Chương 180
Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 180

Trước cổng đứng đầy người, khoác áo choàng trùm đầu, kín không kẽ hở. Họ không nói chuyện, không nhìn nhau, khi không được phân công thì chỉ lặng lẽ thì thầm cầu nguyện — cho đến khi họ nhìn thấy Hoài Lân.

Cậu đi một mình.

Cầm ô trắng, bước từng bước đến trước cổng đá đen. Dưới ánh mặt trời thiêu đốt, chiếc ô tạo ra một vùng bóng mờ, nhưng người trong bóng ô lại tỏa ra khí tức lạnh băng.

Hoài Lân ngẩng đầu lên, mắt sáng lạnh, từng lời rõ ràng, rắn rỏi:

“Tôi là Hoài Lân. Người từng được Bình Minh Sứ, Bạo Phong Sứ, và Phúc Âm Sứ của các người mời đến. Hôm nay, tôi muốn gặp năm Thánh Sứ của các người.” Trong Giáo hội Phán Xét, Thánh Sứ chính là năm người sáng lập tổ chức — cũng là trung tâm quyền lực tối cao, tồn tại ngang ngửa với “thần ý” mà họ rao giảng.

Đám vệ binh nhìn nhau, có người lập tức mở thiết bị xác minh, so sánh ảnh chân dung, kinh ngạc xác nhận thân phận của Hoài Lân.

Ngay sau đó, bên trong cổng lớn lập tức có một đội quân đông đảo tràn ra, vây lấy Hoài Lân, tuy vây chặt nhưng giọng nói lại vô cùng khách khí:

“Mời ngài đi theo chúng tôi.”

Hoài Lân được họ đưa vào trong, đi tới một toà kiến trúc ngầm dưới đất, tại đây cậu bị yêu cầu kiểm tra toàn thân — tuy nhiên cậu hoàn toàn không mang theo bất kỳ vũ khí gì, kể cả ám khí giấu tay áo. Cả người mặc một bộ đồ thường nhẹ nhàng, thoải mái, chỉ có trong túi là hai con chuột hamster nhỏ.

Hoài Lân bèn đưa Nhị Ngoan và Kim Lấp Lánh đặt lên vai mình, thản nhiên nói:

“Sao? Ngay cả chuột hamster cũng muốn kiểm tra? Lỡ mà chết thì… Thánh Tử có quyền xét tội không?”

Đám người xung quanh lại đưa mắt nhìn nhau, trên mặt thoáng hiện vẻ kinh sợ.

“Nếu tôi là Thánh Tử, vậy chẳng phải là địa vị ngang với Thần phụ à? Tôi đại diện cho Thần phụ, nhìn thấy ai là tội nhân, ai xứng được cứu… chẳng phải hợp lý sao?”

Hoài Lân cười nhẹ, nụ cười thuần tịnh , nói: “Dẫn tôi vào đi.”

Toà nhà ngầm này không có điện, toàn bộ ánh sáng dựa vào các cây đuốc đặt rải rác ven tường. Càng đi sâu vào, ánh sáng càng lờ mờ, không khí càng thêm nặng nề.

Cuối cùng đến tận cùng, bỗng mở ra một không gian giống hệt đấu trường La Mã cổ đại.

Hoài Lân đứng ở khu vực trống giữa sân, năm vị Thánh Sứ của Giáo hội Phán Xét đứng trên cao, từ các góc độ khác nhau quan sát cậu, thì thầm bàn luận.

Ngay khi cánh cổng lớn sau lưng ầm ầm đóng lại, trong đấu trường chỉ còn sáu người. Các Thánh Sứ chắc chắn đều mang vũ khí, hoàn toàn không e ngại một Hoài Lân tay không tấc sắt.

Còn Hoài Lân, lại càng chẳng sợ gì. Cậu thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đặt ở giữa sân, dáng vẻ như đang ngồi xem kịch.

Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua năm người, cậu chậm rãi nói:

“Nói mấy lời thật đi. Tôi biết cái danh xưng ‘Thánh Tử’ là các người tự bịa ra. Giáo lý của các người, chẳng phải cũng là chắp vá từ mớ tôn giáo cổ lai tạp sao? Còn cái gọi là ‘tiên tri’, cũng mơ hồ ba phải chẳng ra gì.”

Đám Thánh Sứ không ngờ Hoài Lân lại trắng trợn như vậy, vừa mở miệng đã vạch trần bản chất của Giáo hội Phán Xét, lập tức có vài người bắt đầu thì thầm bàn bạc, có ý định “dạy dỗ” cậu một trận ra oai phủ đầu.

Thế nhưng Hoài Lân dường như đã đoán trước được, liền cắt ngang giọng nói của họ, lạnh nhạt nói:

“Bớt vòng vo đi. Tôi đến đây là để hợp tác — các người thả người của tôi, tôi sẽ phối hợp tuyên truyền cho các người; có được cái danh ‘Thánh Tử’, các người muốn tín đồ, muốn vật tư, muốn dị năng, đều sẽ dễ như trở bàn tay. Còn tôi… tôi không quan tâm.”

Một Thánh Sứ lên tiếng:

“Người của cậu, ngoài một kẻ đã chết, số còn lại đều đang sống rất tốt trong phòng khách quý của chúng tôi. Nhu cầu giữa chúng ta không hề xung đột. Chỉ cần cậu phối hợp với kế hoạch tiếp theo, chúng tôi tất nhiên sẽ thả người.”

Một người khác lại nói:

“Nhưng trước hết, cậu phải chứng minh được giá trị của mình.”

Hoài Lân khẽ nhếch khóe môi, cười lạnh:

“Giá trị của tôi? So với các người thì chính Giáo hội Phán Xét mới là thứ không có giá trị gì hết!”

“Tôi là dị năng giả thực thụ. Cha tôi, Hoài Minh, là nhà tiên tri cấp quốc bảo. Năng lực dự đoán của tôi đã thức tỉnh từ trước cả khi mạt thế bắt đầu. Còn các người thì sao? Cứ bám lấy cái gọi là Khải Huyền rồi cắt xén thêm bớt, thêu dệt ra giáo lý.”

Cậu đứng dậy, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao:

“Mà thôi, cho các người một câu tiên tri luôn: ‘Ngày Phán Xét’ thứ năm, sẽ kéo dài đúng một ngàn hai trăm sáu mươi ngày!”

Một câu vừa dứt, cả khán phòng bỗng lặng đi.

Vài giây sau, giữa những tiếng thì thầm như sấm rền áp tai, đám Thánh Sứ đồng loạt thốt lên, gương mặt ẩn sau lớp áo choàng hiện đầy khiếp hãi:

“Một ngàn hai trăm sáu mươi ngày… chính là con số trong Khải Huyền…” Hoài Lân nói:

“Nghe quen đúng không? Thượng Đế từng nói sẽ phái hai sứ giả đến Thánh thành truyền đạo trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày. Sau khi ngày thứ năm kết thúc, đêm xuống sẽ là ‘trăng máu xuất hiện, tinh tú rơi rụng’; đến ngày thứ sáu, mặt trời sẽ hóa đen, bầu trời xô lệch — hoàn toàn trùng khớp với những gì Khải Huyền ghi lại.”

“Còn ngày thứ bảy thì chẳng cần phải hỏi nữa — bởi khi vị Thiên sứ hủy diệt cuối cùng thổi vang kèn trumpet, đó chính là ngày tận thế của nhân loại.”

Cậu nói xong, toàn bộ hội trường rơi vào một vùng im lặng chết chóc.

Năm kẻ tự xưng là “Thánh sứ” đứng giữa căn “Thánh đường” do chính tay mình giám sát xây dựng, bỗng nhiên cảm thấy như bị một loại khí thế vô hình đè ép, khiến lồng ngực nặng như chì.

— Chẳng lẽ trên đời này thật sự tồn tại ý chí của Thần linh?

— Chẳng lẽ Khải Huyền thật sự là lời tiên tri từ thời viễn cổ, ứng vào đại mạt thế của nhân loại hôm nay, cũng giống như… Hoài Lân?

Một lúc lâu sau.

Hoài Lân đột nhiên nở nụ cười khẩy, lạnh nhạt hỏi:

“Thế nào, đám giả mạo các người thấy tôi làm ‘Thánh Tử’ có ra dáng không?”

Phải đến lúc này, mấy kẻ được gọi là “Thánh sứ” mới từ cơn kinh hoảng dần tỉnh lại, vội vã bàn bạc với nhau trong hỗn loạn. Sau một hồi xì xào, rốt cuộc có người lên tiếng:

“Dẫn Thánh Tử xuống nghỉ ngơi trước.”

Hoài Lân lại thản nhiên nói:

“Tôi đã chứng minh được bản thân, các người không định tỏ chút thành ý gì sao?”

Một tên trong số đó trầm giọng đáp:

“Được. Chúng tôi sẽ thả một người… tối nay để cậu gặp trước.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225