Chương 2
Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 2: “Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.”

2, Chiếc áo sơ mi ở đâu?
 
Lúc Hứa Mật Ngữ đưa mẹ cô, bà Tiêu Tú Mai, vào phòng thì Nhiếp Dư Thành đã mặc xong áo vest, đang thắt cà vạt.
Thấy Tiêu Tú Mai, sắc mặt anh ta vẫn bình tĩnh, cất tiếng gọi một tiếng “Mẹ”.
Tiêu Tú Mai vừa thấy con rể là mặt mày hớn hở, bắt đầu tấm tắc khen lấy khen để. Bà khen Nhiếp Dư Thành trông bảnh bao, có bản lĩnh, quan trọng nhất là thương vợ còn hiếu thuận với người lớn, cứ líu ríu, líu ríu không ngớt.
Nhiếp Dư Thành chỉ cười mà không nói gì. Nhưng động tác thắt cà vạt lại trở nên rối loạn, như thể sự chán ghét và bực bội không thể hiện ra trên mặt lúc này đều đã dồn cả vào đôi tay. Chiếc cà vạt bị anh ta thắt thành một mớ hỗn độn.
Hứa Mật Ngữ vội bước lên một bước, nhận lấy công việc này. Ngón tay cô lướt nhanh, chỉ vài động tác đã thắt xong cà vạt cho Nhiếp Dư Thành.
Thắt xong, cô cong mắt cười với Nhiếp Dư Thành, một nụ cười vừa ngọt ngào vừa có ý lấy lòng, như thể sợ anh sẽ nổi cáu. Nhiếp Dư Thành lại bị nụ cười này dỗ dành, không nỡ nổi giận, chỉ đành thở dài một hơi trong lòng. Cuối cùng, anh ta không những không nổi cáu mà trước khi đi làm còn tỏ ra quan tâm đúng mực với Tiêu Tú Mai: “Đây là khách sạn thông minh, có gì không biết dùng thì mẹ cứ gọi nhân viên phục vụ phòng ạ.”
Khi Nhiếp Dư Thành xách cặp tài liệu rời khỏi phòng, đi về phía thang máy, sự bất lực và hối hận trong lòng bắt đầu cuộn lên từng lớp. Anh ta chán ghét kiểu cách của mẹ vợ, nhưng lại chưa bao giờ có can đảm nói thẳng ra. Anh ta làm vậy có được coi là giả tạo và tiếp tay cho cái xấu không?
Phía sau vang lên tiếng của Hứa Mật Ngữ. Cô đuổi theo để tiễn anh ta xuống lầu.
Hai người đứng đợi ở khu vực thang máy, mấy chiếc thang lên xuống bận rộn, nhất thời không có chiếc nào dừng ở tầng này. Nhưng có một chiếc đang trống, chính là chiếc mà Hứa Mật Ngữ và Tiêu Tú Mai vừa đi lúc nãy.
Hứa Mật Ngữ hỏi Nhiếp Dư Thành: “Sao anh không bấm thang này? Nó đang trống mà.”
Nhiếp Dư Thành quay đầu nhìn Hứa Mật Ngữ, hất cằm: “Em ra bấm thử xem.”
Hứa Mật Ngữ bước lên bấm thang máy. Nhưng bấm mấy lần, nút đi xuống cứ như bị hỏng, mãi không sáng lên.
Cô quay đầu nhìn Nhiếp Dư Thành, cười có chút ngơ ngác: “Sao tự dưng nó hỏng rồi.”
Nhiếp Dư Thành lại nói với cô: “Nó không hỏng, nhưng nó là thang máy chuyên dụng cho khách VIP của hai phòng President Suite sang trọng trên tầng thượng.”
Hứa Mật Ngữ sững người tại chỗ.
Chiếc thang máy mà lúc nãy Tiêu Tú Mai nằng nặc đòi đi cùng cô, là thang chuyên dụng cho khách VIP tầng thượng ư? Bảo sao người đàn ông trong đó nhìn mẹ con cô với ánh mắt vừa lạnh lùng vừa có chút khinh miệt…
Hứa Mật Ngữ không dám nghĩ lại nữa, cô sợ cảm giác xấu hổ sẽ dâng lên nhấn chìm mình.
Có người đi tới từ phía sau, vừa đi vừa nói điện thoại: “Vâng vâng, Kỷ tổng, chúng tôi ở tầng có phòng Executive Suite… Ha ha ha, tầng thượng đắt quá, tập đoàn không duyệt chi… Vậy phiền Kỷ tổng hạ cố xuống tầng của chúng tôi, chúng ta cùng ngồi một lát ở sảnh phòng chờ hạng sang được không ạ?… Vâng vâng, tôi ra cửa thang máy đón ngài.”
Rất nhanh, chiếc thang máy chuyên dụng cho khách VIP đã tới trước. Hai người đàn ông bước ra. Hứa Mật Ngữ lặng lẽ lùi ra sau lưng Nhiếp Dư Thành, muốn dùng anh để che đi tầm mắt của mình và cũng để che đi ánh mắt người khác có thể nhìn thấy cô.
Cô chỉ ước mình có thể tàng hình, nhưng đúng lúc này Tiêu Tú Mai lại mở cửa phòng, đứng ở hành lang oang oang một tiếng, khiến cô không thể không hiện hình.
“Con ba à, ăn sáng ở đâu thế? Mẹ còn chưa ăn sáng đâu đấy!”
Giọng nói thực sự quá vang, mặt và tai Hứa Mật Ngữ đỏ bừng như thể tụ máu.
“Con ba? Tiểu Đa Dư*? Hứa Mật Ngữ?” Không thấy con gái trả lời ngay, Tiêu Tú Mai không cam tâm, gọi liền một hơi, réo cả biệt danh của Hứa Mật Ngữ ra.
Tiểu Đa Dư*: Nhỏ thừa thãi
Hứa Mật Ngữ gần như luống cuống tay chân, cô cảm thấy như tất cả mọi người trên thế giới đều đang nhìn mình, và trong ánh mắt họ chắc chắn đầy vẻ kỳ quặc và khinh bỉ. Cô càng cảm nhận được cơ thể Nhiếp Dư Thành bên cạnh cứng đờ lại.
“Mau về đi, đừng để mẹ em la lối khắp hành lang nữa, mất mặt quá rồi đấy!” Nhiếp Dư Thành hạ giọng, gần như nghiến răng nghiến lợi nói.
Thang máy tới, giải cứu cho Nhiếp Dư Thành. Anh ta bước thẳng vào trong, như thể đang chạy trốn khỏi thứ gì đó.
Để lại Hứa Mật Ngữ không còn gì che chắn, phơi bày trước mặt những người khác.
“Chồng ơi, lát nữa em về nhà dọn hành lý đi công tác cho anh…” Hứa Mật Ngữ tranh thủ nói với Nhiếp Dư Thành trước khi cửa thang máy đóng lại.
Sau đó cô không dám kiểm chứng xem ánh mắt của những người khác nhìn mình là chế giễu nhiều hơn hay là thương hại nhiều hơn, cô cúi đầu chạy khỏi khu vực thang máy, nhanh chân về phòng.
Sau lưng cô là tiếng trò chuyện của ba người đàn ông.
Người ra đón ở cửa thang máy lắc đầu cảm thán với hai vị khách: “Không ngờ tầng Executive Suite của khách sạn sang trọng thế này mà lại có vị khách thô lỗ, la lối ầm ĩ không sợ làm phiền người khác như vậy.”
Trợ lý Tiết Duệ đáp lời: “Đúng là đáng kinh ngạc thật. Anh còn chưa thấy cảnh bà cô lớn giọng này giành thang máy với Kỷ tổng của chúng tôi lúc nãy đâu.”
Cậu ta vừa dứt lời đã cảm nhận được cái liếc lạnh như băng từ sếp mình, cậu ta lập tức hiểu ra cái miệng lắm điều của mình đã làm sếp không vui.
Cậu ta im bặt ngay lập tức.
Đại diện của đối tác tiềm năng dẫn đường cho họ đến sảnh phòng chờ hạng sang.
Sảnh phòng chờ hạng sang nằm ở cuối tầng này, muốn đến đó lại phải đi ngang qua phòng của bà cô thô lỗ ồn ào kia.
Cửa phòng đó không đóng chặt, khóa cửa đang kêu báo động nhưng không ai thèm để ý. Giọng nói oang oang của bà cô trong phòng không ngừng vọng ra.
“…Tao gọi mày là Tiểu Đa Dư thì sao? Tao gọi thì tao chết hay mày chết? Thật là, bây giờ mày còn dám lên mặt dạy đời mẹ mày à!…”
“Bíp… bíp… bíp…”
Tiếng la hét của bà cô và tiếng báo động của khóa cửa hòa vào nhau, vang lên như một thảm họa.
Tiết Duệ nghe mà thấy tai mình ong ong. Cậu ta quay đầu lại, thấy Kỷ Phong mày nhíu chặt, mặt trầm như nước.
Đó là vẻ mặt mà cậu ta chưa từng thấy bao giờ, vẻ mặt chán ghét một điều gì đó đến tột cùng của Kỷ Phong.
Tiễn Nhiếp Dư Thành đi rồi, Hứa Mật Ngữ vội vã từ khu thang máy trở về phòng. Cô kéo Tiêu Tú Mai đang đứng ở hành lang chuẩn bị cho một tràng gào thét mới vào phòng, đóng sầm cửa lại, cũng chẳng buồn để ý cửa chưa đóng chặt, vừa tức vừa giận hỏi Tiêu Tú Mai: “Mẹ không thấy ngại khi la lối ầm ĩ trong một khách sạn sang trọng thế này à? Không sợ bị người ta khiếu nại làm phiền người khác sao?”
Tiêu Tú Mai hất tay cô ra, giọng điệu còn tức giận hơn cả cô: “Sao nào, hành lang khách sạn không cho người ta mở miệng nói chuyện à? Phạm pháp hả? Vậy thì gọi người đến báo cảnh sát bắt tao đi!”
Hứa Mật Ngữ nghe mà phát bực: “Pháp luật chỉ là tiêu chuẩn thấp nhất của đạo đức. Mẹ không phạm pháp, nhưng mẹ la lối ầm ĩ ảnh hưởng đến người khác, đó là vô đạo đức, là có vấn đề về tố chất!”
Tiêu Tú Mai giơ tay lên chọc vào thái dương Hứa Mật Ngữ: “Mày lấy chồng thành phố, lấy thằng làm sếp lớn gì đó là quên gốc rồi hả? Mẹ mày nói một câu ngoài hành lang cũng không được à? Mày giỏi quá nhỉ!”
Cửa không đóng chặt, khóa cửa bắt đầu báo động.
Hứa Mật Ngữ bị lý sự cùn của Tiêu Tú Mai làm cho chẳng buồn để ý đến cửa nữa, bây giờ cô chỉ muốn sửa lại một chuyện của bà: “Với cả, mẹ, sau này mẹ có thể đừng oang oang gọi con là Tiểu Đa Dư được không?”
“Tao gọi mày là Tiểu Đa Dư thì sao? Tao gọi thì tao chết hay mày chết? Thật là, bây giờ mày còn dám lên mặt dạy đời mẹ mày à!”
Thấy Hứa Mật Ngữ vừa tức vừa giận, hốc mắt hơi đỏ lên, Tiêu Tú Mai “chậc” một tiếng rồi đổi giọng: “Thôi được rồi, sau này không gọi mày như thế trước mặt người ngoài nữa, được chưa? Lớn tướng rồi mà hở tí là chực khóc, xem cái tiền đồ của mày kìa. Mau đi xem cái gì kêu inh ỏi thế, tắt đi cho mẹ đỡ nhức đầu.”
Hứa Mật Ngữ quay người đi đóng chặt cửa lại, sau đó gọi điện cho dịch vụ phòng để gọi bữa sáng.
Tiêu Tú Mai đứng bên cạnh nhìn, không ngớt lời chép miệng: “Bảo sao chúng mày thích ở khách sạn, cơm bưng nước rót đến tận miệng thế này cơ mà.”
Một lát sau, người giao đồ ăn đến, là một nhân viên phục vụ nam trẻ tuổi. Hôm qua anh ta cũng đã giao bữa tối cho Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành, trên bảng tên trước ngực cậu ta ghi “Lý Côn Luân”.
Trong lúc bê khay đồ ăn từ xe đẩy xuống, Lý Côn Luân hàn huyên vài câu với Hứa Mật Ngữ.
Lý Côn Luân hỏi Hứa Mật Ngữ: “Trưa nay chị và anh nhà có cần đặt cơm nữa không ạ?”
Hứa Mật Ngữ nói với anh ta: “Không cần đâu, tôi và chồng tôi không ở đây nữa. Trưa nay cậu giúp tôi chuẩn bị một suất ăn cho nữ rồi mang đến cho mẹ tôi là được.”
Không chịu ngồi yên, Tiêu Tú Mai nhân cơ hội đó sấn tới hỏi Lý Côn Luân: “Cậu trai trẻ, có phải ở đây càng bảnh bao thì kiếm càng được nhiều tiền không? Như cậu đẹp trai thế này, một tháng ở đây kiếm được bao nhiêu? Nhà tôi có đứa con trai út, tôi thấy nó mà đến đây làm chắc cũng kiếm được khối tiền đấy!”
Lý Côn Luân bị hỏi đến mức không biết trả lời sao cho phải, chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo mà không mất đi vẻ lịch sự.
Hứa Mật Ngữ vội ngăn bà mẹ đường đột của mình lại: “Mẹ, mẹ đừng cái gì cũng hỏi có được không? Đây là khách sạn năm sao, nhân viên phục vụ ở đây không phải ai muốn là vào làm được đâu ạ.” Cô quay sang tiễn Lý Côn Luân ra khỏi phòng, cảm ơn và xin lỗi cậu ta.
Đợi Tiêu Tú Mai ăn sáng xong, Hứa Mật Ngữ nói phải về nhà trước để dọn dẹp hành lý cho chuyến công tác chiều nay của Nhiếp Dư Thành.
Tiêu Tú Mai vội giữ cô lại.
“Tiểu Đa Dư, đợi đã, mẹ có chuyện này chưa nói!”
Hứa Mật Ngữ đứng đó trừng mắt nhìn Tiêu Tú Mai. Tiêu Tú Mai vội sửa miệng: “Mật Ngữ, Tiểu Mật Ngữ, được chưa!”
Bà đứng dậy kéo Hứa Mật Ngữ lại, nói với cô: “Lúc nãy mẹ quên nói với chồng con. Chuyện là chị cả, anh rể cả của con làm ở công ty du lịch của chồng con, cũng cả năm rồi chưa được tăng lương. Lát nữa con nói với chồng con một tiếng, tăng cho chúng nó một ít. Người một nhà không bênh người một nhà thì đúng là đồ ngốc.”
Hứa Mật Ngữ nghe mà tức đến bật cười: “Anh Dư Thành không bênh người nhà lúc nào ạ? Công việc của chị cả và anh rể cả không phải đều do anh Dư Thành khó khăn lắm mới sắp xếp vào công ty họ sao, thế là đã không dễ dàng gì rồi. Còn đòi tăng lương liên tục, cũng phải để chị cả và anh rể cả chăm chỉ làm việc chứ không phải suốt ngày nằm ườn ra đó mới được chứ! Hơn nữa công ty du lịch cũng đâu phải do anh Dư Thành mở, nói cho cùng anh ấy cũng chỉ là người làm công cho ông chủ, mẹ tưởng anh ấy là máy in tiền à.”
Tiêu Tú Mai không cho là vậy, bà có lý lẽ riêng của mình: “Khác chứ, chồng con chẳng phải là sếp lớn gì đó sao. Đúng rồi, nó vừa có quyền, lại vừa có thể dùng tiền của công ty để tăng lương cho người nhà mình, thế thì hời quá còn gì!”
Hứa Mật Ngữ hết nói nổi: “Mẹ, con thật sự phục mẹ rồi đấy. Mẹ cũng nên biết điểm dừng đi chứ, mẹ không thể cứ nhằm vào nhà con mà bòn rút mãi được!”
Tiêu Tú Mai nhíu mày: “Tiểu Đa Dư, tao nói này, mày ăn nói kiểu gì đấy? Hồi đó nếu tao mà như đối với chị cả chị hai mày, bắt mày đi làm sớm không cho thi đại học, thì mày có được ngày hôm nay không? Mày có lấy được chồng tốt thế này không?”
Không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện này Hứa Mật Ngữ lại bực mình: “Ban đầu mẹ cũng có cho con học đại học đâu. Nếu không phải nghe người ta nói tốt nghiệp đại học ra lương cao, thì mẹ có cho con đi học không? Hơn nữa học phí của con là vay vốn sinh viên, tiền sinh hoạt là do con tự đi làm thêm ở quán ăn kiếm được đấy.”
Hứa Mật Ngữ không muốn đôi co với Tiêu Tú Mai nữa. Càng đôi co thì cuối cùng người đau lòng luôn là chính cô.
Cô nói với Tiêu Tú Mai: “Thôi con phải về nhà đây, mẹ có việc gì thì gọi nhân viên phục vụ phòng, ăn uống gì mẹ cứ ghi vào hóa đơn phòng, lúc đó con sẽ thanh toán.” Đi đến cửa, cô như nhớ ra điều gì, đột ngột quay đầu lại nói với Tiêu Tú Mai “Gọi nhân viên phục vụ thì gọi điện thoại, đừng có đứng ngoài hành lang mà la hét!”
Tiêu Tú Mai xua cô đi: “Biết rồi, đi nhanh đi, có tí việc mà nói mãi.”
Hứa Mật Ngữ về đến nhà, vừa mở cửa ra đã ngây người.
Nhà cửa bừa bộn, chẳng khác nào bị trộm viếng.
Giày của cô ở cửa bị vứt lộn xộn khắp sàn. Chắc chắn Tiêu Tú Mai đã thử từng đôi một.
Hộp cơm đã ăn trên bàn trà không được dọn dẹp, giấy ăn đã dùng vứt lung tung, gối tựa sofa gần như đều rơi cả xuống đất.
Hứa Mật Ngữ nhớ lại câu nói của mẹ cô “Tao ở nhà mày mà còn phải dọn nhà cho mày à”, cô tự hỏi sao mẹ cô lại có thể tự tin nói ra câu đó.
Cô lại nghĩ may mà Nhiếp Dư Thành đi thẳng đến công ty. Anh mà về nhà xem qua, chắc phải tức đến mức phải thở oxy.
Nhìn đồng hồ, chỉ còn hơn hai tiếng nữa là đến trưa. Hứa Mật Ngữ vội xắn tay áo lên dọn dẹp nhà cửa. Kết hôn sáu năm, làm bà nội trợ sáu năm, những việc khác có thể cô không giỏi, nhưng dọn dẹp phòng ốc, làm việc nhà thì cô rất thành thạo.
Chẳng mấy chốc, căn nhà đã trở lại vẻ sạch sẽ như thường lệ. Hứa Mật Ngữ thở phào một hơi, bắt đầu tìm quần áo chuẩn bị hành lý đi công tác cho Nhiếp Dư Thành.
Cô nhớ ra hôm kia vừa mua cho Nhiếp Dư Thành một chiếc áo sơ mi mới, là mẫu mới nhất của một thương hiệu lớn, rất đắt, không giảm giá. Để mua được chiếc áo này, cô đã không nỡ mua cho mình chiếc váy mới của năm nay.
Dù sao thì Nhiếp Dư Thành cũng phải ra ngoài làm việc kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi cô, cần phải ăn mặc tươm tất. Còn cô ở nhà, không mặc váy mẫu mới nhất cũng chẳng sao.
Cô vào tủ quần áo tìm chiếc áo sơ mi này, nhưng tìm mãi không thấy.
Suy nghĩ một lúc, cô cầm điện thoại gọi cho Nhiếp Dư Thành: “Chồng ơi, anh còn nhớ chiếc áo sơ mi mới em mua cho anh hôm kia không? Chính là chiếc anh rất thích ấy, anh có nhớ sau đó em để nó ở đâu không? Em nhớ là em đã treo trong tủ quần áo rồi, nhưng sao bây giờ tìm mãi không thấy.”
Nhiếp Dư Thành im lặng hai giây, rồi nói với cô: “Em gọi điện hỏi mẹ em xem.”
Hứa Mật Ngữ vô thức hỏi: “Sao mẹ lại biết em để ở đâu ạ?”
Trong điện thoại truyền đến giọng điệu có chút kỳ quặc của chồng cô, và nghe như thể là một tiếng cười lạnh: “Em hỏi bà ấy đi, đi mà hỏi.”
Sau khi cúp máy, Hứa Mật Ngữ bấm số điện thoại của Tiêu Tú Mai.
Cô hỏi Tiêu Tú Mai có thấy chiếc áo sơ mi đó không.
Tiêu Tú Mai nói ngay: “À, đúng rồi, mẹ đang định nói với con một tiếng, cái áo sơ mi đó mẹ thấy em trai con mặc chắc là vừa, mẹ đoán hai vợ chồng con cũng không thiếu một cái áo này, nên mẹ bỏ vào vali của mẹ rồi.”
Hứa Mật Ngữ nghe xong liền nổi nóng: “Mẹ, sao mẹ lại như vậy? Sao mẹ cứ tự tiện lấy đồ nhà con thế?”
Tiêu Tú Mai lại chẳng hề áy náy: “Cái gì mà nhà con nhà mẹ, tao là mẹ mày, sinh mày nuôi mày, không có tao làm gì có mày? Chúng ta đã thân thiết không phân biệt của anh của tôi rồi, mẹ lấy của mày chút đồ thì có gì là không nên.”
Hứa Mật Ngữ tức đến líu cả lưỡi. Lúc này, Tiêu Tú Mai đổi giọng, bắt đầu dỗ dành Hứa Mật Ngữ: “Thôi thôi, con ba à, nói thật nhé, trong mấy đứa con, chỉ có mày là có bản lĩnh nhất, có tiền đồ nhất, khiến mẹ mày nở mày nở mặt với họ hàng nhất. Mẹ lấy đồ của mày, thật ra cũng là muốn mang về nhà khoe với hàng xóm láng giềng là con gái mẹ có tài, lấy được chồng tốt, toàn dùng đồ xịn thôi mà!”
Hứa Mật Ngữ lúc thì tức giận, lúc lại chẳng còn sức để tức. Cảm xúc như đi tàu lượn siêu tốc.
Tiếng mở cửa vang lên từ huyền quan. Nhiếp Dư Thành đã về. Hứa Mật Ngữ vội cúp máy.
Nhiếp Dư Thành vừa thay giày ở cửa vừa hỏi: “Sao rồi, mẹ em giúp em tìm ra tung tích chiếc áo sơ mi rồi chứ?”
Hứa Mật Ngữ thấy có lỗi thay cho mẹ mình, vội chạy ra cửa xỏ giày: “Em đi mua cho anh cái khác ngay đây.”
Nhiếp Dư Thành ngăn cô lại. Anh day day ấn đường, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi. Trên khuôn mặt tuấn tú của anh lộ ra một nét quyết đoán sau những giằng xé nội tâm.
“Thôi bỏ đi. Không kịp nữa rồi.” Khi nói đến mấy chữ “không kịp nữa rồi”, giọng anh có chút âm u. Nói xong mấy chữ đó anh lại ngừng một lúc. Rồi như thể đã hạ quyết tâm, anh lại nói “Đưa vali cho anh, anh phải đi rồi.”
Sau khi đàm phán xong với đại diện công ty đối tác tiềm năng, trợ lý Tiết Duệ hỏi Kỷ Phong: “Kỷ tổng, chúng ta về tầng thượng hay đến công ty ạ?”
Kỷ Phong nói gọn: “Về công ty.”
Tiết Duệ bấm nút thang máy đi xuống.
Vào thang máy, Tiết Duệ nói: “Cảm giác lần này vị Ngô tổng đó có vẻ khá dễ nói chuyện.”
Kỷ Phong khẽ nhếch môi. Vẻ cười như không cười đó vừa toát ra sự lạnh lùng và quyến rũ, vừa phảng phất một tia chế giễu nhàn nhạt.
“Có người dễ nói chuyện, đó là ưu điểm. Có người dễ nói chuyện, lại là bom khói. Người này hôm nay tuy hứa hẹn mọi thứ rất sảng khoái, nhưng khuyết điểm của ông ta là, sau này chắc chắn sẽ liên tục gây ra những phiền phức nhỏ.”
Tiết Duệ đứng sau Kỷ Phong, không tiếng động làm khẩu hình chữ “wow”.
“Kỷ tổng đúng là lợi hại thật, lần đầu gặp mặt đã có thể nhìn thấu khuyết điểm của đối phương.”
Cửa thang máy mở ra, hai người bước ra ngoài.
Tiết Duệ đột nhiên “Ô” một tiếng.
Kỷ Phong tiện miệng hỏi: “Sao thế?”
Tiết Duệ chỉ về phía quầy lễ tân của khách sạn: “Người đàn ông ở đằng kia, không phải là chồng của chị gái lúc sáng giành thang máy với chúng ta sao? Không phải anh ta vừa mới đi lúc sáng à, sao giờ lại đến làm thủ tục nhận phòng? Lại còn đi với một người phụ nữ khác?”
Ánh mắt Kỷ Phong lướt nhẹ qua quầy lễ tân rồi lại dời về phía mặt Tiết Duệ.
Tiết Duệ bắt đầu suy đoán: “Xem ra là ăn vụng rồi. Người đàn ông này cũng ngông cuồng thật, dám dắt người phụ nữ khác đến ở cùng khách sạn với mẹ vợ để ăn vụng, đây là cố tình làm ngơ hay là không thèm kiêng dè gì nữa?” Họ vừa đi ra ngoài sảnh, Tiết Duệ vừa tiếp tục nói “Nhưng nghĩ đến việc có một bà mẹ vợ kỳ quái như vậy, không thể chịu nổi mà không thèm kiêng dè thì cũng có thể thông cảm được.”
Kỷ Phong đột nhiên dừng bước.
Tiết Duệ phản ứng chậm, lúc dừng lại suýt nữa thì đâm sầm vào người Kỷ Phong phía trước.
Kỷ Phong quay đầu lại, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng liếc nhìn Tiết Duệ.
Tiết Duệ bất giác lắp bắp.
“S-sao vậy, Kỷ tổng?” Cậu ta phản ứng nhanh, lập tức tự kiểm điểm, “Xin lỗi Kỷ tổng, tôi lại lắm lời rồi ạ.”
Kỷ Phong mở miệng, giọng nói cũng trong trẻo lạnh lùng như ánh mắt. Tiết Duệ gần như tưởng rằng Kỷ Phong sắp phạt cậu ta vì nói nhiều. Nhưng điều cậu ta nghe được lại là:
“Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.”
Kỷ Phong nói xong câu đó liền quay người đi tiếp về phía trước.
Tiết Duệ hơi sững sờ tại chỗ, nhìn tấm lưng cao lớn, chân dài, dáng người thẳng tắp của người phía trước.
Người này đẹp trai thì đúng là đẹp trai thật, tùy tiện khoác một bộ vest lên người là có thể dìm hàng người mẫu ngay lập tức. Giàu thì cũng là thật sự giàu, mới hai mươi chín chưa đến ba mươi tuổi mà gia sản đã không thể đong đếm. Nhưng lạnh lùng vô tình thì cũng là thật sự lạnh lùng vô tình, đôi khi cậu ta còn nghi ngờ người này thực chất là một robot AI được chế tạo bí mật bằng công nghệ cao, hoàn hảo, lạnh lùng, ngoài chế giễu và chán ghét ra thì không có cảm xúc thừa thãi nào khác, chỉ biết kiếm tiền, đúng là một cỗ máy kiếm tiền không có tình cảm.
Thật hiếm khi thấy anh đưa ra ý kiến gì về những lời lắm điều của mình.
Đột nhiên phía trước truyền đến tiếng chất vấn lạnh như băng.
“Đứng bất động ở đó là đợi tôi lái xe cho cậu à? Tiết tổng?”
Tiết Duệ giật mình, vội vàng chạy theo bước chân của người phía trước.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khác Chương 2: Chương 2: “Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.” Chương 3: Chương 3: "Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay." Chương 4: Chương 4: Hứa Mật Ngữ nhìn thẳng vào Nhiếp Dư Thành. Cô tin rằng trong mắt mình lúc này chỉ có hận thù. Chương 5: Chương 5: “Quả nhiên, tôi đoán không sai, chính là cô gửi tin nhắn cho tôi.” Chương 6: Chương 6: “Chúng ta ly hôn đi.” Chương 7: Chương 7: Dưới bóng cây, Hứa Mật Ngữ quay người mỉm cười vẫy tay với Nhiếp Dư Thành: "Tạm biệt.” Chương 8: Chương 8: Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đã Chương 9: Chương 9: Vị khách quý tầng cao nhất kia, mọi người tránh không kịp Chương 10: Chương 10: Họ dường như đều nghe thấy từ trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng thét của phụ nữ. Chương 11: Chương 11: “Còn không đi?” Chương 12: Chương 12: “Có chừng mực thôi.” Chương 13: Chương 13: Mấp máy môi, thu lại ánh mắt Chương 14: Chương 14: “Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này." Chương 15: Chương 15: Phải đuổi việc cô ta! Chương 16: Chương 16: “Tôi đã nói sau này không được nói chuyện của người này cho tôi nghe nữa cơ mà?" Chương 17: Chương 17: “Tại sao lúc nào cũng gặp phải cô ta? Cậu giải thích cho tôi xem" Chương 18: Chương 18: “Có người đang nhắm vào chị.” Chương 19: Chương 19: Người mở cửa, vậy mà lại là Nhiếp Dư Thành Chương 20: Chương 20: Nắm tay buông thõng bên hông của cô càng siết chặt hơn. Chương 21: Chương 21: “Nói đi, cô muốn nhận được gì từ tôi?" Chương 22: Chương 22: Cổ tay cô bị anh ta nắm lấy, siết mạnh Chương 23: Chương 23: “Con người ấy à, phải biết mình là ai.” Chương 24: Chương 24: “Cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật.” Chương 25: Chương 25: “Không thể chỉ có một mình tôi khổ sở được." Chương 26: Chương 26: Trương Thái Lộ đang nhân cơ hội cố tình gài bẫy cô Chương 27: Chương 27: Tại sao tổ trưởng mới lại là tôi? Chương 28: Chương 28: Đây là bồi thường sao? Chương 29: Chương 29: Cô muốn từ biệt Hứa Mật Ngữ vô dụng trước đây Chương 30: Chương 30: Đợi cô đứng dậy từ cơn ngủ đông này, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt. Chương 31: Chương 31: Khoảnh khắc Kỷ Phong và cô chạm mặt nhau, anh lại nhíu chặt đôi mày Chương 32: Chương 32: Từ lúc nghe tin Hứa Mật Ngữ đã ly hôn đã không khỏi sững người Chương 33: Chương 33: "Trông tôi có giống ma quỷ hay thứ gì đó tương tự không?" Chương 34: Chương 34: Cậu có phải đang nghĩ, tôi đang giúp Hứa Mật Ngữ không? Chương 35: Chương 35: Dịu dàng nhưng lại đầy nội lực Chương 36: Chương 36: Anh nói cô đáng thương. Anh đang thương hại cô sao? Chương 37: Chương 37: Quyết tâm cắt đứt Chương 38: Chương 38: Món thịt kho cô làm Chương 39: Chương 39: "Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng." Chương 40: Chương 40: Hứa Mật Ngữ, cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à?” Chương 41: Chương 41: “Theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu” Chương 42: Chương 42: Trong căn phòng sáng rực ánh vàng, không có bóng dáng của Hứa Mật Ngữ. Chương 43: Chương 43: "Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả." Chương 44: Chương 44: Cô bước ra khỏi phòng, thản nhiên, bình thản. Chương 45: Chương 45: “Lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút!� Chương 46: Chương 46: Anh thật sự rất lợi hại. Chương 47: Chương 47: "Cầm đi, đừng đưa cho tôi." Chương 48: Chương 48: Nhưng vừa mở mắt ra, anh lại nhìn thấy cô Chương 49: Chương 49: Cô chính là lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ. Chương 50: Chương 50: "Gọi to thế làm gì?” Chương 51: Chương 51: Cô gái này, đúng là không phải dạng vừa! Chương 52: Chương 52: Không có gì phải lo lắng về cô nữa Chương 53: Chương 53: “Cô đỏ mặt cái gì?” Chương 54: Chương 54: Vậy tóm lại, tất cả đều là do anh tự mình nghĩ nhiều hiểu lầm, phải không? Chương 55: Chương 55: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.” Chương 56: Chương 56: Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào. Chương 57: Chương 57: “Đi, tớ dẫn cậu đi bung xõa ngay đây!” Chương 58: Chương 58: Có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?” Chương 59: Chương 59: Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì Chương 60: Chương 60: Bây giờ cô trông như một con thiên nga. Chương 61: Chương 61: Anh nhìn cô, từ từ nheo mắt lại Chương 62: Chương 62: Cô làm gì còn có nhà nữa? Chương 63: Chương 63: “Quản lý Hứa của các cô bây giờ ở đâu?” Chương 64: Chương 64: “Hôm nay cô có việc gì không?” Chương 65: Chương 65: “Đến chúc mừng sinh nhật cô.” Chương 66: Chương 66: Kỷ Phong và cô nhìn nhau Chương 67: Chương 67: Giữa hai người họ, anh trông như kẻ có chút không buông bỏ được. Chương 68: Chương 68: Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chương 69: Chương 69: Trong tai anh nghe được lại là giọng nói của cô Chương 70: Chương 70: Bên dưới lớp vỏ bọc đó, là nỗi lòng không thể để ai nhìn thấu của cô Chương 71: Chương 71: Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng. Chương 72: Chương 72: Cứ ngỡ như là tình đầu Chương 73: Chương 73: Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹ Chương 74: Chương 74: “Sao anh lại đến?” Chương 75: Chương 75: "Bình tĩnh lại, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Chương 76: Chương 76: Tình hình ở nhà… Chương 77: Chương 77: Đến lúc đó cô phải làm sao? Chương 78: Chương 78: Anh sẽ yêu em bao lâu? Chương 79: Chương 79: Anh nghe xong liền trầm tư. Chương 80: Chương 80: Anh thở dài một hơi, đưa tay về phía cô Chương 81: Chương 81: Là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồi Chương 82: Chương 82: “Để cho cô ấy thở một chút." Chương 83: Chương 83: “Vậy rốt cuộc cô ấy có gì mà phải tự ti?” Chương 84: Chương 84: Hứa Mật Ngữ thầm kêu "wow" một tiếng trong lòng. Chương 85: Chương 85: Kỷ Phong lặng lẽ nhếch khóe miệng. Chương 86: Chương 86: Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô Chương 87: Chương 87: “Vậy tối mai em mời anh ăn cơm nhé, được không?" Chương 88: Chương 88: "Thái độ, thái độ với tôi!" Chương 89: Chương 89: “Đợi anh về, anh có lời muốn nói với em." Chương 90: Chương 90: “Không có em anh phải sống thế nào đây?” Chương 91: Chương 91: Hành trình yêu em, chính là "Mật Ngữ Kỷ" của cuộc đời của anh