Chương 19
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 19: Bị đánh

Tiền Phong Dương đứng trước mặt anh, hai bên là hai tên, tay cầm gậy bóng chày nhìn anh đầy hăm dọa. Trong con hẻm nhỏ không một bóng người này, ánh đèn đường chỉ có thể chiếu sáng một góc hẹp. Tất cả mọi người đều chìm trong bóng tối, không nhìn rõ mặt nhau.

Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, hồi đại học học lớp bóng chày, anh đã thấy gậy bóng chày quá hợp để đánh nhau rồi, không ngờ có ngày thứ này lại sắp giáng xuống người mình.

“Chuyện tao đập vỡ đầu mày là chuyện từ tám đời trước rồi, tao cũng đã không còn làm cho anh Khiển từ lâu, sao bây giờ mày đột nhiên lại nhớ ra đi tìm tao tính sổ? Ăn no rửng mỡ không có việc gì làm à?” Anh khoanh tay hỏi.

“Sao nào, tao đánh mày còn phải chọn ngày à?” Tiền Phong Dương bước đi cái dáng hai hàng, vênh váo tiến lại gần Nhiếp Thanh Châu, cây gậy chặn ngay trước mặt anh: “Chẳng phải mày ghê gớm lắm sao, mới vào nghề đã được đại ca ưu ái, không làm nữa thì lập tức thi được hạng nhất, sao bây giờ không vênh váo nữa đi?”

Nhiếp Thanh Châu mở to mắt, anh nhìn Tiền Phong Dương một lúc lâu với vẻ không thể tin nổi, rồi dở khóc dở cười nói: “Không phải chứ.”

Không lẽ Tiền Phong Dương vì biết thành tích của anh tiến bộ vượt bậc, cảm thấy anh ở đâu cũng xuôi chèo mát mái, nên tức tối không chịu được phải đến dạy dỗ anh một trận nữa? Đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Tiền Phong Dương năm nay cũng chưa đến hai mươi tuổi, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, tâm tư của mấy đứa nhóc thật khó mà hiểu nổi.

Anh chỉ tay vào chính mình: “Mày có biết tao thi được hạng nhất như thế nào không? Ngày nào tao cũng học đến mười một rưỡi đêm mới ngủ, sáu rưỡi sáng đã phải dậy đi học, mỗi ngày ít nhất làm năm tờ đề, ngoài ra còn phải tự cày thêm kho đề. Hơn hai tháng nay, chồng đề tao làm xong đã dày đến mười phân rồi, đến thời gian chơi cũng không có. Mày tưởng tao sống tốt lắm à? Cuộc sống như vậy nhường cho mày đấy, mày có muốn không?”

Tiền Phong Dương rõ ràng đã bị anh làm cho cứng họng, như thể hoàn toàn không ngờ anh lại nói như vậy, ánh mắt căm phẫn cũng vơi đi một chút, hắn hả hê nói: “Ối chà, mày sống như vậy, thà bị ăn một trận đòn còn hơn.”

Nhiếp Thanh Châu thuận nước đẩy thuyền, tiếp tục kể khổ: “Tao cũng bị ăn một trận đòn ra trò mới rút lui được đấy. Bây giờ tao sống khổ thế này, mày còn gây sự với tao, mày cũng đâu có béo thêm được cân nào.”

Thấy vẻ mặt Tiền Phong Dương dần dao động, Nhiếp Thanh Châu xòe tay nói tiếp: “Tao biết mày chặn tao nhiều ngày như vậy cũng không thể chặn không công. Nếu mày không cam tâm thì cứ đánh tao một trận, chỉ cần đừng đánh vào mặt là được, tao không đánh trả. Coi như chúng ta xong nợ.”

Tiền Phong Dương lăm lăm cây gậy bóng chày trong tay, suy nghĩ một lúc rồi tung một cú đá vào bụng Nhiếp Thanh Châu: “Chết tiệt, lời hay ho gì cũng bị mày nói hết rồi.”

Nhiếp Thanh Châu ôm bụng lùi lại nửa bước đập vào tường “bịch” vang lên. Anh rít lên một tiếng, rồi trượt người ngồi bệt xuống đất.

Tiền Phong Dương xông lên đấm thêm mấy cú nữa, và quả nhiên anh không hề đánh trả, chỉ né tránh để tay hắn không chạm vào mặt mình. Trước đây Tiền Phong Dương toàn bị Nhiếp Thanh Châu đè ra đánh, làm gì có chuyện ngon ăn  như bây giờ, nên tâm trạng hắn phấn chấn hẳn lên. Hai tên đồng bọn bên cạnh thấy vậy cũng định xông lên bồi thêm mấy cú.

Đúng lúc này, ngoài hẻm đột nhiên vang lên tiếng còi cảnh sát, như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màn đêm yên tĩnh, âm thanh ngày càng gần, ngày càng lớn. Tiền Phong Dương giật mình, hắn buông Nhiếp Thanh Châu ra, nhìn quanh một lượt rồi hung hăng nói: “Coi như mày may mắn, sau này đừng để tao nhìn thấy mày nữa!”

Nói xong, hắn xách gậy bóng chày, dẫn theo hai tên đồng bọn chạy mất dạng.

Nhiếp Thanh Châu hạ cánh tay che mặt xuống, ôm bụng, hít một hơi rồi chậm rãi nói: “Câu đấy phải để tao nói mới đúng chứ.”

Cũng khá đau, nhưng nhẹ hơn nhiều so với trận đòn anh phải chịu lúc rút khỏi tổ chức. Dù sao đó cũng là lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm cuộc đời anh bị đánh hội đồng, bây giờ cũng coi như có kinh nghiệm rồi.

Anh nhắm mắt ngẩng đầu tựa vào tường, chờ cho cơn đau dịu đi.

Bỗng có tiếng bước chân, từng bước từng bước tiến lại gần anh, âm thanh phát ra vừa phải. Nhiếp Thanh Châu nghĩ thầm, không lẽ bọn Tiền Phong Dương quay lại à? Anh mở mắt ra, và nhìn thấy một đôi mắt đen láy.

Không biết xe của ai đi qua con đường vắng vẻ bên cạnh con hẻm, ánh đèn pha trong khoảnh khắc chiếu sáng góc tối, gương mặt người trước mặt anh hiện lên rõ mồn một. Anh thấy Hạ Nghi mặc một chiếc áo sơ mi dày bằng cotton màu lạc đà, bên ngoài khoác một chiếc áo len màu nâu sẫm, đang cúi đầu nhìn anh.

Một tay cô cong lại, cầm chiếc điện thoại di động, màn hình vẫn còn sáng. Tay kia buông thõng bên hông, những ngón tay thon dài cầm một chiếc loa bluetooth cũ màu đen.

Chỉ trong một khoảnh khắc, ánh đèn xe đi xa, cô lại chìm vào bóng tối.

Nhiếp Thanh Châu sững người, anh ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Nghi, nói: “Cậu… không phải đang học sao?”

Anh nhớ đến chiếc loa trong tay cô, rồi nhớ lại tiếng còi cảnh sát có phần kỳ quặc ban nãy, anh bừng tỉnh ngộ: “Tiếng còi cảnh sát ban nãy là cậu bật à?”

Hạ Nghi chỉ im lặng đứng đó, một lát sau mới gập nắp điện thoại, cất vào túi, rồi lùi lại hai bước.

Trong bóng tối, cô quay người nhặt chiếc cặp sách của anh rơi bên cạnh đeo lên vai, rồi dựng chiếc xe đạp đang đổ dưới đất của anh lên.

Nhiếp Thanh Châu nén đau đứng dậy, kéo quai cặp trên vai cô: “Đưa cặp cho tôi, tôi tự đeo. Cả xe nữa, tôi chưa bị thương đến mức đó.”

Hạ Nghi quay đầu lại, vô cảm nhìn anh, rồi giật quai cặp ra khỏi tay anh, nói ngắn gọn: “Về nhà thôi.”

Bị Hạ Nghi nhìn bằng ánh mắt như thế, Nhiếp Thanh Châu không dám nói thêm gì nữa, đành lủi thủi rụt tay lại.

Thế là họ lại quay trở lại con đường nhỏ có đèn đường. Hạ Nghi đẩy xe đạp, đeo cặp đi phía trước, Nhiếp Thanh Châu ôm bụng, chậm rãi đi theo sau cô.

Anh nhìn cái bóng bị đèn đường kéo dài của người phía trước, cũng không biết cô đang nghĩ gì, bèn hắng giọng giải thích: “Tôi không cố ý lừa cậu, tôi sợ làm liên lụy đến cậu. Hơn nữa chuyện này vốn là do Tiền Phong Dương lên cơn, lần đầu tiên hắn dẫn theo sáu người chặn tôi, lần thứ hai còn ba người, hôm nay chỉ còn hai người. Nếu hôm nay tôi trốn được, chắc sau này hắn cũng không tìm được ai đi cùng nữa. Tôi đã rút lui rồi mà hắn còn đến báo thù, như vậy là phá vỡ quy tắc, hắn sẽ không kiên trì được lâu đâu.”

Hạ Nghi không trả lời anh. Trong lòng Nhiếp Thanh Châu có chút thấp thỏm, anh bước nhanh mấy bước đến bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cô.

Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên gương mặt cô, mái tóc lòa xòa trước trán đổ một vệt bóng mờ trên chân mày. Cô cũng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh. Đôi mắt đen láy, trông không giống đang tức giận, nhưng chắc chắn cũng không phải vui vẻ.

“Ở nhà có thuốc trị vết bầm không?” cô hỏi.

Nhiếp Thanh Châu sững người, ngập ngừng lắc đầu.

Hạ Nghi gật đầu, nói: “Lát nữa đợi tôi ở dưới lầu.”

Nói xong, Hạ Nghi lại thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía trước. Nhiếp Thanh Châu vừa đi vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn cô. Với tuổi tác và kinh nghiệm của mình, khi nhìn những đứa trẻ xung quanh, anh luôn cảm thấy tâm tư của chúng rất dễ hiểu, nhìn một cái là thấu ngay.

Chỉ riêng Hạ Nghi, đôi khi anh có thể cảm nhận được sự dao động trong cảm xúc của cô, nhưng phần lớn thời gian, anh không biết cô đang nghĩ gì.

Bầu trời đêm lấp lánh muôn vì sao, hai người họ bước đi trong làn gió thu se lạnh cuối thu đầu đông. Bóng dáng in dưới ánh đèn đường khi gần khi xa, lúc dài lúc ngắn, cứ thế thay đổi theo từng nhịp bước.

Ánh đèn từ tòa nhà nơi họ ở bắt đầu lác đác hiện ra. Lúc này nhiều nhà đã tắt đèn đi ngủ, Hạ Nghi chợt nói: “Tôi để loa trong cặp cậu rồi, mai đi học trả lại tôi.”

Nhiếp Thanh Châu nhìn theo ánh mắt của cô, thấy bóng dáng bà Hạ hiện ra sau ô cửa sổ dưới ánh đèn của tiệm tạp hóa. Anh suy nghĩ giây lát liền hiểu ra ngay, chiếc loa này là do Hạ Nghi giấu bà nội, trông nó cũng có vẻ đã cũ rồi.

Anh vừa định nói gì đó với Hạ Nghi thì bất chợt thấy bóng người dưới lầu, bước chân anh liền cứng đờ, thậm chí còn lùi lại hai bước. Hạ Nghi đi về phía trước ba bốn bước, cảm thấy kỳ lạ quay đầu nhìn anh, gọi: “Nhiếp Thanh Châu?”

Nhiếp Thanh Châu chỉ ước có thể nhảy dựng lên bảo cô đừng lên tiếng, nhưng đã quá muộn. Người phụ nữ mặc áo gió, quần tây, đeo kính đứng dưới lầu nhà anh nghe thấy tiếng Hạ Nghi liền quay đầu lại, tươi cười chào anh: “Thanh Châu! Về rồi à!”

Cô của anh, người cô vài tuần mới đến thăm anh một lần, lại cố tình đến thăm anh đúng vào ngày anh bị đánh!

“Cô… sao cô lại đến đây?”

Nhiếp Thanh Châu nhìn Nhiếp Anh Hồng, vừa cười gượng gạo vừa nấp sau lưng Hạ Nghi.

“Trời lạnh rồi, cô mua cho con mấy cái áo len với áo khoác dày. Cô xem dự báo ngày mai nhiệt độ giảm nên hôm nay mang qua cho con, đi vội quá không mang theo chìa khóa nhà…”

Nhiếp Anh Hồng vừa nói vừa đi về phía Nhiếp Thanh Châu. Ban đầu, khi biết Nhiếp Thanh Châu thi giữa kỳ đạt hạng nhất toàn khối, bà còn kinh ngạc đến không dám tin, nghĩ rằng có lẽ chỉ là nhất thời bộc phát. Lần này lại nghe anh thi tháng được hạng ba, bà mới có thể yên lòng. Gần đây tâm trạng bà rất vui vẻ, thái độ đối với Nhiếp Thanh Châu cũng dịu dàng hơn nhiều.

Vốn dĩ bà còn đang tươi cười, nhưng khi đến gần Nhiếp Thanh Châu, dưới ánh đèn đường nhìn rõ quần áo anh dính đầy bụi bẩn và vết bầm trên cánh tay, sắc mặt Nhiếp Anh Hồng đột nhiên thay đổi.

Bà kéo tay Nhiếp Thanh Châu, lôi anh ra từ sau lưng Hạ Nghi, lo lắng nói: “Con làm sao thế này? Con lại đi đánh nhau à?”

Nhiếp Thanh Châu vội vàng an ủi cô: “Không sao, không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi, chúng ta về nhà rồi nói!”

Vừa nói anh vừa lấy cặp sách từ tay Hạ Nghi, nắm lấy một bên tay lái xe đạp, vỗ nhẹ vào lưng Hạ Nghi ra hiệu cho cô đi trước.

Lúc này Nhiếp Anh Hồng mới chuyển sự chú ý sang cô gái cao gầy tóc ngắn bên cạnh cháu mình. Hạ Nghi khẽ gật đầu với Nhiếp Anh Hồng, chào hỏi không mấy nhiệt tình: “Cháu chào cô.”

Nói xong, cô buông tay lái xe, quay người đi vào trong ánh đèn của tiệm tạp hóa ở tầng một.

“Cô ấy là hàng xóm tầng dưới, tiện tay giúp con một chút thôi.” Nhiếp Thanh Châu vừa giải thích, vừa đẩy Nhiếp Anh Hồng về phía cầu thang.

Khi Hạ Nghi đang lục tủ tìm thuốc ở nhà, cô nghe thấy tiếng động từ trên tầng vọng xuống, giọng nói oang oang của Nhiếp Anh Hồng xuyên qua bức tường mỏng, vang lên rõ mồn một bên tai cô.

“Con làm sao thế này? Con đã hứa với cô điều gì? Sao con lại đi đánh nhau! Gần đây… gần đây con ngoan ngoãn biết bao. Con có biết cô và ba mẹ con đã vui mừng thế nào khi con có được sự tiến bộ như vậy không…”

Giữa tiếng gầm giận dữ của Nhiếp Anh Hồng, xen lẫn giọng nói bất lực, nhẹ nhàng của Nhiếp Thanh Châu.

“Cô, cô nói nhỏ thôi. Cô đừng lo, để con nói trước…”

“Cô không lo được sao! Con… Haiz, con cũng đừng nói nữa, cô đi mua thuốc cho con. Nói xem, sao trong nhà lại không có một chút thuốc men thông thường nào thế này…”

Trên tầng vọng xuống tiếng bước chân thình thịch và tiếng thay giày. Bà Hạ nghe thấy tiếng động, vừa kéo cửa chống trộm vừa ngạc nhiên hỏi: “Sao thế, Tiểu Nhiếp lại bị thương à?”

Hạ Nghi xách một túi thuốc, gật đầu: “Bà ơi, con đi đưa thuốc cho cậu ấy.”

“Đi mau đi!” Bà Hạ dừng động tác kéo rèm chống trộm, Hạ Nghi liền lách người ra ngoài.

Khi Nhiếp Anh Hồng mở cửa, bà bất ngờ nhìn thấy cô gái ban nãy đứng cạnh cháu mình, đang xách một chiếc túi ni lông đứng ở hành lang.

“Cháu là…” Nhiếp Anh Hồng vừa lên tiếng, đèn hành lang liền sáng lên. Gương mặt cô gái trước mặt hiện ra rõ ràng hơn. Cô mặc một chiếc áo len màu nâu, đôi mắt đen tròn, như thể đang đeo loại kính áp tròng mà mấy cô đồng nghiệp điệu đà của Nhiếp Anh Hồng hay nói. Cô gái này nếu ngắm kỹ thì quả thật rất duyên dáng. Thay vì nói cô ấy xinh đẹp, dùng từ “mỹ lệ” sẽ phù hợp hơn.

Trong chiếc túi ni lông trên tay cô gái có mấy lọ thuốc, cô giơ chiếc túi lên, đưa cho Nhiếp Anh Hồng.

“Cháu ở tầng dưới. Ở đây có dầu hồng hoa và cả Vân Nam Bạch Dược, bà cháu bảo cháu mang lên.”

Nhiếp Anh Hồng đang lo muộn quá không mua được thuốc, nghe vậy mừng rỡ, lập tức nhận lấy thuốc và nói: “Ôi, cảm ơn cháu nhiều nhé.”

Hạ Nghi lắc đầu, cô hạ tay xuống: “Cũng muộn rồi ạ, nói chuyện to tiếng quá sẽ làm phiền người khác nghỉ ngơi.”

“À, cô không để ý, xin lỗi cháu nhé. Cô sẽ không nói to nữa.” Hạ Nghi nói rất thẳng thắn, khiến Nhiếp Anh Hồng ngạc nhiên xen lẫn chút ngượng ngùng.

Hạ Nghi gật đầu, nhưng vẫn không rời đi, Nhiếp Anh Hồng cảm thấy kỳ lạ. Bà ôn tồn nói: “Sao thế, cháu còn có chuyện gì muốn nói à?”

Hạ Nghi nhìn thẳng vào mắt Nhiếp Anh Hồng, im lặng một lát rồi nghiêm túc nói: “Còn nữa, Nhiếp Thanh Châu không đánh nhau. Người khác đánh cậu ấy, cậu ấy không đánh trả.”

Nhiếp Anh Hồng sững người. Phong thái khi nói chuyện của cô gái trước mặt dường như mang một sức mạnh không thể nghi ngờ.

Bà hiếm khi cảm thấy áp lực và khó xử như vậy trước một cô gái ở tuổi này. Cô gái này không hề trách móc bà, nhưng bà lại cảm thấy như mình đang bị trách móc.

Hạ Nghi ngừng giây lát rồi nói tiếp: “Cô hãy tin tưởng cậu ấy, cậu ấy rất nỗ lực. Cậu ấy vẫn luôn rất cố gắng.”

Dù là học tập, hay thoát khỏi cuộc sống trước đây, tuy luôn có sóng gió, không được người khác công nhận, nhưng anh đã cố gắng hết sức mình.

Anh cũng mong muốn được tin tưởng, cho nên khi biết cô tin tưởng anh, anh mới vui vẻ đến vậy.

Dứt lời, ánh đèn hành lang lại tắt đi. Cô gái quay người, lặng lẽ đi xuống tầng, như một con mèo biến mất trong đêm tối.

Nhiếp Anh Hồng quay đầu lại, thấy cháu trai mình đang đứng bên tủ giày sau cánh cửa, ở một nơi mà Hạ Nghi không nhìn thấy, nhưng anh có thể nghe được cuộc đối thoại của họ. Mắt anh dường như hơi đỏ, anh quay mặt đi cười khẽ, rồi bước đến trước mặt bà nhận lấy thuốc từ tay bà: “Cô ơi, để con.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Tỉnh lại Chương 2: Chương 2: Hạ Nghi Chương 3: Chương 3: Người cô Chương 4: Chương 4: Kỳ nghỉ Chương 5: Chương 5: Trốn Tránh Chương 6: Chương 6: Khiển ca Chương 7: Chương 7: Dương cầm Chương 8: Chương 8: Khai giảng Chương 9: Chương 9: Học sinh cá biệt Chương 10: Chương 10: Văn Chung Chương 11: Chương 11: Phản bác Chương 12: Chương 12: Giữa kỳ Chương 13: Chương 13: Lộ đề Chương 14: Chương 14: Tin tưởng Chương 15: Chương 15: Theo dõi Chương 16: Chương 16: Chợ đêm Chương 17: Chương 17: Chạy bền Chương 18: Chương 18: Cà phê Chương 19: Chương 19: Bị đánh Chương 20: Chương 20: Tâm sự đêm khuya Chương 21: Chương 21: Bị thương Chương 22: Chương 22: Học hành Chương 23: Chương 23: Hòa giải Chương 24: Chương 24: Làm văn Chương 25: Chương 25: Gây sự Chương 26: Chương 26: Thăm bệnh Chương 27: Chương 27: Trả đũa Chương 28: Chương 28: Hiểu lầm Chương 29: Chương 29: Ban đầu Chương 30: Chương 30: Cuối kỳ Chương 31: Chương 31: Chặn xe Chương 32: Chương 32: Bảo vệ Chương 33: Chương 33: Cha mẹ Chương 34: Chương 34: Chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Năm mới Chương 36: Chương 36: Ban công Chương 37: Chương 37: Chu Bân Chương 38: Chương 38: Bắt đầu lại Chương 39: Chương 39: Tranh cãi Chương 40: Chương 40: Đêm tuyết Chương 41: Chương 41: Tâm sự Chương 42: Chương 42: Rung động Chương 43: Chương 43: Bà nội Chương 44: Chương 44: Có ánh sáng Chương 45: Chương 45: Tin đồn Chương 46: Chương 46: Trốn tránh Chương 47: Chương 47: Nhận rõ Chương 48: Chương 48: Đã từng Chương 49: Chương 49: Chơi bóng rổ Chương 50: Chương 50: Mẹ Chương 51: Chương 51: Làm lành Chương 52: Chương 52: Dần từng bước một Chương 53: Chương 53: Ly biệt Chương 54: Chương 54: Thi tỉnh Chương 55: Chương 55: Đường về Chương 56: Chương 56: Chia sẻ Chương 57: Chương 57: Sinh nhật Chương 58: Chương 58: Phân ban Chương 59: Chương 59: Đăng ký Chương 60: Chương 60: Tranh tài Chương 61: Chương 61: Tự hào Chương 62: Chương 62: Có thù Chương 63: Chương 63: Chiếc váy Chương 64: Chương 64: Hợp xướng Chương 65: Chương 65: Vì nghĩa Chương 66: Chương 66: Quên mình Chương 67: Chương 67: Nụ hôn Chương 68: Chương 68: Báo thù Chương 69: Chương 69: Biến cố Chương 70: Chương 70: Vận rủi Chương 71: Chương 71: Khép kín Chương 72: Chương 72: Tỉnh lại Chương 73: Chương 73: Trở về Chương 74: Chương 74: Phát hiện Chương 75: Chương 75: Định mệnh Chương 76: Chương 76: Trưởng thành Chương 77: Chương 77: Câu chuyện Chương 78: Chương 78: Người quen Chương 79: Chương 79: Đi sân bay đón người Chương 80: Chương 80: Bất ngờ Chương 81: Chương 81: Couple Chương 82: Chương 82: Em họ Chương 83: Chương 83: Muốn gặp Chương 84: Chương 84: Trò chuyện Chương 85: Chương 85: Dạy dỗ Chương 86: Chương 86: Show giải trí Chương 87: Chương 87: Khai máy Chương 88: Chương 88: Trùng điệp Chương 89: Chương 89: Nửa đêm Chương 90: Chương 90: Mơ đẹp Chương 91: Chương 91: Lựa chọn Chương 92: Chương 92: Hẹn hò Chương 93: Chương 93: Oan gia Chương 94: Chương 94: Sóng ngầm Chương 95: Chương 95: Suối phun Chương 96: Chương 96: Quá khứ Chương 97: Chương 97: Trạm cuối Chương 98: Chương 98: Hoán đổi Chương 99: Chương 99: Nhân sinh Chương 100: Chương 100: Những lá thư Chương 101: Chương 101: Yêu thương đong đầy Chương 102: Chương 102: Ánh sáng (Hoàn chính truyện)