Chương 19
Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 19

Dịch: Bánh

"Đây chắc hẳn là sân khấu đầu tay của cậu nhỉ, có cảm nhận gì không?" Trong lúc chờ đợi ở khu nghỉ ngơi, Phạm Tinh Dương không nhịn được mà lên tiếng hỏi Thời Duyệt.

Thời Duyệt kéo phần cổ của cái áo màu trắng để bản thân được thoải mái hơn một chút, chiếc áo này rõ ràng được thiết kế theo hướng rộng rãi, chất liệu cũng tạo cảm giác bồng bềnh, nhưng cổ áo lại được may quá nhỏ, cúc áo cũng được đính quá cao. Sau khi được nhân viên giúp mặc đồ vào, cậu luôn cảm thấy khó chịu và khó thở.

Phạm Tinh Dương cũng mặc chiếc áo tương tự có màu đỏ, không rộng như chiếc trên người cậu nhưng cổ áo rất rộng, cũng chả có cúc áo, cái kiểu ăn mặc thoải mái đó khiến Thời Duyệt cảm thấy rất ghen tị.

Kéo cổ áo xong, cậu lại không kìm được mà sờ vào quả đầu đã cứng ngắc do xịt keo của mình, nói với Phạm Tinh Dương: "Giờ tớ chỉ có một cảm nhận như thế này thôi, tóc tớ nặng quá, chắc là phải tốn thêm tiền đi gội đầu sau khi xong chương trình rồi."

Phạm Tinh Dương phì cười, vô cùng hào phóng mà nói: "Không sao, gội đầu thôi mà, anh đây sẽ bao cậu!"

"Cảm ơn con trai! Con trai đúng là có hiếu." Thời Duyệt cười tủm tỉm.

"Cậu lại nữa......" Phạm Tinh Dương đang định xắn tay áo để bồi dưỡng tình cha con với Thời Duyệt thì nhân viên đã không cho hắn cơ hội đó mà bước tới thúc giục bọn họ lên sân khấu.

Cả hai ngừng cười, nhanh chóng di chuyển đến vị trí tương ứng theo buổi tập trước đó.

Trên sân khấu tối om, một ánh đèn đột nhiên chiếu xuống, dưới ánh đèn đó, một chàng trai trong chiếc áo màu đỏ xuất hiện, hắn nhướng mày, nở một nụ cười mê hoặc, những đường nét trên gương mặt kia được trang điểm theo lối tinh xảo đầy quyến rũ, khiến cho khán giả dưới khán đài phải thét lên.

Người kia đã quen với những tiếng thét như thế, hắn đưa tay phải lên, và nơi hắn chỉ vào cũng có một ánh đèn khác chiếu xuống.

Một chàng trai trong chiếc áo sơ mi màu trắng lặng lẽ đứng dưới ánh đèn, khuôn mặt điển trai với lớp trang điểm nhẹ nhàng đã không còn sự vui sướng tươi rói như thường ngày mà chỉ còn lại vẻ vô cảm. Đôi mắt đào hoa đẹp đến khó tin kia nhẹ nhàng đảo qua sân khấu, nhìn xuống dưới khán đài đang có rất nhiều người xem, rồi lại như không đặt bất cứ thứ gì vào trong ánh nhìn của mình.

Hờ hững, lạnh nhạt rồi lại toát ra cảm giác lãnh đạm tới thoát tục.

Trên ghế ngồi của ban giám khảo, Phó Du - người đã ngồi ở đó từ lâu - không khỏi cúi người về phía trước, anh nhìn chằm chằm chàng trai mặc áo trắng, vừa chờ mong lại vừa có chút lo lắng.

Những người vừa mới hò hét vì chàng trai áo đỏ giờ đã im bặt, họ còn chưa kịp phản ứng thì đèn trân sân khấu đã bật sáng, tiếng nhạc sôi động cũng vang lên.

Cùng lúc đó, Phạm Tinh Dương cất cao giọng hát, hòa vào nhạc đệm vang dội, đốt cháy bầu không khí trong trường quay.

Kết hợp với điệu nhạc bùng cháy và giọng hát nổi bật của Phạm Tinh Dương, hai chàng trai - một đỏ một trắng - bắt đầu những bước nhảy của mình.

Áo đỏ nhiệt huyết như lửa, từ động tác cho đến biểu cảm đều vô cùng phóng khoáng. Áo trắng lạnh lùng bình tĩnh, nhưng từng cử chỉ lại rất mạnh mẽ, không hờ hững như vẻ mặt kia chút nào. Động tác của hai người hoàn toàn không giống nhau mà lại hợp đến bất ngờ, hai sắc màu đỏ và trắng càng lúc càng tiến đến gần nhau theo điệu nhạc.

Khi cả hai đã đến gần nhau rồi, nét hững hờ trên gương mặt của áo trắng cũng dần phai nhạt, khi cả hai đan tay vào nhau, áo đỏ kéo áo trắng cùng thể hiện, đoạn nhạc cũng bước vào khoảng cao trào, một nụ cười xán lạn còn nóng hơn cả mặt trời hé nở trên gương mặt của chàng trai áo trắng.

Cũng chính là từ giây phút đó, động tác của áo trắng và áo đỏ dần được đồng bộ, thi thoảng lại giao thoa với nhau, điều khác biệt duy nhất chính là, áo trắng vẫn không hé miệng.

Nhịp điệu nhanh nhưng lại không rối loạn, vũ đạo chuẩn mực vô cùng hợp với bài hát, mạnh mẽ lại dứt khoát, làm cho khán đài phải bùng nổ.

Khán giả dưới sân khấu đã hò hét liên tục, có người còn rống cả lên, cũng may là headset và thiết bị âm thanh do tổ sản xuất chương trình chuẩn bị đều có chất lượng tốt, nếu không thì người ta đã không thể nghe rõ được nhạc giữa những tiếng la hét kia rồi.

Khi hát đến câu cuối cùng của bài hát, chàng trai áo trắng bỗng kéo cổ áo của mình, giật đứt chiếc cúc áo trên cùng, để lộ cần cổ thon dài, hầu kết nhỏ nhắn, cùng với phần xương quai xanh thanh tú lại xinh đẹp.

Chàng trai khẽ cười, thoải mái vén phần tóc trước trán mình lên, để lộ ra phần trán nhẵn nhụi, đôi mắt đào hoa như chứa đựng những vì sao, sau đó, đôi môi mỏng kia khẽ hé mở, hòa giọng cùng với Phạm Tinh Dương trong câu hát cuối cùng.

Giọng hát kia khác hẳn với chất giọng trong trẻo của Phạm Tinh Dương mà đi từ thấp cho đến cao, sau khi hát xong một câu, âm thanh đó vẫn còn ngân vang, thậm chí còn đạt được đến một độ cao hoàn mỹ như âm thanh của cá heo biển*.

*Âm thanh của cá heo biển: đại loại là một âm thanh có âm vực rất cao như tiếng của cá heo, không phải thuật ngữ chuyên môn mà là để ví von khi một người có thể đạt tới một độ cao đáng nể trong lúc ca hát.

Khi âm thanh của cá heo biển dần nhỏ lại, một đỏ một trắng bước lên bục, tận dụng một nhịp trống cuối cùng trong bài hát để thực hiện động tác quỳ một gối xuống đầy mạnh mẽ.

Màn trình diễn kết thúc tại đó.

Tiếng thét của khán giả đã lớn tới mức có thể thổi tung nóc của tòa nhà, cũng không biết là do ai khởi xướng trước, mà bọn họ dần hô lên: "Hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ!"

Tại hàng ghế của ban giám khảo, Phó Du không khỏi cảm thấy có chút tự hào, đó là sự tự hào khi tác phẩm mà mình dàn dựng được khán giả đón nhận, và khi những đứa trẻ nhà mình nhận được sự khen ngợi đến từ người khác.

Nhưng nhìn một trắng một đỏ đang tỏa sáng rực rỡ kia, ngoài sự tự hào, trong lòng anh còn có một cảm giác gì đó rất lạ, có vẻ chua nhưng cũng không hẳn là chua, lạ thật.

Phó Du nhấp môi, phớt lờ cảm giác kì lạ đó mà ngả người ra sau.

Phạm Tinh Dương và Thời Duyệt thở hổn hển tại chỗ một lát rồi mới đứng lên, chuyện đầu tiên sau khi đứng lên lại là nhìn nhau cười, nụ cười đó của cả hai lại càng khiến khán giả hét to hơn.

Sau khi diễn xong, Thời Duyệt muốn lui xuống, nhưng cậu còn chưa kịp hành động thì đã bị MC chặn lại.

MC cầm mic bước lên sân khấu, đưa cho Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương mỗi người một cái rồi tự mình dẫn dắt khán giả.

Khi những khán giả kia ngừng hét thì đã là chuyện của hai phút sau, MC vui vẻ nói: "Chào mừng toàn thể quý vị và các bạn đến với chương trình 《 Tiếng lòng 》. Đầu tiên, chúng tôi xin cám ơn những người đã đem đến cho mọi người một sân khấu vô cùng bùng nổ - Phạm Tinh Dương và Thời Duyệt!"

"Màn biểu diễn của hai bạn thật sự quá tuyệt vời, đã lâu lắm rồi tôi mới được chứng kiến một màn trình diễn cháy từ đầu đến cuối như thế này." MC giơ ngón tay cái lên rồi hỏi Phạm Tinh Dương: "Dương Dương, cậu có muốn giới thiệu về bài hát này trước không?"

Phạm Tinh Dương cười rạng rỡ: "Những ai theo dõi tôi thì chắc chắn sẽ biết rằng đây là ca khúc mới mà tôi vẫn chưa phát hành, là một bài hát mà tôi dành riêng cho chương trình này. Tất nhiên là lời nhạc cùng vũ đạo đều không phải do tôi biên soạn, mà tác giả chân chính đứng sau nó chính là Phó Du - một trong những vị giám khảo ở bên dưới."

Máy quay cùng ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Phó Du, còn người nọ chỉ cầm lấy microphone rồi đáp với vẻ dửng dưng: "Em cũng tham gia vào quá trình sáng tác mà."

Phạm Tinh Dương sờ gáy, cười: "Anh mới là chủ lực!"

Vì thế, MC lại tiện đó mà phỏng vấn Phó Du, hỏi đến một vấn đề quan trọng nhất: "Anh Phó đã im hơi lặng tiết gần hai năm, giờ thì anh đang chuẩn bị để quay trở lại rồi chứ?"

Phó Du chỉ đáp bằng giọng điệu nhẹ nhàng: "Tùy duyên thôi."

Khóe miệng của MC giật giật, ở ẩn là tùy duyên, comeback cũng tùy duyên? Nói thế thì y biết nói tiếp như thế nào đây, Phó Ma Vương vẫn đúng là sát thủ của giới truyền thông như ngày nào.

Y vội pha trò thêm vài câu rồi nhìn vào một người khác đang đứng trên sân khấu —— là Thời Duyệt đang ngoan ngoãn đứng cúi đầu ở một bên, không biết là đang suy nghĩ đến chuyện gì nữa.

"Thời Duyệt." MC gọi một tiếng, nhưng lại không nhận được phản hồi.

Thấy thế, Phạm Tinh Dương vội kêu lên: "Thời Tiểu Duyệt!"

Thời Duyệt - người chỉ nghĩ mình đứng để làm nền - còn đang suy nghĩ lát nữa mình nên chọn dầu gội mùi gì để gội đầu thì lại bị cue vào, thế là cũng đáp lại theo phản xạ tự nhiên: "Hả, được nghỉ làm chưa?"

Cả khán phòng bỗng cười phá lên.

Phạm Tinh Dương dở khóc dở cười: "Cậu chỉ biết nghĩ tới lúc tan làm thôi có đúng không!"

"Không phải," Thời Duyệt đã-biết-chưa-tới-lúc-tan-làm nhún vai, vuốt cái đầu cứng đơ của mình, "Giờ tớ chỉ nghĩ tới lúc được gội đầu."

Tiếng cười dưới khán đài lại càng to hơn nữa, ngay cả Phó Du với vẻ mặt vốn thờ ơ cũng phải khẽ cười.

MC cũng cười: "Thời Duyệt à, tôi thấy cậu cũng khá thật thà nhỉ, có cảm thấy khó chịu khi dùng quá nhiều keo xịt tóc hay không?"

"Vừa cứng lại vừa nặng," Thời Duyệt xuy tay, "Có muốn vuốt tóc cũng không thể vuốt nổi, quá khó!"

Câu trả lời này lại khiến mọi người cười nhiều hơn: "Ha ha ha ha ha......"

Sau một tràng cười rôm rả, MC vẫn không muốn để hai người bọn họ rời đi mà tiếp tục hỏi: "Hai người hãy cho chúng tôi biết cảm tưởng sau khi biểu diễn đi nào."

Phạm Tinh Dương lau mồ hôi trên trán, cười nói: "Có hơi mệt một chút, nhưng sau khi diễn xong thì tôi lại cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều rất thoải mái, nhìn phản ứng của mọi người thì tôi nghĩ điều đó thật xứng đáng."

Người dẫn chương trình khen hắn vài câu rồi lại nhìn về phía Thời Duyệt.

Thời Duyệt mím môi, cậu che miệng mic lại, hỏi nhỏ Phạm Tinh Dương bên cạnh mình: "Tớ phải nói thật hay là copy câu trả lời của cậu vậy?"

Cậu tưởng là mình đã nói nhỏ rồi, nhưng lại bị phản bội bởi chiếc headset còn chưa được tháo xuống.

Đối mặt với Phạm Tinh Dương đang không biết nên khóc hay nên cười cùng với khán giả đang cười lộn ruột, Thời Duyệt buồn bực mà chạm vào chiếc micro trên tay, đúng vậy, còn có cả headset, thế thì MC còn đưa micro làm gì chứ, khiến cậu quên chuyện đó mất tiêu.

Cũng may là Thời Duyệt đã quen với việc này, cậu nở một nụ cười, nhìn về phía Phó Du: "Tôi cứ nói thật thôi nhỉ, thật ra cảm nghĩ mà tôi đang có chính là...."

"Tôi sẽ không bao giờ học ca hát nữa!" Mắt cậu dán chặt vào Phó Du, giọng nói cũng vô cùng trang trọng.

Vừa nghe thấy những lời đó, Phạm Tinh Dương đã phải phì cười, Phó Du thì chỉ còn lại sự bất đắc dĩ, chỉ có người dẫn chương trình là tỏ vẻ bối rối, y bèn thay mặt khán giả mà hỏi: "Tại sao vậy? Lúc nãy cậu hát hay đến như vậy, sao lại không muốn hát nữa?"

Thời Duyệt mím môi nhưng lại quay trở về với vẻ bình thường, thở dài: "Vì học hát khó quá."

Đứa nhỏ nhìn Phó Du chằm chằm: "Tôi sắp từ bỏ đam mê ca hát rồi."

Phó Du cầm microphone lên, cảm thán: "Đúng là quá khó."

Nếu như anh là nữ, thì chắc là ngày anh dạy ca hát cho Thời Duyệt xong cũng là ngày anh mãn kinh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (103)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: 2: Đạo Diễn Trình Ngốc Nghếch Chương 3: Chương 3: 3: Bớt Nói Lại Thì Đẹp Nhức Nách Rồi Chương 4: Chương 4: 4: Thời Tiểu Duyệt Tự Biết Thân Biết Phận Chương 5: Chương 5: 5: Ký Hợp Đồng Với Thùng Cơm! Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: 7: Đạo Diễn! Em Muốn Nghỉ Việc!!quot; Chương 8: Chương 8: 8: Ngài Thời Bắt Cóc Đạo Diễn Để Lấy Tiền Chương 9: Chương 9: 9: Phiền Anh Cắt Đoạn Này Ra Nhé Chương 10: Chương 10: 10: Mới Có Sáu Bảy Năm Thôi À Chương 11: Chương 11: 11: Ông Vua Nhảy Quảng Trường Chương 12: Chương 12: 12: Sát Thương Tuy Không Cao Nhưng Lại Vô Cùng Chí Mạng Chương 13: Chương 13: 13: Một Chương Trình Với Khát Vọng Sinh Tồn Mãnh Liệt Chương 14: Chương 14: 14: Đạo Diễn Đáng Thương Quá Khà Khà Khà Chương 15: Chương 15: 15: Ừm Muốn Đưa Tiền Cho Thời Tiểu Duyệt Chương 16: Chương 16: 16: Chị Có Chắc Là Cậu Ta Đang Không Mời Em Tới Gây Sự Quậy Phá Chứ Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa! Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: "Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!" Chương 21: Chương 21: Cho tớ địa chỉ của tất cả các bệnh viện tâm thần trong thành phố S đi! Chương 22: Chương 22: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết! Chương 23: Chương 23: "Là mối quan hệ cha con!" Chương 24: Chương 24: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó Chương 25.1: Chương 25-1 Chương 25.2: Chương 25-2 Chương 26: Chương 26 Chương 26.2: Chương 26-2 Chương 27: Chương 27 Chương 27.2: Chương 27-2 Chương 28: Chương 28: Ông đây gay mất! Chương 29: Chương 29: Đủ nếp đủ tẻ! Chương 30: Chương 30: Chơi rất vui, chơi xỏ đạo diễn cũng rất vui Chương 31: Chương 31: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng? Chương 32: Chương 32: Không ăn ngỗng hầm đâu nhé Chương 33: Chương 33: Hành động của Thái Tử thì có liên quan gì đến Thời Duyệt chứ? Chương 33.2: Chương 33-2: Ngoại truyện: Thời Duyệt và chó vàng hàng xóm Chương 34: Chương 34: Trần đời chưa có ai đưa ra yêu cầu như vậy luôn đó Chương 35: Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ Chương 36: Chương 36: Đáng yêu quá rồi Chương 37: Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền? Chương 38: Chương 38: Anh vừa mới ăn xong, còn chưa rửa tay Chương 39: Chương 39: Tôi thật sự rất giàu Chương 40: Chương 40: Dạy bằng cách bóp cổ ấn bụng Chương 41: Chương 41 Chương 41.1: Chương 41-1 Chương 42: Chương 42: Tui còn muốn tìm bạn đời Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99