Chương 2
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng

Hứa phủ là thế gia tướng môn truyền thừa năm đời, bên trong phủ đình đài lầu các, chạm trổ điêu khắc tinh xảo, hoàn toàn không phải nơi mà căn nhà hai gian chỗ hẻm Thanh La có thể so sánh.
Lệ Lan Tâm đi chậm trên hành lang cao rộng, cột trụ sơn son thếp vàng vươn thẳng lên mái. Bốn phía kỳ hoa dị thảo, hương thơm thoang thoảng từng đợt, lẽ ra phải khiến người thư thái dễ chịu, nhưng nàng lại chẳng cảm nhận được nửa phần tự tại như khi ở trong tiểu viện chật hẹp của mình.
Khi Hứa Du còn sống, phần lớn thời gian nàng đều ở Lập Dương Quán chăm sóc bệnh tình của y. Rời khỏi Lập Dương Quán, những nơi khác trong phủ tướng quân đối với nàng mà nói đều lạnh lẽo xa cách. Bao nhiêu năm trôi qua, điểm này chưa từng thay đổi.
Vừa bước qua cổng lớn của chủ viện, còn chưa kịp đi xa, cửa phòng khách vẫn chưa thấy đâu, thì tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc của thiếu nữ đã vang vào tai.
Âm thanh ấy không hề xa lạ, là tam cô nương Hứa Bích Thanh, tiểu thư khuê các sống sâu trong nội viện của phủ tướng quân.
Trương thị sinh ba trai một gái. Trưởng tử Hứa Trạm và con thứ Hứa Du lần lượt qua đời, hiện giờ trong phủ chỉ còn lại một nữ nhi chưa xuất giá là Hứa Bích Thanh, cùng ấu tử Hứa Trừng vừa tròn mười hai tuổi.
Ngọc quý trong tay, dĩ nhiên được nuông chiều trăm bề mà lớn lên. Vì thế, bất luận Hứa Bích Thanh tính tình kiêu căng ra sao, lời nói sắc bén như lưỡi Long Tuyền độc địa đến mức nào, trong phủ bên cạnh nàng ta cũng chỉ có kẻ cười gượng làm lành.
Vị tiểu cô này xem thường Lệ Lan Tâm từ lâu, số lần nàng chịu thiệt dưới tay Hứa Bích Thanh nhiều đến không đếm xuể. Hứa Bích Thanh xưa nay chưa từng thích nàng, ngay từ ngày đầu Lệ Lan Tâm gả vào Hứa gia, Hứa Bích Thanh đã không gọi nàng là nhị tẩu tẩu, mà thẳng miệng gọi là “thôn phụ nhà quê.”
Bà tử canh giữ trước cửa sảnh thấy các nàng tới, liền vén mành, hướng vào trong bẩm báo: “Nhị nãi nãi tới rồi.”
Tiếng cười nói trong phòng lập tức ngừng bặt.
Lệ Lan Tâm chậm rãi bước vào trong sảnh. Ở chính tọa là một phụ nhân tóc đã điểm sương, da trắng hằn những nếp nhăn sâu, trên người mặc xiêm y thêu chỉ vàng kết chuỗi minh châu, búi tóc cài đôi bảo ngọc tinh xảo, trong tay nhẹ nâng một chuỗi Phật châu màu sắc u trầm như phỉ thúy.
Hai bên tả hữu đều có người ngồi. Bên trái là phụ nhân tuổi tác trông lớn hơn Lệ Lan Tâm đôi chút, nét mặt u sầu nhạt nhòa, thân hình gầy mảnh, chính là trưởng tức của Hứa phủ, Trang thị. Bên phải khẽ nâng cằm, vận váy lụa màu yên sắc tươi tắn, dung mạo kiều diễm, chính là Hứa Bích Thanh.
Lệ Lan Tâm dừng lại trước ghế trên cùng, cúi người hành lễ với lão phụ nhân và Trang thị: “Mẫu thân, tẩu tẩu.”
Ánh mắt lão phụ nhân quét tới, tỉ mỉ đánh giá nàng từ đầu đến chân. Thấy nàng mặc váy áo màu sắc ảm đạm, không phấn son, mặt mộc thanh đạm, mái tóc chỉ vấn gọn bằng một cây trâm bạc mộc mạc, cuối cùng mới gật đầu hài lòng.
“Tới rồi thì ngồi đi.” Trương thị nâng tay chỉ chỗ ngồi bên phải dưới, ra hiệu cho nàng.
Lệ Lan Tâm khẽ đáp, quy củ ngồi xuống.
Vạt váy vừa yên vị, trên đầu đã vang lên giọng thiếu nữ lanh lảnh, pha chút kinh ngạc giả tạo: “Nhị tẩu tẩu, mới có bao lâu không gặp, sao trông ngươi ngày càng keo kiệt thế này? Ăn mặc thế này là sao?”
Ngẩng đầu nhìn lại, Hứa Bích Thanh trên mặt làm ra vẻ ngạc nhiên, nhưng khóe môi lại cong lên không chút che giấu.
Lệ Lan Tâm không lập tức đáp lời, chỉ nhạt cười, im lặng.
Trương thị liếc con gái duy nhất một cái, đưa ngón trỏ chọc nhẹ trán nàng ta: “Càng nói càng không ra thể thống gì cả. Đều là người sắp xuất giá rồi, ngoài miệng cũng nên có chừng mực. Cũng may mấy tẩu tử của ngươi đều tính tình hiền hậu, ngày thường không chấp nhặt với ngươi.”
Hứa Bích Thanh che trán, dựa vào vai Trương thị làm nũng: “Mẫu thân! Con còn chưa nói hết mà, sao người đã vội kết tội con rồi. Con chỉ là nghĩ thôi, nếu nhị tẩu tẩu sống bên ngoài khó khăn, bạc tiền không đủ dùng, chi bằng dọn về trong phủ ở. Ăn mặc chi tiêu đều có nội trạch lo liệu, cũng chẳng đến mức ngay cả một bộ y phục ra hồn cũng không có như thế này a.”
Nói xong, nàng ta liếc mắt nhìn Lệ Lan Tâm đang ngồi bất động như tượng gỗ, trong ánh mắt tràn đầy ý cười hả hê.
“Dọn về trong phủ ở” năm chữ này từ trước đến nay luôn là chỗ đau chí mạng của vị nhị tẩu “nhà quê” trong mắt nàng ta.
Bàn tay đặt trên váy của Lệ Lan Tâm khẽ siết lại, nhưng nàng vẫn không hề hoảng loạn, ngẩng đầu nhìn Trương thị, giọng nhẹ nhàng: “Thật ra cũng không phải không có y phục tốt. Chỉ là… những bộ đó đều do nhị gia năm xưa đặt may cho con. Nay người đã không còn, con cũng chẳng còn tâm tư mặc nữa.”
Nhắc đến Hứa Du, ánh mắt Trương thị khẽ co lại, thần sắc rõ ràng trầm xuống.
Không khí trong sảnh chợt đổi khác. Hứa Bích Thanh cũng không tiện tiếp tục làm nũng, oán hận ngồi thẳng người, liếc Lệ Lan Tâm một cái đầy bất mãn.
Trương thị thở dài, giọng nghẹn ngào: “Ngươi nhớ A Du, đó là điều tốt. Ngươi và Ninh Uyên đều là những đứa trẻ trọng tình nghĩa. A Trạm và A Du đều đi sớm như vậy, không có chỗ nương tựa, những ngày qua không dễ dàng gì, khổ cho hai đứa rồi. Những điều này, ta, một bà già, đều biết cả. Chớp mắt một cái, cũng đã bao nhiêu năm rồi…”
Lệ Lan Tâm rũ mi, lặng lẽ nghe. Trên mặt Trang Ninh Uyên, nỗi u sầu càng thêm sâu, nàng cũng khẽ cúi đầu, không nói một lời.
Trương thị lau khóe mắt, xua tay: “Thôi, không nói những chuyện này nữa. Hôm nay gọi ngươi tới, là có việc vui. Trước đó vài ngày, các phiên vương lần lượt phụng chỉ vào kinh. Bệ hạ long hưng đại duyệt, ban ý chỉ, triệu tập các phủ thế gia huân quý mấy ngày nữa cùng nhau ra hành cung ngoại thành, vào lâm uyển săn bắn, vui chơi.”
“Kinh thành đã lâu không náo nhiệt như vậy, cơ hội khó có được. Lan Tâm, ngươi cùng Ninh Uyên cũng đi đi.”
Tim Lệ Lan Tâm khẽ nảy lên: “Con… cũng đi ư?”
Hứa phụ là trọng thần trong triều, quan lớn ở Binh Bộ, lại được đương kim Thánh Thượng coi trọng. Ngày thường trong cung hễ có đại điển hay đại yến, phủ tướng quân chưa từng vắng mặt.
Thế nhưng chuyện như vậy, dù khi Hứa Du còn sống, cũng chưa từng đến lượt nàng.
Mẹ chồng Trương thị xưa nay chỉ mang theo con dâu cả Trang Ninh Uyên bên mình. Xét về mức độ coi trọng, Lệ Lan Tâm kém nàng ta rất xa.
Trang Ninh Uyên là đích nữ của Bá phủ, cùng trưởng tử Hứa Trạm của Hứa gia vốn là môn đăng hộ đối, thanh mai trúc mã. Sau khi Hứa Trạm qua đời, Trang Ninh Uyên có nhà mẹ đẻ chống lưng, vậy mà vẫn kiên quyết không tái giá, còn sinh hạ đứa con mồ côi trong bụng, từ đó thủ tiết đến nay, được kinh thành ca ngợi là trinh phụ hiếm có.
Xuất thân của Lệ Lan Tâm thấp kém, không có chỗ dựa của nhà mẹ đẻ, lại không để lại cho Hứa Du một đứa con nối dõi, địa vị trong phủ tướng quân tự nhiên không thể sánh với Trang Ninh Uyên. Ngoài cái danh phận nhị nãi nãi, nàng chẳng có gì trong tay.
Năm ấy, nàng bị bá phụ bá mẫu bán cho phủ tướng quân để xung hỉ, đúng lúc Hứa Du bệnh nặng nguy kịch, hai người chỉ qua loa bái đường, ngay cả tiệc cưới cũng không mời khách khứa, trong phủ chỉ treo vài dải lụa đỏ cho có lệ. Bởi vậy, trong kinh thành, ngay cả những nữ quyến của các phủ khác cũng chẳng mấy ai nhớ nổi có một người như nàng từng tồn tại.
Mẹ chồng Trương thị xưa nay không thích nàng ra ngoài. Ngày thường, nàng chỉ đến đúng hạn xem sổ sách những cửa hàng Hứa Du để lại cho mình, nhân cơ hội ấy rời khỏi tòa nhà trong thành đi dạo một vòng, nhưng số lần cũng không thể nhiều, bằng không Trương thị tất sẽ sinh nghi.
Vậy mà lần này lại là ngoại lệ, cho phép nàng cùng đi ra ngoại thành du ngoạn?
Trương thị gật đầu: “Ngươi cũng đi đi. Nhân tiện lần này đến hành cung Đông Sơn, sẽ không lưu lại qua đêm. Chờ việc trong cung xong xuôi, chúng ta sẽ ghé tổ địa. Minh thọ của A Trạm sắp đến rồi, tháng trước ta cùng cha chồng các ngươi đã vào đạo quán hỏi đạo trưởng, tháng này chọn được ngày lành, sẽ làm thêm một tràng pháp sự tế điện cho A Trạm và A Du. Giam viện đã dặn riêng, Ninh Uyên và ngươi là thê tử của bọn họ, phải tự tay đốt điện văn và hương giấy.”
Thì ra là vì chuyện này.
Lệ Lan Tâm hiểu ra, liền đáp: “Vâng, con dâu sẽ về chuẩn bị.”
“Còn nữa, y phục ngươi đang mặc, phải đổi đi.” Trương thị lại nói, ánh mắt lướt qua bộ đồ trên người nàng, khẽ nheo lại, “Tiết phụ vốn nên giản dị, không phô trương, nhưng hôm đó vào hành cung, thế gia, tông thất, thậm chí các phiên vương đều có mặt, bệ hạ và nương nương cũng sẽ đích thân đến. Bộ dạng hiện giờ của ngươi, thật sự không hợp lễ nghi.”
Vừa chậm rãi nói, Trương thị vừa tỉ mỉ quan sát con dâu thứ ngồi phía dưới.
Một phụ nhân thủ tiết khi tuổi còn trẻ, nhiều năm sống ẩn mình không d*c v*ng, y phục trên người ảm đạm, trang sức không có lấy một món, vậy mà vẫn không che nổi thân hình mềm mại khiến người ta phải chú ý. Eo thon uốn lượn, tư thái yểu điệu quyến rũ, tóc đen như mây, vài tấc da trắng nõn lộ ra mềm mại như ngọc. Dù nàng cúi mắt rũ mi, mỗi lần nghiêng đầu liếc mắt, ánh nhìn vô tình lưu chuyển, thu ba dập dềnh, trong đôi mắt to kia dường như ẩn chứa tình ý.
Càng nhìn, Trương thị càng cảm thấy bất an trong lòng.
Năm đó Hứa Du bệnh nặng, thuốc thang châm cứu đều vô hiệu, mọi biện pháp đều dùng hết, đến khi đã bước nửa bước vào quỷ môn quan, người trượng phu vốn cả đời không tin quỷ thần của bà, cuối cùng cũng đành gật đầu đồng ý dùng phương pháp xung hỉ.
Đạo trưởng trong quán nhận bạc xong liền khắp nơi tìm kiếm, dò hỏi bát tự hợp mệnh, cuối cùng ở một thôn xóm xa xôi nơi núi sâu tìm được một bé gái mồ côi, cha mẹ đều mất, sống nhờ nhà đại bá.
Đạo trưởng cầm bát tự, lại xem tướng mạo, nói cô bé ấy mệnh cách phú quý, trên người có phúc khí. Nếu Hứa Du cưới nàng làm vợ để xung hỉ, ắt có thể vượt qua sinh tử kiếp này, tuy không dám đảm bảo trường thọ, nhưng ít nhất trong ba năm tuổi thọ thì vô ưu.
Tin này truyền về phủ, tất nhiên là đại hỉ. Hứa gia đưa cho đại bá của cô bé một khoản bạc không nhỏ, lập tức đón người về phủ, bái đường thành thân. Từ đó, bệnh tình của Hứa Du quả thật có chuyển biến, còn nàng dâu xung hỉ kia cũng hết mực làm tròn bổn phận, việc chăm sóc trượng phu đều tự tay làm.
Chỉ tiếc rằng, lời “ba năm tuổi thọ vô ưu” kia, rốt cuộc cũng chỉ đúng ba năm. Đến mùa đông năm thứ tư, bệnh cũ của Hứa Du tái phát nặng thêm, người vẫn không qua khỏi.
Để lại một quả phụ đang độ thanh xuân, dung mạo như ngọc, phong tư quyến rũ.
Trương thị vẫn nhớ, trước lúc Hứa Du qua đời, y từng khẩn cầu bà và Hứa phụ đứng ra làm chủ, cho phép Lệ Lan Tâm tái giá.
Nhưng với tư cách một người mẹ, bà chỉ cảm thấy con trai mình thật quá ngốc, bà không thể chịu nổi việc con mình cô độc xuống mồ, tương lai nơi chín suối cũng vẫn là một mình lẻ loi.
Huống chi, Lệ Lan Tâm tuy nói là sính cưới, nhưng thực chất là bọn họ bỏ tiền mua về. Đã là mua, thì sống là người Hứa gia, chết cũng là quỷ Hứa gia.
Dẫu vậy, bà cũng là nữ nhân, từng trải qua những năm tháng tuổi trẻ nhiệt liệt, hiểu rõ việc thủ tiết gian khổ đến nhường nào, càng biết ngoài kia có không ít sói lang hổ báo chỉ rình rập trinh phụ hiền lương để gây họa. Vì thế, khi bà còn sống, nhất định phải thay Hứa Du trông chừng nàng cho chặt, không thể lơi lỏng nửa phần.
“Ngày mai ta sẽ cho người mang một bộ váy áo mới cùng đồ trang sức đến hẻm Thanh La. Đến hôm ấy ngươi hãy mặc vào.” Trương thị nói tiếp, “Còn son phấn… cứ lấy thanh nhã thuần khiết làm chuẩn. Quy củ khi vào hành cung, để Tề bà tử nói cho ngươi rõ.”
Lệ Lan Tâm thần sắc vẫn cung kính như cũ: “Vâng.”
___
Dùng xong bữa trưa trong phủ tướng quân, Lệ Lan Tâm mang theo Lê Miên trở về hẻm Thanh La.
Biết được mấy ngày nữa sẽ theo đi hành cung, tận mắt chứng kiến đại sự trong cung, cằm Tỉnh Nhi suýt nữa thì rớt xuống đất. Nửa ngày nàng ta vẫn chưa hoàn hồn, hồn vía như bị ném sạch đi mất.
Lệ Lan Tâm thấy đối phương ngây ngốc như vậy, nhịn không được ôm bụng cười. Lê Miên thì mím chặt môi, bước lên nắm lấy khuôn mặt tròn trịa của nàng ta, giơ tay véo nắn một hồi, mãi mới kéo nàng ta về được với thực tại.
“Ai da… Tỷ tỷ…”
“Tỉnh chưa?”
“Ai… ai da da…!”
“Ta thấy vẫn chưa đâu, để ta chữa thêm cho ngươi!”
“……”
Lệ Lan Tâm cười đến đau cả bụng, vội vàng dùng sức kéo hai người tách ra, rồi khẽ gõ lên mũi Tỉnh Nhi: “Cao hứng đến vậy sao?”
Tỉnh Nhi hưng phấn đến mức ngồi cũng không yên, đứng cũng chẳng xong, liều mạng gật đầu: “Đương nhiên rồi! Đó là… đó là hoàng cung nha!”
“Là hành cung, không phải hoàng cung.” Lê Miên sửa lại.
“Hành cung thì cũng là cung mà! Biết đâu đến lúc đó chúng ta còn được nhìn thấy bệ hạ!” Tỉnh Nhi mặt đỏ bừng, “Nương tử ngài chưa về, ta còn lo không biết có xảy ra chuyện gì nữa không, ai ngờ lại là chuyện vui lớn như vậy!”
Lê Miên nghe thế cũng thở phào nhẹ nhõm: “Đúng vậy, thật sự không ngờ tới.”
Lệ Lan Tâm mỉm cười: “Cũng là vận khí thôi. Bên kia nói, vì các phiên vương vào kinh, bệ hạ mới nổi hứng, bằng không cũng chẳng có đại sự thế này.”
Tỉnh Nhi chống cằm, thở dài: “Giá mà mấy vị phiên vương tháng nào cũng vào kinh một lần thì tốt biết mấy.”
“Ngốc nghếch!” Lê Miên gõ nhẹ lên trán nàng, “Ngươi tưởng họp chợ chắc, còn mỗi tháng một lần?”
“Vậy thì các phiên vương cũng không thể ở mãi một chỗ được, đi tới đi lui, thêm vài lần nữa cũng được mà.” Tỉnh Nhi ôm trán, cười đến ngây ngô.
Lê Miên khoanh tay, phản bác: “Đang mơ mộng hão huyền đấy. Bên ngoài ai mà không biết, bệ hạ triệu các phiên vương vào kinh là vì—”
“Hư!” Lệ Lan Tâm giơ tay cắt ngang.
Lê Miên khựng lại, vội vàng che miệng.
Hoàng đế đương triều không có hoàng tử, lần này triệu các phiên vương vào kinh, là để chọn người kế vị tương lai, chuyện này ai trong lòng cũng rõ.
Nhưng chuyện lớn như vậy, dù có đóng cửa nói với nhau, cũng vẫn là không nên bàn nhiều.
“Mau đi chuẩn bị những thứ cần mang theo hôm đó đi. Kiểm kê xong rồi thì cùng nhau đóng rương.” Lệ Lan Tâm hạ giọng dặn dò.
“Vâng, chúng ta đi ngay.”
Nàng đứng dậy, lại cười tươi nói thêm: “Chuyến này đi e là phải mất mấy ngày. Ngày mai bên kia sẽ mang đồ tới, đợi người đi rồi, chúng ta ra ngoài xem cửa hàng trong nhà, nếu có gì muốn mua thì nghĩ sẵn cho nhanh nhé.”
Lê Miên và Tỉnh Nhi reo lên một tiếng, tay nắm tay chạy ra khỏi phòng.
Lệ Lan Tâm nhìn bóng dáng hai người hớn hở chạy loạng choạng ngoài sân, bật cười, lắc đầu.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (167)
Chương 1: Chương 1: Góa phụ Chương 2: Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng Chương 3: Chương 3: An cư lạc nghiệp Chương 4: Chương 4: Xa giá bỗng tới Chương 5: Chương 5: Tấn Vương điện hạ Chương 6: Chương 6: Sơ ly kinh thành Chương 7: Chương 7: Yến tiệc hành cung Chương 8: Chương 8: Nên tuyển vương phi Chương 9: Chương 9: Chỗ tránh người Chương 10: Chương 10: Phụ nhân trong đình Chương 11: Chương 11: Điện hạ thứ tội Chương 12: Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức Chương 13: Chương 13: Quả phụ nhà họ Hứa Chương 14: Chương 14: Không biết xấu hổ Chương 15: Chương 15: Nhân duyên Chương 16: Chương 16: Dạng nữ tử nào Chương 17: Chương 17: Cùng xuống địa ngục Chương 18: Chương 18: Đào hoa kiếp sát Chương 19: Chương 19: Lả lơi ong bướm Chương 20: Chương 20: Trung trinh tiết phụ Chương 21: Chương 21: Dông tố kéo đến Chương 22: Chương 22: Đêm khuya vô miên Chương 23: Chương 23: Vị vương gia nào Chương 24: Chương 24: Tâm ma khó tiêu Chương 25: Chương 25: Tâm địa mềm mại Chương 26: Chương 26: Cẩm nang diệu kế Chương 27: Chương 27: Dưới tường viện Chương 28: Chương 28: Thiêu đến nóng bỏng Chương 29: Chương 29: Liệt hỏa chước thân Chương 30: Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ Chương 31: Chương 31: Cùng ta đi thôi Chương 32: Chương 32: Ta ở đây Chương 33: Chương 33: Đa tạ ngươi Chương 34: Chương 34: Chuyện nơi này Chương 35: Chương 35: Không biết xấu hổ Chương 36: Chương 36: Trở mặt vô tình Chương 37: Chương 37: Hắn là người tốt Chương 38: Chương 38: Đại phòng tìm tới Chương 39: Chương 39: Người quen trong Vương phủ Chương 40: Chương 40: Đêm khuya gặp nhau Chương 41: Chương 41: Phía sau là ai Chương 42: Chương 42: Tái giá từ thân Chương 43: Chương 43: Đối nàng càng tốt Chương 44: Chương 44: Dục niệm thương tiếc Chương 45: Chương 45: Có chỗ nào không đúng Chương 46: Chương 46: Chỉ là chướng mắt Chương 47: Chương 47: Giết gà dọa khỉ Chương 48: Chương 48: Quanh thân lạnh thấu Chương 49: Chương 49: Tâm ý thành tiêu Chương 50: Chương 50: Chặt đứt tiền duyên Chương 51: Chương 51: Sau này có ta Chương 52: Chương 52: Tân niên, tân nhân Chương 53: Chương 53: Tình ý Chương 54: Chương 54: Như ý Chương 55: Chương 55: Trước và sau đêm Trừ Tịch Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Tình nồng ý nhiệt Chương 59: Chương 59: Hồn nát, tình vỡ Chương 60: Chương 60: Hoang đường đến buồn cười Chương 61: Chương 61: Bỏ tình, đoạt người Chương 62: Chương 62: Đêm lạnh, mộng ảo Chương 63: Chương 63: Trừ tà đuổi quỷ Chương 64: Chương 64: Lại đây ăn đi Chương 65: Chương 65: Tiểu biệt gặp lại Chương 66: Chương 66: Đừng đụng vào ta Chương 67: Chương 67: Đây không phải là mộng Chương 68: Chương 68: Đề bút hạ bút Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Tuyệt tình đoạn nghĩa Chương 72: Chương 72: Ảo mộng cuối cùng Chương 73: Chương 73: Bình minh chiếu rọi Chương 74: Chương 74: Đường chạy trốn Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76: Người tỉnh mộng tan Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: Chỉ có một con đường Chương 79: Chương 79: Ban ngày thấy quỷ Chương 80: Chương 80: Oán tình kết chung Chương 81: Chương 81: Đêm hè mưa to Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Si tâm vọng tưởng Chương 84: Chương 84: Tham kiến điện hạ Chương 85: Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chỉ là bắt đầu Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89: Duy nhất một người Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91: Bộ giáp của linh hồn Chương 92: Chương 92: Động phòng hoa chúc Chương 93: Chương 93: Thuốc tránh thai Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh Chương 96: Chương 96: Bất luận cầu gì Chương 97: Chương 97: Lệ thị phu nhân Chương 98: Chương 98: Thả lỏng đôi phần Chương 99: Chương 99: Yêu phụ, trung thần Chương 100: Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Tính tình đại biến Chương 103: Chương 103: Căng quá thì đứt Chương 104: Chương 104: Cô chờ nổi Chương 105: Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí Chương 106: Chương 106: Nuông chiều đến phát giận Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Thoát hồn ly xác Chương 109: Chương 109: Mộng cũ trở về Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã Chương 112: Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn Chương 113: Chương 113: Đêm điện hôn u Chương 114: Chương 114: Hương đêm Chương 115: Chương 115: Vô cớ trống trơn Chương 116: Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì Chương 117: Chương 117: Chết không nhận nợ Chương 118: Chương 118: Ngọn nguồn Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Lại tiến thêm một bước Chương 122: Chương 122: Cẩn thận an bài Chương 123: Chương 123: Đồng bệnh tương liên Chương 124: Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn Chương 125: Chương 125: Kích thích tiếng lòng Chương 126: Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu Chương 127: Chương 127: Linh đan diệu dược Chương 128: Chương 128: Làm sao buông tay Chương 129: Chương 129: Sửa lại chủ ý Chương 130: Chương 130: Hắn điên rồi Chương 131: Chương 131: Thả nàng đi Chương 132: Chương 132: Vô tâm vô phế Chương 133: Chương 133: Gấp không chờ nổi Chương 134: Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136: Đêm dài Chương 137: Chương 137: Không biết chữa bệnh Chương 138: Chương 138: Không có thuốc nào trị được Chương 139: Chương 139: Dục niệm khó tĩnh Chương 140: Chương 140: Thay đổi bản thân Chương 141: Chương 141: Lấy nhu hóa giải Chương 142: Chương 142: Có thể nào như thế Chương 143: Chương 143: A di đà Phật Chương 144: Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Cam tâm tình nguyện Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148: Mộ của Nhị gia Chương 149: Chương 149: Trẫm sai rồi sao Chương 150: Chương 150: Lời của đại tẩu Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152: Tâm như nổi trống Chương 153: Chương 153: Mưa qua trời sáng Chương 154: Chương 154: Thương ta nhiều chút…… Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Kết thúc chính văn Chương 157: Chương 157: Phiên ngoại 1 Chương 158: Chương 158: Phiên ngoại 2 Chương 159: Chương 159: Phiên ngoại 3 Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại 4 Chương 161: Chương 161: Phiên ngoại 5 Chương 162: Chương 162: Phiên ngoại 6 Chương 163: Chương 163: Phiên ngoại 7 Chương 164: Chương 164: Phiên ngoại 8 Chương 165: Chương 165: Phiên ngoại 9 Chương 166: Chương 166: Phiên ngoại 10 Chương 167: Chương 167: Đại kết cục.