Chương 19
Bậc Thầy Lừa Đảo - Ngân Phát Tử Ngư Nhãn

Chương 19: Ải 2(4): Mục tiêu không đúng lắm

Lục Thanh Gia dắt theo vợ con của tên quỷ cờ bạc chuẩn bị rời đi, hắn liền vội vàng khẩn thiết van xin: "Thêm một ván nữa, thêm một ván nữa thôi, tôi vẫn còn cái để đặt cược, nhất định tôi có thể gỡ lại mà!"

Cảnh tượng này hệt như tái hiện những ngày tháng cuối đời của hắn, khi gia đình tan nát cũng chẳng thể khiến hắn tỉnh ngộ. Càng thua đến trắng tay, hắn lại càng tin chắc mình có thể xoay chuyển tình thế.

Vợ con của tên quỷ cờ bạc thấy thế, oán khí bùng lên toàn thân, xông tới toan xé nát hắn, may mà Tiểu Ngữ và những người khác kịp thời ngăn lại.

Lục Thanh Gia quay đầu lại: "Anh đã chẳng còn gì để đặt cược, thì lấy gì ra mà chơi với tôi?"

Con quỷ cờ bạc đảo mắt liên hồi, cuối cùng cắn răng: "Còn, còn chính tôi đây!"

Lục Thanh Gia cười nhạt: "Nhưng mà bản thân anh thì tôi chẳng có hứng thú gì cả."

"Anh chỉ là một con quỷ cờ bạc, không làm ăn lương thiện, cả ngày chỉ mơ mộng ăn không ngồi rồi trên chiếu bạc, đã mất sạch khả năng chăm chỉ lao động. Giờ chết rồi, dù có moi nội tạng của anh đem bán cũng chẳng thực hiện được. Một món cược vô dụng như vậy, tôi giữ lại làm gì?"

(*)Chiếu bạc: là một thuật ngữ thông tục, dùng để chỉ hành vi tổ chức đánh bạc hoặc gá bạc. Nó bao gồm các hoạt động như rủ rê, lôi kéo người khác tham gia đánh bạc, hoặc sử dụng một địa điểm (nhà ở, phương tiện giao thông, v.v.) để phục vụ việc đánh bạc, thường nhằm mục đích trục lợi.

Vừa nói, cậu vừa thuận tay ôm lấy vợ con của quỷ cờ bạc: "Nói cho cùng thì ngay từ đầu tôi cũng chỉ muốn vợ con anh thôi."

"Ừm, vợ anh là một người phụ nữ tốt, con trai anh cũng thông minh khôi ngô, tôi rất hài lòng."

Cảnh tượng vợ con bị kẻ khác chiếm đoạt này khiến tên quỷ cờ bạc đau thấu tận tim gan.

Đặc biệt là bộ dạng tiểu bạch kiểm kia tràn đầy khí thế của kẻ chiến thắng, lại nhờ có dung mạo tuấn tú, mà trên mặt vợ con hắn không hề có vẻ thê lương tuyệt vọng, trái lại mặt đỏ bừng, dường như còn lộ ra chút mong chờ.

Tên quỷ cờ bạc tức đến nỗi suýt phun máu.

Hắn vội kêu lên: "Cậu không dám phải không? Cũng đúng thôi, vốn dĩ cậu thắng là nhờ gian lận, đương nhiên không dám cược thêm, sợ chơi nhiều ván sẽ bị tôi vạch trần. Nếu cậu thật sự tự tin, thì hãy cược với tôi thêm một lần nữa!"

Lục Thanh Gia chỉ bất lực lắc đầu: "Dùng chiêu khích tướng với tôi cũng vô ích thôi. Dù sao tôi chẳng có chút chấp niệm nào với bài bạc cả, sao anh lại dùng logic của mình để suy bụng ta ra bụng người nhỉ?"

"Nhưng mà——" Cậu hơi cúi người xuống, như ban ân mà nói với quỷ cờ bạc: "Thực ra trên người anh cũng không phải hoàn toàn không có gì để đem ra để đánh cược."

Con quỷ cờ bạc vội đáp: "Cậu muốn cược cái gì cứ nói thẳng, tôi đều theo."

Lục Thanh Gia khẽ nhếch môi: "Năng lực nhìn xuyên bài của anh, thế nào?"

Sắc máu trên mặt con quỷ cờ bạc lập tức rút sạch, tuy hắn vốn dĩ là quỷ chẳng còn bao nhiêu huyết sắc, nhưng lúc này lại trắng bệch như giấy.

"Cậu, cậu——" Hắn hoảng loạn cực độ, liếc nhìn năm nữ quỷ kia, nhưng ngay lập tức biết chắc không thể nào là bọn họ tiết lộ.

Dù sao năng lực này, ngay cả vợ con hắn, hắn cũng chưa từng nói ra, sợ khiến họ phật ý.

Đây là năng lực sinh ra từ chấp niệm khi hắn chết đi, một con quỷ cờ bạc vẫn chưa từng hối lỗi vì cờ bạc, mà nuối tiếc lớn nhất chỉ là chưa kịp thắng lại mà thôi.

Vậy nên chấp niệm mạnh mẽ ấy khiến hắn có được một năng lực gần như vô địch trên chiếu bạc.

Nếu khi còn sống hắn có năng lực này, e rằng đã sớm thắng lớn, rủng rỉnh tiền bạc, dắt vợ con sống cảnh giàu sang hưởng lạc.

"Giả như khi còn sống anh đã có được năng lực ấy, chắc giờ đã thắng bạc đầy ắp rồi... phải không?"

Một câu nói vang lên bên tai hắn. Ban đầu hắn tưởng đó là tiếng lòng mình, nhưng ngay sau đó mới sực tỉnh, đó là giọng nói của tên tiểu bạch kiểm trước mặt.

Sắc mặt con quỷ cờ bạc thoáng chốc kinh hoàng đến cực điểm, như thể lại một lần nữa đối diện với nỗi sợ mất trắng ở ván cuối cùng của đời mình.

Năng lực mà hắn vẫn dựa vào để tự tin, thậm chí cả suy nghĩ trong lòng, đều bị người này nhìn thấu sao? Cậu ta... lẽ nào biết đọc tâm?

"Cũng không hẳn là đọc tâm đâu." Lục Thanh Gia lại cất giọng, trong khi con quỷ cờ bạc nhìn cậu bằng ánh mắt như gặp quỷ lần nữa, thì cậu thản nhiên nói: "Chỉ là anh nghĩ gì đều viết hết lên mặt, mà tôi thì đâu có mù, đúng không?"

Cậu lại ngồi xuống, vắt chân, từ trên cao nhìn xuống con quỷ cờ bạc: "Ghi nhớ các lá bài ư? Thật tưởng rằng bịa ra một lời dối trá vụng về là có thể vô địch trên chiếu bạc sao?"

"Ngay ở ván đầu tiên, vừa thử đã lộ nguyên hình rồi. Rõ ràng lá tôi rút được là bốn cơ, vậy mà đến lúc lật ra lại thành sáu tép?"

"Trong tay tôi toàn lá nhỏ hơn anh, sao anh lại hoảng loạn đến thế? Nếu thật sự là nhờ việc ghi nhớ, thì khi thấy bài không đúng như dự tính, việc đầu tiên đáng ra phải nghi ngờ là trí nhớ của bản thân, hoặc nghĩ do sắp xếp bị xáo trộn, mới phải."

"Thế nhưng ánh mắt anh một giây cũng không dán vào bộ bài, từ đầu đến cuối chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào bài của tôi, cũng chẳng hề yêu cầu xào bài lại. Rõ ràng cách anh nhận định bài vốn chẳng phải dựa vào trí nhớ."

"Quả nhiên, ở ván thứ hai, anh vẫn ung dung rút được lá lớn như ý nguyện. Nhưng đến lúc lật ra thì bài đã đổi chỗ, lá anh cầm trong tay lại chạy sang chỗ tôi, còn lá nhỏ tôi rút được lại chạy qua tay anh."

"Haha, vừa nãy để đề phòng ăn gian, Tiểu Ngữ và mọi người đã quay lại toàn bộ bằng camera. Nếu anh có hứng thì có thể xem lại, nét mặt anh khi đó hệt như viết thẳng lên mặt: 'Tại sao bài của tôi lại chạy sang tay cậu ta?' vậy."

Đám nữ quỷ cũng hùa vào trêu chọc, nghe vậy lập tức bật video, tua lại đoạn sau khi mở bài ở ván thứ hai.

Họ cười khanh khách châm chọc: "Ê! Nhìn kìa, quả nhiên là vậy. Cái mặt ngốc nghếch đó rõ ràng hiện ra luôn."

"Đúng rồi đúng rồi, lúc đó tôi còn nói sao cái mặt hắn ngu thế, thì ra là ý này."

"Nghe Gia Gia giải thích xong liền hiểu liền."

Mặc kệ cái đầu của con quỷ cờ bạc càng cúi càng thấp, cuối cùng Lục Thanh Gia kết luận: "Hai  ván liên tiếp đều ngoài ý muốn, mà cách anh ứng phó ở ván cuối chỉ là nắm chặt lấy lá bài trong tay."

"Điều đó đủ để chứng minh anh tự tin vào lá bài mình rút được đến mức nào. Nếu chỉ là nhờ nhớ bài, trong khi sai sót liên tiếp, tình huống trắc trở như thế, chẳng ai dám chắc chắn như vậy cả. Nhưng anh thì lại dám."

"Cứ như thể những lá bài trong tay anh đều được phơi bày ra mà không còn chút bí mật nào vậy. Thế nên cái gọi là 'tự tin' của anh, căn bản chẳng phải nhớ bài, mà là nhờ nhìn xuyên bài... đúng không?"

Con quỷ cờ bạc bị l*t s*ch tr*n tr**, giờ đây chỉ còn biết hoài nghi cả quỷ sinh của mình.

Nhưng cú đánh vẫn chưa dừng lại, Lục Thanh Gia giẫm mạnh một chân lên ngón tay hắn, khiến con quỷ cờ bạc kêu thảm thiết.

Theo lý thì hắn đã là quỷ, thân thể vốn dĩ phải xuyên qua vật chất, không thể bị tổn thương. Nhưng lúc này, các ngón tay lại đau rát như bị thiêu cháy.

Lục Thanh Gia như một lão đại hắc bang chốn sòng bạc, lạnh giọng nói: "Nếu đây là chiếu bạc thật, thủ đoạn gian lận của anh đã bị tôi vạch trần, vậy thì bất kể thắng thua, tôi đều có quyền chặt ngón tay anh."

Cậu nghiền nát một hồi, rồi mới nhấc gót giày lên, cúi người xuống nhìn con quỷ cờ bạc chẳng khác gì nhìn một con giòi.

"Quay lại câu vừa rồi, anh nghĩ rằng nếu khi còn sống có được năng lực này thì đã phát tài nhờ cờ bạc rồi ư?"

"Vậy để tôi nói thẳng cho anh biết, anh vẫn sẽ thua đến nhà tan cửa nát."

"Anh quá ngu ngốc, lại quá tham lam, sơ hở chồng chất, đến cả kẻ mù cũng nhìn ra. Trong sòng bạc không thiếu nhất chính là kẻ khôn thật sự và kẻ tưởng mình khôn."

"Cho dù trong thời gian ngắn chưa ai vạch trần được mánh khóe của anh, để anh nếm chút ngọt bùi, thì với cái dạng hèn mọn mềm yếu, chỉ cần được tâng bốc vài câu là ngạo mạn lên trời này của anh, bọn họ chỉ cần bày một cái bẫy nhỏ cũng có thể moi hết gốc gác của anh."

"Hơn thế nữa, những trò ngầm phía sau sòng bạc, chỉ cần tung ra chưa đến một phần mười cũng đủ khiến anh quay như chong chóng. Một đôi mắt nhìn xuyên ư? Có cho anh thấy bài rõ rành rành, thì đánh bài với tôi anh vẫn thua thôi."

Lục Thanh Gia khẽ cười khẩy, đứng dậy: "Con rùa rụt cổ trong chum mà còn mơ thắng được nhà cái—— Loại trò cười ngu xuẩn này, thật đúng là xem chẳng bao giờ chán."

Nói rồi, cậu khẽ lướt tay qua bộ bài trên bàn, những lá bài vốn lật ra ban nãy bỗng đồng loạt biến đổi. Lúc này mọi người mới nhận ra, thì ra cậu đã dùng ảo thuật che mắt.

Đám người mê cờ bạc lập tức hiểu ra, ngay khi họ giao bài cho Lục Thanh Gia, cậu đã đặt bùa ảo giác lên, loại bùa này lại còn chuyên áp chế quỷ. Với phạm vi chỉ gói gọn trong một bộ bài, hiệu quả vừa bền vừa chắc chắn.

Những gì người ta nhìn thấy hoàn toàn nằm trong sự khống chế của Lục Thanh Gia, cho nên năng lực nhìn xuyên của con quỷ cờ bạc hoàn toàn mất tác dụng.

Mọi người bấy giờ mới nhận ra, ngay từ đầu đây vốn là một cuộc nghiền áp không có chút hồi hộp, bất kể theo góc độ nào mà xét.

Con quỷ cờ bạc, khi còn sống thì thua đến mất sạch tất cả, chết rồi mới vất vả có được một năng lực, tưởng đâu có thể tìm lại chút tự tin. Nhưng đến giờ, niềm may mắn mong manh đó cũng đã bị nhổ tận gốc.

Trong chớp mắt, hắn như rơi thẳng xuống tận đáy vực, ánh mắt mọi người nhìn hắn không chỉ còn là chán ghét như trước, mà giờ còn thêm vài phần thương hại cho cái đầu óc không được sáng sủa này.

Ngay cả đứa con mấy tuổi cũng nhìn hắn như vậy.

Nữ quỷ tóc xoăn bỗng chợt nhận ra: "Ê khoan đã, cái năng lực này của hắn là nhìn xuyên thấu... chỉ dùng được với bài, hay là với tất cả vật thể?"

Nói xong, mấy người kia liền vội vàng lấy tay che ngực, hung hăng trừng mắt nhìn tên quỷ cờ bạc.

Tên quỷ cờ bạc vốn biết mấy nữ quỷ này lợi hại, dù khổ sở như cha chết mẹ mất cũng vội xua tay: "Không có không có, tôi không nhìn bậy đâu, năng lực này không phải kỹ năng bị động. Tôi không háo sắc mà!"

Nhưng mấy nữ quỷ vẫn lao vào đánh một trận, sau mới hậm hực cảnh cáo: "Dám để bọn tôi bắt gặp ánh mắt anh lướt qua người một lần nữa, tôi móc mắt anh ra."

Tên quỷ cờ bạc khóc lóc chỉ vào Lục Thanh Gia: "Tại sao? Cậu ta cũng muốn có cái năng lực này mà!"

Năm nữ quỷ quay đầu nhìn về phía Lục Thanh Gia, mặt đỏ ửng: "Xì! Gia Gia làm sao mà bỉ ổi như anh được."

"Hơn nữa, cùng một chuyện, Gia Gia làm thì khác, còn anh làm thì đúng là đồ đầu heo."

Chị em à, lời này của mấy người... ý tứ nguy hiểm quá đó?

Lục Thanh Gia lại chỉ khẽ lắc đầu: "Không sao, năng lực này tôi không vội, tạm thời cứ để ở chỗ anh giữ."

Nói rồi cậu liếc đồng hồ: "Trời cũng không còn sớm, mọi người về phòng nghỉ đi, ngày mai còn có việc khác."

Đợi tất cả rời khỏi phòng, người chơi vai con bạc kia vẫn còn ngơ ngác.

Không chỉ vì toàn bộ thao tác của Lục Thanh Gia, mà còn bởi câu nói cuối cùng của cậu.

Đó rõ ràng là kỹ năng của quỷ, phải đạt đánh giá thông quan hạng A trở lên mới có khả năng rớt ra được. Thế mà nghe cậu nói...

Cứ như thể nó chỉ là "click là nhận" thôi, kiểu bảo kiếm tru long đang chờ sẵn cậu tới lấy, còn có thể bảo "tạm cất ở đó trước"?

Người chơi vai con bạc lập tức trào dâng ý kính nể, cảm thấy thế giới của đại lão quả thật không phải phàm nhân có thể hiểu được.

Kết quả vừa quay đầu lại, nhìn thấy tên quỷ cờ bạc bị đánh thành đầu heo, vợ con cũng bị người khác "thu nhận", hắn thì nằm bẹp dưới đất như thể cha chết mẹ mất.

Mới nghĩ, ban đầu thấy hắn, bản thân còn giật mình một trận, giờ quậy xong cả vòng, bản thân chẳng còn một chút sợ hãi nào, ngược lại chỉ còn lại thương hại với khinh thường thì phải làm sao đây?

Ai tới nhắc hắn ta tỉnh táo lại đi, đừng nổ quá, trong phó bản này mấy con quỷ cũng là thứ nguy hiểm thật sự đấy!

Lục Thanh Gia an bài cho vợ con tên quỷ cờ bạc xong thì định quay về phòng, kết quả đứa nhỏ túm chặt vạt áo cậu, còn đầy chờ mong hỏi: "Sau này, con phải gọi chú là ba sao?"

Mẹ nó lập tức kéo tay con lại: "Nói linh tinh gì đó!"

Rồi vội vàng quay sang Lục Thanh Gia xin lỗi: "Thật ngại quá, trẻ con không hiểu chuyện. Tiểu Ngữ với mấy người kia kể với tôi, cậu là người tốt, cảm ơn cậu."

Đứa nhỏ có chút ấm ức. Trong thế giới đơn giản của nó, cha thì ham mê cờ bạc, khiến nhà nghèo rớt mồng tơi, mẹ có khuyên thế nào cũng vô ích, cuối cùng còn bị một đám người đáng sợ ức h**p.

Người chú này lại vừa hiền hòa dễ gần, vừa trị được cha nó, mà mấy chị Tiểu Ngữ cũng nói cậu là người tốt.

Vậy thì nếu đã "thắng" cha nó rồi, có phải nó có thể làm con của anh trai này không?

Lục Thanh Gia nhướng mày, xoa đầu thằng bé, cười: "Cũng không phải là không được, tôi rất thích được gọi là ba."

Đứa nhỏ nghe vậy mặt rạng rỡ, reo lên một tiếng giòn tan: "Ba!"

Tên quỷ cờ bạc đang chui trong tường muốn lén nhìn vợ con, nghe thấy vậy liền đau đến co rút, thụt lại gào khóc thảm thiết.

Một đêm yên bình, sáng sớm hôm sau, đồ đạc Lục Thanh Gia đặt mua đã được đưa tới.

Đạo diễn An vừa thức dậy đã thấy có người liên tục khuân từng thùng vật dụng sinh hoạt, lương thực, gia vị từ bên ngoài vào, đến nỗi bàn tay đang cầm bàn chải cũng sững lại.

"Đây là chuyện gì vậy?"

Lục Thanh Gia cười nói: "Ngày nào cũng ăn cơm hộp cũng khó chịu lắm, mà căn hộ có điện có ga, tự nấu thì có vấn đề gì đâu."

"Đồ bếp núc, thực phẩm thì tôi còn hiểu..." Đạo diễn An chỉ vào cả đống chăn đệm, gối, đồ gia dụng: "Nhưng mấy cái này là sao?"

"Cải thiện chút môi trường sống thôi mà." Lục Thanh Gia mỉm cười.

Đạo diễn An lại muốn nổi nóng: "Cấu trúc căn phòng, cậu đừng hòng động tới một tấc!"

Lục Thanh Gia xua tay: "Sao có thể chứ? Phòng trống vẫn còn nhiều mà. Chỗ chúng ta ở cũng chính là phim trường, lý lẽ này tôi hiểu."

Đạo diễn An lúc này mới bớt giận, nhưng trong lòng vẫn cứ thấy không ổn.

Đột nhiên ông ta nhận ra: "Ấy, ai nấy đều bận rộn như vậy, lấy đâu ra người rảnh nấu cơm? Tôi nói cho cậu biết, đừng hòng nghĩ tới chuyện thuê người ngoài vào đấy."

Lục Thanh Gia thản nhiên: "Chỉ chuẩn bị sẵn thôi. Ai rảnh thì vào nấu chút, không làm thành quy định bắt buộc. Chỉ là nghĩ đến lúc mọi người thèm, có thể tiện tay làm ăn ngay, tự cung tự cấp thôi."

Đạo diễn An thật sự tìm không ra lý do để phản bác. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến phúc lợi của tất cả, ông ta khó mà khắt khe trong mấy việc ngoài nguyên tắc như thế.

Thế là bực bội khoát tay, đợi đồ đạc dọn xong, rồi ăn xong bữa sáng, ông mới gọi người chơi vai d* x*m tới——

"Hôm qua chẳng phải cậu đã chuẩn bị tâm lý xong rồi sao? Tôi nhìn ảnh cậu chụp trộm váy rồi, đúng, chính là kiểu đó không sai."

"Đã chuẩn bị hết rồi thì hôm nay quay hậu trường của cậu đi."

Người chơi vai d* x*m suýt chút nữa hất bát cháo trong tay vào mặt ông ta. Chịu nhục bị cạo lông chân, mặc váy đã đủ rồi, sao còn phải gánh thêm cực hình này?

Sao cậu ta không được phân cho cảnh nhẹ nhàng như ngồi đánh mạt chược cả ngày, hoặc tám chuyện với mấy ông bà già chứ?

Người chơi vai d* x*m nhìn về phía Lục Thanh Gia cầu cứu.

Cậu ta còn nhớ rõ mấy nữ quỷ hôm qua nói rồi, nếu cậu ta thật sự làm ra chuyện sàm sỡ phụ nữ, dù là tự nguyện hay không, cũng rất có thể chọc giận họ, chẳng khác nào bị đem lên lửa nướng.

Lục Thanh Gia chỉ mỉm cười với đạo diễn An: "Để tôi khuyên cậu ta."

Rồi kéo cậu ta sang một bên, thì thầm gì đó.

Chỉ thấy người chơi vai d* x*m trở lại với gương mặt hoang mang như mất phương hướng trong đời, biểu cảm chập chờn giữa việc giữ thể diện và giữ cái mạng, cuối cùng vẫn đưa ra quyết định.

Cậu ta ra vẻ hào hùng chịu chết, nói với đạo diễn An: "Đi thôi."

Chờ đạo diễn An dẫn đoàn đi quay ngoại cảnh, năm nữ quỷ cùng vợ con gã quỷ cờ bạc mới lục đục hiện thân.

Lục Thanh Gia chỉ vào đống đồ mới mua về: "Cứ thoải mái dùng, đều chuẩn bị cho mọi người cả đấy."

Rồi cậu lại quay sang vợ con của con quỷ cờ bạc nói: "Bữa trưa chúng tôi muốn ăn đàng hoàng một chút, cô giúp nấu một bàn được không?"

Cô vợ của quỷ cờ bạc gật đầu, kéo con vào bếp.

Thấy trong thực phẩm có nhiều đồ organic dành cho trẻ con, lại có món gà rán, thứ bọn trẻ mê nhất, người vợ liền lau nước mắt, đưa cho con phần ăn sáng dán nhãn rõ ràng để trẻ con ăn ra chỗ khác ăn, rồi xắn tay áo vào bếp nấu nướng.

Con quỷ vốn định ngẩng đầu vào giúp cho đỡ xấu hổ, nhưng nghe con nói: "Gà do bố mua ngon thật" Liền rụng rời cả người.

Hôm nay đạo diễn lại sắp một nhiệm vụ mới, bắt người chơi vai tên trộm kiêm con nghiện thử đi lấy vài món lặt vặt về.

Không giới hạn món đồ, có thể là gói kẹo cao su đặt cạnh quầy thu ngân, hoặc mấy miếng lạp xưởng treo trên ban công nhà hàng xóm, chỉ cần là phải lấy được vài thứ là xong.

Người chơi vai tên trộm không tranh cãi nhiều, vì hành vi này dù phạm luật nhưng dễ bịa, mua ít đồ rồi nói là "ăn cắp" để qua mặt đạo diễn, đến lúc đến lượt quay phim cơ bản thì chẳng cần lo lắng.

Còn Lục Thanh Gia vì hôm qua thể hiện tốt nên đạo diễn cũng không đòi hỏi gì thêm.

Người chơi đóng vai kẻ b**n th** hôm nay bị bắt làm bài tập tưởng tượng, giả vờ mình là kẻ hoàn toàn suy nghĩ b*nh h**n, không kiềm chế được d*c v*ng tàn bạo, cần tìm một cô gái đ**m để trút giận.

Phải lên kế hoạch như thế nào, tìm mục tiêu thế nào, chuẩn bị trước ra sao, rồi xử lý hậu quả thế nào.

Những kịch bản này phải ghi vào sổ tay, đem về phòng nghiền ngẫm, có thể tưởng tượng theo kiểu phim kỳ quái càng tốt.

Người đóng vai kẻ b**n th** thì sợ đến mức tìm Lục Thanh Gia hỏi: "Chỉ sợ bọn mình mà làm tới mức này thì tiến độ bị trục trặc hả?"

"Đến chỗ đó thật thì bảo đảm chưa kịp quay đã bị mấy con quỷ giết rồi."

Rồi lại: "Không được, tôi sợ lắm, tối nay cậu đi theo tôi được không?"

Lục Thanh Gia cũng thoải mái đáp: "Tối nhé, chiều tôi có việc."

Trưa ở lại trong căn hộ, mọi người ăn uống no nê. Ban đầu bọn họ còn hơi ái ngại món quỷ làm, vì trong lịch sử vượt ải của họ thật là hiếm thấy cảnh này.

Nhưng Lục Thanh Gia ăn ngon lành, vợ của quỷ cờ bạc nấu cũng thật giỏi, nên mọi người chẳng nhịn được——

Một mâm to như vậy, những người chơi chắc chắn ăn không hết, rõ ràng còn để dư phần cho mấy nữ quỷ và gia đình của quỷ cờ bạc.

Mấy nữ quỷ hút tinh hoa thức ăn, thỏa mãn kêu lên: "Chết rồi mới được ăn sướng thế này!"

Đứa bé cũng ăn vui vẻ, ký ức của nó hiếm khi có cảnh ăn uống thịnh soạn, nó kéo Lục Thanh Gia, miệng gọi "ba" một cách thành thật.

Còn cha ruột nó thì bị đuổi như chó, được ném cho hai cái xương, ngồi gặm một góc tường, đến cả ngồi vào bàn cũng không được.

Trong căn hộ, người và quỷ sống hòa thuận vui vẻ, còn những người ra ngoài thì không được may mắn như vậy.

Chiều, đạo diễn An cùng người đóng vai d* x*m kéo nhau về trong cảnh lôi thôi, mắng chửi nhau om sòm, nếu không có trợ lý kịp can, chắc đã động tay động chân.

Mọi người ra nhìn, thì thấy đạo diễn An mặt sưng như đầu heo, kính méo, một bên tròng kính vỡ, máy quay cũng như bị đập hỏng, trông rất thảm hại.

Người đóng vai d* x*m thì vẻ ngoài vẫn ổn, miệng vẫn cãi lại đạo diễn.

Mấy người khác vội kéo họ ra: "Chuyện gì thế?"

Một người chơi chưa chờ câu trả lời đã đoán: "Chắc lúc chụp trộm bị mấy cô gái bắt được, có mấy cô không chịu kiểu 'nghiên cứu xã hội' đâu, chắc bị các cô ấy gọi người tới tẩn cho một trận rồi."

Người khác khuyên: "An đạo, tôi nói rồi, mình làm phim thì chỉ làm phim thôi, đừng lúc nào cũng thích thử giới hạn phạm pháp. Nói hy sinh cho nghệ thuật thì cũng phải xem cảnh sát có đồng ý không chứ?"

"Giờ thì xong, bị đánh đau rồi nhỉ? May là họ chỉ đánh ông thôi chứ không đưa lên đồn, không thì ai đi bảo lãnh ông bây giờ?"

Đạo diễn An nghe xong thì như đổ thêm dầu vào lửa: "Phì! Mẹ nó, nếu thật sự như thế thì tôi bị đánh một trận còn đáng, nhưng cậu hỏi thử xem cái thằng b**n th** này nó đã làm cái gì?"

Người chơi vai d* x*m nghe vậy thì chẳng hề chột dạ, còn mạnh miệng cãi: "Tôi đã làm cái gì? Không phải tất cả đều nghe lời ông à?"

"Tôi đóng vai d* x*m, một thằng d* x*m bẩn thỉu hết cỡ, có bước nào là tôi không nghe theo ông hả? Ông bảo tôi đi trộm đồ lót thì tôi đi trộm, ông bảo theo dõi thì tôi theo dõi, ông bảo bắt chuyện thì tôi bắt chuyện. Ngồi thang máy thì nhân lúc thò tay sờ trộm tay người đi xuống, ánh mắt thì dâm dê trêu chọc, làm người ta buồn nôn không chịu nổi."

"Ông nói xem tôi có việc nào không làm? Cuối cùng ông còn bảo tôi chụp lén dưới váy, tôi mẹ nó còn vượt chỉ tiêu, lén chui thẳng vô nhà vệ sinh, thừa lúc người ta đang giải quyết thì chụp trộm. Mẹ nó, tôi làm chỗ nào chưa tốt hả? Giờ ông lại quay sang đổ lỗi cho tôi?"

"Rõ ràng là ông nói rồi, vì nghệ thuật thì phải chấp nhận rủi ro. Giờ rủi ro rơi xuống đầu ông, ông bị ăn đòn thì lại trách tôi?"

Những người khác nghe xong cũng gật gù: "Vậy thì đâu có vấn đề gì. Đã làm đủ rồi thì cái cuối cùng chỉ là ngoài ý muốn thôi."

"Đúng thế, người ta còn bỏ chạy mất dép, hai người còn có thể trở về là đã may rồi."

Ngay cả cô nữ chính eo thon như rắn nước cũng khuyên: "Đạo diễn An, thôi bỏ đi, đừng giận nữa. Tối về bôi ít thuốc, nghỉ ngơi cho khỏe. Việc này ai cũng không muốn xảy ra mà."

Đạo diễn An tức đến mức ngón tay run rẩy, chỉ thẳng vào mặt người chơi đóng vai d* x*m, giận dữ đến nỗi phải nuốt vội một viên thuốc trợ tim.

Rồi ông ta gầm lên chửi tiếp: "Đệt, cậu có dám nói cho mọi người biết là cậu quấy rối toàn đàn ông không?"

"Tôi nói cậu là không hiểu tiếng người hay là đầu có bệnh? Lúc đầu mấy đứa tóc dài thì tôi còn tưởng cậu nhầm, nhưng sau đó tôi đã chỉ đường tận nơi rồi, thế mà cậu mẹ nó không đi tán gái, lại quay sang tán bạn trai của người ta."

"Còn vụ trong thang máy, cậu thừa cơ sờ tay ai? Đó mẹ nó là một ông già mặt đầy nếp nhăn dài hơn cả chim cậu, thế mà cậu còn trợn mắt làm điệu bộ ghê tởm, suýt dọa người ta ngã nhào."

"Cũng may là tôi còn vác máy quay chạy nhanh, nếu không mà ông ta nằm xuống giả vờ ngất thì cả đoàn mình toi đời hết."

"Cuối cùng là vụ chụp lén——" Đạo diễn An ực ừng một cốc nước, gào lên

"Cậu còn dám nói chụp lén à? Lúc đó tôi cản cũng không kịp, mày lôi tôi chạy như điên xông vào nhà vệ sinh nam, đối diện hai thằng lực lưỡng đang đứng đái mà bấm máy lách tách. Xong lại còn chỉ tay bảo là tôi sai cậu làm!"

"Lúc đó hai thằng kia đè tôi ra đấm đá một trận tơi tả, mà lại không hề động vào cậu. Vì sao? Chẳng lẽ chả vì sợ cái đồ b**n th** mẹ nó như cậu chắc?"

Nói xong, đạo diễn An rút điện thoại, bấm số gọi, vừa nối máy liền chửi om sòm: "Mẹ kiếp! Tôi bảo cậu tìm người cho tôi, thế mà cậu tìm cho tôi cái thá gì hả? #%&%*......%"

Trong khi đạo diễn bên này chửi um lên, cả đám xung quanh đồng loạt hít một hơi lạnh, ánh mắt đổ dồn về phía người chơi vai d* x*m.

Người chơi vai d* x*m nhún vai, xoè tay ra: "Nhìn tôi làm gì? Ai quy định quấy rối đàn ông thì không phải d* x*m hả? Tôi diễn rất đạt nhé! Chẳng qua tôi không hứng thú với phụ nữ thì sao nào?"

Nói xong, cậu ta nghển cổ lên cãi, rồi lại lén lút liếc mắt nhìn Lục Thanh Gia.

Trong lòng thì nhủ thầm: Anh trai ơi, tôi làm đúng lời anh trai dặn rồi đó, giờ chắc không chọc trúng điểm giận của nữ quỷ nữa chứ?

*

Tác giả có lời muốn nói:

67+: Tôi thích người ta đừng gọi tôi là ba.

Lục ca: Khéo thật, tôi cũng thế.

___

Bót: "67+" ở đây chính là biệt danh của Lục Thanh Gia (thụ), tên "Lục Thanh Gia" đọc (pinyin) lái đi thì thành "67+" [Lùqīngjiā ≈ Lìu qī jiā ]

陆 (Lù) = 6 (六 - Liù) 

清 (Qīng) = 7 (七 - Qī)

嘉 (Jiā) = Dấu cộng "+" (加 - Jiā)
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Ăn vạ và lừa đảo, ai hơn ai? Chương 2: Chương 2: Cuộc gọi lừa đảo Chương 3: Chương 3: Nhặt được của rơi, tạm thời... A, đồ giả!? Chương 4: Chương 4: Lừa hay bị lừa Chương 5: Chương 5: Phóng hỏa Chương 6: Chương 6: Khu tự trị Chương 7: Chương 7: Chào mừng gia nhập trò chơi kinh dị Chương 8: Chương 8: Ải 1(1) - [Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng]: Tức hết cả trò chơi! Chương 9: Chương 9: Ải 1(2): Tống tiền Chương 10: Chương 10: Ải 1(3): Game kinh dị chứ có phải game tán gái đâu? Chương 11: Chương 11: Ải 1(4): Hệ thống trẻ trâu Chương 12: Chương 12: Ải 1(5): Lời ngon tiếng ngọt Chương 13: Chương 13: Ải 1(6): Bỏ 1 lời 10, tiền đến rồi~ Chương 14: Chương 14: Ải 1(7): Nhiệm vụ cá nhân Chương 15: Chương 15: Ải 1(8 - Kết): Chạm trán tình cũ Chương 16: Chương 16: Ải 2(1) - [Phim hài bi kịch]: Kẻ lừa đảo Chương 17: Chương 17: Ải 2(2): Mang tiền vào đoàn phim Chương 18: Chương 18: Ải 2(3): Cá cược Chương 19: Chương 19: Ải 2(4): Mục tiêu không đúng lắm Chương 20: Chương 20: Ải 2(5): Giao dịch... Cảnh sát đây! Chương 21: Chương 21: Ải 2(6): Có ngại chơi ba người không? Chương 22: Chương 22: Ải 2(7): Lừa hung thủ vào tròng Chương 23: Chương 23: Ải 2(8): Phun lửa nướng 'xúc xích' Chương 24: Chương 24: Ải 2(9): Hợp tác vui vẻ! Chương 25: Chương 25: Ải 2(10 - Kết): Cái đồ nghịch tử chết tiệt Chương 26: Chương 26: Đứa con ngốc nghếch với não yêu đương Chương 27: Chương 27: Ải 3(1) - [Bệnh viện thẩm mỹ đen tối]: Vào game trốn chồng Chương 28: Chương 28: Ải 3(2): Ủ đậu phụ thối Chương 29: Chương 29: Ải 3(3): Điều trị da bằng mỡ người? Chương 30: Chương 30: Ải 3(4): Quỷ chuyển giới Chương 31: Chương 31: Ải 3(5): Hội đồng quản trị tức chớt rồi ! ! ! Chương 32: Chương 32: Ải 3(6): Bị bắt cả lũ Chương 33: Chương 33: Ải 3(7): Trả son cho tao~ Chương 34: Chương 34: Ải 3(8): Thanh trừ Chương 35: Chương 35: Ải 3(9): Ảnh chụp Chương 36: Chương 36: Ải 3(10): Livestream vạch trần tội ác Chương 37: Chương 37: Ải 3(11 - Kết): Tôi tha thứ cho em Chương 38: Chương 38: Lời khuyên của mẹ Chương 39: Chương 39: Nhân viên mới Chương 40: Chương 40: Ải 4(1) - [Trường học tăm tối]: Quy tắc chỉ có một Chương 41: Chương 41: Ải 4(2): Lừa dối Chương 42: Chương 42: Ải 4(3): Người chơi Âu Hoàng Chương 43: Chương 43: Ải 4(4): Thao túng tâm lý quỷ Chương 44: Chương 44: Ải 4(5): Đối đầu với Âu Hoàng là cảm giác như thế nào? Chương 45: Chương 45: Ải 4(6): Tôi biết... Tôi là một người tốt Chương 46: Chương 46: Ải 4(7): Kiểm soát tiết tấu buổi học Chương 47: Chương 47: Ải 4(8): Thầy giáo không phải thầy giáo?!! Chương 48: Chương 48: Ải 4(9): Cướp bóc bao giờ cũng lời hơn làm thuê Chương 49: Chương 49: Ải 4(10 - Kết): Xá Xíu Mũ Xanh Chương 50: Chương 50: Bị đuổi Chương 51: Chương 51: Học ba dỗ vợ Chương 52: Chương 52: Ải 5(1) - [Showbiz Anh Hùng]: Hai tên ngốc yêu đương Chương 53: Chương 53: Ải 5(2): Hả? Anh hùng nào đây?!!! Chương 54: Chương 54: Ải 5(3): Cái nghèo hạn chế trí tưởng tượng của chúng ta Chương 55: Chương 55: Ải 5(4): Suýt bị cắt trứng =))) Chương 56: Chương 56: Ải 5(5): Cướp cờ Chương 57: Chương 57: Ải 5(6): Vu oan giá họa Chương 58: Chương 58: Ải 5(7): Báo cáo, ở đây có người dùng sắc đẹp để phạm luật! Chương 59: Chương 59: Ải 5(8): Trời lạnh rồi, cho Vương thị phá sản thôi! Chương 60: Chương 60: Ải 5(9): Ván cờ bị quấy nhiễu Chương 61: Chương 61: Ải 5(10): Tên người chơi Vô Hạn ngu ngốc Chương 62: Chương 62: Ải 5(11): Thay thế tuyển thủ Ma Vương Chương 63: Chương 63: Ải 5(12): Cái danh hiệu này nghe hay đấy, giờ nó là của tôi Chương 64: Chương 64: Ải 5(13): Bảy vạn con tin Chương 65: Chương 65: Ải 5(14): Lật tẩy Chương 66: Chương 66: Ải 5(15 - Kết): Tôi đâu có giận Chương 67: Chương 67: Nói chuyện nghiêm túc với tên ngốc này đúng là lỗi của cậu Chương 68: Chương 68: Gặp mặt kẻ thù Chương 69: Chương 69: Xong rồi, cả đời này coi như xong luôn rồi. Chương 70: Chương 70: Tái hợp Chương 71: Chương 71: Ải 6(1) - [Trò chơi bất hợp pháp]: Ký ức đứt đoạn Chương 72: Chương 72: Ải 6(2): Mở khóa ký ức Chương 73: Chương 73: Ải 6(3): Tượng sáp sống Chương 74: Chương 74: Ải 6(4): Vụ án giết người trong phòng kín Chương 75: Chương 75: Ải 6(5): Mỹ nhân rực rỡ, quyến rũ đến chói mắt. Chương 76: Chương 76: Ải 6(6): Lừa tình Chương 77: Chương 77: Ải 6(7): Thế mà bắt tôi phải bắt cá hai tay rồi sao? Chương 78: Chương 78: Ải 6(8): Nó không nỡ Chương 79: Chương 79: Ải 6(9): Bản sao rẻ tiền Chương 80: Chương 80: Ải 6(10): Nên tự biết rõ chỉ số thông minh của mình đi Chương 81: Chương 81: Ải 6(11 - Kết): Đánh nhau đi! Đánh đi nào! Chương 82: Chương 82: Anh nói lại lần nữa em nghe xem nào? Chương 83: Chương 83: Ải 7(1) - [Bí ẩn lời nguyền gia tộc]: Chẳng dễ sống Chương 84: Chương 84: Ải 7(2): Nguồn gốc lời nguyền Chương 85: Chương 85: Ải 7(3): Không thể để âm dương cách biệt quá lâu được Chương 86: Chương 86: Ải 7(4): Chồng của cậu ruột Chương 87: Chương 87: Ải 7(5): Nguyên liệu của đèn bảo mệnh Chương 88: Chương 88: Ải 7(6): Khóa ngọc Chương 89: Chương 89: Ải 7(7): Không thể lơ là một chút nào khi đối diện với cậu Chương 90: Chương 90: Ải 7(8): Xuất hiện BUG! Chương 91: Chương 91: Ải 7(9): Đơn giản đến mức các người không thể tưởng tượng nổi Chương 92: Chương 92: Ải 7(10 - Kết): Không giữ đượcLúc đầu, mọi người vẫn không tin lời giải thích này của Lục Thanh Gia. Dù sao thì đ Chương 93: Chương 93: Họp quản trị viên, chứng kiến thứ trò chơi mất mặt Chương 94: Chương 94: Ải 8(1) - [Giải Đấu Cạnh Tranh]: Chính thức gặp mặt Chương 95: Chương 95: Ải 8(2): Ngồi uống trà đàm đạo Chương 96: Chương 96: Ải 8(3): Thật hay thách? Chương 97: Chương 97: Ải 8(4): Chơi trò gia đình Chương 98: Chương 98: Ải 8(5): Tính kế lẫn nhau Chương 99: Chương 99: Ải 8(6 - Kết): Đi tìm linh hồn Chương 100: Chương 100: Hoàn chính văn Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện