Chương 183
Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 183

Chẳng bao lâu sau, các sứ đồ đã khuấy động đám tín đồ, đẩy bọn họ rơi vào cơn sốt cuồng tín. Giữa tiếng gào hét như vỡ trời, Hoài Lân bước lên lễ đài.

Ánh sáng gay gắt trút xuống, phản chiếu lên lớp trường bào trắng của cậu thành những vòng hào quang chói mắt. Quá chói đến mức người bên dưới phải nhíu mắt, ngẩng đầu khó nhọc giữa biển người nóng như lửa đốt.

“Ta là Hoài Lân,” cậu đứng trước đài, không chút do dự xé nát quyển kịch bản kia, lạnh lùng nói: “Có lẽ là Thánh Tử.”

Tiếng cảnh báo liên tục vang lên từ sau lưng, có người đi lên thấp giọng cảnh cáo: “Đừng có giở trò. Cậu nhìn lên đó đi.”

Hoài Lân quay đầu nhìn—trên mái một tòa nhà gần đó, Cao lão đại đang bị vài kẻ áp giải, súng chĩa vào đầu, đang nhìn về phía lễ đài.

Cậu khẽ mỉm cười, làm như không thấy lời cảnh cáo, đột ngột nâng giọng: “Nhìn cho rõ! Thánh thương sẽ vì ta thanh trừ mọi kẻ thù!”

Câu vừa dứt, bầu trời liền đổ mưa thương!

Từng thanh trường thương màu bạc rực rỡ từ trên không trung lao thẳng xuống, xuyên thủng mái nhà, xuyên qua những kẻ áp giải, từng người một ngã gục trong vũng máu dưới chân Cao lão đại.

“Cái gì vậy?!”

“Là thánh thương! Ta từng thấy sứ giả dùng thứ này… thanh trừng và trừng phạt…”

“Không! Chỉ là dị năng thôi! Không phải thần tích gì hết!”

“—Nhưng sứ đồ vừa mới thừa nhận cậu ta là Thánh Tử!”

Lời bàn tán vỡ òa, đám đông hỗn loạn như vạc dầu sôi sục.

Hoài Lân tiến lên một bước, từ trong vầng sáng bước ra, hơi ngẩng đầu—trán, sống mũi, cằm đều được ánh nắng rọi qua, trông như tượng thánh điêu khắc. Cậu dang hai tay, cất giọng vang vọng giữa đền thiêng:

“Các ngươi lấy từ đất mà ăn, đó là máu ta; các ngươi sống nhờ hạt, đó là thịt ta. Hai nghìn năm trước, Thánh Tử từng nói vậy.”

Lời còn chưa dứt, mây đen đột ngột kéo đến, mưa bắt đầu rơi xuống.

Người dưới đài ngẩng đầu nhìn lên, giơ tay hứng lấy—chỉ thấy từng giọt rượu đỏ như máu đang rơi từ trời xuống.

—Rượu vang là máu Chúa, bánh không men là thân thể Chúa.

Hoài Lân nói tiếp:

“Ta ở đây, báo cho các ngươi một lời tiên tri: Ánh sáng này sẽ kéo dài một nghìn hai trăm sáu mươi ngày. Trong khoảng thời gian đó, ta sẽ truyền cho các ngươi tất cả tri thức. Và nếu sau thử thách dài ấy, vẫn còn kẻ bất chính, Thần sẽ hủy diệt thế gian.”

Có người kinh hoảng, có người quỳ rạp dưới đất, cũng có người đưa tay ra hứng lấy thứ rượu đỏ kia—nhưng bất kể chạm vào đất, chạm vào da thịt, rượu ấy lập tức tan biến, không để lại chút dấu vết nào.

Áo trắng của Hoài Lân sạch sẽ không nhiễm, gió thổi qua vạt áo tung bay.

Cậu đứng trên cao, ngẩng mặt nhìn các sứ đồ đang hãi hùng thất sắc, khóe môi cong lên, chậm rãi nói:

“Thật ngại quá—‘Thánh Tử’ đến nhận chỗ rồi. Phiền các người tránh ra một chút.”

Hoài Lân vẫn giữ dáng vẻ thanh tú, mỏng manh thường ngày, nụ cười trên mặt cậu còn mang theo chút ngây ngô và thuần khiết. Khi khoác trên mình chiếc trường bào trắng, cảm giác ấy càng thêm rõ rệt.

Thế nhưng, chính vẻ yếu đuối không chút sát khí ấy lại khiến người ta không dấy lên được chút ý định phản kháng nào. Trái lại, vì sự đối lập quá rõ ràng giữa cơ thể mảnh mai và sức mạnh áp đảo của cậu, bọn họ lại như tận mắt chứng kiến thần tích—một khung cảnh khiến người gần như muốn phủ phục xuống đất mà thờ phụng.

Chỉ có những kẻ bị Hoài Lân chỉ tay vào không cảm nhận được sự thánh khiết ấy. Trong mắt bọn họ chỉ có sự kinh hoàng và sững sờ đến chết lặng.

“Bắt cậu ta lại! Cậu ta không còn là Thánh Tử nữa, đội hộ vệ—” Một tên Thánh sứ quát lên.

Ngay sau đó, một đội quân gồm dị năng giả và quân nhân có vũ trang lập tức bao vây lấy Hoài Lân, mũi súng sắt lạnh chĩa thẳng vào lưng và cánh tay cậu.

Nhưng còn chưa kịp ra hiệu cảnh cáo thì trận mưa đỏ trên bầu trời đã rơi xuống đám người ấy.

Tiếng gào thét vang lên không ngớt.

Mọi người xung quanh vẫn đang tắm mình dưới cơn mưa ấy, nhưng với đám hộ vệ kia, nó lại đột nhiên biến thành kịch độc chạm vào là chết! Từng người một rơi rụng, vứt bỏ vũ khí, ôm lấy mặt, lấy cổ, lăn lộn trong đau đớn và co giật, chưa đầy vài phút, đã có kẻ hoàn toàn mất đi dấu hiệu sinh tồn.

Hoài Lân bước đi giữa đám đông hỗn loạn, trông như một con hạc trắng giữa cơn bão.

Cậu không hề vung tay hay giương kiếm, thậm chí bàn tay còn giấu kín trong tay áo rộng dài, từng bước đi qua giống như đang chẻ sóng vượt bão. Sau lưng cậu là một vùng đất nhuộm đỏ bởi nước mưa và máu thịt, nơi đầy rẫy những “tội nhân” đang quằn quại trong tuyệt vọng.

Cuối cùng, Hoài Lân đứng trước mặt các Thánh sứ

Một người ra lệnh: “Hắn chẳng qua chỉ là sử dụng dị năng phóng vật từ trên cao! Người đâu!”

Ngay lập tức, một đội tinh nhuệ tiến lên, giương cao những tấm khiên chống nổ, xếp thành hàng chắn trước mặt và phía trên, như một bức tường thành kiên cố.

Hoài Lân mỉm cười hờ hững: “Các người nghĩ kỹ rồi chứ? Kẻ giúp kẻ có tội, cũng là tội nhân.”

Các Thánh sứ sợ hãi nhận ra: hàng ngũ hộ vệ bắt đầu dao động, mà Hoài Lân mới chỉ nói vài câu!

Họ lập tức ra lệnh toàn lực g**t ch*t Hoài Lân.

Nhưng giờ phút này, không một ai dám nổ súng.

Mọi người đều e ngại, chỉ dám vây quanh cậu, không ai dám để cậu chỉ tay vào mình.

Hoài Lân lại chỉ thẳng về phía sứ đồ đứng đầu, giọng thản nhiên: “Đao thương tên lửa của Thần, há là thứ các ngươi có thể tính toán được?”

Vừa dứt lời, nơi chân trời chợt lóe lên một tia sáng sắc nhọn, nhanh đến mức phần lớn người chưa kịp nhìn rõ—

Chỉ thấy lớp khiên dày đặc như tường thành phút chốc vỡ nát, sức mạnh vô hình cuốn phăng tất cả, hất tung hàng chục mét! Mũi thương xuyên thẳng qua người sứ đồ, mang hắn bay ngược ra sau, mãi đến khi cắm chặt lên tường chuông phía sau, phát ra tiếng “ĐOANG” long trời lở đất!

Thánh sứ kia vẫn còn giữ nguyên vẻ kinh hoảng trên gương mặt, bị đóng thẳng lên bức tường cao, không động đậy nổi, trước ngực là thánh thương giống hệt như từ trời giáng xuống.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225