Chương 2
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 2: Dị thế

Có lẽ nhờ thứ nước lạ lùng vừa uống nên dù vẫn còn rất khó chịu, ý thức của Giang Yển đã tỉnh táo hơn nhiều. Hắn nhìn chằm chằm đứa bé trước mặt, giọng lạnh lùng cảnh cáo:

“Nói với Tần Văn Thành, trước khi cùng bọn họ đến núi sau, tôi đã nói chuyện với ông ngoại rồi. Bọn họ không giấu được bao lâu đâu.”

Đứa bé ngơ ngác nhìn Giang Yển, vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt, rõ ràng là không hiểu hắn đang nói cái gì.

Không phải người của Tần Văn Thành?

Cũng đúng, mấy kẻ đó hại hắn suýt mất mạng, chắc giờ này đã sợ vỡ mật, làm sao còn tâm trí đâu mà tìm một đứa bé đến chăm sóc hắn?

Giang Yển vô thức siết chặt nắm tay. Nhận ra mình có thể đã hiểu lầm, hắn im lặng một lúc lâu rồi mới lạnh lùng hỏi: “Đây là đâu?”

Câu hỏi này thì cậu nhóc biết. Đôi mắt đứa bé sáng lên, ngón tay mân mê ống trúc trong tay, lí nhí đáp: “Đây là núi sau thôn Giang Hạ. Ta nhặt được ngươi, ngươi bị thương rồi ngất xỉu.”

Giang Hạ? Giang Yển chưa từng nghe qua cái tên này. Hắn không truy vấn thêm mà chỉ gật đầu: “Có thể đưa tôi đến bệnh viện gần nhất được không? Tôi có thể…”

Lời đến cửa miệng, Giang Yển chợt khựng lại. Hắn vốn định nói sẽ trả thù lao, nhưng rồi nhớ ra ba đã bỏ rơi hắn, về nhà ông ngoại lại bị các anh họ dè chừng. Giờ hắn chẳng còn mặt mũi nào mà ngửa tay xin tiền nữa.

Nghĩ đến đây, Giang Yển mím môi, sờ vào túi áo trong, chạm đến miếng ngọc bội bình an mà mẹ tặng hắn hồi năm tuổi. Hắn ngập ngừng một chút rồi nói nhạt: “Tôi có thể trả công cho cậu, hoặc cậu chỉ cần chỉ cho tôi chỗ nào có điện thoại, tôi tự đi là được.”

Sốt cao không lui, chắc chắn vết thương đã nhiễm trùng. Mẹ muốn đưa hắn đi cùng, hắn đã trả một mạng cho bà rồi. Giờ mạng này là của hắn, hắn muốn sống.

Nếu ai cũng muốn hắn chết, hắn càng phải sống, sống tốt hơn bất cứ ai.

“Bệnh… viện?” Đứa bé lại lộ vẻ ngơ ngác, bập bẹ nhắc lại từ ngữ lạ lẫm: “Điện… thoại?”

“Vết thương của tôi nhiễm trùng rồi, nếu không đến bệnh viện, tôi sẽ chết.” Giang Yển mất kiên nhẫn nhìn bộ dạng ngây ngô của đứa bé, cau mày dọa dẫm.

Tuy không hiểu vế trước, nhưng vế sau thì đứa bé nghe hiểu. Cậu vội vàng đưa ống trúc trong tay ra, rụt rè nói: “Uống thuốc, sẽ hết sốt, sẽ không chết đâu.”

Trước đây khi bị sốt cao, mẹ cũng cho cậu uống cái này, uống xong là khỏi ngay!

“…”

Một mùi vị kinh khủng xộc thẳng vào mũi Giang Yển. Nhìn thứ nước đen ngòm trong ống trúc, hắn lại thoáng nghi ngờ liệu có phải Tần Văn Thành đang chơi khăm mình không.

Chưa kịp đẩy ra, đứa bé thấy hắn chần chừ thì sốt ruột, nhân lúc hắn không để ý liền nhào tới, một tay bóp má Giang Yển, một tay dốc ngược ống thuốc vào miệng hắn.

Giang Yển toàn thân rã rời, không ngờ lại bị một đứa nhóc nhỏ hơn mình mấy tuổi “đánh úp”. Vị thuốc đắng nghét trôi tuột xuống họng, cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều trúng độc.

Ngược lại, “kẻ hạ độc” thấy thuốc tuy có rớt ra ngoài một chút nhưng phần lớn đã vào bụng hắn thì cong mắt cười vui vẻ: “Xong rồi.”

Giang Yển lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương. Có lẽ ánh mắt hắn quá đáng sợ, đứa bé sợ hãi lùi lại, trốn tiệt ra sau tảng đá lớn ban đầu, chỉ dám thò đôi mắt tò mò ra quan sát.

Giang Yển không muốn lãng phí thời gian với kẻ bất đồng ngôn ngữ này. Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi, định bụng đợi đứa nhóc kỳ quặc kia đi khỏi sẽ tự mình tìm đường ra. Không biết nó cho hắn uống cái gì, mùi vị trong miệng khiến hắn buồn nôn, hy vọng không phải thuốc độc.

Tiếc là cơ thể quá yếu, chưa đợi được đứa bé rời đi, hắn đã lại chìm vào hôn mê.

May mắn thay, khi tỉnh lại lần nữa, đứa bé kỳ lạ kia đã đi rồi. Giang Yển thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi ra cửa hang. Hắn chợt khựng lại, ngạc nhiên nhận ra cơn sốt đã lui, tinh thần cũng tỉnh táo hơn hẳn. Tuy vết thương sau gáy vẫn đau, nhưng ít nhất không còn cảm giác mê man, chực chờ ngất xỉu như trước.

Hắn sờ lên trán, đi vài bước để kiểm tra. Tuy vẫn còn yếu nhưng đã khá hơn lúc trước rất nhiều. Không biết thứ thuốc kia là gì mà hiệu nghiệm đến thế, tiếc là người đã không còn ở đây.

Giang Yển sờ miếng ngọc bội trong túi, hướng về phía cây dương già đi tới.

Hắn vẫn nhớ đường từ cây dương già về nhà ông ngoại. Ít nhất, hắn phải xác nhận xem đây có đúng là núi sau của Tần Uyển hay không.

Có lẽ do mới bệnh dậy, thể lực chưa hồi phục, trong ký ức cây dương cách chân núi không xa, vậy mà hắn phải đi hơn một tiếng đồng hồ mới nghe thấy tiếng người. Giang Yển bước nhanh ra khỏi rừng cây, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ.

Trang viên nhà họ Tần vốn tọa lạc dưới chân núi giờ biến mất không dấu vết. Thay vào đó là con đường đất gồ ghề lồi lõm và những cánh đồng trải dài. Xa xa lác đác vài ngôi nhà tranh vách đất lụp xụp mà hắn chưa từng thấy bao giờ.

“…”

Nếu không phải cây dương già vẫn sừng sững ở chỗ cũ, Giang Yển suýt nữa đã tin rằng mình bị bọn buôn người bắt cóc đến một vùng quê hẻo lánh nào đó.

Nhưng hiện tại, núi sau vẫn còn đó, chỉ có Tần Uyển là biến mất. Cậu thiếu niên mười mấy tuổi rốt cuộc cũng cảm thấy một nỗi hoảng sợ vô hình xâm chiếm.

Mẹ đã đi rồi, ba không cần hắn, giờ đến cả nhà ông ngoại cũng biến mất…

Giữa lúc Giang Yển hoang mang không biết đi về đâu, từ xa vọng lại tiếng ồn ào. Hắn theo phản xạ nhìn sang, thấy một thiếu niên trạc tuổi mình đang chặn đường đứa bé đã đút thuốc cho hắn trước đó. Không khí có vẻ căng thẳng. Bên cạnh là chiếc gùi bị đổ nghiêng, thảo dược vương vãi đầy đất.

“Đưa đây!”

Tên kia giật lấy trái cây màu xanh trên tay đứa bé, cắn một miếng rồi nhai ngấu nghiến. Có vẻ mùi vị không tệ, nó ăn sạch trong nháy mắt rồi ném hạt xuống đất. Hai quả còn lại nó cũng vơ luôn vào tay, định quay lưng bỏ đi thì bị đứa bé túm lấy tay áo.

Đứa bé phồng đôi má gầy guộc, giọng nói tuy nhỏ nhưng ánh mắt lại rất hung dữ: “Trái cây ta hái, trả cho ta!”

Khác hẳn với vẻ rụt rè sợ sệt khi đối diện với Giang Yển lúc trước.

Tên thiếu niên nhìn bàn tay lấm lem của đứa bé, cau mày ghét bỏ, giọng hằn học:

“Mày không phải người của tao chắc? Cậu mày đã bảo sau này gả mẹ mày cho cha tao làm thiếp rồi. Hai mẹ con mày bị nhà chồng đuổi đi, nếu không phải cậu mày nài nỉ gả mẹ mày cho nhà tao, lại còn đèo bòng thêm cái của nợ như mày, thì nhà tao đách thèm! Cha tao nói, sau này nếu mày không nghe lời tao, lúc nào cũng có thể tống cổ mày ra đường!

Từ giờ mày phải làm việc cho tao, có gì ngon phải nộp cho tao hết. Dám giấu giếm, tao kêu cha tao đuổi đi, lúc đấy xem ai thèm chứa chấp mày!”

Nghĩ đến đây, nó liếc nhìn khuôn mặt lem luốc của Chúc Lê, tặc lưỡi khinh bỉ. Mang tiếng là từ trong thành về, cũng chỉ là một thằng tạp chủng xám xịt. Hai cái sao chổi mà cứ tưởng là tiên trên trời, cha nó làm mối mà mẹ nó còn dám chê ỏng chê eo! Tưởng nhà nó hiếm lạ hai mẹ con lắm chắc!

Nhưng cha nó bảo, dù sao mẹ Chúc Lê cũng từng sống ở trong thành, biết chữ, lại biết chút y thuật, cưới về làm thiếp cũng không lỗ.

Chúc Lê không biết những toan tính trong đầu đối phương, chỉ mím chặt môi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt. Ngay khi tên kia vừa quay lưng định đi, cậu bé lao tới cắn mạnh vào tay nó.

“A!”

Bị cắn chảy máu, nó hét lên đau đớn rồi tung chân đá văng đứa bé ngã lăn quay ra đất. Nó trừng mắt, mặt mũi dữ tợn: “Mày còn dám cắn tao?! Cha tao nói đúng là không sai, đồ tạp chủng như mày cũng giống mẹ mày thôi, toàn thứ thiếu dạy dỗ!”

Vừa dứt lời, nó lại giơ chân định bồi thêm cú nữa thì “Bốp!”, một cơn đau điếng giáng xuống sau gáy. Nó ôm đầu quay phắt lại, gầm lên: “Ai?!”

Chỉ thấy một thiếu niên trạc tuổi nó, ăn mặc kỳ quái đang đứng nhìn lạnh lùng, trên tay lăm lăm một hòn đá to bằng nắm tay. Dưới chân hắn là một hòn đá khác vừa lăn tới, chính là hung khí vừa ném trúng nó.

Nhìn thấy Giang Yển, đôi mắt đứa bé sáng rực lên. Thừa dịp kẻ bắt nạt đang ngẩn người, cậu bé nhanh như cắt giật lại hai quả xanh rồi vọt ra nấp sau lưng Giang Yển, ló đầu ra trừng mắt nhìn kẻ kia đầy hung hãn.

Tên thiếu niên kia nhìn tướng mạo cao ráo của Giang Yển, rồi so lại với bản thân, đôi mắt láo liên đảo một vòng. Đột nhiên nó chỉ tay vào đứa bé, quát lớn:

“Giỏi lắm Chúc Lê! Mới tí tuổi đầu đã tằng tịu với trai lạ ngoài thôn! Tao sẽ đi nói cho cả làng biết, cái thứ ca nhi vừa xấu vừa mất dạy như mày còn dám trộm trai, để xem sau này còn ai dám rước mày!”

Vừa dứt lời, đứa bé liền phồng má, giật lấy hòn đá trên tay Giang Yển ném mạnh về phía trước. “Bốp!”, hòn đá rơi trúng ngay ngón chân cái của tên kia.

“Ái da!” nó ôm chân kêu oai oái. Định lao lên đánh trả thì thấy kẻ lạ mặt kia đã bước lên chắn trước mặt đứa tạp chủng. Nó khựng lại, biết mình không đánh lại nên chỉ dám nghiến răng chỉ tay đe dọa: “Mày… chúng mày cứ chờ đó!”

Nói xong, nó quay đầu chạy biến, trong lòng đầy hậm hực.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc