Chương 2
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 2: Trong đám mây-2

Ở cấp bậc của Kiều Vũ Tụng, anh không cần ở lại chào khách, nhưng bởi vì đột nhiên nghe thấy cái tên này, anh đã nán lại lối đi của hạng phổ thông.
Bốn hành khách lẻ lần lượt lên máy bay, những người còn lại dường như là một nhóm được đào tạo bài bản và ở lại cuối cùng.
Kiều Vũ Tụng đã nhanh chóng nhìn thấy hành khách thứ năm bước vào khoang, trước khi anh có thể nhìn kỹ, hành khách mới đã nhờ anh mang giúp hành lý.
Anh phải giúp đỡ một cách không cam lòng. Vali rất nặng, đối phương không có ý tứ phụ một tay. Khi Kiều Vũ Tụng nhấc vali lên, lông mày anh khẽ cau lại. May mắn thay, anh có sức mạnh, nên trọng lượng này không tính là cái gì.
Vì đã giúp một hành khách, Kiều Vũ Tụng thấy rằng những hành khách còn lại cũng đang đợi anh giúp đỡ, anh sẵn lòng thôi.
Đương nhiên, các tiếp viên khác cũng không thể nhìn anh một mình nâng vật nặng, họ chủ động bước tới.
Kiều Vũ Tụng bị phân tâm, không thể không liếc mắt nhìn những hành khách mới lên máy bay khi đang đóng gói hành lý, nhưng anh chưa bao giờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Những người lên máy bay đều là những người trẻ tuổi, người lớn tuổi nhất cũng trông không quá 35. Nhìn từ bề ngoài, hầu hết họ đều là những người hiền lành, hoặc có chút thần thái khôn khéo, nhưng không gây ấn tượng giảo hoạt.
Những người đàn ông trong số họ đã chủ động giúp các bạn nữ cất hành lý, có ý thức nhường ghế ở lối đi, thuận tiện người khác vào chỗ, hoàn toàn không cần tiếp viên hàng không phải nhắc nhở.
Những hành khách như vậy chắc chắn là tiếp viên hàng không bớt lo lắng nhất. Nhưng Kiều Vũ Tụng đã chờ đợi trong lo lắng, và có vẻ như anh không thể đợi thêm nữa.
Sau khi các hành khách ở phía sau cabin đã ngồi đúng chỗ, Kiều Vũ Tụng nhìn chằm chằm vào vị trí của 10A, vẫn luôn chưa thấy có người.
Anh bước đến phía trước và hỏi tiếp viên tưởng “Có thể sẵn sàng chưa?”
“Còn chưa, còn một hành khách không lên máy bay, đã làm thủ tục rồi.” Tiếp viên trưởng liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn.
Xem ra chỉ còn Tống Vũ Tiều. Là anh ấy sao? Kiều Vũ Tụng lo sợ bất an mà nghĩ, nhưng lại không nhịn được hoài nghi, bởi vì Tống Vũ Tiều sẽ không đến muộn.
Kiều Vũ Tụng đứng trước cửa cabin nửa phút, thu hút ánh mắt tò mò của tiếp viên trưởng, rõ ràng là tự hỏi tại sao anh vẫn chưa quay trở lại cabin phía sau.
Anh nhếch khóe miệng, băng qua khoang hạng nhất và hạng thương gia, đi về phía sau.
“Nhìn kìa, có hình ảnh và sự thật. Mọi người trên khắp đất nước đều đã xem.” Đi ngang qua hàng ghế đầu của cabin sau, Kiều Vũ Tụng tình cờ nghe thấy một người phụ nữ cầm điện thoại di động và chia sẻ nó với người bạn đồng hành với giọng điệu đùa cợt.
Ngay từ khi những người này lên máy bay, Kiều Vũ Tụng không thể rời sự chú ý khỏi họ, bởi vì họ biết một người tên là “Tống Vũ Tiều”.
Anh nhắc nhở những hành khách khác để túi nhỏ dưới ghế, mở tấm che cửa sổ và đóng bàn ăn đi, nhưng ánh mắt của anh lại mất đạo đức nghề nghiệp, nhìn trộm vào màn hình điện thoại di động của nữ hành khách.
Video cố định hình ảnh có vẻ quen thuộc, Kiều Vũ Tụng cảm giác mình từng thấy gần đây, mà không nhớ nổi là khi nào.
Là hình ảnh buổi lễ chúc mừng cổ vũ, thị lực của Kiều Vũ Tụng rất tốt, qua sự hướng dẫn của vị khách, anh nhanh chóng nhận ra bóng người ở giữa khung hình, tim anh nhảy loạn xạ, suýt chút nữa muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Đó là Tống Vũ Tiều. Cho dù chỉ là một hình bóng nhỏ Kiều Vũ Tụng cũng có thể nhận ra đó chính là Tống Vũ Tiều!
Để tránh bị chú ý, Kiều Vũ Tụng đã nhắc nhở mười chín hành khách mới.
Hình ảnh to bằng lòng bàn tay vẫn còn in đậm trong tâm trí Kiều Vũ Tụng, còn hình bóng của Tống Vũ Tiều thì chỉ to bằng móng tay.
Trong ảnh, mọi người đều mặc đồng phục công sở, Tống Vũ Tiều được người đàn ông bên cạnh ôm hôn nồng nhiệt.
“Vì vậy, vẫn là có cảm tình đi?” Người phụ nữ được chia sẻ đoán“Dù sao ban đầu là vì chủ nhiệm Cố mới cùng nhau về nước nha.”
Người cầm điện thoại di động gật đầu tán thành nói: “Tôi cũng nghĩ đây chính là tình nghĩa cách mạng. Tôi đoán bọn họ sẽ trở về bên nhau, cô nghĩ như thế nào?”
“Chắc chắn rồi!” Cô ta hoàn toàn xác định.
“Này, có ai có thể gọi cho chủ nhiệm Tống?” Một người đàn ông ở hàng ghế đầu đứng lên hỏi.
Có người đáp lại: “Gọi không được, chắc còn đang họp, chưa thấy ra.”
“Aiii, anh tiếp viên, một người bạn của chúng tôi không đuổi kịp máy bay. Mọi người không cần đợi nữa, nên khởi hành thôi” Người đàn ông đang đứng nói với Kiều Vũ Tụng.
Người bạn đồng hành của anh ta nói đùa: “Tiết mập, đừng xấu hổ, họ chỉ thúc giục thông thường thôi. Mau ngồi xuống!”
Đối mặt với nụ cười xấu hổ của người đàn ông, Kiều Vũ Tụng lịch sự mỉm cười và quay trở lại.
Truyền hình trực tiếp tin tức cấp quốc gia, lễ kỷ niệm cấp quốc gia, là những gì đã xảy ra hai ngày trước.
Trong chuyến hành trình tiếp theo, Kiều Vũ Tụng từng bước hoàn thành công việc của mình.
Công việc tuần tra khoang không thuộc về anh, anh hiếm khi đi hàng ghế đầu của khoang sau để quan sát những hành khách lên máy bay từ thành phố Tây.
Theo những gì hai cô gái nói, Tống Vũ Tiều đã ở nước ngoài?
Ồ dĩ nhiên rồi. Tống Vũ Tiều thành tích tốt như vậy, anh ấy được nhận vào Đại học Tích Tân năm mười bốn tuổi. Làm sao có lý do để không ra nước ngoài?
Tống chủ nhiệm… anh là lãnh đạo của bộ phận nào? Anh có phải là lãnh đạo của những người đó không? Cố chủ nhiệm là ai? bạn trai cũ Tống Vũ Tiều? Anh ấy đã công khai ra ngoài?
Kiều Vũ Tụng đang trong cơn mê, không biết có phải vì luồng không khí hỗn loạn mà đầu anh bắt đầu choáng váng không.
Không thể, anh đã bay sáu năm và chắc chắn sẽ không say máy bay
Hơn nữa, ai nói say máy bay, là đau tim đây này?
Kiều Vũ Tụng ngồi ở vị trí cất cánh và hạ cánh, hít thở sâu vài lần.
“Tiểu Kiều, anh không sao chứ?” Kỷ Vi Ny quan tâm nói.
Kiều Vũ Tụng mở mắt ra, lắc đầu nói: “Không sao, tôi chỉ hơi mệt.”
Kỷ Vi Ny nhìn đồng hồ, thở dài nói: “Sắp đến giờ rồi.”
“Trở về khách sạn, tẩy trang, tắm rửa, sao muộn thế này …” Lưu Hân Mai đã mấy lần không bay qua đây, vẻ mặt bực bội.
Kỷ Vi Ny mỉm cười an ủi “Con nhỏ, bay nhiều rồi sẽ quen”.
Kiều Vũ Tụng không nghĩ rằng những lời như vậy có thể an ủi người ta một chút nào.
Sau khi được chuyển đến chi nhánh Cẩm Dung, quay về Tích Tân lại không thể sống trong căn hộ chỉ qua một đêm.
Nếu chuyến bay không bị hoãn, ý định ban đầu của Kiều Vũ Tụng là qua đêm với bạn cùng phòng, nhưng bị hoãn hai tiếng đồng hồ đã buộc anh phải đổi ý đến khách sạn Bắc Hàng cùng với các tiếp viên khác.
Dù cho ở trên xe ngáp liên tục, nhưng khi Kiều Vũ Tụng về đến phòng khách sạn, anh lại hoàn toàn không thể ngủ được.
Thay vì đi tắm ngay, anh lại mở TV xem tin tức mấy ngày trước, tìm hình ảnh vừa thấy trên màn hình điện thoại di động.
Ngày đó đài truyền hình phát sóng trực tiếp mười mấy tiếng đồng hồ, muốn tìm một cảnh trong đó, nói dễ hơn làm?
Ngón tay Kiều Vũ Tụng ấn remote từ xa đã đau, anh vẫn không tìm ra.
Ngay khi anh quyết định từ bỏ và chọn cách tìm kiếm bằng điện thoại di động của mình, bên trong màn hình TV xuất hiện tin tức phỏng vấn, người bị phỏng vấn, chính là Tống Vũ Tiều.
Kiều Vũ Tụng ngơ ngác nhìn người trong TV, một giây lúc Tống Vũ Tiều kia mở miệng, bưng kín miệng mình.
Anh bị ù tai không thể giải thích được, dẫn đến Tống Vũ Tiều nói cái gì, anh nghe không rõ, chỉ có thể nhìn phụ đề trên màn ảnh.
Tống Vũ Tiều mặc áo blouse trắng phòng thí nghiệm, đeo một cặp kính không gọng rất bình thường trên sống mũi, bình thản ung dung, hào hoa phong nhã.
Hậu kỳ ở bên cạnh lập danh sách giới thiệu danh tính, thiết kế trưởng của một dự án và một bộ phận nào đó, Tống Vũ Tiều, 27 tuổi.
Hai mươi bảy tuổi … Ký ức của Kiều Vũ Tụng về anh là mười ba năm trước.
Năm anh gặp Tống Vũ Tiều, Tống Vũ Tiều mới mười bốn tuổi.
Lúc đó Tống Vũ Tiều đã đeo kính cận, tuy cao hơn các bạn học nhưng đường nét trên khuôn mặt chưa nảy nở hết. Cố tình khuôn mặt hơi mập của anh ấy luôn toát lên vẻ điềm đạm và tinh tế khó ai sánh bằng. Phong thái và giọng điệu của anh ấy rất nhẹ nhàng, giống như mây mùa hè.
Nhưng là, Tống Vũ Tiều trên TV bây giờ quá xa lạ.
Phong thái của anh ấy vẫn già dặn hơn một chút so với tuổi thật, nhưng giữa lời nói, đôi mắt, lông mày bộc lộ sự tự tin và hào sảng. Ánh mắt sáng ngời và cương nghị, lời nói không hề kiêu căng. Trả lời câu hỏi của phóng viên giống như đang giải thích. Khóe miệng thỉnh thoảng lại nhếch lên thành một nụ cười như có như không.
Kiều Vũ Tụng thấy rất kỳ lạ, tại sao Tống Vũ Tiều đã thay đổi rất nhiều so với khi còn bé, vậy mà ngay lập tức vẫn nhận ra anh ấy?
Anh quay lại nhìn vào chiếc gương trang điểm trong phòng.
Sau khi bay 4 chuyến trong một ngày và không ngủ lúc 4 giờ sáng, gương mặt của Kiều Vũ Tụng vô hồn, quầng thâm dưới mắt nặng trĩu như gấu trúc.
Nếu Tống Vũ Tiều gặp lại anh, liệu anh ấy có còn nhận ra anh không?
Ước chừng sẽ không nhận ra anh, dù sao Tống Vũ Tiều trước đây cũng không để ý tới anh.
Kiều Vũ Tụng ngã trên giường, bịt mắt, một lúc lâu sau vẫn không ngủ được.
Anh quay lại, vẫn nhìn vào đoạn ghi hình TV bấm nút tạm dừng.
Hình ảnh dừng vào thời điểm Tống Vũ Tiều nháy mắt mỉm cười, Kiều Vũ Tụng nhìn nụ cười này, trong lòng đau nhói.
Kiều Vũ Tụng không xác định có phải vì anh đã quên hay không, anh luôn cảm thấy hai lần chia tay trước chưa bao giờ tổn thương nhiều như vậy.
Tuy nhiên, nếu đúng như vậy thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Dù sao, không chiếm được mới không thể quên được.
Kiều Vũ Tụng thở dài và bật điện thoại lên để kiểm tra lịch bay tiếp theo.
Gần đây không có lịch bay nào đến Thành phố Tây, theo lời những người đó, Tống Vũ Tiều vừa bị lỡ chuyến bay, nên đã sớm rời Thành phố Tây.
Rời Thành phố Tây… đi đâu? Nghĩ đến câu trả lời, trái tim Kiều Vũ Tụng loạn nhịp.
Tất nhiên, tất nhiên, tất nhiên là về Tích Tân.
Không cần biết Tống Vũ Tiều trở về Trung Quốc lúc nào, Kiều Vũ Tụng nghĩ, ít nhất trong năm qua, bọn họ đều ở Tích Tân.
Hóa ra họ đã sống trong cùng một thành phố trong một thời gian dài …
Mà vậy thì thế nào đây? Tích Tân lớn như vậy, nếu không phải cố ý, người ta dễ dàng gặp nhau như vậy sao? Và bây giờ, anh ấy chuyển đến Cẩm Dung, bọn họ không có khả năng gặp lại nhau.
Kiều Vũ Tụng lau gương mặt mệt mỏi, tắt đèn nhưng vẫn để sáng TV.
Anh phải nhanh chóng đi ngủ, buổi trưa vừa thức dậy đã phải bay chuyến sau.
Không biết có phải ngẫu nhiên hay không mà ngày trước Kiều Vũ Tụng đã mơ thấy Tống Vũ Tiều.
Trong mơ, Tống Vũ Tiều vẫn giống như khi còn học trung học.
Giống như mọi lần, hình ảnh của Tống Vũ Tiều không nhất thiết phải rõ ràng, nhưng Kiều Vũ Tụng luôn biết rằng đó là anh.
Bây giờ, Kiều Vũ Tụng biết rằng anh đã mơ sai trong suốt những năm qua.
Tống Vũ Tiều không biết bắt đầu từ khi nào, sớm không phải là dáng dấp kia.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (134)
Chương 1: Chương 1: Trong đám mây-1 Chương 2: Chương 2: Trong đám mây-2 Chương 3: Chương 3: Ở trong mây -3 Chương 4: Chương 4: Ở trong mây -4 Chương 5: Chương 5: Ở trong mây -5 Chương 6: Chương 6: Ở trong mây -6 Chương 7: Chương 7: Ở trong mây -7 Chương 8: Chương 8: Ở trong mây -8 Chương 9: Chương 9: Bão số 7 -1 Chương 10: Chương 10: Bão số 7-2 Chương 11: Chương 11: Bão số 7-3 Chương 12: Chương 12: Bão số 7-4 Chương 13: Chương 13: Bão số 7-5 Chương 14: Chương 14: Bão số 7-6 Chương 15: Chương 15: Bão số 7-7 Chương 16: Chương 16: Ngày tuyết rơi -1 Chương 17: Chương 17: Ngày tuyết rơi-2 Chương 18: Chương 18: Ngày tuyết rơi-3 Chương 19: Chương 19: Ngày tuyết rơi -4 Chương 20: Chương 20: Ngày tuyết rơi-5 Chương 21: Chương 21: Ngày tuyết rơi-6 Chương 22: Chương 22: Cầu vượt – 1 Chương 23: Chương 23: Cầu vượt – 2 Chương 24: Chương 24: Cầu vượt – 3 Chương 25: Chương 25: Cầu vượt -4 Chương 26: Chương 26: Cầu vượt -5 Chương 27: Chương 27: Tiết kiệm Phí Qua đêm-1 Chương 28: Chương 28: Tiết kiệm phí qua đêm-2 Chương 29: Chương 29: Tiết kiệm Phí Qua đêm-3 Chương 30: Chương 30: Tiết kiệm phí qua đêm -4 Chương 31: Chương 31: Tiết kiệm chi phí qua đêm – 5 Chương 32: Chương 32: Tiết kiệm chi phí qua đêm-6 Chương 33: Chương 33: Tiết kiệm chi phí qua đêm-7 Chương 34: Chương 34: Tiết kiệm chi phí qua đêm-8 Chương 35: Chương 35: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-1 Chương 36: Chương 36: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-2 Chương 37: Chương 37: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-3 Chương 38: Chương 38: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-4 Chương 39: Chương 39: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-5 Chương 40: Chương 40: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-6 Chương 41: Chương 41: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-7 Chương 42: Chương 42: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-8 Chương 43: Chương 43: Che lấp -1 Chương 44: Chương 44: Che lấp -2 Chương 45: Chương 45: Che lấp -3 Chương 46: Chương 46: Che lấp – 4 Chương 47: Chương 47: Che lấp -5 Chương 48: Chương 48: Che lấp -6 Chương 49: Chương 49: Che lấp -7 Chương 50: Chương 50: Che lấp -8 Chương 51: Chương 51: Xuyên mây -1 Chương 52: Chương 52: Xuyên mây -2 Chương 53: Chương 53: Xuyên mây -3 Chương 54: Chương 54: Xuyên mây -4 Chương 55: Chương 55: Xuyên mây -5 Chương 56: Chương 56: Xuyên mây -6 Chương 57: Chương 57: Xuyên mây -7 Chương 58: Chương 58: Xuyên mây – 8 Chương 59: Chương 59: Một chút dũng cảm ngốc nghếch-1 Chương 60: Chương 60: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -2 Chương 61: Chương 61: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -3 Chương 62: Chương 62: Một chút dũng cảm ngốc nghếch – 4 Chương 63: Chương 63: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -5 Chương 64: Chương 64: Một chút dũng cảm ngu ngốc -6 Chương 65: Chương 65: Một chút dũng cảm ngu ngốc -7 Chương 66: Chương 66: Thu lạnh-1 Chương 67: Chương 67: Thu lạnh – 2 Chương 68: Chương 68: Thu lạnh – 3 Chương 69: Chương 69: Thu lạnh – 4 Chương 70: Chương 70: Thu lạnh -5 Chương 71: Chương 71: Thu lạnh -6 Chương 72: Chương 72: Thu lạnh -7 Chương 73: Chương 73: Thu lạnh -8 Chương 74: Chương 74: Bay nửa đêm – 1 Chương 75: Chương 75: Bay nửa đêm -2 Chương 76: Chương 76: Bay giữa đêm -3 Chương 77: Chương 77: Bay nửa đêm -4 Chương 78: Chương 78: Bay nửa đêm – 5 Chương 79: Chương 79: Bay nửa đêm -6 Chương 80: Chương 80: Thế thân – 1 Chương 81: Chương 81: Thế thân -2 Chương 82: Chương 82: Thế thân -3 Chương 83: Chương 83: Thế thân – 4 Chương 84: Chương 84: Thế thân -5 Chương 85: Chương 85: Thế thân -6 Chương 86: Chương 86: Thế thân -7 Chương 87: Chương 87: Thế thân -8 Chương 88: Chương 88: Thế thân- 9 Chương 89: Chương 89: Cùng bay -1 Chương 90: Chương 90: Cùng bay – 2 Chương 91: Chương 91: Cùng bay – 3 Chương 92: Chương 92: Cùng bay – 4 Chương 93: Chương 93: Cùng bay -5 Chương 94: Chương 94: Cùng bay -6 Chương 95: Chương 95: Cùng bay-7 Chương 96: Chương 96: Scandal và lời đề nghị -1 Chương 97: Chương 97: Scandal và lời đề nghị -2 Chương 98: Chương 98: Scandal và lời đề nghị -3 Chương 99: Chương 99: Scandal và lời đề nghị -4 Chương 100: Chương 100: Scandal và lời đề nghị -5 Chương 101: Chương 101: Scandal và lời đề nghị -6 Chương 102: Chương 102: Scandal và lời đề nghị -7 Chương 103: Chương 103: Scandal và lời đề nghị -8 Chương 104: Chương 104: Scandal và lời đề nghị -9 Chương 105: Chương 105: Đêm tha hương nơi đất khách -1 Chương 106: Chương 106: Đêm tha hương nơi đất khách -2 Chương 107: Chương 107: Đêm tha hương nơi đất khách -3 Chương 108: Chương 108: Đêm tha hương nơi đất khách – 4 Chương 109: Chương 109: Đêm tha hương nơi đất khách -5 Chương 110: Chương 110: Đêm tha hương nơi đất khách -6 Chương 111: Chương 111: Đêm tha hương nơi đất khách -7 Chương 112: Chương 112: Đêm tha hương nơi đất khách -8 Chương 113: Chương 113: Đêm tha hương nơi đất khách -9 Chương 114: Chương 114: Đêm tha hương nơi đất khách -10 Chương 115: Chương 115: Đêm tha hương nơi đất khách -11 Chương 116: Chương 116: Thu đông xuân -1 Chương 117: Chương 117: Thu đông xuân -2 Chương 118: Chương 118: Thu đông xuân -3 Chương 119: Chương 119: Thu đông xuân -4 Chương 120: Chương 120: Thu đông xuân – 5 Chương 121: Chương 121: Thu đông xuân -6 Chương 122: Chương 122: Thu đông xuân – 7 Chương 123: Chương 123: Thu đông xuân-8 Chương 124: Chương 124: Ngày tuyết lại rơi -1 Chương 125: Chương 125: Ngày tuyết lại rơi -2 Chương 126: Chương 126: Ngày tuyết lại rơi -3 Chương 127: Chương 127: Ngày tuyết lại rơi – 4 Chương 128: Chương 128: Ngày tuyết lại rơi -5 Chương 129: Chương 129: Ngày tuyết lại rơi – 6 Chương 130: Chương 130: Ngày tuyết lại rơi -7 Chương 131: Chương 131: Ngày tuyết lại rơi – 8 Chương 132: Chương 132: Ngày tuyết lại rơi -9 Chương 133: Chương 133: Ngày tuyết lại rơi -10 Chương 134: Chương 134: Ngày tuyết lại rơi -11 ( HOÀN)