Chương 197
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33)

Sau bữa ăn không lâu, quả nhiên tên cháu trai hờ chuẩn bị lên núi, đoàn tùy tùng hùng hậu đông đảo cũng đi theo.

 

Lăng Liệp đi đến đoạn giữa phía sau của đoàn người, sau khi lên núi thì được sắp xếp đến một khu vườn có hồ bơi. Còn tên cháu trai hờ thì đến một nơi cao cấp hơn, chỉ có cận vệ thân tín mới được đi theo.

 

Chỉ cần lên được núi là mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Lăng Liệp giả vờ muốn đồ ăn, tiện thể hỏi thăm một nhân viên phục vụ xem trên núi có gì vui chơi.

 

Nhân viên phục vụ này đã tiếp đón quá nhiều đám tùy tùng như họ, biết tỏng tính nết của đám người này, cười nói: “Thưa ngài, ngài muốn dịch vụ gì ạ? Tôi đi sắp xếp cho ngài ngay?”

 

Lăng Liệp nói: “Tôi nghe nói trên này còn có cả sân trượt tuyết gì đó nữa phải không?”

 

Sắc mặt nhân viên phục vụ khẽ biến, “Cái này thì tôi không thể sắp xếp được.”

 

“Hử? Tại sao?”

 

“Đó là nơi chỉ khách quý mới được đến.”

 

“Tôi biết tôi biết, nhưng khó khăn lắm mới lên được đây, mắt không thấy được thì tai nghe một chút cũng không uổng công chuyến này mà.”

 

Lăng Liệp tháo mặt nạ xuống. Vẻ ngoài của hắn khi không tỏ ra kỳ quái thì rất có thiện cảm. Nhân viên phục vụ thấy hắn không giống đám tùy tùng hung thần ác sát, mặt mày bóng nhẫy thường thấy nên cũng bằng lòng nói tiếp.

 

“Sân trượt tuyết thực ra là nhân tạo. Cả đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc này chẳng có nơi nào có tuyết cả, cũng không có suối nước nóng. Nhưng ngài Wonder thích, nên đã nhập khẩu gỗ thông đắt tiền, thiết bị tạo tuyết về, nhiệt độ trên núi tương đối lạnh hơn, nên gỗ thông vẫn sống được, thiết bị cũng vận hành được. Đẹp thì rất đẹp, nhưng chắc vẫn khác với sân trượt tuyết thật.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Cô từng đến đó chưa?”

 

Nhân viên phục vụ cười cười, “Tôi làm việc ở đây, đương nhiên là đã đến xem rồi.”

 

“Có ảnh cho tôi xem không?”

 

“Chuyện này…” Nhân viên phục vụ hơi do dự.

 

“Yên tâm, tôi tuyệt đối không nói ra ngoài đâu.”

 

“Vậy thì được.”

 

Nhân viên phục vụ lấy điện thoại ra, “Đây là ảnh tôi chụp hồi đầu năm, lúc đó là mùa đông, anh xem, tuyết trắng xóa. Tôi còn chưa từng thấy tuyết thật bao giờ.”

 

Ảnh chụp không được đẹp lắm, nhưng cũng có thể thấy lớp tuyết vốn không nên tồn tại này đang phủ lên những loài thực vật xanh tươi. Xa xa, suối nước nóng nhân tạo tỏa hơi trắng mờ ảo, mang lại cảm giác phi thực tế đến hoang đường.

 

Lăng Liệp chợt nhớ đến lời tên cháu trai hờ kia nói, trên núi như một xứ sở thần tiên.

 

Xứ sở thần tiên, đây đúng là xứ sở thần tiên.

 

Tại sao Wonder lại tạo ra một xứ sở thần tiên như vậy?

 

Nơi này tên là Alice Crown Carnival, không nghi ngờ gì nữa, là đỉnh cao nhất trong các “thương hiệu” Alice, ở đây còn có một bức tượng nữ thần được cho là hùng vĩ nhất.

 

Phải chăng Wonder đang muốn thể hiện ý nghĩa của “Alice Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên”?

 

Lăng Liệp trả điện thoại lại cho nhân viên phục vụ, tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Khi nào tôi mới được tận mắt nhìn thấy đây?”

 

Nhân viên phục vụ nói: “Anh từ bỏ ý định đó đi, sân trượt tuyết chỉ mở cửa cho những vị khách quan trọng nhất thôi.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Bình thường để không à? Lãng phí quá nhỉ?”

 

“Bình thường ngài Wonder sẽ đến mà. Thực ra sân trượt tuyết là trang viên riêng của ngài Wonder.”

 

“Giá mà tôi được làm cận vệ cho ngài Wonder thì tốt quá. Khi nào ngài Wonder tuyển cận vệ vậy?”

 

“Chuyện này thì anh đừng mơ nữa, đã lâu lắm rồi ngài Wonder không đến đây.”

 

“Hử? Ngài Wonder đi đâu rồi?”

 

Nhân viên phục vụ vội che miệng, “Nói với anh nhiều quá rồi, chuyện này tôi thật sự không biết!”

 

Trước khi rời đi, Lăng Liệp liếc nhìn tấm bản đồ trên tường, nhanh chóng ghi nhớ trong lòng. Trên đó có đánh dấu một địa điểm nghi là sân trượt tuyết. Hắn đội lại mũ trùm đầu, chuẩn bị lẻn đi xem thử.

 

Những kẻ có thể làm tùy tùng cho tên cháu trai hờ kia đều là lính đánh thuê của “Vương Đình” từ thời còn giao tranh trước đây, cùng một giuộc với đám “Trà hoa nhài”. Bây giờ không còn chiến tranh, đến lúc hưởng thụ thì tuyệt đối không hề khách sáo. Khi Lăng Liệp quay lại gần hồ bơi, hắn thấy một đám tùy tùng đều đã say khướt, đang vui chơi thác loạn.

 

Hắn quay người đi vào khu rừng bên cạnh, xác định phương hướng, rồi chạy về phía Tây Nam theo vị trí trên bản đồ.

 

Phía trước vọng lại tiếng máy móc gầm rú, giữa vùng núi yên tĩnh thì âm thanh này nghe thật bất thường, có lẽ là thiết bị của sân trượt tuyết. Lăng Liệp đi chậm lại, không dám liều lĩnh mạo hiểm đến gần. Hắn thấy một đội tuần tra, tuy hạ gục bọn họ rất đơn giản, nhưng không cần thiết phải làm vậy.

 

Hắn nhẹ nhàng nhảy lên một cái cây, dùng cành lá rậm rạp để ẩn mình.

 

Cây rất cao, mà vị trí sân trượt tuyết lại ở phía dưới vách núi này. Hắn nhìn thấy một khoảng đất trống nhỏ trong rừng, nơi có một bức tượng điêu khắc màu trắng tinh. Bức tượng quả thực rất lớn, dù cách xa như vậy nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự đồ sộ của nó.

 

Đối diện với bức tượng là một biệt thự, đi vào sâu hơn nữa là rừng cây bạt ngàn, trong rừng thấp thoáng mái nhà của các công trình kiến trúc, có khói trắng bốc lên. Có lẽ trong rừng sẽ có tuyết nhân tạo bay lả tả.

 

Đây là thiên đường của Wonder sao? Ông ta tưởng niệm Dụ Cần ở đây? Tại sao nhất định phải là sân trượt tuyết?

 

Lăng Liệp không tiến thêm nữa, bại lộ vào lúc này không phải là hành động khôn ngoan. Hắn tranh thủ trước khi thuốc mê hết tác dụng, quay lại chân núi, đổi lại quần áo với tên tùy tùng vẫn chưa tỉnh kia.

 

————-

 

“Sao cậu lại đọc truyện cổ tích thế?” Ở khách sạn, Chiêu Phàm xách đồ ăn khuya về, phát hiện Lăng Liệp đang đọc “Alice Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên”. “Chậc, sắp ba mươi tuổi rồi mà còn đọc truyện cổ tích? Lại đây lại đây, sư phụ giới thiệu cho cậu một cuốn, người trưởng thành chúng ta phải đọc truyện đô thị binh vương, tác phẩm mới nhất của đại thần ‘Nhan Tiếu’…”

 

Lăng Liệp đẩy cậu ra, “Cậu nói đúng.”

 

Chiêu Phàm: “Vậy thì cùng đọc đi!”

 

Lăng Liệp: “Lớn từng này rồi, tại sao vẫn mê truyện cổ tích?”

 

Chiêu Phàm ngẩn người, không giới thiệu “Nhan Tiếu” nữa, “Thực ra không giấu gì cậu, tôi cũng từng mua truyện cổ tích.”

 

“Ồ?”

 

Chiêu Phàm hơi ngượng ngùng, “Hồi nhỏ chỉ nghe người khác kể, không có tiền mua, sau này Nghiêm Khiếu mua cho tôi.”

 

Lăng Liệp: “…Một ngày không nhắc đến Nghiêm Khiếu là cậu không chịu được phải không?”

 

Chiêu Phàm: “Thông cảm đi, đàn ông có gia đình chúng tôi đều thế cả.”

 

Lăng Liệp cũng nghĩ đến vài điều, truyện cổ tích thường là sự phản chiếu của những bất mãn, tiếc nuối nào đó trong hiện thực. Nước L không có tuyết, thế nên Wonder tốn kém tiền của cũng phải xây một sân trượt tuyết, đó có phải là ước nguyện chưa thực hiện được của Dụ Cần khi xưa không?

 

————-

 

Ở đội trọng án thành phố Hạ Dung, không khí trong văn phòng nhỏ có chút nặng nề. Tịch Vãn nhíu chặt mày, đặt một tờ báo cáo xuống trước mặt Quý Trầm Giao.

 

DNA trích xuất từ mẩu thuốc lá của Kim Lưu Vân và DNA của Quý Trầm Giao đã xác nhận là quan hệ cha con.

 

“Đội trưởng, chuyện này…” Tịch Vãn nhất thời không biết nên nói gì.

 

Đầu ngón tay Quý Trầm Giao khẽ run lên. Trước khi có tờ báo cáo này, mọi thứ chỉ là suy luận, còn bây giờ suy luận đã thành hiện thực. Kim Lưu Vân cố tình tiếp cận anh, giấu ảnh của anh, có sự quan tâm khác thường đối với anh, đều là vì anh và Kim Lưu Vân là cha con, Kim Lưu Vân đã sớm biết chuyện này.

 

“Tôi đi báo cáo với đội trưởng Tạ.” Giọng Quý Trầm Giao rất nhỏ, anh cố nặn ra một nụ cười, “Không sao, mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thõa thôi.”

 

Tịch Vãn đuổi theo đến cửa, “Có gì tôi có thể làm được không?”

 

Quý Trầm Giao suy nghĩ một chút, “Xin lỗi, lúc này đầu óc tôi thực sự không nghĩ được gì.”

 

Tịch Vãn nói: “Vậy nếu có cần gì, cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.” Nói xong cô lại bổ sung, “Bất kể với tư cách đội trưởng hay bạn bè gì cũng được.”

 

Quý Trầm Giao gật đầu.

 

Trong phòng hút thuốc, Quý Trầm Giao ngồi một mình hút hai điếu thuốc. Anh muốn mình bình tĩnh lại một chút rồi mới đi tìm Tạ Khuynh. Nhưng việc vượt qua cảm giác bị số phận trêu đùa không phải là chuyện dễ dàng. Anh lý trí khuyên nhủ bản thân, cuộc sống nhiều khi không phải do mình quyết định, đặc biệt là vấn đề huyết thống, gia đình. Số phận trớ trêu này cứ thế rơi xuống đầu anh, anh nhìn lại quá khứ rồi hỏi “tại sao”, nhưng điều đó hoàn toàn chẳng có ích gì, chỉ có thể nhìn về phía trước, tìm cách phá vỡ thế cục bế tắc.

 

Nhưng khi khói thuốc thấm vào phổi, anh vẫn cảm thấy nghẹt thở. Tại sao từng chuyện, từng chuyện kỳ lạ này lại cứ xảy ra với một mình anh? Cha mẹ nuôi là hung thủ giết người, kẻ thù của bọn họ vì báo thù mà sắp đặt để anh bắt cha mẹ nuôi của mình, cha nuôi vì diệt khẩu mà g**t ch*t mẹ nuôi; mẹ ruột là tiểu thư nhà họ Dụ, sinh ra anh nhưng không nuôi dưỡng, bỏ anh lại cho một người thay thế, anh mất đi phần lớn ký ức tuổi thơ; người thay thế chết rồi, mẹ ruột sống chết không rõ, bây giờ cha ruột lại xuất hiện, mà người đó lại chính là hung thủ mà anh nghi ngờ, là thủ lĩnh băng đảng ở nước ngoài…

 

Phiền muộn giống như cao su chảy ra khỏi cơ thể, dính chặt anh tại chỗ, không thể nào thoát ra được.

 

Trên hành lang đột nhiên vang lên giọng nói của Thẩm Tê, “Anh của tôi đâu? Tôi tìm anh ấy có việc gấp!”

 

Quý Trầm Giao hít sâu một hơi, dụi tắt điếu thuốc, mở cửa đi ra hành lang, “Thẩm Tê, ở đây.”

 

Thẩm Tê nghe thấy tiếng thì nhìn sang, vội chạy tới, “Anh, hồ sơ nhập cảnh của Kim Lưu Vân thật sự có vấn đề, có thể đã bị sửa đổi rồi, hệ thống có dấu vết bị xâm nhập!”

 

So với kết quả đối chiếu DNA, vấn đề nhập cảnh không còn quan trọng nữa, chắc chắn là Kim Lưu Vân có vấn đề. Quý Trầm Giao nói: “Anh biết rồi, vất vả cho cậu rồi.”

 

Thẩm Tê trừng mắt, “Anh, anh thấy khó chịu ở đâu à?”

 

Quý Trầm Giao lấy lại tinh thần, “Không sao.”

 

“Sao lại không sao? Anh Liệp của em không ở đây, anh lại không biết tự chăm sóc bản thân. Anh Liệp của em về nhất định sẽ tức giận đó!”

 

Quý Trầm Giao đột nhiên đứng lại, hình ảnh Lăng Liệp hiện lên trước mắt anh.

 

Thẩm Tê vẫn đang lải nhải nói chuyện, nhưng Quý Trầm Giao không nghe rõ một câu nào.

 

Anh giống như một người bị vận rủi đeo bám, nhưng chính vận rủi này lại mang đến cho anh một duyên phận độc nhất vô nhị. Anh và Lăng Liệp cùng chia sẻ một cái tên, Dụ Qua.

 

Kim Lưu Vân nói, cái tên này gửi gắm những lời chúc tốt đẹp nhất của cha mẹ.

 

Nhưng người tên Dụ Qua này lại là hư ảo.

 

Nhưng nó cũng không hoàn toàn hư ảo, cuộc đời của anh và Lăng Liệp đã tạo nên con người vừa được chúc phúc, vừa bị bỏ rơi này.

 

Nếu nói trong vận rủi cũng có viên đá quý lấp lánh, thì đó chính là Lăng Liệp. Anh đã nhìn thấy viên đá quý này trong vận rủi của mình, cái tên Dụ Qua đã liên kết bọn họ lại với nhau, như hai linh hồn của cùng một người.

 

“Anh? Anh ơi?” Thẩm Tê lo lắng gọi. Cậu ta cảm thấy đội trưởng của mình hôm nay quá bất thường.

 

Quý Trầm Giao lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, mang theo hai manh mối quan trọng, đi về phía văn phòng của Tạ Khuynh.

 

Tạ Khuynh đang đi tới đi lui bên cạnh bàn làm việc, rồi lại quay sang Quý Trầm Giao, “Vậy cậu định thế nào?”

 

“Nếu em công khai tiếp tục phụ trách vụ án này, sau này chắc chắn sẽ gây tranh cãi, giống như hai lần trước.” Quý Trầm Giao nói: “Cho nên em muốn tạm thời rút lui, giao lại quyền chỉ huy.”

 

Tạ Khuynh trầm ngâm một lát, “Việc điều tra tạm thời do anh đứng đầu chủ trì, đợi Lăng Liệp về, để cậu ấy phụ trách.”

 

Khóe môi Quý Trầm Giao mím lại, “Vâng.”

 

Tạ Khuynh cười khổ một tiếng, “Hồi Lăng Liệp mới đến chỗ chúng ta, ngày nào cũng lẽo đẽo theo cậu, chúng tôi chỉ có thể cấp cho cậu ấy một giấy chứng nhận cộng tác viên cảnh sát, thực ra chính là người cung cấp tin. Bây giờ vị trí của cậu và cậu ấy sắp đảo ngược rồi.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Em tình nguyện làm việc trong bóng tối.”

 

Tạ Khuynh nói: “Chỉ là có hơi thiệt thòi cho cậu.”

 

Quý Trầm Giao lắc đầu, “Có thể phá án thì không có gì là thiệt thòi cả.”

 

Thân phận Kim Lưu Vân là giả, nhập cảnh có vấn đề, đội trọng án có căn cứ để trực tiếp điều tra Kim Lưu Vân. Nhưng đúng lúc này, ông ta và bốn người đi cùng đột nhiên biến mất khỏi khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca.

 

Kim Lưu Vân đột ngột biến mất như thế càng khiến cho những nghi ngờ và màn sương mù bao phủ quanh ông ta thêm dày đặc. Mà địa điểm cuối cùng ông ta xuất hiện, khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca, không chỉ là sản nghiệp của tập đoàn Dụ thị, mà còn là nơi Bách Lĩnh Tuyết từng cố thủ rất lâu trước đây.

 

Kim Lưu Vân, Dụ thị, “Phù Quang”, khách sạn sang trọng này thoạt nhìn không có bất kỳ vấn đề nào trong kinh doanh, dường như đã trở thành cứ điểm của một âm mưu.

 

Đội trọng án nhanh chóng trích xuất tất cả camera giám sát trong khách sạn. Hai giờ chiều ngày 20 tháng 12, Kim Lưu Vân mặc áo khoác dạ cashmere màu xám khói, đội mũ chống lạnh, tay cầm ô cán dài màu đen rời khỏi khách sạn. Lúc nhân viên mở cửa giúp, ông ta còn thân thiện gật đầu mỉm cười với đối phương.

 

Cùng ngày vào lúc bốn giờ và sáu giờ chiều, hai tùy tùng của ông ta rời đi, còn Lại Khắc Hải, người đã để lại thông tin thuê xe thì đã không xuất hiện một ngày trước đó.

 

Lễ tân và quản lý khách sạn đều nói không biết Kim Lưu Vân đi đâu, bọn họ cũng không có quyền can thiệp vào hành tung của khách. Đội trọng án lại kiểm tra camera xung quanh, Thẩm Tê theo dõi thông tin liên lạc của Kim Lưu Vân, tạm thời không thu được gì.

 

Đội trọng án họp khẩn cấp, cuộc họp do Tạ Khuynh chủ trì, Quý Trầm Giao ngồi ở ngoài cùng. Người dày dạn kinh nghiệm như Lương Vấn Huyền đã đoán được sự thay đổi trong công việc của Quý Trầm Giao, anh ta quay đầu nhìn Tịch Vãn, cô nhíu mày gật đầu. Còn đám trẻ như Thẩm Tê và An Tuần thì lại không hiểu chuyện gì đã xảy ra, còn nhỏ giọng bàn tán tại sao lại là đội trưởng Tạ đích thân giao nhiệm vụ.

 

Một người mất tích, làm thế nào để tìm kiếm là mấu chốt. Kim Lưu Vân có thể đi đâu, tại sao lại đột ngột biến mất vào lúc này, ông ta có thể sẽ tiếp xúc với ai, những điều này cần phải phân tích sơ bộ trước khi hành động.

 

Tạ Khuynh nói: “Đội trưởng Quý, cậu có ý kiến gì không?”

 

Quý Trầm Giao đứng dậy, “Việc Kim Lưu Vân ở lại khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca, bản thân nó đã rất kỳ lạ rồi. Ông ta không thể không biết nhà họ Dụ bây giờ là cái gai trong mắt cảnh sát, vậy mà vẫn cố chấp ở lại đó, hoặc là có giao dịch gì đó với nhà họ Dụ mà chúng ta chưa phát hiện, hoặc là…”

 

Nói đến đây, anh cúi đầu, dừng lại một lát, “Ông ta chỉ đơn giản là vì cái tên Ngọc Dung Vịnh Ca thôi.”

 

Thẩm Tê: “Ngọc Dung Vịnh Ca? Dụ Qua?”

 

Quý Trầm Giao gật đầu, “Phải, đây là một cái tên rất quan trọng đối với ông ta, đối với tôi và Lăng Liệp. Về phía nhà họ Dụ cần phải điều tra trọng điểm. Đội trưởng Tạ, tôi…”

 

“Nhà họ Dụ để cậu đi điều tra.” Tạ Khuynh dứt khoát nói: “Xét thấy thân phận của cậu bây giờ hơi nhạy cảm, lão Lương sẽ đi cùng cậu, có vấn đề gì không?”

 

Lương Vấn Huyền lập tức nói: “Không vấn đề gì.”

 

Quý Trầm Giao nhìn hai người, hơi yên tâm hơn một chút, “Tôi cũng không vấn đề gì.”

 

“Trong lúc điều tra nhà họ Dụ, cũng phải cân nhắc đến khả năng khác, đó là Kim Lưu Vân và nhà họ Dụ thực ra không có tiếp xúc riêng tư. Đừng quên một điểm, kẻ khóa chặt Hình Vĩnh Đán là ‘Phù Quang’, rất có thể Kim Lưu Vân đã trực tiếp hợp tác với ‘Phù Quang’.” Quý Trầm Giao nói: “Tâm tư Bách Lĩnh Tuyết khó lường, hoàn toàn có thể sắp xếp, hoặc đề nghị Kim Lưu Vân ở Ngọc Dung Vịnh Ca, như vậy vấn đề không nằm ở Dụ thị. Kim Lưu Vân biến mất, nói không chừng cũng là nhận được thông tin nào đó từ ‘Phù Quang’.”

 

Tạ Khuynh nói: “Ví dụ như ‘Phù Quang’ phát hiện Kim Lưu Vân tiếp tục ở lại thành phố Hạ Dung sẽ gặp nguy hiểm? Cảnh sát đã khoanh vùng khóa chặt ông ta?”

 

“Nhưng ở đây lại nảy sinh một vấn đề khác.” Quý Trầm Giao nói: “Tại sao Kim Lưu Vân lại ở lại không đi. Suy luận của chúng ta dựa trên manh mối là, Kim Lưu Vân nhập cảnh để giết Hình Vĩnh Đán trả thù, ngay hôm trả thù xong, ông ta có thể rời đi ngay, hoàn toàn không bị theo dõi. Nhưng ông ta không đi, ông ta còn có việc khác phải làm.”

 

Tạ Khuynh nói: “Vậy cậu cho rằng bây giờ ông ta biến mất là để đi làm việc đó?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Có thể sự thăm dò của tôi đã khiến ông ta buộc phải thay đổi kế hoạch, hoặc nói là lên kế hoạch trước. Cũng không loại trừ khả năng “Phù Quang” đã ám thị với ông ta.”

 

Tiếp đó, Quý Trầm Giao nhắc đến buổi đi dạo tối hôm đó với Kim Lưu Vân, lược bỏ đi phần đề cập đến Dụ Qua.

 

Tạ Khuynh hỏi: “Vậy theo cậu, việc còn lại mà ông ta muốn làm có thể là gì?”

 

Quý Trầm Giao im lặng, anh quả thực không nghĩ ra được, chỉ mơ hồ cảm thấy có liên quan đến Dụ Cần, nhưng cụ thể là gì thì lại không có manh mối.

 

Mà bây giờ Kim Lưu Vân lại bặt vô âm tín, muốn tìm được ông ta thì phải biết rõ kế hoạch tiếp theo của ông ta.

 

Phòng họp yên lặng một lát, Thẩm Tê giơ tay, “Đội trưởng Tạ, anh, phân tích vừa rồi của mọi người đều dựa trên một tiền đề, đó là Kim Lưu Vân vẫn còn ở trong nước. Nếu ông ta đã xuất cảnh rồi, hoặc đang ở biên giới thì sao? Mọi người nghĩ xem, làm thế nào ông ta nhập cảnh chúng ta còn chưa điều tra rõ, ông ta liên kết với ‘Phù Quang’, chắc chắn sẽ có cách. Vậy khi ông ta nhận được tín hiệu nguy hiểm, để tránh bị bắt, phản ứng bình thường nhất chắc chắn là chạy trốn ngay trong đêm chứ. Có việc gì mà nhất định phải làm bây giờ? Sau này đợi tình hình lắng xuống, ông ta vẫn có thể quay lại làm mà, đúng không?”

 

Lương Vấn Huyền nói: “Suy nghĩ của Tiểu Thẩm cũng có lý. Đội trưởng Quý, cậu thấy sao?”

 

Quý Trầm Giao khoanh tay trầm tư. Điều Thẩm Tê nói quả thực là khả năng cao nhất, nhưng anh là người tiếp xúc với Kim Lưu Vân nhiều nhất, Kim Lưu Vân lại là cha ruột của anh. Ánh mắt Kim Lưu Vân mỗi lần nhìn anh đều thẳng thắn bình tĩnh, bỏ trốn ra nước ngoài trong đêm? Nghĩ thế nào cũng không phù hợp lắm với khí chất mà người này thể hiện ra.

 

Còn một điểm quan trọng hơn, Quý Trầm Giao không thể nói ra ở đây. Đó là – sau khi Dụ Cần sau sinh anh không lâu thì mất tích, Sa Mạn đưa anh về nước, trong gần ba mươi năm này, Dụ Cần, Kim Lưu Vân chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh. Có thể bọn họ có lý do riêng, nhưng bây giờ Kim Lưu Vân đã trở về và kiềm chế tiếp cận anh, quan tâm anh. Anh cảm thấy Kim Lưu Vân cuối cùng đã đi đến bước này, sẽ không rời đi một cách qua loa như vậy.

 

Đây là cảm nhận rất riêng tư, anh không thể nói ra, dù có nói ra cũng không phải ai cũng có thể đồng cảm được.

 

Anh ngẩng đầu lên, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, dường như đang chờ anh đưa ra kết luận.

 

Đột nhiên anh cảm thấy có chút xúc động nói không nên lời.

 

Bây giờ vị trí của anh rất khó xử, theo lý thì nên bị gạt ra ngoài lề, nhưng những ánh mắt kia vẫn ngập tràn sự tin tưởng. Trong mắt những người lớn tuổi hơn anh một chút như Tịch Vãn, Tạ Khuynh, Lương Vấn Huyền, còn có sự quan tâm rõ ràng.

 

Anh mấp máy môi, “Tôi cảm thấy…”

 

Tạ Khuynh gật đầu.

 

“Tôi cảm thấy Kim Lưu Vân chưa xuất cảnh, nhất định là ông ta còn một việc quan trọng nữa phải làm.” Quý Trầm Giao nói: “Cho tôi thêm chút thời gian, có lẽ Dụ thị không liên quan đến Kim Lưu Vân, nhưng đột phá khẩu hẳn là ở nhà họ Dụ.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới