Chương 19
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 19

Chương 19: “Tân nương phải phát kẹo mừng, vậy tôi có thể ăn một viên không?”

Trống chiêng rộn rã vang lừng, pháo hoa nổ dậy tưng bừng niềm vui.

Sau một đêm, đoàn rước dâu đã đến trước cửa quán trọ từ sáng sớm. Lúc này, đôi mắt của Lý Nhược Thủy đang rất vô hồn, cô ngáp liên tục. Lý Nhược Thủy bị bà mai kéo đi trang điểm suốt cả đêm, đến mức bây giờ chỉ cần ngồi xuống là có thể ngủ gục ngay. Chuyện thành thân này chẳng mang lại cảm giác thực tế gì cho Lý Nhược Thủy, mà cô cũng không bận tâm lắm, hiện chỉ nghĩ đến chuyện phải tìm được Hỏa Dịch Thảo trước ngày rằm để giải độc thôi.

Bà mai trước mặt thoa lớp son môi giúp cô xong, ánh mắt tức khắc sáng lên.

Mắt hạnh, mũi cao, làn da mịn màng, nhưng điểm cuốn hút nhất chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy tựa như biết nói, tràn đầy sức sống, khiến ai nhìn thấy cũng bất giác vui vẻ và thư thái.

“Lý cô nương đúng là xinh đẹp! Lâu lắm rồi bà già này mới gặp được một người có thần thái như cô đấy.”

Lý Nhược Thủy rũ mắt xuống, không hiểu sao bà ta lại nhìn ra được thần thái từ một người đang mệt mỏi rã rời như mình. Cô chỉ gật đầu lấy lệ. Cuối cùng, lớp trang điểm cũng được hoàn tất. Lý Nhược Thủy gắng sức chống đỡ cơ thể mệt mỏi, kéo theo bộ váy cưới dài lê thê đến sau cửa, rồi lấy cây gậy dò đường trông rất bình thường ra.

“Lộ Chi Dao, đón lấy này.”

Lộ Chi Dao đang ngồi trên bệ cửa sổ, tay nghịch Cửu Liên Hoàn1. Nghe tiếng gọi của Lý Nhược Thủy, y đưa tay bắt lấy thứ bay về phía mình, sau đó sờ thử.

“Đây là gì?”

“Là gậy dò đường, tôi nhờ chị Lục với Giang Niên mua giúp đấy. Sau này khi anh hành động một mình thì nhớ dùng đó.”

Lý Nhược Thủy cố tình nhấn mạnh cụm “hành động một mình”, ý nhắc nhở y về thực tế rằng sau này cô sẽ không còn bên cạnh nữa. Lộ Chi Dao vén lọn tóc bị gió thổi tới bên môi, khẽ cười: “Đa tạ.”

Y hoàn toàn không để ý đến trọng âm trong giọng điệu của cô… Thôi vậy, chinh phục một người đâu có dễ dàng như thế, phải tìm cơ hội dùng phần thưởng từ hệ thống để hiểu chút về y mới được.

“Có thể đi rồi chứ?”

Bà mai mặt mày hớn hở phủ khăn đỏ lên đầu Lý Nhược Thuỷ, dìu cô đi mở cửa, chậm rãi xuống lầu đến trước quán trọ.

“Tân nương tới!”

Không biết đã có bao nhiêu người tụ tập xung quanh, không gian ồn ào náo nhiệt hẳn lên. Có người đang xin bao lì xì, có người lại hóng chuyện xem kịch vui.

Dưới lớp khăn đội đầu, Lý Nhược Thủy có thể thấy những bóng người thấp thoáng xung quanh. Thỉnh thoảng lại có vài đứa trẻ tò mò thò đầu vào muốn nhìn rõ mặt tân nương. Bắt gặp ánh mắt của một bé gái tóc tết hai bím nhỏ vểnh cao, cô mỉm cười, nháy mắt với bé. Bé gái lập tức đưa tay che miệng rồi chạy mất.

Hai bà mai vừa đi vừa nói lời chúc phúc, đám nhóc đầy tớ xung quanh rải tiền mừng, Lý Nhược Thủy được dìu đến trước kiệu hoa. Trước khi bước vào kiệu, dường như cô thoáng thấy một góc áo dài trắng.

“Khởi kiệu!”

Đoàn rước dâu rộn ràng kéo nhau từ quán trọ đến phủ nhà họ Trịnh. Suốt dọc đường, tiền đồng leng keng rơi xuống, kèn đồng kèn bầu cùng nổi lên rộn ràng làm Lý Nhược Thủy nghe mà gật gù buồn ngủ. Dĩ nhiên, cô cũng không làm khó bản thân, chỉ lúc sau đã ngủ say như chết, hệt như muốn bù lại cả một đêm thức trắng.

*

“Già lành đã điểm, trai tài gái sắc. Mời tân lang đến đón tân nương.”

Bà mai cao giọng hô lên, cậu Hai nhà họ Trịnh, Trịnh Ngôn Thanh, bước ra. Dù khoác lên mình bộ đồ cưới đỏ thắm, nhưng sắc mặt anh ta vẫn không tốt, giờ trông lại càng nhợt nhạt, yếu ớt hơn. Trịnh Ngôn Thanh che miệng ho khẽ vài tiếng, sau đó mới chầm chậm tiến về phía kiệu hoa.

“Theo nghi thức thì phải cõng Lý Nhược Thuỷ, không biết Trịnh công tử này có làm được không?” Trên mái nhà gần đó, Giang Niên và Lục Phi Nguyệt đang đứng quan sát. Nhìn bước chân lảo đảo của Trịnh Ngôn Thanh, Giang Niên hơi hơi nghi ngờ.

“Không biết.” Lục Phi Nguyệt lắc đầu, “Anh có thấy Lộ Chi Dao đâu không?”

Theo lời Lý Nhược Thủy nói trong ngôi miếu đổ nát hôm nọ, có vẻ Lý Nhược Thuỷ thầm mến Lộ Chi Dao, thế mà giờ cô lại vì bọn họ mà gả vào Trịnh phủ. Dù chỉ là giả vờ, song Lục Phi Nguyệt cũng không muốn chuyện này làm tổn thương tình cảm giữa hai người.

Giang Niên kéo Lục Phi Nguyệt lại gần, chỉ về phía bên kiệu: “Kia, vẫn luôn đi theo đấy.”

Nếu nhìn theo góc độ khi nãy thì kiệu hoa đã che khuất Lộ Chi Dao, giờ đổi hướng nên Lục Phi Nguyệt mới thấy bóng áo trắng kia. Chị hơi do dự, chăm chú quan sát sắc mặt Lộ Chi Dao: “Hình như anh ta rất hưởng thụ mà?”

Giang Niên gật đầu, thở dài một hơi: “Thế là xong rồi, Lộ Chi Dao hoàn toàn không thích cô ấy. Mối tình đơn phương của Lý Nhược Thủy e là sẽ chẳng có kết cục gì đâu.”

Trên đời này làm gì có ai có thể thản nhiên đứng nhìn người mình thích thành thân chứ? Ngay cả bản thân anh ta đây khi lần đầu nghe nhiệm vụ của Lục Phi Nguyệt là gả vào Trịnh phủ thì cũng đã ghen đến mức suýt bùng nổ luôn mà.

Trịnh Ngôn Thanh đã đứng trước cửa kiệu, anh ta đưa tay gõ nhẹ lên cửa, ra hiệu cho tân nương bước ra. Nhưng đợi một lúc lâu, bên trong kiệu vẫn không có xíu động tĩnh nào. Anh ta chờ thêm một lát rồi lại nâng tay gõ lần nữa. Tiếng ồn ào xung quanh dần lắng xuống, mọi người bắt đầu ngó nghiêng muốn biết đã xảy ra chuyện gì. Có người thậm chí còn đoán tân nương bỏ trốn rồi.

Giữa những gương mặt đầy nghi hoặc ấy, chỉ có Lộ Chi Dao là khẽ che miệng, bật cười nhẹ. Y nghe thấy hơi thở chậm rãi đều đặn trong kiệu thì biết ngay Lý Nhược Thủy đã ngủ quên.

Khi Trịnh Ngôn Thanh lại định đưa tay gõ cửa lần nữa, Lộ Chi Dao nhặt một viên kẹo mừng dưới chân lên, xoay tay bắn vào trong. “Bốp”, viên kẹo trúng ngay vào trán Lý Nhược Thủy.

Phát bắn này không mạnh cũng chẳng nhẹ, nhưng cũng đủ để đánh thức Lý Nhược Thuỷ dậy. Cô mở to hai mắt, khi nhìn thấy khung cảnh đỏ rực trước mặt thì thoáng sững sờ, sau đó nhanh chóng nhớ ra mình đang ở trong kiệu hoa, sắp sửa thành thân. Tiếng gõ cửa kiệu vang lên ba lần. Cô nhớ lại lời dặn của hai bà mai, ngáp một cái rồi vươn tay vén rèm kiệu, nhận lấy dải lụa đỏ từ tay người nọ.

Mãi đến lúc này, đám đông hóng chuyện xung quanh mới thôi thì thầm, bắt đầu bàn tán rôm rả.

“Phải nói chứ, cậu Trịnh cũng không tệ đâu. Tướng mạo khôi ngô, cốt cách hơn người. Nếu không phải vì dính chuyện tà quái kia, e rằng người muốn gả cho cậu ta phải chen chúc đến vỡ cả bậc cửa nhà họ Trịnh đấy.”

“Ai nói không phải đâu.”

Đúng lúc hai người đang xuýt xoa tiếc nuối, chàng trai mặc đồ trắng phía trước quay đầu mỉm cười dịu dàng rồi nhẹ nhàng hỏi: “Trịnh công tử rất đẹp sao?”

Cả hai thấy người nọ hai mắt nhắm nghiền, tay cầm một cây gậy dò đường. Đôi bên hiểu ý liếc nhau rồi gật đầu: “Trong số những chàng trai ở Thương Châu chúng tôi, diện mạo của cậu Trịnh cũng thuộc hàng bậc nhất đấy.”

Lộ Chi Dao khẽ nhướng mày, khóe môi hơi cong lên cũng dần hạ xuống: “Vậy so với ta thì sao?”

Giữa đàn ông với nhau thì cũng không thiếu người thích so bì phong thái, hai người chẳng lấy làm lạ, chỉ nghiêm túc quan quan sát kỹ Lộ Chi Dao một lượt.

“Nếu chỉ xét về dung mạo, công tử đúng là hơn hẳn cậu Trịnh.”

Đôi mày của Lộ Chi Dao giãn ra, khoé môi hơi cong lên. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

“Nhưng ai đẹp hơn thì khó nói lắm. Nếu phải ví dụ, cậu giống như một đóa hoa, mềm mại mà rực rỡ. Còn cậu Trịnh lại giống như trúc xanh, vừa ngay thẳng lại vừa chính trực. Khó mà so sánh được.”

“Đúng vậy, nếu tôi là con gái, có lẽ sẽ thấy người như cậu Trịnh đẹp hơn… Công tử, cậu đừng giận, đương nhiên tôi cũng thấy cậu rất đẹp mà.”

“Không sao.” Nụ cười của Lộ Chi Dao vẫn cười như cũ. Khi người bên Trịnh phủ thông báo vào phủ, y liền chống gậy dò đường, theo dòng người bước vào.

Ngoài trừ sự cố nhỏ khi gõ cửa kiệu ra thì hôn lễ diễn ra rất suôn sẻ. Chẳng mấy chốc, nghi thức bái thiên địa đã kết thúc, tiếp đến là màn vén khăn và phát kẹo mừng. Tấm khăn đỏ trước mắt được vén lên, Lý Nhược Thủy bị vây dưới đó cả buổi cuối cùng cũng được thấy ánh sáng.

Họ hàng nhà họ Trịnh ngồi trong đại sảnh nhìn đôi vợ chồng mới cưới thì không khỏi vỗ tay cười vang: “Đúng là trai tài gái sắc!”

Lý Nhược Thủy nở một nụ cười công nghiệp giả tạo, rồi khi quay sang, cuối cùng cô cũng nhìn thấy dáng vẻ của cậu Hai nhà họ Trịnh xui xẻo này. Vẻ ngoài thanh tú vô hại, dáng người gầy yếu, làn da tái nhợt, liếc mắt là biết sức khỏe của hắn không tốt.

Trịnh công tử cũng bắt gặp ánh mắt của Lý Nhược Thuỷ. Anh ta chỉ khẽ gật đầu mỉm cười nhẹ, toát lên vẻ cực kỳ trầm tĩnh. Sau đó hai người được a hoàn đưa đến ngồi ở giữa đại sảnh. Bên cạnh mỗi người đều được đặt một đĩa kẹo vừng giòn xốp bọc giấy, xếp thành một ngọn núi nhỏ chờ phát hết.

Lý Nhược Thủy ngồi đó, ai đến thì mỉm cười đưa một viên kẹo, tiện thể nói vài câu chúc phúc. Cô không có cảm giác mình đang thành thân, ngược lại còn thấy mình chẳng khác nào nhân viên bán hàng bưng khay kẹo vừng giòn xốp mời mua trong siêu thị, hễ có người đến là lại mời người ta nếm thử rồi mỉm cười giới thiệu.

Một cô bé nhấc váy chạy đến trước mặt cô, giơ hai tay lên. Lý Nhược Thủy lấy thêm mấy viên kẹo đặt vào lòng bàn tay bé gái, rồi dưới ánh nhìn mong chờ ấy của cô bé, cô nói bốn chữ: “Chăm chỉ học hành.”

Bé gái vừa nghe xong thì miệng méo xệch, chạy đi mất.

Không chỉ Lý Nhược Thủy bật cười, mà ngay cả người vốn đang thờ ơ ngồi cạnh là Trịnh Ngôn Thanh cũng bật cười theo.

Lúc hai người cười, thì một bóng áo trắng từ tốn xuất hiện trước mặt.

Mí mắt Lý Nhược Thủy giật giật, ánh mắt nhìn Lộ Chi Dao mang theo chút chờ mong: Mau nói gì đó ghen tuông đi, nói mấy lời chua chát vào đi…

“Tân hôn phải phát kẹo mừng, tôi cũng có thể ăn một viên chứ?” Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, đưa tay ra trước mặt cô. Chuỗi hạt bằng ngọc trắng trên cổ tay y phản chiếu ánh nến đỏ xung quanh, nhuốm lên chút sắc đỏ ấm áp.

Đệch mợ.

Cô chịu khổ nhiều như thế, thật sự vô ích hết à? Y không có chút rung động nào hả?

Lý Nhược Thủy chìm trong cảm giác thất vọng nhè nhẹ, cô hít sâu một hơi, nhất thời quên mất chuyện phát kẹo. Trịnh Ngôn Thanh thấy vậy liền nhanh tay bốc một nắm kẹo vừng xốp giòn, nhưng khi định đặt vào tay Lộ Chi Dao thì lại bị tránh đi. Anh ta ngước lên nhìn người đàn ông mặc đồ trắng trước mặt, bỗng dưng cảm thấy hơi ớn lạnh.

Dường như Lộ Chi Dao không để ý đến động tác của Trịnh Ngôn Thanh, y tiếp tục cất lời: “Một viên cũng không được sao?”

Lúc này Lý Nhược Thủy mới hoàn hồn, cô bưng đĩa kẹo đổ cho y hơn phân nửa, sau đó trầm ngâm suy nghĩ: “Chúc anh…” Sự nghiệp, học hành, tình cảm… Hình như y đều không quá quan tâm.

“Chúc mai đi vững bước chân, không còn phải dựa gậy cầm trên tay; ăn cơm có kẻ chiều hay, ân cầm gắp miếng ngon đầy vào cho; đêm về chẳng lạnh bơ vơ, có người ủ ấm chăn tơ giấc nồng.”

Những điều này là những gì cô quan sát được bấy lâu nay, đồng thời cũng nhắc nhở y một chuyện… Cô đã từng làm tất cả những điều đó rồi, vậy nên hãy nhanh chóng nảy sinh tình cảm với cô đi, mau thích cô đi để cô còn sớm được về nhà!

“Đa tạ.” Lộ Chi Dao mím môi cười, ôm theo đống kẹo vừng xốp giòn rời khỏi sản lớn.

Hôm nay y vẫn không hiểu được ám chỉ của cô. Lý Nhược Thủy thở dài, tiếp tục trở thành một cỗ máy phát kẹo vô tình trong sảnh lớn. Lộ Chi Dao mang theo đống kẹo quay về chỗ ngồi, hoàn toàn không biết Giang Niên đang nhìn kẹo trong lòng mình bằng ánh mắt tràn đầy cảm thông. Y khẽ mỉm cười, đặt chỗ kẹo lên bàn, bóc vỏ ăn một cái.

Cảm nhận được ánh mắt của Giang Niên, y tiện tay lấy một viên: “Anh Giang muốn ăn không?”

Giang Niên lắc đầu như trống bỏi, sau đó do dự hỏi: “Chuyện Lý Nhược Thủy thành thân, anh nghĩ thế nào?”

Lộ Chi Dao nghịch vỏ kẹo trong tay, nét cười trên mặt vẫn khiến người ta khó đoán như trước: “Nghĩ gì ư? Có thành thân thôi mà.”

Giang Niên ghé sát lại, dáng vẻ rất ham học: “Câu này là sao?”

“Thành thân chẳng qua chỉ là một hình thức tô vẽ cho cái bỏ vọc giả dối mỗi người một ngả mà thôi.”

“…” Giang Niên im lặng một lúc: “Ai nói với anh thế?”

“Chẳng ai nói cả, tôi tự nhận ra.”

Giang Niên lắc đầu: “Chỉ những người không yêu nhau mới như vậy.”

Lộ Chi Dao bật cười khe khẽ: “Có lẽ thế.”

Giống như mẹ y, giống như sư phụ y, thành thân chỉ khiến nỗi đau thêm sâu, chỉ là sự dày vò lẫn nhau, vậy thì có ý nghĩa gì? Nhưng nếu là Trịnh Ngôn Thanh và Lý Nhược Thủy dày vò nhau, đánh nhau một trận, thì với thể trạng của Trịnh Ngôn Thanh, hẳn sẽ bị Lý Nhược Thủy đè bẹp. Như vậy cũng tốt, y không cần lo lắng nữa.

Giang Niên đứng dậy nhìn, thấp giọng nói: “Anh Lộ, tôi đi tìm Phi Nguyệt trước, tối nay chúng ta có kế hoạch lẻn vào Trịnh phủ. Anh cứ ăn tiếp đi.”

Lộ Chi Dao gật đầu qua loa, không mấy bận tâm họ định làm gì. Y dựa lưng vào ghế, tiếp tục ăn từng viên kẹo một.

“Phúc tràn muôn ngả, trăm năm hoà hợp, tân nương vào động phòng!” Giọng nói cao vút văng vẳng từ sản lớn, tiếng trống chiêng náo nhiệt lại nổi lên, Lý Nhược Thủy được đưa vào phòng tân hôn.

Lộ Chi Dao chậm rãi bóc một viên kẹo, bỗng dưng lại cảm thấy hơi bức bối.

***

Chú thích:
Cửu Liên Hoàn: là một loại trò chơi giải đố cổ, thường được làm bằng kim loại hoặc tre, gồm chín vòng tròn móc nối vào một thanh cố định. Người chơi cần tháo rời toàn bộ các vòng này ra khỏi thanh và sau đó lắp lại đúng thứ tự. ↩︎ Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Giai Nhân Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Gả Thay Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Anh Đào Thắm, Vải Ngát Hương Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Bọ Ngựa Rình Ve Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Hương Thầm Gợn Sóng Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52: Sẻ Vàng Phục Sau Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60: Đào Hoa Nguyên Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69: Cầu Mà Chẳng Được Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80: Lương Duyên Tấn Tần Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88: Bụi Trần Mộng Cũ Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99: Ba Ngày Mộng Sáng Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110: Hồi Kết Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112: Hoàn chính văn Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118: Hết ngoại truyện Tấn Giang