Chương 18
Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 18

Li Li không phải băn khoăn quá lâu, rất nhanh sau đó nhân viên chương trình đã đưa các bé về phòng riêng trong ngôi nhà đồ chơi.

Phòng của Li Li là phòng số 1. Các phòng đều được bài trí na ná nhau, có một chiếc giường lớn cho phụ huynh và một chiếc giường nhỏ bên cạnh để tránh đè vào bé khi ngủ.

Tiểu Ngữ và Tiểu Văn đều buồn ngủ díp mắt nên chọn đi ngủ trưa. Tiểu Dục hừng hực khí thế rủ Li Li và Cố Tiểu Trạch đi tìm quà nhưng đều bị từ chối.

“Li Li cũng buồn ngủ rồi ạ.” Hôm nay cậu dậy sớm, tuy có ngủ gật trên xe nhưng xuống xe xong lại vận động nhiều quá.

Còn Cố Tiểu Trạch thì phũ phàng buông một câu “Không đi”.

Tiểu Dục thất vọng đành đi một mình.

Lý do Li Li muốn ở lại phòng là vì cậu nhìn thấy con búp bê bông bị bỏ quên ở phòng nghỉ lúc nãy đang nằm trên giường nhỏ của mình. Cậu biết là mẹ đã đặc biệt mang nó sang đây.

Mẹ cũng muốn Li Li nghỉ ngơi.

Trước khi vào phòng, Li Li vẫy tay chào Cố Tiểu Trạch: “Tạm biệt anh, ngủ dậy Li Li sang tìm anh chơi nhé.”

Cố Tiểu Trạch ậm ừ một tiếng rồi đi về phòng mình.

Li Li kiễng chân đóng cửa lại, ngước nhìn quanh căn phòng lạ lẫm, thấy chiếc camera gắn trên cột giường giống hệt ở nhà.

Cậu đi đến bên giường nhỏ, ngồi phịch xuống thảm, cởi giày ra.

Xếp giày ngay ngắn vào tủ giày cạnh cửa xong, Li Li nhảy lên giường, chui vào trong chăn, đung đưa đôi chân ngắn từ từ bò lên.

Cậu tự đắp chăn, nằm xuống ôm lấy búp bê bông.

Li Li phải nghỉ ngơi thật tốt thì mới có sức quay chương trình với mẹ tiếp! Còn chuyện tặng quà cho anh chị nào, tặng quà gì thì để Li Li của buổi chiều lo vậy.

Chẳng mấy chốc, Li Li đã chìm vào giấc ngủ.

Cùng lúc đó, cửa phòng số 5 hé mở, Cố Tiểu Trạch ngó nghiêng xung quanh rồi rón rén bước ra, đóng cửa lại, đi men theo tường về phía trước.

Camera ghi lại toàn bộ hành động này.

Trong áo Cố Tiểu Trạch phồng lên một cục, hình như cậu đang giấu thứ gì đó. Cậu mở cửa phòng số 1, định lấy đồ trong áo ra thì thấy nhóc con tóc đen đang ngủ say sưa trên giường nhỏ.

Cậu khựng lại, đứng ngẩn ra đó một lúc.

Thôi thì đợi em dậy vậy.

Cố Tiểu Trạch ôm bọc đồ trong áo, đứng một lúc thấy mỏi chân, cậu ngồi phịch xuống giường lớn. Ngồi một lúc thấy buồn ngủ, cậu ngả lưng ra giường.

Trong tiếng thở đều đều của nhóc con bên cạnh, Cố Tiểu Trạch cũng thiếp đi lúc nào không hay.

Một tiếng sau.

Hướng Hiểu Ảnh nấu cơm xong bước vào phòng thì ngẩn người. Trên giường lớn giường nhỏ là hai đứa trẻ, một đứa cuộn tròn trong chăn, một đứa nằm dang tay dang chân ngủ ngon lành.

Cô nhẹ nhàng đánh thức Li Li dậy. Nhóc con lơ mơ mở mắt, được mẹ bế lên.

Li Li gục đầu vào vai mẹ, mơ màng nhìn thấy Cố Tiểu Trạch trên giường lớn: “Mẹ ơi, Li Li nằm mơ thấy anh ạ.”

Cậu dụi dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm.

Hướng Hiểu Ảnh ra dấu “suỵt”: “Đừng làm anh thức giấc.”

Li Li bịt miệng, gật đầu lia lịa. Ra khỏi phòng rồi cậu vẫn chưa hiểu tại sao anh lại xuất hiện trong phòng mình.

Hướng Hiểu Ảnh bế Li Li ra phòng ăn, nhắc khéo Cố phu nhân. Cố phu nhân ngạc nhiên nhướng mày, vẩy nước rửa rau trên tay rồi đi đến cửa phòng số 1. Một lúc sau, trong phòng vọng ra tiếng quát của Cố phu nhân: “Cố Tiểu Trạch!”

“Sao con lại chui vào phòng em ngủ hả?”

“Dậy ăn cơm mau, đi ngủ mà cũng không thèm tháo kính râm, trong áo con giấu cái gì đấy?”

“Không có gì đâu, Mom, chúng ta ra ngoài nhanh lên.”

Giọng Cố Tiểu Trạch nghe có vẻ hoảng hốt.

Bữa trưa thành công tốt đẹp.

Cơm rang trứng của Mục Đàm không quá nhiều dầu mỡ, ngoài ra còn có cơm nát cho các bé. Trứng xào cà chua của Lâm Du thì hơi mặn một chút.

Hướng Hiểu Ảnh bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng cũng nấu xong các món mặn, đặt Li Li ngồi trước đĩa trứng hấp thịt băm và sườn hấp.

Chỉ trừ món rau cải xào của Cố phu nhân.

Li Li nhìn đĩa rau xào xanh lét bóng nhẫy điểm xuyết những đốm đen cháy khét, trông cứ sống sượng thế nào ấy, cậu lặng lẽ đẩy bát cơm của mình ra xa.

Lần đầu vào bếp, Cố phu nhân không biết căn chỉnh lượng dầu cũng không biết phải rửa nồi sau khi người trước dùng xong.

Thấy trong chảo xuất hiện những vụn đen sì không biết từ đâu ra, bà hoảng hồn tưởng cháy, vội vàng múc ra ăn thử mới phát hiện rau vẫn còn sống nhăn.

Cố Tiểu Trạch vừa ngủ dậy còn ngái ngủ, không nói gì nhưng vẫn nể mặt mẹ gắp một miếng ăn thử.

Nhạt thếch, hình như quên cho muối.

Cậu lặng lẽ gắp cọng rau đó bỏ vào đĩa đựng xương.

Cố phu nhân: “Khó ăn đến thế cơ à?”

Bà nếm thử một miếng rồi cũng im bặt, tự giác bưng đĩa rau xào ra xa. Rõ ràng bà làm đúng quy trình mà, sao lại thế được nhỉ.

Nhờ Hướng Hiểu Ảnh nhắc nhở, chương trình đã kịp thời mua thìa đũa tập ăn cho các bé. Li Li cầm thìa nhỏ, xúc từng thìa cơm trong bát ăn ngon lành.

Trong khi các bé khác thỉnh thoảng vẫn cần bố mẹ đút cho thì Li Li đã tự mình giải quyết xong bữa trưa.

Ăn trưa xong, vì buổi chiều không có lịch quay cho phụ huynh nên Hướng Hiểu Ảnh phải quay lại phim trường bên kia để tiếp tục đóng phim.

Các phụ huynh khác cũng quay về phim trường đợi đến giờ tập hợp.

Chỉ còn lại lũ trẻ chạy khắp nhà tìm quà. Li Li lượn một vòng quanh phòng đồ chơi rồi ôm ba lô chạy biến đi.

Dì Đường bảo quà tặng không được để người khác biết trước, cậu phải giấu kỹ mới được.

Li Li chạy về phòng số 1, đóng chặt cửa lại.

Nhóc con ôm ba lô ngồi trên giường, tưởng thế là an toàn rồi. Nhưng dần dần, cái đầu nhỏ bắt đầu gật gù, cuối cùng cậu ngã “uỵch” xuống giường, cuộn tròn người ôm ba lô ngủ khì.

Đến giờ tập hợp, Hướng Hiểu Ảnh vừa quay xong phim vội vàng chạy về, trên người vẫn còn mặc nguyên trang phục diễn. Cô nhẹ nhàng lay Li Li dậy: “Li Li, dậy đi tặng quà nào con.”

“Tặng quà xong là được về nhà rồi.”

Buổi quay hôm nay kết thúc tại đây.

Li Li mơ màng mở mắt, nghe thấy câu cuối cùng của mẹ thì tỉnh táo hơn hẳn: “Mẹ không lừa Li Li chứ ạ?”

Hướng Hiểu Ảnh gật đầu.

Li Li dụi mắt, được bế xuống giường liền nhanh nhẹn xỏ giày, ôm ba lô: “Thế Li Li đi nhanh thôi ạ.”

Nhóc con vẫn còn ngái ngủ đi đứng xiêu vẹo, mở cửa bước ra ngoài với vẻ mơ màng.

Để tạo sự bí ẩn, chương trình cho bé ở phòng số 1 đi tặng quà trước, các bé khác đợi trong phòng mình.

Thực ra Li Li chuẩn bị hai món quà. Đi đến trước cửa phòng số 4 và số 5, cậu ngước đầu do dự một chút rồi quyết định gõ cửa phòng anh Cố Tiểu Trạch trước.

Người mở cửa là Cố phu nhân. Cố Tiểu Trạch ngồi trên chiếc giường nhỏ sau lưng mẹ, thấy cửa mở thì hơi ngạc nhiên.

Cố phu nhân cũng bất ngờ không kém, bà tưởng với cái tính nết của con trai mình thì chẳng ai thèm chơi cùng đâu.

Li Li lục lọi trong ba lô, nắm chặt món quà đã chọn trong tay, giơ cao lên: “Dì Cố ơi, đây là quà Li Li tặng anh ạ.”

Cố phu nhân cúi xuống nhìn, đó là một chiếc kính râm trẻ em, điều đặc biệt là nó có thể lật mắt kính lên.

Lật mắt kính đen lên thì chỉ còn lại gọng kính không che chắn tầm nhìn.

Cố phu nhân tò mò hỏi: “Sao Li Li lại tặng cái này thế con?”

Li Li ngước mặt lên, nghiêm túc giải thích: “Vì anh bảo anh ghét ống kính, không muốn bị quay phim ạ.”

“Cái kính này lúc nào anh mỏi mắt thì có thể lật lên để nhìn thấy nhiều màu sắc hơn ạ.”

Đeo kính râm vào thế giới tối thui à.

Cố phu nhân lặng người.

Li Li tưởng mình nói sai gì đó, tuy hơi ngập ngừng nhưng vẫn cố gắng “tiếp thị” món quà của mình: “Đợi đến khi anh không sợ ống kính nữa thì chiếc kính này hoàn thành nhiệm vụ rồi ạ.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Che ô nhỏ Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145