Chương 19
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái”

Học sinh năm cuối cấp rời giường sớm hơn hai lớp dưới chừng nửa giờ, bởi vì buổi sáng có tiết tự học sớm, cho nên chỉ mới sáu giờ, Đường Án Trác đã tỉnh dậy bởi tiếng chuông báo thức.

Ngoài cửa sổ trời đã sáng, cậu nằm trên giường chốc lát cho tỉnh táo mới dụi dụi mắt đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Phó Thừa Việt cũng tỉnh, còn đang nằm lại trên giường một lúc, chờ Đường Án Trác rửa mặt xong mới đi làm vệ sinh cá nhân.

Khoảng 6h20, hai người xuống lầu, gió nhẹ thổi qua khiến cả người tỉnh táo sảng khoái hơn hẳn.

Lần đầu tiên Đường Án Trác tới canteen của trường ăn sáng, thực sự bị sự phô trương của nơi này làm cho khiếp sợ.

Cậu biết bữa trưa ở đây cực kỳ phong phú, không nghĩ tới bữa sáng cũng thế, từ cơm Tây đến đồ ăn Trung Quốc, hệt như là nhà hàng buffet năm sao, hơn nữa còn xuyên suốt ba tầng lầu.

Đường Án Trác cảm thấy dù cho một ngày mình ăn mười loại khác nhau thì đến khi tốt nghiệp cũng chẳng thể thử hết tất cả các món.

Các loại đồ ăn sáng nhìn đến hoa cả mắt, phải mất tận mười phút cậu mới quyết định được ăn cái gì, có thể là nhà ăn quá lớn cho nên người trông không nhiều, Đường Án Trác và Phó Thừa Việt dễ dàng tìm được một bàn trống bên cạnh cửa sổ.

Đặt khay đồ ăn xuống, lúc này Đường Án Trác mới xem di động.

Hoá ra tối qua ngài Ngụy đã nhắn tin trả lời.

Ngủ ngon, Án Trác, mộng đẹp.

Hôm qua quả thực cậu đã mơ rất đẹp.

Đường Án Trác mơ thấy cuối tuần về nhà, Ngụy Tắc Văn đợi cậu ở cổng trường, trong đám người đông đúc mà hắn vẫn cực kỳ chói mắt, sau đó hình ảnh lay chuyển, biến thành hiện trường thi đại học, đề đi đều là bài cậu biết làm, sau khi cậu tự tin nộp bài thì cực kỳ bức thiết muốn chia sẻ với Ngụy Tắc Văn.

Đây là một giấc mơ quá đỗi hạnh phúc, cho nên dù buổi tối không thể ngủ bao lâu, cậu vẫn cảm thấy ngủ rất ngon lành.

Buổi sáng tốt lành nhé ngài Ngụy! Em đang ăn sáng đây ạ.

Đường Án Trác gõ chữ, rồi lại chụp một tấm ảnh đồ ăn gửi qua.

Một chén cháo đậu ngọt ngào, một ly sữa đậu nành, hai cái bánh bao mềm được tạo hình đầu heo xinh xinh, một miếng bánh kem matcha nhỏ, còn có cả sủi cảo hấp, lạp xưởng và cánh gà.

“Cậu lại nhắn tin cho ngài Ngụy hả?”

Phó Thừa Việt ăn hết một quả trứng gà, vừa ngẩng đầu thấy Đường Án Trác còn chưa động đũa, chỉ vui vẻ nhìn di động, nụ cười trên mặt cũng chẳng thể giấu được.

“Đúng vậy… sao cậu biết?”

“Ngày hôm qua cậu cũng thế này, lúc cậu nhắn tin cho ngài Ngụy vẫn luôn cười tươi lắm.”

“Thật vậy hả?!” Đường Án Trác nhéo nhéo cằm, cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhưng quả thật trò chuyện với Ngụy Tắc Văn luôn khiến cậu rất vui sướng.

Trước tiên cậu nếm bánh kem, ăn ngon nhưng cảm giác vẫn kém xa bánh trong nhà Ngụy Tắc Văn.

Vì thế cậu lại cầm di động chia sẻ với Ngụy Tắc Văn, Ngài Ngụy, em cảm thấy bánh kem ở trường không ngon bằng trong nhà đâu.

Ngụy Tắc Văn vẫn chưa trả lời. Đường Án Trác biết đồng hồ sinh học của hắn còn chưa đánh thức hắn.

Chờ sau khi hết giờ tự học buổi sáng, màn hình sáng lên, Ngụy Tắc Văn cũng gửi một tấm ảnh lại đây, đó là bữa sáng của hắn.

Món hắn ăn là cháo tôm yến mạch và bánh bao Lưu Sa, ngoài ra còn có một ly sữa bò. Rất đơn giản.

Tôi cũng ăn sáng, bánh kem không thể ăn thì khi về làm cho em.

Dạ!

Sắp có thể trở về rồi, Đường Án Trác nghĩ, hôm nay đã là thứ sáu, thứ bảy chỉ học nửa ngày là được nghỉ.

Tuy rằng tối chủ nhật lại phải về trường học, nhưng điều này vẫn làm cậu cực kỳ hưng phấn.

Buổi tối sau khi hoàn thành tiết tự học, Đường Án Trác và Phó Thừa Việt cùng nhau về ký túc xá, trên đường cậu phát hiện bầu trời sao hôm nay rất đẹp.

Rất nhiều, cũng rất sáng, như là vụn kim cương trên tơ lụa, khi còn ở ngõ nhỏ, cậu luôn luôn cúi đầu bước vội, cho nên đây vẫn là lần đầu tiên Đường Án Trác có thể dừng chân ngắm sao.

Cậu và Phó Thừa Việt cùng nhau ngồi trên ghế dài, Đường Án Trác ngẩng đầu quay video, không biết chỗ ngài Ngụy có nhìn thấy trời sao giống như mình nơi này hay không.

“Ngài Ngụy, hôm nay sao trời thật đẹp!”

Video ngắn ngủn vài giây, rất nhanh có thể gửi qua.

Ngụy Tắc Văn đang ăn cơm với bạn, nghe thấy tiếng chuông tin nhắn di động, hắn buông đũa, bấm mở video, phát ra thanh âm hân hoan nhảy nhót của Đường Án Trác.

Phút chốc, toàn bộ bàn cơm trở nên an tĩnh, ai nấy đều im lặng nhìn Ngụy Tắc Văn cười đầy cưng chiều với màn hình.

Thấy quỷ rồi!

Tên của Ngụy Tắc Văn chỉ nghe thấy thôi là người của thành phố Lâm Hoài phải e sợ mà cũng biết cười với điện thoại sao?

“Chuyện gì thế này? Tắc Văn, tình nhân nào khiến ông thích vậy?”

Ngụy Tắc Văn buông điện thoại xuống, tay khẽ nâng ly rượu, uống một ngụm xong mới khẽ cụng ly của người đối diện, “Tình nhân gì chứ, đừng nói bừa.”

“Thế thì đó là ai mà lại làm ngài Ngụy của chúng ta cao hứng như vậy ha.”

Ngụy Tắc Văn nhích về phía sau, “Một đứa nhỏ thôi.”

“Đứa nhỏ?”

Xưng hô này hiển nhiên đã hấp dẫn mấy người ở đây, Ngụy Tắc Văn không nhanh không chậm mà giải thích, “Giúp đỡ một đứa nhỏ thôi.”

“Xì, không thú vị.”

Ngụy Tắc Văn giúp đỡ rất nhiều người nên cũng chẳng có gì lạ, tuy rằng Đường Án Trác không thể nhập làm một với họ, nhưng Ngụy Tắc Văn cũng không muốn giải thích quá nhiều, thân phận của cậu cũng không nên để một đám râu ria biết.

“Nhưng mà nhắc mới nhớ, Tắc Văn, ông thật sự không tìm ai hết à? Tôi biết một diễn viên nhỏ, tôi thấy người ta có ý với ông đấy, cho người ta chút tài nguyên là có thể khăng khăng một lòng với ông, còn rất nghe lời nữa.”

Ngụy Tắc Văn nhướng mày không hứng thú, “Người có thể khăng khăng một mực với tôi nhiều lắm.”

Sự nghiệp nhà họ Ngụy lớn hơn bất cứ ai đang ngồi ở đây, nếu phân loại kẻ có tiền vậy thì gia đình hắn chính là bậc thượng đẳng.

Cho nên Ngụy Tắc Văn càng thêm bận rộn cũng càng bị bên ngoài chú ý.

Ngày trước thì khác, khi từ nước ngoài trở về hắn còn chưa thu tâm, quả thật từng có hai tình nhân, trong đó một là người mẫu, sau khi theo hắn nhận được không ít tài nguyên tốt, từ một người vô danh đến bây giờ đã là người mẫu hàng đầu trong nước, sải bước ở không ít sự kiện lớn, lúc ấy Ngụy Tắc Văn còn từng xuất hiện với người nọ trong tin tức giải trí.

Đại khái là một chút tiêu đề cố tình khoa trương gây sự chú ý, nói người mẫu này có được vận may lớn, có thể trèo cao với tới người như Ngụy Tắc Văn.

Trừ chuyện này ra, người muốn bò lên giường hắn nhiều lắm, nhưng qua 25 tuổi, oanh oanh yến yến bên người Ngụy Tắc Văn giống như trong một đêm liền chặt đứt sạch sẽ, khi xuất hiện ở tầm nhìn công chúng cũng không còn bạn đi cùng.

Có người nói hắn nhẫn tâm, người theo hắn bao lâu đều có thể bị một đao chặt đứt, cũng có người nói hắn lạnh lùng lãnh đạm, ai cũng chướng mắt.

Nhưng lại nói tiếp, có cảm giác như không ai xứng đôi với hắn, hắn ở xa trên cao, có bối cảnh lớn và cơ sở kinh tế kinh người, có ngoại hình xuất sắc cùng địa vị thân phận khiến người ta kính ngưỡng, người nào có thể sánh vai cùng hắn đây?

Ai cũng muốn leo lên, rồi lại đều tự biết không xứng.

“Không cần, phiền lắm.”

Ánh mắt Ngụy Tắc Văn dừng lại trên màn hình, Đường Án Trác đã trở về ký túc xá, nói với hắn rằng cậu muốn ngắm sao cùng hắn.

Ngụy Tắc Văn cong môi khẽ cười nhàn nhạt, nhớ đến cậu nhóc khi mới tới nhà mình đã căng thẳng lo lắng ngủ không yên, phải xuống lầu ngắm sao.

Dáng vẻ ăn bánh kem cẩn thận lại đáng yêu, bưng khay, dùng nĩa cắt bánh kem ra từng miếng nhỏ, chậm rãi xúc vào trong miệng, rồi lại l**m bơ dính trên môi.

Giống hệt con mèo nhỏ.

Suy nghĩ xoay chuyển, cuối cùng dừng lại trên đôi chân dài trắng nõn của Đường Án Trác.

Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi b**n th**.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”