Chương 19
Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?

Chương 19: Cuộc gặp đầu tiên

Viện Nghiên Cứu Dị Thường

Nơi này là cơ quan tuyệt mật cấp độ nguy hiểm cao, ẩn sâu dưới đáy biển, chỉ được kết nối với thành phố bằng một đường hầm bí mật. Đường hầm bắt đầu từ một cơ quan ở trung tâm thành phố, dốc xuống liên tục 30km vào sâu trong lòng đất, cứ mỗi 2km lại có một cửa phòng hộ. Dù là con người hay sinh vật bị kiểm soát đặc biệt, đều phải bị kiểm tra gắt gao mới có thể tiến vào pháo đài kiên cố và nghiêm ngặt dưới biển này.

Lục Kiến Xuyên lần đầu tiên đến Viện Nghiên Cứu Dị Thường vào mười năm trước.

Hồi đó, anh bị các nhân viên quản lý phát hiện điều dị thường khi anh đang trà trộn giữa loài người. Viện nghiên cứu ngay lập tức kích hoạt mức cảnh báo cao nhất, huy động gần như toàn bộ nhân lực để vây bắt "Sứa" ở vùng ngoại ô gần trường đại học.

Lục Kiến Xuyên không làm tổn thương bất kỳ nhân viên quản ly nào, anh dễ như trở bàn tay mà thoát ra khỏi vòng vây bắt, dễ như đây chỉ là một trò đùa.

Viện nghiên cứu cảm thấy bị sỉ nhục, lập kế hoạch lần hai, lần ba... cho đến lần thứ bảy, tất cả kế hoạch bắt "Sứa" đều thất bại. Mỗi lần, Lục Kiến Xuyên chỉ đơn giản là trốn thoát, chưa bao giờ chủ động tấn công, tỏ ra thân thiện một cách khó hiểu với loài người.

Đến lần thứ tám, sau khi đã nghiên cứu kỹ lưỡng hành vi của Lục Kiến Xuyên, Viện nghiên cứu đã đưa ra một quyết định táo bạo.

Bọn họ đàm phán với anh, cuộc đàm phán diễn ra cực kỳ suôn sẻ, ngay lập tức ký kết hiệp định đầu tiên trong lịch sử giữa loài người và quái vật.

Từ đó, Lục Kiến Xuyên trở thành sinh vật bị kiểm soát đặc biệt nhất trong Viện nghiên cứu của họ. Anh để Viện nghiên cứu đánh số mình, ngầm đồng ý để Viện nghiên cứu giám sát, thậm chí thỉnh thoảng hợp tác giúp họ để giải quyết một vài rắc rối khó nhằn.

Đổi lại, Viện nghiên cứu giúp anh hòa nhập vào xã hội loài người. Ví dụ như: giúp anh làm giấy tờ, sắp xếp "cha mẹ" và "gia tộc" cho anh, cho anh coi các chương trình học... để anh có thể sống như một con người thực thụ.

Mối quan hệ hài hòa này giằng co suốt mười năm.

Trong mười năm đó, Lục Kiến Xuyên đã trở thành huyền thoại thần bí nhất được các nhân viên quản lý truyền tai nhau.

Vì vậy, khi Lý Toàn dẫn anh tiến vào sảnh chính của Viện nghiên cứu, cả sảnh chính đã được trang hoàng với đủ loại hoa tươi, cùng một tấm biểu ngữ rực rỡ.

"Chúc mừng "Sứa" tiên sinh đính hôn vui sướng, trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!"

Lý Toàn nhìn thấy tấm biểu ngữ, chỉ muốn che mặt.

"Mọi người đều rất quý ngài," hắn cười gượng hai tiếng, "Phòng kiểm tra được bố trí ở tầng cao nhất, chúng ta nên tranh thủ thời gian."

Lục Kiến Xuyên vui vẻ chụp ảnh với tấm biểu ngữ, rồi đi theo hắn rời khỏi đại sảnh, bước vào hành lang dài hẹp.

Hành lang này là con đường bắt buộc phải đi qua để tiến vào khu vực bí mật, được xây bằng vật liệu trong suốt có thể chịu áp lực cao. Người đi bên trong đó, người ta có thể cảm nhận rõ ràng sự đè nén của biển sâu từ bốn phía --- mênh mông, trầm lặng, tối om như vũ trụ không có sự sống, khiến con người trở nên nhỏ bé và cô độc, thể hiện rõ sự ác ý trong thiết kế của kiến trúc sư.

Tiếng bước chân của hai người đan xen nhau, không khí xung quanh quá mức yên tĩnh.

Vì Lục Kiến Xuyên, toàn bộ Viện Nghiên Cứu đã giới nghiêm trước một ngày, nên ngoài nhân viên phụ trách kiểm tra, sáu tầng này không có ai khác.

Lý Toàn không chịu nổi sự im lặng này, hắn tâm sự với Lục Kiến Xuyên: "Tôi kỳ thật rất thích hành lang này. Nó khiến tôi hiểu rằng sức mạnh con người tuy nhỏ bé, nhưng khi tập hợp lại, chúng ta có thể chinh phục cả đại dương."

Tầm mắt của Lục Kiến Xuyên dừng lại trên sườn mặt của hắn.

Lý Toàn quay đầu lại, đối diện với ánh mắt đầy hứng thú của người bên cạnh, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và cao ngạo, như thể đang đánh giá một cuốn sách thú vị, khiến khuôn mặt đẹp đến mức không giống con người đó nhìn nguy hiểm sâu không lường được như vùng biển sâu phía sau.

Ma xui quỷ khiến, Lý Toàn hỏi: "Ngài đang nghĩ gì?"

Lục Kiến Xuyên chớp chớp mắt.

"À, không có gì đặc biệt," anh lơ đãng nói, "Chỉ là nghĩ rằng nếu sau này trứng của tôi không tìm được việc, có lẽ nên đến Viện nghiên cứu thử vận may. Nhân viên các cậu có biên chế không? Tiền lương đãi ngộ thế nào?"

Lý Toàn: "......"

Không khí lạnh lẽo sâu thẳm bỗng biến mất.

Con của Lục Kiến Xuyên... Hắn không nhịn được mà suy nghĩ trật theo, theo bản năng nhìn xuống cái bụng phẳng lỳ của người bên cạnh.

Con người và quái vật thật sự có thể thực sự sinh con sao? Bọn họ để Lục Kiến Xuyên hấp thu năng lực của "Kiến Chúa" có phải là lựa chọn đúng đắn không? Với lại, thứ trong bụng "Thần" là địch nhân hay là bằng hữu?

Lý Toàn trầm ngâm một lúc, thận trọng đáp: "Tôi tưởng ngài sẽ không quan tâm mấy chuyện như thế này, xét cho cùng đến giờ ngài còn chưa chịu ra ngoài làm việc."

Lục Kiến Xuyên nhún nhún vai: "Đúng là tôi không quan tâm lắm, nhưng mấy lời vừa rồi của cậu khiến tôi hứng thú đấy."

Lý Toàn dời ánh mắt lên mặt anh.

Lục Kiến Xuyên mỉm cười: "Loài người yếu đuối như vậy mà còn có thể tiến hóa được đến mức này, thần cũng nên tiếp thu giáo dục hiện đại, buông bỏ thói kiêu ngạo cổ hủ, bắt đầu cuộc sống mới. Xét cho cùng --- thế giới này đã không còn thần chân chính, con người cũng tốt, 'quái vật' trong miệng mấy người cũng tốt, đều chỉ là tàn lưu máu thịt và lời nguyền mà thần để lại mà thôi."

Đôi mắt Lý Toàn chậm rãi trợn to, đồng tử hơi co lại, không thể lý giải ý tứ trong lời của anh, giống như có thứ gì chặn ngang tai và não hắn, khiến hắn không thể tiếp nhận thông tin này.

"...Cái gì?" Hắn lẩm bẩm.

Lục Kiến Xuyên nở nụ cười đẹp đẽ: "Không có gì. Cậu vẫn chưa trả lời tôi, Viện nghiên cứu có biên chế không?"

Hồi lâu sau, hai người cuối cùng cũng đi đến cuối hành lang dài này.

Lỗ tai Lý Toàn vẫn ù ù, không hiểu sao ký ức hắn bắt đầu hỗn loạn, mơ hồ nhớ rằng Lục Kiến Xuyên vừa nói điều gì đó cực kỳ kinh khủng, nhưng dù nghĩ thế nào, hắn vẫn không sao nhớ ra.

Hắn quơ quơ đầu.

"Ngài hỏi về biên chế à," Lý Toàn hậu tri hậu giác nói tiếp đề tài này, "Biên chế thì có, trong xã hội loài người, đãi ngộ của chúng tôi cũng khá tốt, nhưng tính chất công việc quá nguy hiểm, ít có thời gian cho gia đình, không phải lựa chọn lý tưởng."

"Ừm," Lục Kiến Xuyên gật gật đầu, lộ vẻ mặt trầm tư, giống như đang thực sự lo lắng cho tương lai của con trai mình, "Làm người thật không dễ dàng."

Lý Toàn không có lời gì để nói.

Trong khi họ nói chuyện, bọn họ đã bước vào tầng cao nhất. Nhân viên kiểm tra đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, võ trang đầy đủ mà đứng trước phòng y tế, mời Lục Kiến Xuyên bước vào.

Dù họ đã mặc đồ bảo hộ, đeo mặt nạ bảo hộ kín mít, Lục Kiến Xuyên vẫn chính xác nhận ra từng người, chào hỏi lịch sự với họ.

Bầu không khí bởi vậy cũng dịu xuống rất nhiều, một nhân viên mang trà nóng và trái cây đến, giọng nói vang qua lớp mặt nạ bảo hộ dày, nhưng vẫn nghe ra sự kích động và thân thiện: "Chào mừng về nhà, "Sứa" tiên sinh. Tôi sẽ là bác sĩ theo dõi thai kỳ của ngài, Ngôn Tâm."

Lục Kiến Xuyên nhận ra hắn thông qua mùi đặc trưng.

Nghiên cứu viên này đã làm việc ở Viện Nghiên Cứu Dị Thường hơn mười năm, là một nhà khoa học cuồng nhiệt. Thuở nhỏ hắn gặp tai nạn nên ngoài ý muốn mất đi đôi chân, sau này tự cấy ghép tế bào quái vật lên phần gốc chân, đào tạo thành công một đôi chân mới.

Lục Kiến Xuyên cúi đầu nhìn thoáng qua.

Hắn cao gần hai mét, trong đó hơn phân nửa đều là chân, tuy rằng được giấu dưới áo blouse trắng, nhưng vẫn có thể nhìn ra đôi chân đó có hình dạng ký quái, hoàn toàn không phải là chân của con người.

Lục Kiến Xuyên nhấp một ngụm trà, gật đầu với hắn: "Bây giờ ta cần làm gì?"

"Xin hãy nằm lên giường này." Ngôn Tâm nói, "Chúng tôi muốn kiểm tra 'sứa con' của ngài."

Lục Kiến Xuyên nằm xuống., nhân viên đều rút lui khỏi phòng, tiến vào phòng khám nhỏ cách vách để theo dõi.

Một lát sau, cánh tay máy móc săn sóc đắp thảm lông mềm mại cho anh, từ loa trên tường truyền đến âm thanh của Lý Toàn: "Chúng tôi chuẩn bị bắt đầu rồi, chúng tôi sẽ chụp phim trước cho ngài, được chứ?"

Lục Kiến Xuyên điều chỉnh thành tư thế thoải mái, nói: "Có thể."

Được sự chấp thuận của anh, thiết bị treo trên giường an tĩnh vận hành, tiến tới gần bụng anh, xoay tròn xung quanh phần bụng của anh.

Anh có thể cảm giác được dao động năng lượng mỏng manh truyền đến từ thiết bị, mang theo hơi nóng nhàn nhạt, xua tan cái lạnh của biển sâu, làm đồ vật trong bụng anh cảm thấy thoải mái.

Bụng Lục Kiến Xuyên động một chút.

Cho dù cách một lớp tường pha lê dày ngăn phóng xạ, anh vẫn có thể nghe thấy tiếng nhân viên nghiên cứu bên ngoài phát ra tiếng thét hưng phấn.

Lục Kiến Xuyên chậm rãi nhếch khóe miệng, không khỏi tưởng tượng đến phản ứng của Phương Hành Chu khi biết chuyện này. Vợ yêu ngày thường luôn bình tĩnh, nếu biết sự tồn tại của trứng, em ấy có kích động đến mức kêu to không, sau đó cho anh một nụ hôn nhiệt liệt?

Anh đắm chìm vào mộng tưởng ngọt ngào, không nhận ra tiếng thét chói tai bên ngoài đã dần dần chuyển biến.

Sự hưng phấn chậm rãi biến mất, nhóm nhân viên nghiên cứu bắt đầu nhanh chóng nói chuyện với nhau, thanh âm run rẩy, như hình ảnh khiến bọn họ hưng phấn đã biến thành thứ gì đó cực kỳ kh*ng b*.

Mười phút sau, loa trên tường một lần nữa truyền đến thanh âm của Lý Toàn, cho dù hắn đã cố gắng khắc chế, nhưng giọng hắn vẫn cực kỳ hỗn loạn, mang theo sự sợ hãi nhàn nhạt: "Lục tiên sinh, bây giờ ngài có thể đứng dậy."

Lục Kiến Xuyên: "Xong rồi sao?"

Lý Toàn: "Đúng vậy, ngài có thể ra nhìn xem."

Cửa phòng cách ly tự động mở ra, Lục Kiến Xuyên rời khỏi phòng, hậu tri hậu giác mới phát hiện sắc mặt nhóm nhân viên nghiên cứu trắng bệch, vừa hoảng sợ vừa hưng phấn nhìn chằm chằm hình ảnh trên màn hình.

Lục Kiến Xuyên nhìn theo ánh mắt họ.

Trên màn hình, hình ảnh X-quang trắng đen phác họa ra kết cấu nội tạng của Lục Kiến Xuyên. Giữa đám nội tạng có một bóng ma thuần đen cực kỳ nổi bật, có thể loáng thoáng thấy khuôn mặt người méo mó trên bóng ma đó, trên gương mặt người mang theo nụ cười quỷ dị, như thế đang xuyên qua màn hình nhìn chòng chọc vào từng người trong căn phòng.

Trong lúc nhất thời, Lục Kiến Xuyên không phản ứng lại.

"Đây là gì?" Anh hỏi.

Lý Toàn an tĩnh vài giây, dùng ngữ khí trầm trọng nói: "Chúng tôi cho rằng... đó là 'sứa con' tiên sinh cùng dịch dinh dưỡng bao quanh phôi thai của thần."

Lục Kiến Xuyên: "...A"

Một nhà nghiên cứu vội bổ sung: "Đây có lẽ chỉ là trò đùa dai nho nhỏ thôi! Ban đầu khi chúng tôi định vị được thần, thần chỉ là một cụm tế bào nhìn dễ thương vô cùng, đang duỗi người trong thân thể ngài, tâm trạng có vẻ rất tốt. Nhưng rồi, thần hình như đã phát hiện chúng tôi đang nhìn trộm, có lẽ thần cảm thấy bất mãn nên mới biến ảo thành bộ dáng hiện tại, muốn hù dọa chúng tôi chơi một chút."

Mấy nhân viên nghiên cứu khác sôi nổi gật đầu theo, mồm năm miệng mười mà biện giải cho 'sứa con':

"Chắc chắn do chúng tôi làm thần giật mình!"

"Thần còn nhỏ thế, sao có ý xấu được?"

"Trẻ con nghịch ngợm là chuyện bình thường!"

Khi nói những lời này, sự run rẩy trong thanh âm của họ vẫn không dừng, hiển nhiên là bị dọa không nhẹ.

Lục Kiến Xuyên: "..."

Anh nhịn không được mà khẽ nhíu mày, một lần nữa nhìn về phía gương mặt tươi cười quỷ dị trong chụp phim, lại nghĩ đến bầy rắn sáng nay, lòng bàn tay ngứa ngáy.

Đây là lần đầu anh tận mắt nhìn thấy bộ dáng của "nó".

Nhìn thật thiếu đánh. Anh nghĩ.

Tính cách ác liệt như vậy, rốt cuộc là giống ai?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Vợ Chương 2: Chương 2: Sủng vật Chương 3: Chương 3: Theo dõi Chương 4: Chương 4: Kế hoạch mang thai Chương 5: Chương 5: Đói Chương 6: Chương 6: Tình yêu điên rồ Chương 7: Chương 7: Bí mật Chương 8: Chương 8: Lễ cưới Chương 9: Chương 9: Ăn no Chương 10: Chương 10: Chiến lợi phẩm Chương 11: Chương 11: Mang thai Chương 12: Chương 12: Ghen tị Chương 13: Chương 13: Ngã ngũ Chương 14: Chương 14: Anh hùng Chương 15: Chương 15: Hình xăm Chương 16: Chương 16: Lên giường Chương 17: Chương 17: Hằng ngày Chương 18: Chương 18: Săn bắt Chương 19: Chương 19: Cuộc gặp đầu tiên Chương 20: Chương 20: Món ăn Chương 21: Chương 21: Sự kinh ngạc Chương 22: Chương 22: Bữa tối gia đình Chương 23: Chương 23: Sinh mệnh mới Chương 24: Chương 24: Tưởng niệm Chương 25: Chương 25: Chịu thua Chương 26: Chương 26: Trộm gà Chương 27: Chương 27: Chồng Chương 28: Chương 28: Dị ứng Chương 29: Chương 29: Bánh mì nướng Chương 30: Chương 30: Tình yêu sâu sắc Chương 31: Chương 31: Tâm lý Chương 32: Chương 32: Đói khát Chương 33: Chương 33: Nghi ngờ Chương 34: Chương 34: Khám thai Chương 35: Chương 35: Quyền lực Chương 36: Chương 36: Cắn nuốt Chương 37: Chương 37: Mặt nạ Chương 38: Chương 38: Thử Chương 39: Chương 39: Bằng chứng Chương 40: Chương 40: Tình yêu điên rồ Chương 41: Chương 41: Chăn nuôi Chương 42: Chương 42: Giám sát Chương 43: Chương 43: Thức ăn Chương 44: Chương 44: Tuyệt vời Chương 45: Chương 45: Ăn no Chương 46: Chương 46: Bố Chương 47: Chương 47: Yêu thương Chương 48: Chương 48: Mồi câu Chương 49: Chương 49: Khoe khoang Chương 50: Chương 50: Hình phạt Chương 51: Chương 51: Kiểm soát Chương 52: Chương 52: Tróc bỏ Chương 53: Chương 53: Áo choàng Chương 54: Chương 54: Sứa Chương 55: Chương 55: Xúc tu Chương 56: Chương 56: Tín đồ Chương 57: Chương 57: Thăm dò Chương 58: Chương 58: Người yêu Chương 59: Chương 59: Hội chẩn Chương 60: Chương 60: Tiểu Vương Chương 61: Chương 61: Cuồng loạn Chương 62: Chương 62: Ký sinh Chương 63: Chương 63: Thần tính Chương 64: Chương 64: Màng trứng Chương 65: Chương 65: Bản thể Chương 66: Chương 66: Bí mật Chương 67: Chương 67: Tắm rửa Chương 68: Chương 68: Đồ bổ Chương 69: Chương 69: Cải tạo Chương 70: Chương 70: Hừ Chương 71: Chương 71: Cao lên Chương 72: Chương 72: Con bướm Chương 73: Chương 73: Hình người Chương 74: Chương 74: Cẩu đản Chương 75: Chương 75: Tài lộc Chương 76: Chương 76: Đỡ đẻ Chương 77: Chương 77: Trang bị Chương 78: Chương 78: Sinh mệnh mới Chương 79: Chương 79: Lãng mạn Chương 80: Chương 80: Đồ bổ Chương 81: Chương 81: Cá ngựa Chương 82: Chương 82: Học tập Chương 83: Chương 83: Vết rách Chương 84: Chương 84: Béo lên Chương 85: Chương 85: Dấu hôn Chương 86: Chương 86: Học tập Chương 87: Chương 87: Cơ hội Chương 88: Chương 88: Gặp lại Chương 89: Chương 89: Mang thai Chương 90: Chương 90: Bình minh Chương 91: Chương 91: Phụ huynh Chương 92: Chương 92: Xem Chương 93: Chương 93: Bảo đảm Chương 94: Chương 94: Tiến hóa Chương 95: Chương 95: Tình yêu sâu sắc Chương 96: Chương 96: Phiên ngoại 1 - Hợp pháp Chương 97: Chương 97: Phiên ngoại 2 - Đồ chơi Chương 98: Chương 98: Phiên ngoại 3 - Gà rán Chương 99: Chương 99: Phiên ngoại 4 - Tình yêu điên rồ 1 Chương 100: Chương 100: Phiên ngoại 5 - Tình yêu điên rồ 2 Chương 101: Chương 101: Phiên ngoại 6 - Tình yêu điên rồ 3 Chương 102: Chương 102: Phiên ngoại 7 - Tình yêu điên rồ 4