Chương 19
Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 19: Cầu gì được nấy

Hóa ra thời gian có thể trôi nhanh đến thế, chẳng mấy chốc đã đến sinh nhật của Từ Hành Thanh và Du Dã. +
Từ Hành Thanh thầm nghĩ, mình nên tặng quà gì cho Du Dã đây? Dạo gần đây Du Dã hơi đam mê đan len. +
Thật là đáng yêu. +
Hắn không nhịn được mà mỉm cười. +
“Lần đầu thấy cậu cười với vẻ mặt hạnh phúc thế này đấy,” một đồng nghiệp tự nhiên như quen thân trêu chọc hắn, “Gặp chuyện gì tốt lành à?” +
Từ Hành Thanh thấy nếu nói ra sự thật thì sẽ rất kỳ quái, bèn đáp: “Tôi mua được thứ mà mình luôn yêu thích và hằng mong ước bấy lâu.” Đối phương rõ ràng không tin, nhưng không hỏi thêm. +
Hay là tặng tiền nhỉ? Như thế Du Dã thích mua gì thì mua. Nhưng tiền vốn là của chung hai người, tặng như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Hóa ra, hắn vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu hết về Du Dã. +
Vừa về đến nhà, Từ Hành Thanh liền hỏi trực tiếp. Nhưng Du Dã lại tỏ vẻ thần bí, nói rằng đến lúc đó hắn sẽ tự khắc biết. +
Được rồi, Từ Hành Thanh sẽ chờ. Hắn chờ mãi cho đến đúng ngày sinh nhật. +
Bên cạnh giường đặt một bộ âu phục chỉnh tề, một tấm thiệp mời và một bó hoa tươi lớn. Từ Hành Thanh mỉm cười. Địa điểm là ở phía sau núi. +
Từ Hành Thanh chưa bao giờ đến phía sau núi. Nơi đó cỏ dại mọc đầy, muỗi mòng cũng nhiều, khiến người thành phố chẳng biết phải đặt chân vào đâu. Thế nhưng phía sau núi lúc này lại xuất hiện một con đường nhỏ được khai phá và san phẳng. Từ Hành Thanh cầm bó hoa, bước lên con đường ấy. +
Hắn không biết con đường này dẫn tới phong cảnh như thế nào, nhưng hắn tin tưởng Du Dã. +
Con đường dần mở rộng ra, nổi bật giữa sắc xanh mướt mát là một mảng màu trắng xám u buồn. Đó là những dãy bia mộ san sát nhau. +
“Du Dã, anh đang ép tôi đào hôn đấy à?” +
Từ Hành Thanh dừng lại ở ngay đầu nghĩa trang, nhìn thấy người đàn ông đứng ở sâu trong đó. Y mặc bộ đồ y hệt hắn, đang đứng đợi hắn. Bên cạnh còn phát nhạc hành khúc đám cưới nghe có chút buồn cười. +
“Mang tôi theo cùng trốn đi có được không?” Du Dã mỉm cười hỏi. Đám cưới chỉ có hai người, thực chất chính là một cuộc bỏ trốn. +
Từ Hành Thanh liếc nhìn tấm bia mộ gần mình nhất, trên đó khắc những dòng chữ rõ ràng, nhưng lại không có ảnh chân dung đen trắng: +
“Nơi đây chôn cất Từ Hành Thanh năm mười tám tuổi, anh ấy đã yên nghĩ trọn đời, không để lại di ngôn. +
Anh ấy để lại tương lai.” +
Từ Hành Thanh hít một hơi thật sâu, thu lại tầm mắt, một lần nữa nhìn về phía Du Dã. +
Du Dã đang thúc giục hắn, bản nhạc hành khúc sắp kết thúc rồi. +
Từ Hành Thanh lao tới, ôm chặt lấy Du Dã và hôn y. Giữa nghĩa trang tĩnh lặng đầy những ngôi mộ đang yên giấc này, họ hoàn toàn phớt lờ mọi quy trình thế tục thông thường. Cho đến khi đoạn băng ghi âm của Du Dã vang lên: +
“Mời chú rể bên trái, anh có đồng ý…” +
“Mời chú rể bên phải, anh có đồng ý…” +
“Được rồi, giờ chú rể bên trái và chú rể bên phải có thể trao nhau…” +
Họ không hề tách rời. +
Đến khi buông nhau ra, Từ Hành Thanh mới phát hiện mình đã khóc, khóc thật lặng lẽ, hòa vào sự im lìm của khu mộ không ai hay biết này. +
“Em có muốn phát biểu gì không?” Du Dã hỏi hắn, giơ tay dùng đầu ngón tay khẽ lau nước mắt cho hắn, nhưng lau mãi không hết, nước mắt cứ trào ra như mưa sa. +
“Tôi yêu anh.” Từ Hành Thanh mấp máy môi, không phát ra tiếng động. +
Du Dã dịu dàng đáp lại: “Tôi cũng vậy.” +
Chiếc bánh kem không lớn nhưng rất đẹp, bên trên phủ đầy những quả cherry mọng đỏ. Du Dã dắt tay hắn, đặt từng quả cherry vào chiếc đĩa nhỏ, rồi lấy một đóa hoa trong bó hoa cầm tay, đặt trước mỗi tấm bia mộ. +
Từ Hành Thanh đọc hết thảy những lời điếu văn trên từng tấm bia. Nước mắt hắn dần ngừng rơi, cho đến khi bước tới ngôi mộ cuối cùng, trái tim tê liệt của hắn tựa như viên thuốc bọc đường đã tan hết lớp vỏ ngọt ngào, vị đắng chát trào dâng, khiến lệ rơi như mưa. +
“Nơi đây chôn cất một Từ Hành Thanh cũ kỹ, anh ấy đã tự đặt cho mình một cái tên mới, nhưng anh ấy vẫn là người yêu Từ Hành Thanh nhất trên đời này.” +
“Hành Thanh…” Hắn nghẹn ngào gọi tên chính mình, cái tên từng có người chôn giấu, lại có người cố công tìm về, “Hành Thanh…” +
Du Dã ôm lấy hắn, vẫn như mọi khi: “Đừng khóc nữa, không sao rồi, không sao rồi, có tôi đây, tôi vẫn luôn ở đây…” +
Từ Hành Thanh càng khóc lớn hơn, hắn gào khóc thảm thiết, cơn gió tự do cuốn đi tiếng lòng của hắn, những ngọn núi vây quanh khu mộ lặng lẽ cũng phát ra những tiếng than vãn khó lòng kìm nén. +
“Anh không được chết, tôi yêu anh…” Hắn túm chặt lấy cổ áo Du Dã, lời nói như mệnh lệnh, mà thanh âm lại như cầu xin. +
“Không chết, không chết đâu mà. Tôi đã nói rồi, có chết cũng phải chết cùng em.” +
Du Dã vỗ về hắn. +
“Chờ đến khi chúng ta già đi và rời khỏi thế gian này, bia mộ sẽ viết thế này: Nơi đây chôn cất cuộc đời của Từ Hành Thanh, cùng với người tình trăm năm của anh ấy. Có được không?” +
“Thế ai viết đây?” Từ Hành Thanh hỏi y, bật cười giữa những giọt nước mắt còn chưa khô. +
Người chết cả rồi, chẳng lẽ để ma viết sao? +
Du Dã cũng cười: “Ai mà biết được, chuyện đó còn xa lắm, không phải sao?” +
Y giơ tay lên, quệt một vết kem trắng muốt lên gương mặt vẫn còn vương lệ của Từ Hành Thanh. +
“Á!” Từ Hành Thanh hét lên vì đòn tấn công bất ngờ, rồi bắt đầu cuộc phản công. Họ nô đùa, trêu chọc nhau, khiến cả cánh rừng cũng xôn xao vui vẻ, ngay cả những dòng văn bia dường như cũng đang mỉm cười kín đáo. +
Sau khi ăn xong bánh kem, Du Dã hỏi Từ Hành Thanh: “Muốn xem những lời chúc phúc không?” +
Y chẳng chút kiêng dè mà mở giao diện máy tính ra cho hắn xem, tài khoản của y mang tên — “Dã Ngã”. +
“Vì thực sự quá đỗi vui mừng nên tôi đã không kìm nén được. Chỉ đăng một lần này thôi.” +
“Hôm nay là đám cưới của tôi với tình đầu, tôi là người hạnh phúc nhất trên đời.” +
Bên dưới là hàng loạt bình luận chúc phúc, đan xen một chút ngưỡng mộ và tò mò không ác ý. Từ Hành Thanh đọc rất chăm chú, cũng rất vui lòng. Rõ ràng họ chẳng hề quen biết, rõ ràng có thể chỉ là những câu sao chép dán vô hồn, rõ ràng trước đây hắn vốn chẳng màng tới, nhưng giờ đây hắn lại cảm nhận được chút thiện ý chân thành. +
Du Dã chính là “Dã Ngã”. +
“Anh còn định bịa chuyện nói cái gì mà bố mẹ chỉ đăng ký thân phận cho một người nữa không?” Từ Hành Thanh ngước mắt khỏi những lời chúc phúc trên màn hình, hỏi Du Dã. +
“Em đã đoán ra hết rồi, không phải sao?” Du Dã hỏi ngược lại. +
Bởi vì quá đỗi thấu hiểu nhau, tựa như một cuốn sách đã viết sẵn mọi đáp án, chẳng cần phải trả lời thêm điều gì nữa. +
“Ừm, đúng thế.” +
“Em không… ghét tôi chứ?” +
“Anh thấy sao?” Từ Hành Thanh phản vấn, “Anh đang nói đến việc lừa dối, che giấu, hay là cái chết, sự nhào nặn và thao túng?” +
“Nghe qua thì cái nào cũng tệ cả.” Du Dã gần như không dám nhìn vào mắt Từ Hành Thanh. +
Từ Hành Thanh đứng dậy, chậm rãi đi dạo trong nghĩa trang: “Khoảnh khắc anh ấy chết đi, anh đã nghĩ gì vậy?” +
Tấm bia mộ xám trắng này khắc một dòng chữ, nét chữ dường như đã mờ nhòa đi vì sự chạm vuốt thường xuyên của người tảo mộ: +
“Nơi đây chôn cất một Từ Hành Thanh mệt mỏi, anh ấy thực sự đã quá kiệt sức rồi, vì vậy anh ấy chọn giấc ngủ vĩnh hằng, để đi về phía mùa xuân.” +
“Tôi cũng muốn đi đến mùa xuân của anh ấy, nhưng anh ấy nói…” Du Dã kể lại, giọng điệu hờ hững như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình, nhưng lại khiến người nghe đau thắt tâm can. +
“Anh ấy nói muốn ngắm nhìn mùa xuân nơi này. Mùa xuân ở đây chẳng còn xa nữa, anh ấy muốn một đóa thủy tiên rực rỡ đặt trước mộ mình.” +
“Hành Thanh…” Từ Hành Thanh quyến luyến gọi cái tên này, ngón tay hắn chạm vào tấm bia mộ cuối cùng. Chất liệu đá xù xì, lồi lõm, giống như nơi đây chính là hiện trường của một “cái chết long trọng” của một sinh mạng nhỏ bé – một sự thương tiếc kéo dài giữa con tim và thời gian. +
Từ Hành Thanh đã tạo ra Từ Hành Thanh, mang theo niềm khao khát mà bước vào cõi chết. Từ Hành Thanh tự đặt cho mình một cái tên mới: Du Dã. +
Du Dã đã tạo ra Từ Hành Thanh, chờ đợi cái chết của chính mình, trước sau như một, nhưng giờ đây đã không còn cam tâm tình nguyện như trước nữa. +
Y muốn sống, dù là sống trong bóng tối không ai hay biết, dù là phải trở thành một chiếc bóng. Y đã yêu nhịp đập trái tim mình một cách vô thức. +
Lúc này, Từ Hành Thanh mới hiểu được câu nói trong sách: “Tôi là tôi duy nhất còn sống sót trong số vô vàn những cái tôi khác.” +
“Sau đó thì sao?” Hắn hỏi Du Dã. +
Đặt một đóa thủy tiên trước mộ, rồi sau đó thì sao? +
“Sau đó, tôi muốn em sống.” +
Vì vậy tôi mới đê tiện như thế, tạo ra một bản thân đầy khiếm khuyết, chỗ nào cũng che đậy và lừa dối. Để từ đó, Từ Hành Thanh phải nương tựa vào Du Dã mà tồn tại. +
Nhưng Du Dã sớm nhận ra y đã sai. Những khiếm khuyết dùng để cảnh báo ấy không thể khiến Từ Hành Thanh thực sự sống tiếp, thậm chí không thể cứu vãn nổi chính y. +
Chỉ có tình yêu mới làm được, chỉ có hạnh phúc mới làm được. May thay, giờ đây họ đã học được rồi. +
“Vậy thì, chúc anh được như ý nguyện.” Từ Hành Thanh cúi người, dùng trán khẽ chạm vào tấm bia mộ mang tên “Du Dã”, đầy dịu dàng, chân thành và vui sướng. +
“Tôi cũng chúc em như vậy, được như ý nguyện.” +
Anh là người tôi tái tạo từ một “tôi” đã chết. Tôi là “người” duy nhất còn sống sót được anh cứu rỗi. +
Chúng ta quyến luyến nhau, chúng ta tồn tại. +
— KẾT THÚC — +
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (19)
Chương 1: Chương 1: Chương 1: Thay đổi hương vị Chương 2: Chương 2: Thỏa mãn cậu Chương 3: Chương 3: Tôi cần cậu Chương 4: Chương 4: Tôi không cần Chương 5: Chương 5: Xin lỗi Chương 6: Chương 6: Chỉ là cần thiết Chương 7: Chương 7: Vĩnh viễn Chương 8: Chương 8: Hạnh phúc Chương 9: Chương 9: Đợi tôi học được Chương 10: Chương 10: Thấu hiểu Chương 11: Chương 11: Không thể khước từ Chương 12: Chương 12: Tôi có một nguyện ước Chương 13: Chương 13: Trọn vẹn Chương 14: Chương 14: phớt lờ Chương 15: Chương 15: Thấu hiểu Chương 16: Chương 16: Tôi cũng thích Chương 17: Chương 17: Nhắm mắt lại Chương 18: Chương 18: Hạnh phúc không? Chương 19: Chương 19: Cầu gì được nấy