Chương 20
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 20: “Có nhớ tôi không”

Đường Án Trác rời đi một tuần, Lữ Quyên đã gầy lại càng thêm khô quắt.

Làn da cô xanh xao, cô kéo mở ngăn kéo, cạnh bên của ngăn kéo đã bị ma sát đen ố, bên trong là một xấp tiền giấy linh tinh vụn vặt.

Cô móc ra đếm một lần, trên móng tay sơn đỏ loang lổ, ngón tay dài gầy gò tựa hồ chỉ có một lớp da bọc lấy xương cốt, không hề có dấu vết của mỡ.

Gần đây cô cảm thấy thể lực của mình càng ngày càng theo không kịp, tiền kiếm được ngày càng ít đi, tiếp khách cũng không nhiều như trước.

Cô thật sự già rồi.

Cô sinh Đường Án Trác rất sớm, nhưng hiện tại cũng đã gần 40 tuổi, cô biết có lẽ mình đã sớm không nên làm loại chuyện này.

Ngay lúc cô đang nghĩ như vậy, cửa bị gõ vang.

Cô giẫm lên đôi dép lê đã biến thành màu đen tẩy cũng không hết, kéo cửa cười ph*ng đ*ng với vị khác ngoài cửa, sau đó nhích thân mình sang bên cạnh, trong lúc xoay người, một bên áo đã rớt xuống cánh tay, lộ ra bả vai và xương quai xanh gầy, cùng với b* ng*c hơi rũ xuống.

Gã khách duỗi tay nắm lấy ngực cô thử ước lượng, Lữ Quyên cúi đầu nhìn tay gã, không có biểu tình gì, giữ cửa một lúc thì đóng lại, sau đó đưa người lên giường.

Bức màn bị kéo ra, trong phòng lờ mờ xám xịt, cảm giác có chút áp lực, Lữ Quyên ngồi quỳ trên giường, kéo dây lưng bên hông, quần áo rơi xuống toàn bộ.

Cô dùng đầu gối bước qua c** q**n áo của khách, động tác chết lặng máy móc hệt như một người máy.

Sau đó cô bị ấn xuống giường, bị thứ dơ bẩn công kích.

Cô tận lực r*n r*, dù cho âm sắc đã không còn dễ nghe như khi trẻ, còn giống như đang làm cho có lệ.

Sau khi xong việc, gã khách vẫn vùi trong thân thể cô mà đốt thuốc lá, thuốc lá rẻ tiền thật sự sặc mũi, Lữ Quyên ho khụ một tiếng.

“Nghe nói con trai em bám được một gã giàu có? Ha, mọi người nói thật không sai, con trai của gái đ**m thì cũng là đ**m…… Đ** m*!”

Vẻ mặt Lữ Quyên trong phút chốc trở nên căm ghét, cô cho gã khách một cái tát.

“Không cho phép nói nó.”

Cô từng mắng con trai của mình, cô cũng biết người khác mắng cậu, nhưng cô không cho phép có người mắng cậu trước mặt mình.

Quả thực cô hạ tiện, nhưng con trai của cô thì khác.

Lữ Quyên trừng mắt, trong mắt chất chứa đầy nước.

Gã đàn ông bị đánh thì nóng nảy, vung hai bạt tay trên mặt cô, “Mẹ nó ả đ**m thối, ông mày để mắt tới mày mới đến ** mày, nói hai câu mà mày còn dám đánh tao?”

Lữ Quyên bị nắm chặt ngực, tóc hỗn độn dính ở trên mặt.

Đau quá.

Nơi nào cũng đau.

Gã khách bị quét sạch hứng thú, mặc xong quần áo bèn đóng sập cửa bỏ đi.

Thứ nhão dính dính chảy ra.

Lữ Quyên trố mắt nhìn chằm chằm đỉnh màn, qua thật lâu sau, trên mặt chợt lạnh, cô nhắm mắt lại, không tiếng động mà run rẩy.

Rốt cuộc thứ bảy cũng tới, hôm nay tâm trạng của Đường Án Trác tốt hơn mọi ngày, thậm chí cảm thấy buổi sáng ngủ dậy cũng chẳng hề mệt nhọc.

Bởi vì hôm nay có thể được nhìn thấy ngài Ngụy, cậu đã nghe lời Ngụy Tắc Văn nói, phân chia đồ ăn vặt mà mình đem theo tới trường cho mỗi một bạn học trong lớp.

Trong lớp đều là con nhà giàu, không có ai thiếu chút đồ ăn vặt này, nhưng có lẽ bởi vì Ngụy Tắc Văn hơn nữa bản thân Đường Án Trác đủ khiêm tốn, tính cách tốt bụng, vì thế trong khoảng thời gian ngắn, cậu đã thu hoạch được nhân duyên rất tốt với mọi người.

Tuy rằng thời gian cậu tới nơi này rất ngắn, nhưng cảm giác so với hai năm ở trường cũ còn nhiều hơn không biết bao nhiêu.

Khi tiết cuối cùng còn khoảng năm phút, Đường Án Trác đã hơi hơi ngồi không yên, chuông tan học vang lên, cậu bèn nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

“Án Trác, sao cậu dọn nhanh vậy!”

Lăng Giai còn đang chậm rãi gom đồ, vừa quay đầu thấy Đường Án Trác đã đeo cặp chuẩn bị đi rồi.

“Mình muốn nhanh về nhà!”

“Ừ, vậy cậu mau về đi thôi.”

Đường Án Trác kéo Phó Thừa Việt chạy chậm về ký túc xá lấy vali hành lý, ba bước cũng thành hai bước mà đi tới cổng trường.

Ngụy Tắc Văn vẫn rất dễ nhận ra, trong đám người hắn lại càng nổi bật như phát sáng. Hai mắt Đường Án Trác sáng lên, vui sướng chạy tới chào hỏi người kia.

Ngụy Tắc Văn cũng chú ý tới cậu, xa xa gọi cậu bảo cậu đi chậm một chút.

Phó Thừa Việt nhìn bóng dáng hưng phấn của Đường Án Trác, đi theo qua rồi cất tiếng.

“Chào ngài Ngụy.”

“Chào cậu.” Ngụy Tắc Văn xoa đầu Đường Án Trác, đánh giá Phó Thừa Việt một lần nữa, tuy rằng cậu chàng đang chào mình nhưng ánh mắt lại dừng trên người Đường Án Trác.

Thằng nhóc này có điểm kì lạ, Ngụy Tắc Văn nghĩ thầm.

Nhưng Đường Án Trác giống như một đứa ngốc, chẳng nhìn ra được chút gì.

“Án Trác, tạm biệt bạn học đi.” Đường Án Trác đang đắm chìm trong vui sướng vì một lần nữa nhìn thấy Ngụy Tắc Văn, cậu đã quên Phó Thừa Việt còn đứng bên cạnh, cậu cũng không biết xảy ra chuyện gì mà mỗi lần nhìn thấy ngài Ngụy cậu đều vô cùng vui vẻ, bị nhắc nhở thì mới vẫy tay với Phó Thừa Việt.

“Phó Thừa Việt, mình đi trước nhé, mai gặp!”

“Ừ, mai gặp.”

Chia tay ở cổng, Ngụy Tắc Văn đặt cặp của Đường Án Trác trên ghế phụ, hai người ngồi song song ở hàng sau.

“Nghĩ ra muốn ăn cái gì chưa?”

“Em nghĩ kỹ rồi! Em muốn ăn tôm hấp dầu dì An làm, trứng cuộn lần trước cũng rất ngon!”

“Được, trở về bảo dì An làm cho em.”

Đường Án Trác gấp không chờ nổi muốn chia sẻ với Ngụy Tắc Văn những chuyện xảy ra ở trường, từ thầy cô đến bạn bè, hận không thể kể hết những điều thú vị với mọi người cho Ngụy Tắc Văn.

Ríu ra ríu rít như chú chim nhỏ, khác xa phiên bản Đường Án Trác lúc nào cũng cúi đầu trước kia.

Chú Ưng nhìn hai người từ kính chiếu hậu, một thì khoa tay múa chân khó nén kích động, một thì mỉm cười kiên nhẫn lắng nghe.

Chú cười lắc lắc đầu, gần đây Đường Án Trác thay đổi, quý ngài nhà chú cũng không như trước nữa. Dẫu sao khi hắn nghe cấp dưới báo cáo, mười câu nói không đến trọng điểm đều có thể trực tiếp bị sa thải.

Đường Án Trác nói suốt một đường, khi gần về đến nhà rốt cuộc cũng nói mệt rồi, chờ cậu dừng lại, Ngụy Tắc Văn mới hỏi.

“Án Trác, có nhớ tôi không?”

Người bị hỏi không phản ứng gì đặc biệt, chú Ưng lái xe phía trước trực tiếp mở to hai mắt nhìn lại, thiếu chút nữa chú đã vượt đèn đỏ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”