Chương 2
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 2: Hiện tượng giả

Nghe vậy, cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng ngẩng đầu lên nhìn Trình Bạc Hàn.

Sắc trời âm u khiến bên ngoài cứ mịt mờ tăm tối, khí lạnh bị chặn lại sau lớp cửa sổ kính nhưng Văn Nhạc Tri cứ thấy vừa ẩm vừa lạnh vừa sợ. Một nỗi sợ không biết quá trình, cũng chẳng rõ kết quả. Nỗi sợ khiến nhận thức sẵn có đảo điên. Thậm chí cậu còn chẳng hiểu nổi tại sao Trình Bạc Hàn phải nhốt cậu lại.

Cậu đã bị nhốt trong căn phòng này suốt 3 ngày 3 đêm, số câu Trình Bạc Hàn cất lên đại khái chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngoài hắn đưa cơm vào thì gần như không thấy bóng dáng ai khác, cũng chưa từng làm gì nói gì quá đáng.

Trừ việc không được rời đi thì Văn Nhạc Tri chưa phải chịu bất cứ tổn thương thực chất nào. Những viễn cảnh sát nhân tâm thần, giam cầm ngược đãi này nọ giống phim kinh dị từng nảy ra trong đầu cậu cũng không xuất hiện. Trình Bạc Hàn vẫn cực kì chu đáo với cậu, nửa đêm còn lẳng lặng sang phòng bật máy lọc không khí cho cậu.

Nhưng cậu biết đó đều là hiện tượng giả thôi.

Trình Bạc Hàn cũng đang nhìn cậu, ánh mắt chứa đựng sự tàn nhẫn lạnh lùng tr*n tr** không hề che giấu, như thể muốn săm soi thật rõ từng tấc da thịt của người phía trước.

“…Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Văn Nhạc Tri gom góp dũng khí hỏi.

“Cho em xem cái này.” Trình Bạc Hàn chậm rãi bật ra một câu, nhưng hắn không hề cử động, tầm mắt vẫn cứ cố định trên gương mặt Văn Nhạc Tri.

Trái tim Văn Nhạc Tri chợt chấn động.

Giữa một khoảnh khắc chớp nhoáng, cậu bắt được h*m m**n chôn sâu tận đáy mắt Trình Bạc Hàn.

****

6 ngày trước.

Tạ Từ đến nhà họ Văn từ sớm, đón Văn Nhạc Tri ra sân bay. Anh ta không gọi tài xế mà tự lái xe, mong được ở riêng với Văn Nhạc Tri thêm một lát dọc đường.

Diễn đàn văn tự cổ được tổ chức trải rộng toàn cầu, mời các chuyên gia lớn trong ngành, Văn Nhạc Tri đã trông mong từ lâu, mấy dịp hoạt động ở các nước khác cậu đã ghé hết, chỉ riêng đợt ở nước D đây đã khó kiếm suất vào cửa sẵn, hoàn cảnh nước D còn phức tạp, mới xảy ra một đợt bạo động vũ trang, thành ra ban đầu Văn Sơ Tĩnh không đồng ý cho cậu đi.

Vốn dĩ cậu cũng đã nghĩ là hay thôi vậy, sợ chị lo lắng, nào ngờ có người bạn học lại xin được vé. Cậu không lưỡng lự quá lâu, vẫn quyết định sẽ đi.

Kể ra cũng trùng hợp, vừa khéo đợt ấy bạn của chị đang xử lý công việc trong nước, biết chuyện xong bèn đề xuất hỗ trợ lo liệu hành trình của cậu khi ở nước D. Văn Sơ Tĩnh mới chịu xuống nước.

Bạn của chị tên là Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri có biết nhưng chưa thể tính là thân quen, mối quan hệ kiểu gặp nhau chào hỏi một tiếng rồi không còn gì để nói thêm. Hôm lễ đính hôn của cậu với Tạ Từ hồi tháng 10 thì Trình Bạc Hàn đúng dịp về nước cũng đến dự, còn tặng một phần quà quý giá. Nhà họ Trình có sản nghiệp ở nước D nên tiện thể trông Văn Nhạc Tri giúp, có vẻ là việc rất thuận tay.

Khi cả hai đến sân bay Trình Bạc Hàn đã đợi sẵn. Tạ Từ rảo bước tới gần, hơi xấu hổ vì bắt Trình Bạc Hàn phải chờ.

“Anh Bạc Hàn, làm phiền anh quá.” Tạ Từ rất khách sáo, giọng điệu chất chứa vẻ kính cẩn.

Văn Nhạc Tri đi theo đằng sau Tạ Từ cũng gọi một tiếng “Anh Bạc Hàn ạ”, rồi không nói gì thêm.

Trình Bạc Hàn lơ đãng gật đầu, ánh mắt liếc qua cái tay Tạ Từ đang ôm vòng quanh vai Văn Nhạc Tri, không lên tiếng mà chỉ gọi trợ lý sang giúp Văn Nhạc Tri làm thủ tục lên máy bay.

Tranh thủ đang đợi, Tạ Từ chủ động bắt chuyện với Trình Bạc Hàn, phần lớn đề tài xoay quanh công việc, không động chạm tới đời tư. Tạ Từ kém Trình Bạc Hàn mấy tuổi, tuy không tiếp xúc mấy nhưng đều thuộc cùng một cộng đồng, tốt xấu gì cũng trao đổi được vài câu.

Đâu như Văn Nhạc Tri, cảm giác cậu và Trình Bạc Hàn thuộc hai thế hệ khác hẳn nhau.

Lắm lúc Văn Nhạc Tri bội phục Tạ Từ, trước cục đá lạnh toát như Trình Bạc Hàn vẫn tán gẫu vẩn vơ được rõ tự nhiên, phải tò mò ngó nghía anh chồng chưa cưới của mình thêm dăm lượt.

Tự dưng Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri bảo: “Đến giờ rồi, đi thôi.”

Văn Nhạc Tri ngớ ra, dời mắt khỏi gương mặt Tạ Từ, hỏi lại một câu theo phản xạ có điều kiện: “Đến giờ rồi ạ?”

Trình Bạc Hàn ngó lơ cậu, bước mấy bước lại gần kéo lấy vali trong tay cậu đi thẳng về phía cửa phòng nghỉ. Tạ Từ giật nhẹ tay Văn Nhạc Tri, nói nhỏ với cậu: “Đi theo anh Bạc Hàn đi, đừng chạy lung tung, nhớ gọi điện cho anh.”

Dịu giọng dặn dò êm ả một phen, lại giống người yêu đang đợt nồng nàn bịn rịn thật chứ. Văn Nhạc Tri đỏ mặt, kể cả đã đính hôn thì cậu vẫn khá gượng gạo trước sự thân mật và đon đả của Tạ Từ. Huống chi còn đang có người ngoài ở đây.

Cậu ậm ừ đáp lời, chào tạm biệt Tạ Từ hơi mất tự nhiên, lúc này mới quay đầu tiến tới chỗ Trình Bạc Hàn đứng chờ ở cổng.

Trình Bạc Hàn và Văn Nhạc Tri lần lượt qua cửa kiểm tra an aninh. Từ đầu đến cuối mặt mũi hắn rất nghiêm túc, hoàn toàn không thấy nụ cười, làm Văn Nhạc Tri theo đằng sau tự dưng lại căng thẳng vô cớ. Không rõ vì sao nhưng cậu cảm nhận thấy tâm trạng của Trình Bạc Hàn đang cực tệ, rõ ràng khi nãy mới gặp còn chưa có vấn đề gì mà.

Còn nửa tiếng nữa là lên máy bay, cậu theo Trình Bạc Hàn vào phòng nghỉ cho khách VIP, trong khu nghỉ rộng rãi chỉ có mỗi hai người họ. Vắng mặt Tạ Từ, Văn Nhạc Tri càng chẳng biết phải nói gì. May là hình như Trình Bạc Hàn cũng không có nhu cầu chuyện trò với cậu.

Thế là Văn Nhạc Tri lấy quyển sách ra đặt trên đùi, bắt đầu đọc sách.

10 phút trôi qua, cuối cùng Văn Nhạc Tri đầu hàng, cơ bản đọc sách không vào đầu nổi.

Trình Bạc Hàn ngồi ngay trước mặt Văn Nhạc Tri cứ như một núi băng, kể cả không nhìn hắn hắn cũng đủ sức khiến người ta đông cứng. Sự hiện diện và cảm giác lấn át người này mang lại thực sự quá mãnh liệt, nghĩ đến việc mấy ngày sắp tới đây phải chung đụng với Trình Bạc Hàn thôi là Văn Nhạc Tri đã hơi hối hận vì đòi đi tham gia diễn đàn luôn rồi.

Cậu khẽ khàng đằng hắng một tiếng, gồng mình nặn chữ giao tiếp cùng Trình Bạc Hàn.

“Anh Bạc Hàn, thực ra anh cũng không cần lo cho em đâu ạ, anh cứ làm việc của anh là được.” Văn Nhạc Tri lên tiếng rất thật thà cởi mở. Tốc độ nói chuyện của cậu khá chậm, giọng bình bình, đến chữ cuối cùng thì âm thanh hơi nâng lên theo thói quen, cứ như làm nũng.

Trình Bạc Hàn nhìn cậu một hồi, hỏi cậu khá thẳng thừng: “Thế hả? Tự em lo được?”

“Được mà ạ,” Văn Nhạc Tri nở nụ cười nhè nhẹ, “hồi trước em toàn tự đi tham gia diễn đàn thôi. Chị cứ toàn xem em là trẻ con ấy.”

“Vậy à?” Trình Bạc Hàn lặp lại, bỗng dưng cười một tiếng bằng giọng điệu có vẻ nghiền ngẫm, hệt đang trông một đứa con nít gắng sức chứng minh mình không phải trẻ ranh.

Văn Nhạc Tri hiểu ra ý hắn, tai lập tức đỏ bừng, cậu tự giác ngậm miệng vào.

Bắt đầu lên máy bay yên vị là Văn Nhạc Tri đeo bịt mắt vào ngủ luôn.

Dì giúp việc ở nhà đã xông tinh dầu cho chiếc bịt mắt này trước cả tối, góp phần giúp an thần và giảm bớt mệt mỏi. Không có bịt mắt thì Văn Nhạc Tri gần như không ngủ nổi, đặc biệt nếu ngủ lại bên ngoài, đâu chỉ riêng bịt mắt mà còn phải mang đủ bộ chăn ga gối mới ổn.

Trình Bạc Hàn ngồi cạnh cậu bật máy tính làm việc suốt, Văn Nhạc Tri đeo bịt mắt lên, chắn hết mọi nguồn sáng bên ngoài, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.

4 tiếng sau, máy bay hạ cánh ở sân bay thủ đô nước D.

Tiếng nói trầm thấp lạnh nhạt đánh thức Văn Nhạc Tri. Cậu cởi bịt mắt ra, đại khái hẳn nhất thời quên mất mình đang ở đâu nên gương mặt có vẻ mờ mịt ngắn ngủi, chờ đến khi nhớ ra người ngồi cạnh gọi mình dậy chính là Trình Bạc Hàn thì vẻ lơ mơ chuyển thành khép nép.

Trình Bạc Hàn trông nét mặt biến đổi liên tục của Văn Nhạc Tri, nói ngắn gọn: “Đi thôi.”

Xe đón sẵn ở cửa ra, Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn ngồi vào ghế sau, dọc đường đi Trình Bạc Hàn không nói thêm câu nào nữa.

Trên xe Trình Bạc Hàn vẫn mở máy tính ra xử lý tài liệu. Ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên gương mặt hắn, anh tuấn mà cũng kìm nén, hệt một chiếc mặt nạ giả không có biểu cảm. Xương lông mày hắn cao, hốc mắt rất sâu, mắt một mí, con ngươi đen kịt nằm hơi chếch phía trên, chừa nhiều lòng trắng ở dưới, tướng mạo thuộc dạng hung dữ. Ánh mắt nhìn người khác luôn toát lên vẻ đánh giá nặng nề, tạo ra áp lực lớn cho đối phương.

Văn Nhạc Tri cố ngồi cách xa hắn nhất có thể, bấu chặt quai balo.

Bầu không khí trong khoang xe tương đối ngột ngạt, Văn Nhạc Tri cảm giác mình không thể thở nổi. Tầm nhìn cậu chỉ đăm đăm vào lưng ghế đằng trước, mùi da thuộc của xe, cách chiếc xe đánh lái ôm cua đều khiến cậu hơi chóng mặt.

Xe rẽ qua một ngã tư, tăng tốc. Văn Nhạ Tri trông theo cây cối vùn vụt lướt qua xung quanh, cau mày lại.

“Khó chịu à?” Trình Bạc Hàn gập máy tính, nhìn sang với gương mặt không biểu cảm.

Thật lòng Văn Nhạc Tri phải ngờ là Trình Bạc Hàn mọc thêm vô số đôi mắt khác nữa, rõ ràng giây trước vẫn đang chăm chú với máy tính mà thoắt cái đã phát hiện thấy ngay cái nhíu mày cực kì kín đáo của cậu.

“Hơi choáng đầu ạ.” Văn Nhạc Tri đáp.

Trình Bạc Hàn gật gù, nói bằng giọng khó lòng xác định là có quan tâm hay không: “Sắp đến nơi rồi.”

Khách sạn mà Văn Nhạc Tri đã đặt nằm ngay gần trường cao học tổ chức diễn đàn, đi bộ tầm 10 phút. Sở dĩ chọn chỗ gần vậy là bởi Văn Nhạc Tri không muốn làm phiền người khác, nhưng Trình Bạc Hàn đã sắp xếp sẵn tài xế cho cậu, Văn Sơ Tĩnh cũng dặn dò cậu nhiều lần là ở nước ngoài cứ phải cẩn thận trên hết thì hơn. Cậu đành phải nghe theo.

May là Trình Bạc Hàn đưa cậu về đến khách sạn xong rồi đi luôn. Văn Nhạc Tri thở phào một hơi đầy nhẹ nhõm.

Sáng hôm sau tài xế gọi điện cho Văn Nhạc Tri, bảo mình đang chờ dưới tầng rồi. Văn Nhạc Tri ăn sáng xong xuôi, sửa soạn tươm tất rồi đeo balo đi xuống, tài xế lái xe vào tận cửa tòa thư viện trong trường, nhìn theo Văn Nhạc Tri đi vào sảnh nghiên cứu rồi mới ra về.

Buổi trưa kết thúc tài xế lại đến đón, đưa tới nhà hàng của khách sạn, Văn Nhạc Tri ngủ trưa dậy thì tài xế tiếp tục chở cậu quay vào trường. Kể từ khi thả cậu ở khách sạn là không thấy Trình Bạc Hàn xuất hiện thêm, chắc là bận rộn lắm thật. Văn Nhạc Tri chẳng để ý mấy, cậu rất dễ dàng đắm say với thế giới văn tự cổ, bỏ ngoài tai mọi chuyện thiên hạ.

Sau đó mọi việc cứ tiếp diễn thế. Mãi đến chiều hôm thứ 2, diễn đàn khép lại.

Tuy được chiều chuộng chăm bẵm từ bé tới lớn song tính cách Văn Nhạc Tri không chảnh chọe, trái lại nói năng hành xử còn có phần mềm mỏng. Cậu toát ra cảm giác xa cách bẩm sinh nhưng đồng thời rất dễ khơi gợi sự thương cảm ở người khác, vậy nên lúc cậu không xuất hiện theo đúng giờ hẹn thì tài xế thật lòng lo lắng cho cậu, vội thông báo ngay tới Trình Bạc Hàn.

Tài xế không hề biết người mình thông báo ấy lại chính là người thờ ơ trước hành tung của Văn Nhạc Tri nhất.

20 phút trước khi diễn đàn hạ màn, Văn Nhạc Tri nhận được cuộc gọi từ một số lạ, người gọi là Trình Bạc Hàn. Lúc này diễn đàn đang tới khâu hỏi đáp tương tác, Văn Nhạc Tri che điện thoại bước ra cửa.

Nội dung cuộc gọi rất đơn giản, buổi tối Trình Bạc Hàn hẹn một giáo sư đại học nổi tiếng chuyên ngành văn tự cổ dùng bữa, hắn đang chờ sẵn ở ngoài, nhắn Văn Nhạc Tri dự diễn đàn xong thì ra đi cùng.

Đơng nhiên Văn Nhạc Tri nào dám để Trình Bạc Hàn phải đợi, huống hồ việc được gặp mặt giáo sư đây trước khi về nước ngày mai quả thật là cơ duyên hiếm hoi.

Cậu đeo balo rẽ vào con đường nhỏ khá khuất nằm phía sau thư viện, đi ngang qua dãy tường bao, trông thấy chiếc xe đỗ dưới gốc cây gần đó. Cậu chạy chầm chậm mấy bước, cúi xuống chào hỏi người đang ngồi ở ghế lái mới hạ cửa kính xe.

“Anh Bạc Hàn ạ.” Cậu nói.

Sau đó cửa xe mở ra, Văn Nhạc Tri ngồi vào vị trí phó lái.

Tất thảy đều cực kì bình thường, mỗi tội cậu sẽ không bao giờ biết rằng camera giám sát dọc đoạn đường này đã hỏng từ tận ngày hôm qua.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (62)
Chương 1: Chương 1: Em không đi được đâu Chương 2: Chương 2: Hiện tượng giả Chương 3: Chương 3: Cũng có thể hủy hoại cả em Chương 4: Chương 4: Mới nghe lời hơn được Chương 5: Chương 5: Em không thích Tạ Từ Chương 6: Chương 6: Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không Chương 7: Chương 7: Miễn em nghe lời Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Bất kể không muốn đến mấy Chương 11: Chương 11: Ai dùng? Chương 12: Chương 12: Cấm cửa Chương 13: Chương 13: Buổi tối tiếp tục Chương 14: Chương 14: Chỉ mong sống yên ổn qua ngày Chương 15: Chương 15: Người ở cạnh là được Chương 16: Chương 16: Thuyền lẻ vạn dặm Chương 17: Chương 17: Thành khẩn khoan hồng Chương 18: Chương 18: Hận tôi lắm phải không Chương 19: Chương 19: Trì trệ đơ đơ Chương 20: Chương 20: Tôi biết em không muốn Chương 21: Chương 21: Anh thích em đúng không Chương 22: Chương 22: Có chết hắn cũng không buông tay Chương 23: Chương 23: Cậu rất sợ Trình Bạc Hàn mất vui Chương 24: Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em Chương 25: Chương 25: Nhớ lời em nói đấy Chương 26: Chương 26: Thời cơ tốt Chương 27: Chương 27: Giẫm nát Chương 28: Chương 28: Kiếp nạn Chương 29: Chương 29: Ngu xuẩn Chương 30: Chương 30: Riêng ly dị không được Chương 31: Chương 31: Đừng có làm những việc thừa thãi Chương 32: Chương 32: Trước đêm đó Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Thích tôi một lần nữa được không Chương 35: Chương 35: Không lùi được Chương 36: Chương 36: Chỉ còn sợ hãi Chương 37: Chương 37: Không đâu Chương 38: Chương 38: Tôi không chạm vào em Chương 39: Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi Chương 40: Chương 40: Không thể báo thù đáp trả được Chương 41: Chương 41: Chồng chồng cãi cọ chút thôi Chương 42: Chương 42: Văn Nhạc Tri mất tích Chương 43: Chương 43: Người vừa yêu vừa hận Chương 44: Chương 44: Người không liên quan không được phép lại gần em ấy Chương 45: Chương 45: Cái ác ban đầu Chương 46: Chương 46: Ông cứ dai như đỉa vào Chương 47: Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi Chương 48: Chương 48: Thẳng đuột Chương 49: Chương 49: Cảnh không muốn thấy nhất là em ép mình ngoan ngoãn Chương 50: Chương 50: Tùy em xử trí Chương 51: Chương 51: Trai đểu! Lừa cưới! Bắt nạt người ta! Chương 52: Chương 52: Mềm lòng độc nhất Chương 53: Chương 53: Đáng ra tôi nên quán triệt biến thái đến cùng Chương 54: Chương 54: Cảm giác như kiểu bị chơi Chương 55: Chương 55: Tôi muốn nhờ em một việc Chương 56: Chương 56: Đằng sau Chương 57: Chương 57: Em không cần tôi Chương 58: Chương 58: Cậy em yêu tôi Chương 59: Chương 59: Em cần anh (Kết thúc) Chương 60: Chương 60: Ngoại truyện 1: Tinh thần nổi loạn Chương 61: Chương 61: Ngoại truyện 2: Thù dai Chương 62: Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy