươi có hai việc, một là truyền chân khí cho điện hạ, điều hòa tâm mạch để người có thể hô hấp; hai là kịp thời lau máu, mồ hôi. Nhớ kỹ, phải chuyên chú tĩnh tâm… Điện hạ mới có thể bớt đi một phần đau đớn.”
Làm sao có thể giảm đau được chứ.
Bùi Việt cắn chặt răng, véo đến mức bàn tay hằn đầy vết máu. Mỗi nơi bị vòng sắt khóa chặt đều bị chàng giãy giụa đến rách toạc, máu chảy thành dòng. Thế nhưng cơn đau rát ngoài da ấy lại chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau bị mổ tim róc thịt.
Đó là nỗi đau có thể phá vỡ ý chí, nghiền nát tôn nghiêm con người. Chàng hận bản thân bị trói chặt mặc người xâu xé, nhưng lại càng không cho phép mình r*n r* như một con cừu đợi làm thịt.
Trái tim tràn ngập máu tươi, thần hồn bị xé làm đôi, nước mắt cứ thế trào ra. Từng mảnh cuộc đời như đèn kéo quân bay nhanh trong trí óc.
Chàng nhớ khi còn nhỏ, Quốc sư Mộ Dung Bạch dạy chàng khinh công. Ban đầu phải rèn gân cốt và trăm mối khớp, thân thể đau đớn như bị xé rách; hoặc phải mang trọng vật chạy nhảy, nặng như rót chì, phế phủ như bị lửa đốt, mồ hôi ròng rã như thác. Mỗi lần luyện, ít thì một nén nhang, nhiều thì mấy canh giờ, chàng đau khổ chống đỡ… chỉ hít thở cũng khó khăn.
Phụ hoàng đôi khi khảo nghiệm, thấy tiến bộ chẳng đáng kể. Quốc sư lại nói công pháp này huyền diệu, không thể chóng thành, nhưng một khi luyện thành thì tuyệt luân.
Khi ấy còn niên thiếu, lòng hiếu thắng bừng bừng, chàng càng dốc sức luyện. Đau nhức đến mất ngủ, có thương tích cũng giấu đi.
Chàng nhớ Quốc sư từng báo với Phụ hoàng, ngài ra lệnh Quốc sư phạt chàng. Cẳng chân, bắp đùi lãnh đủ bốn mươi roi mây, máu rỉ xuyên qua lớp vải. Đêm đó, thái giám Lý Thuần Chân nhìn vũng máu ấy, vừa bôi thuốc vừa khóc.
Giờ thì… Lý Thuần Chân cũng chẳng còn trên đời nữa.
“Điện hạ!” – Diệp Lẫm lại cất giọng: “Lúc này ta nhất định phải giữ được tính mạng cho người. Xin hãy tin tưởng ta!”
Nhưng nhịp tim và mạch đập của chàng vẫn yếu dần…
“Kinh Trập! Nói chuyện về Úy Sở Lăng đi, cái gì cũng được! Nhanh!” – Diệp Lẫm không ngừng động tay, giọng vừa gấp gáp vừa nghiêm khắc.
Tim Kinh Trập đập như nổi trống, nhưng lời nói vô cớ chậm hơn thường ngày: “Thập Nhất nói Úy Tướng quân thích nhất là hoa hạnh ở Mạc Lương, tuyết mây chồng chất. Có lúc hứng lên sẽ hái hoa hạnh ngâm rượu, chôn dưới gốc cây, để sang xuân vừa ăn thịt dê nướng vừa uống rượu hoa. Tướng quân rất sành ăn, thường gọi Tiểu Ngũ nghĩ món mới, thức ăn trong phủ rất tinh tế, rau chỉ ăn lá, canh phải lọc bã, cá phải gỡ xương, thịt phải tách khỏi cốt, trái cây thì gọt vỏ bỏ hạt. Nhưng lúc hành quân đánh trận thì thứ gì cũng nuốt nổi. Tướng quân yêu ngựa, cũng thích những con vật nhỏ, lông mềm mềm; chó, thỏ, mèo mun, chim sẻ… đều được nhặt về phủ, giao cả cho Thập Cửu nuôi. Lúc rảnh lại bồng bế đùa nghịch…”
Hình ảnh Úy Mộng An linh động tươi đẹp thoáng qua trong đầu, ngực Bùi Việt khẽ phập phồng. Chàng vô thức nhớ đến lúc nàng dạy chàng Trường Mệnh Quyết, đầu ngón tay nhẹ lướt qua huyệt vị trước ngực chàng, hàng mi dài khẽ rung, ánh sáng vụn vỡ rơi trong mắt nàng…
“Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Điện hạ có biết giữa có và không, điểm khởi đầu nằm ở đâu?” – Ngón tay nàng vòng quanh nơi tim chàng, chợt khoanh lại, nhẹ nhấn một cái. “Ở nắm bắt.”
“Hoặc tìm kiếm ngàn lần, hoặc chỉ một lần là được. Điện hạ hiểu được thì học Trường Mệnh Quyết không khó.” – Lát sau, nàng rút tay về, ánh mắt trong sáng, bên má hé lộ một lúm đồng tiền thật nhạt: “Điện hạ quả nhiên sáng suốt.”
“Thình, thịch, thình, thịch—” Chàng nghe rõ tiếng tim mình đập từng nhịp, từng nhịp…
Diệp Lẫm thở phào: “Tiếp tục nói đi, điện hạ đang nghe đấy.”
“Tướng quân không thích viết chữ, A Nhất là người nàng mang theo để viết văn thư. Còn về Thập Tam, tướng quân bảo hắn là linh vật, nên đi đâu cũng dẫn theo…Tướng quân còn thích thổi sáo. Nghe nói mỗi lần nàng thổi, đều có chim bay lượn mãi trên không…”
Trong lúc Kinh Trập cố gắng moi hết cõi lòng, Diệp Lẫm rốt cuộc cũng khâu xong mũi kim cuối cùng trên ngực Bùi Việt.
Lúc ấy, chàng đã ngất lịm.
Diệp Lẫm thu lại cơ quan giam cầm trong xe ngựa, chỉ thấy toàn thân rã rời như sắp tan thành từng khúc. Hắn ngồi xuống, hồi lâu không thở nổi, bèn chỉ vào chiếc rương gỗ trong xe: “Kinh Trập, trong rương có mấy loại linh dược an thần, trấn tĩnh và tụ khí, có thể giúp điện hạ tỉnh lại nhanh hơn. Ngươi dựa theo chỉ dẫn ta viết bên trong cho người uống.”
Ánh mắt Kinh Trập trầm xuống: “Hà tất phải để điện hạ giả làm Úy Tướng quân? Ta cũng có thể.”
“Nói thật, phương pháp rút độc khâu ngực khi nãy là bất đắc dĩ. Ta và điện hạ chẳng có nửa phần nắm chắc. Điện hạ đã sớm quyết định thay Úy Sở Lăng đến Tứ Hải Cơ Quát Đường. Nếu có thể chống đỡ được, giả làm tướng quân thành công thì chính là phát huy giá trị lớn nhất trước khi chết; Nếu may mắn sống sót, với thân phận Thái tử Yến Xích, người cũng sẽ không dễ dàng bị xử tử.”- Diệp Lẫm tựa lưng vào vách xe, thần sắc mệt mỏi, ánh mắt trống rỗng: “Ngươi theo điện hạ lâu hơn ta, với cách làm người của điện hạ, hẳn ngươi rõ hơn ta. Ngươi có lẽ cho rằng thi thể của điện hạ còn quý hơn cả mạng ngươi, nhưng điện hạ… không nghĩ vậy đâu.”
“Điện hạ bị bắt, thấy tình thế bất lợi… chẳng lẽ lại chịu sống nhục?” – Kinh Trập rưng rưng hỏi.
“Lệ Thịnh xâm nhập Yến Xích, chém giết tướng quân nước ta. Yến Xích sao có thể không chiến?” – Diệp Lẫm đáp: “Điện hạ tự vận, có thể phấn chấn sĩ khí. Chiến thần còn đó, phần thắng sẽ nhiều hơn.”
Kinh Trập sững người, mặt tái đi. Trong khoảnh khắc, nước mắt rơi lã chã: “Vậy vì sao… Điện hạ biết mà Úy Tướng quân lại không?”
“Úy Sở Lăng nhận ra chữ của Lệ Thịnh nhưng không nhận ra hoa văn của họ.” – Diệp Lẫm khép mắt: “Viền của tấm phù chú kia có một vòng họa tiết tên là ‘Tầm Lang’, thường được khắc trên đài treo chiến lợi phẩm mỗi khi Lệ Thịnh tế trời săn thú. Ý là: ‘Tên bắn hổ sói, không trúng không về’. Điện hạ vì vậy sinh nghi, mới chặn lại mật tin của Mặc thị, lấy thuốc giải của Dao Cầm Gai làm mồi, dẫn Úy Sở Lăng vào đêm trăng tròn một mình đến Tứ Hải Cơ Quát Đường.”
“Điện hạ còn sắp xếp cho ta đến Mạc Lương để tòng quân vào mùa xuân năm sau…” – Kinh Trập bi thương tột độ, từng chữ như rặn ra từ cổ họng: “Người trúng độc sắp chết… mà ta hoàn toàn không hay biết…”
Hắn nhắm mắt, cố ngăn nước mắt tuôn tràn, rồi nghiến răng oán hận: “Mặc thị thật sự thông đồng với địch phản quốc!”
Trong xe chỉ còn sự im lặng nặng nề. Diệp Lẫm tựa hồ đã nghỉ ngơi đủ, thong thả đứng dậy, mở chiếc rương gỗ.
“Để ta làm.” – Kinh Trập khẽ nói.
“Thế thì ta đánh xe.” – Diệp Lẫm vén rèm.
“Đợi đã.” – Kinh Trập gọi với theo: “Đám người bên ngoài là ai?”
“Người của ta.” Diệp Lẫm không quay đầu.

Trăng tròn treo lơ lửng trên trời, chiếu xuống tàn viện Mặc thị, lạnh lẽo, hoang phế, âm khí dày đặc.
Ngói vụn vương vãi khắp nơi. Úy Sở Lăng ôm lòng kính trọng với những vong hồn đã khuất, thận trọng nhặt lên một mảnh, đặt giữa đầu ngón tay nâng cao, cất giọng vang dội: “Mặc thị vẫn còn hậu nhân. Ta giữ lời mà đến, đặt chân lên quý địa của thế gia, tuy chỉ nhìn thấy tàn dư phồn hoa năm xưa, cũng đã là một góc thịnh cảnh. Ta nguyện dẫn gió thanh, gọi mưa lớn, thay các ngươi kết thúc oan khuất còn lại, rửa sạch hết thảy bụi bặm tanh hôi.”
Đống tàn tích yên tĩnh, không một bóng người. Chỉ nơi góc tường có một bông cúc dại nở rộ tinh khiết, khẽ lay mình trong gió.
Úy Sở Lăng đứng thẳng, sắc mặt nghiêm nghị. Chợt nàng cảm thấy có gì đó kỳ lạ, hai chữ bỗng nổ vang trong đầu:
Điệu hổ ly sơn, dương Đông kích Tây!
“Chư quân nghe lệnh! Lập tức quay về!” – Giọng nàng như sét đánh, tung mình lên ngựa. “Lập tức! Nhanh! Nhanh nữa!”
Úy Sở Lăng cả đời từng trải qua biết bao trận phi ngựa trong đêm, nhưng chưa lần nào giống lần này, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng nồng đậm, tựa như bia mộ đã sớm dựng nên, chỉ đợi nàng đến lau bụi.
Gió rít ngựa phi năm trăm dặm đường, trăng mờ lặng lẽ.
Đến bến đò, trời đã tờ mờ sáng. Tầm mắt nàng lướt qua những chiến thuyền cháy đen, thuyền dạt vào bờ, binh sĩ chết chìm trong nước, những kẻ may mắn sống sót thì thần hồn điên đảo, tro than loang lổ, những vết bỏng đáng sợ, vệt nước dầm dề…
Nàng cuối cùng cũng tìm được mục tiêu, sải bước tới, túm chặt cổ áo người đó: “Bùi Uyên Thanh đâu? Người đâu rồi!?”
Đoạn Hành Chi lắp bắp: “Ta… ta không biết…”
Ánh mắt Úy Sở Lăng trong khoảnh khắc trở nên kh*ng b* đến mức Đoạn Hành Chi tưởng như mình đã lượn một vòng quanh điện Diêm Vương, sợ đến sắc mặt xanh trắng, vội vàng lắp bắp giải thích: “Điện hạ… muốn rời thuyền sang bờ bên kia… đi xe ngựa… Diệp Lẫm và Kinh Trập theo cùng… Còn các ám vệ và thân quân tinh nhuệ của Đông cung sau khi hộ tống họ sang bờ thì lập tức quay lại… Sau đó… sau đó thuyền liền bốc cháy…”
Bờ bên kia?
Nàng buông Đoạn Hành Chi ra, đưa mắt nhìn xa, chỉ thấy khung trời tiếp giáp núi rừng phủ một tầng xám bạc mơ hồ. Màn sương mỏng manh như tấm lụa mờ bao phủ trời đất. Sương sớm lập lòe, thanh lãnh ẩm ướt.
Trong làn sương mờ không thấy cố nhân.
– HẾT QUYỂN I –
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (50)
Chương 1: Chương 1: QUYỂN I ☾ KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT ☽ - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn Chương 2: Chương 2: Gặp lúc núi lở, tựa như rơi vào ảo mộng Chương 3: Chương 3: Sấm chớp vừa dứt, lập tức bắt tay vào cứu tế Chương 4: Chương 4: Trọng thần đàm đạo đêm khuya, tiểu lại lo sầu khó ngủ Chương 5: Chương 5: Ám vệ tỏ lòng trung, thư sinh rơi huyết lệ Chương 6: Chương 6: Khách điếm sinh niệm, thiền phòng kinh tâm Chương 7: Chương 7: Độc chồng lên độc, như mộng ngoài thân Chương 8: Chương 8: Ác quỷ báo thù, nguyện quân mọc cánh Chương 9: Chương 9: Mưu ngầm vừa động, mưa gió tầm tã Chương 10: Chương 10: Giảng giải trị thủy, trường đèn cầu phúc Chương 11: Chương 11: Đê đập rỗng ruột, thời buổi rối loạn Chương 12: Chương 12: Lửa đốt trừ uế, băng tan tuyết chảy Chương 13: Chương 13: Trăng sáng rực rỡ, ngực nở phù dung Chương 14: Chương 14: Trong sáng u minh, cái chết của A Sinh Chương 15: Chương 15: Nhìn dòng nước xuôi, gảy khúc dao cầm Chương 16: Chương 16: Thềm cao tiêu điều, phù dung bay trước mặt Chương 17: Chương 17: Thành ma thành phách, như mài như dũa Chương 18: Chương 18: Thập diện mai phục, xả thân chắn tên Chương 19: Chương 19: Tuyệt lộ phùng sinh, đêm trăng vượt sông Chương 20: Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù Chương 21: Chương 21: QUYỂN II ☾ DƯỚI HIÊN, HOA LÊ RƠI THÀNH TUYẾT ☽ - Chương 21: Chui đầu vô lưới, thân trong hiểm cảnh Chương 22: Chương 22: Ngược dòng tìm kiếm, mới gặp ở Lư Sơn Chương 23: Chương 23: Chuyển nguy thành an, ưu buồn hóa thành nước mắt Chương 24: Chương 24: Bách Thắng Binh Kinh, mỹ nhân như rắn độc Chương 25: Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi Chương 26: Chương 26: Muốn ghép tội sợ gì không có lý do Chương 27: Chương 27: Chân tình giả ý, thêm dầu vào lửa Chương 28: Chương 28: Đấu trí trên triều, hồng trang hé mở Chương 29: Chương 29: Gậy gộc giáng thân, chuyện cũ thêm sầu Chương 30: Chương 30: Loạn tinh chi biến, quạ đen trấn trạch Chương 31: Chương 31: Dư hận khó tiêu, lãnh hương thực cốt Chương 32: Chương 32: Giấc mộng sau cơn mưa, dã tâm rõ ràng Chương 33: Chương 33: Khoảnh khắc đẹp đẽ, chứng ly hồn Chương 34: Chương 34: Biến hóa đồng nhất, bất chấp chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Phụ tử tâm sự, lấy lui làm tiến Chương 36: Chương 36: Cố nhân qua đời, giằng co trong rừng mai Chương 37: Chương 37: Đau lòng giải hận, kẻ bi thương khiến người xót xa Chương 38: Chương 38: Giao dịch đường cùng, khúc tán ca giữa hoàng thành Chương 39: Chương 39: Kim thiền thoát xác, ngọc trai phun châu Chương 40: Chương 40: Hoa lê rơi hết, Hoàn Tranh đã già Chương 41: Chương 41: QUYỂN III ☾ DUNG NHAN PHÙ DUNG, MÀY TỰA LIỄU ☽ - Chương 41: Chất vấn vết thương tự hại, bí mật triệu tập nhị vươ Chương 42: Chương 42: Nhanh chóng quyết đoán, xương khô tái sinh máu thịt Chương 43: Chương 43: Hầu bệnh tâm sự, lấy thân nuôi cổ Chương 44: Chương 44: Lục khúc che mặt, Quý phi say rượu Chương 45: Chương 45: Oan hồn quấn quanh, nghiệp chướng khó thoát Chương 46: Chương 46: Huyết hiến Hiên Viên, Thiên Đạo dân tâm Chương 47: Chương 47: Kiếp độ tâm an, rốt cuộc niết bàn Chương 48: Chương 48: Tỳ bà tiễn biệt, giấy ngắn tình dài Chương 49: Chương 49: Trần ai lạc định, cửu biệt trùng phùng Chương 50: Chương 50: Pháo hoa rực rỡ, minh nguyệt treo cao