Chương 18
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 18: Vì sao trốn ta?

Khi còn ở Tây Thùy, Phó Sơ Tuyết hễ hở ra là muốn ôm; lúc mới về Diên Bắc, y cũng thường xuyên chạy đến Đông Xuyên hầu phủ; thế nhưng khi thẩm vấn Tiêu Hoành Đạt, y lại không hề lộ diện.

Sự xa cách cố ý này khiến Mộc Xuyên có chút không quen. Giống như đột nhiên đánh mất một con mèo nhỏ bướng bỉnh lúc nào cũng quấn quýt bên chân.

Mất một ngày, hắn có thể miễn cưỡng nhịn được; mất hai ngày, hắn bắt đầu nghi ngờ y bị kẻ nào bắt mất; đến ngày thứ ba, Mộc Xuyên không thể ngồi yên được nữa.

Ngày hai mươi tám tháng tám, Đông Xuyên hầu đích thân đến thăm Phó phủ.

Vở kịch mang tên "Đông Xuyên hầu và Diên Bắc thế tử yêu hận tình thù" đang vô cùng náo nhiệt. Phó Tông nghe được lời đồn đại trên phố, ban đầu thì kinh hãi, sau đó tìm Tiêu Bảo xác nhận, cuối cùng mới đi đối chất với nhi tử. Thấy Phó Sơ Tuyết đối với đoạn tình cảm đồng giới này không có ý gì khác, Phó Tông mới thở phào nhẹ nhõm.

Phó Tông hiểu rõ tính nết nhi tử, hễ thích con chó nhỏ nào là bám lấy không buông, còn với người không thích thì tuyệt nhiên không nói nửa lời. Việc y luôn quấn lấy Mộc Xuyên chứng tỏ y có hảo cảm với hắn.

Nhi tử mấy năm nay vốn chẳng có bằng hữu, khó khăn lắm mới thân cận được với Mộc Xuyên, chỉ là không rõ tâm tư của vị hầu gia kia ra sao.

"Đông Xuyên hầu, mời ngồi, mời ngồi."

Phó Tông thử dò xét: "Lần này tra án, đa tạ có ngài giúp đỡ, bằng không khuyển tử ở Tây Thùy chắc chắn sẽ bị người ta chèn ép."

Mộc Xuyên trầm giọng đáp: "Mạt tướng tra án, Thế tử đã trợ giúp không ít, nay đặc biệt đến đây để nói lời cảm tạ."

Hóa ra là đến để cảm ơn, Mộc Xuyên này cũng thật là lễ độ. Phó Tông cười nói: "Khuyển tử tính tình có chút thất thường, mong ngài đừng chấp nhặt với nó."

Mộc Xuyên lắc đầu: "Thế tử rất tốt."

Tiêu Bảo đứng bên cạnh xen vào: "Chủ tử hiện tại không tốt chút nào, suốt ngày cứ lẩm bẩm 'Vì sao vẫn chưa tới', cũng chẳng biết là nhắc đến ai."

Mộc Xuyên hỏi: "Thế tử hiện giờ đang ở đâu?"

Phó Tông lườm Tiêu Bảo một cái rồi ra hiệu, Tiêu Bảo lập tức chạy biến về phía hậu viện. Phó Tông vuốt râu, cười đầy thâm ý:

"Kỳ An chắc cũng vừa tỉnh giấc nồng, ngài cứ vào hậu viện tìm nó đi."

Đi qua dãy hành lang chín khúc, chuông đồng treo dưới mái hiên khẽ ngân vang mỗi khi có người bước qua. Phó Sơ Tuyết đang lười biếng nằm trên sập, bỗng nghe thấy tiếng chuông cùng tiếng người ồn ào:

"Chủ tử, Đông Xuyên hầu tới rồi!"

"Ồ."

"Người đang ở sảnh ngoài, chủ tử không định ra gặp sao?"

"Cũng không phải kỳ trân dị bảo gì, có gì mà phải gặp."

Tiêu Bảo lại giở giọng diễn kịch: "Đông Xuyên hầu nói 'Một ngày không gặp như cách ba thu', nỗi nhớ ngài dạt dào như nước sông cuồn cuộn không dứt..."

"Ngươi bớt bịa đặt đi! Mộc Xuyên đâu phải kẻ thuyết thư đầu đường, sao có thể nói ra những lời sến súa như thế!"

Tiêu Bảo kêu oan: "Không phải tiểu nhân bịa chuyện, lão hầu gia cũng nghe thấy mà."

"Trách không được phụ thân ngày hôm trước cứ hỏi ta 'Đông Xuyên hầu thế nào'!"

Phó Sơ Tuyết đá cho cậu ta một cái, "Suốt ngày không lo làm việc chính, chỉ giỏi khua môi múa mép, cút ngay!"

Vở kịch về hai người bọn họ bị kẻ thuyết thư thêm mắm dặm muối, quán trà Thiên Kiều lúc nào cũng chật kín người nghe. Đám đông liên tục thúc giục ra chương mới, khiến kẻ thuyết thư cứ bám lấy Tiêu Bảo để tìm tư liệu.

Vở kịch đang dừng ở đoạn "Xe ngựa đại chiến năm ngày năm đêm", đúng lúc gay cấn thì đứt đoạn, thật khó mà ăn nói với bà con hương thân.

"Đông Xuyên hầu đã đến tận đây, chủ tử không gặp thì thật không phải đạo!"

Tiêu Bảo ôm mông, khổ sở khuyên lơn: "Hay là chủ tử thấy ngài ấy thẩm án nên đâm ra sợ hãi?"

Mộc Xuyên có lòng căm thù mãnh liệt với giặc Oa, hễ chạm đến những gì liên quan là hắn lại trở thành một con người hoàn toàn khác. Một Mộc Xuyên ôn nhu với mái tóc dài xõa dưới nắng mai bên cửa sổ, một Mộc Xuyên nửa đêm ôm lấy y dung túng đủ điều, hay một Mộc Xuyên hung thần ác sát trên công đường, một nhát đao chém đứt xác kẻ tế tư...

Phó Sơ Tuyết không phân biệt được đâu mới là con người thật của hắn, quả thật có chút e dè.

Tiêu Bảo thấy thần sắc y có chút ngẩn ngơ, liền đầy lòng căm phẫn nói: "Giặc Oa đáng chết, kẻ thông đồng giặc Oa hại dân lại càng đáng chết hơn. Chủ tử cứ coi kẻ gian tế kia là tên Quốc sư chế cổ, coi giặc Oa là lão hoàng đế hạ cổ ngài... Như vậy tâm tình có thoải mái hơn không?"

Đường Mộc Quân bị gian tế hại chết, cả nhà Tiêu Bảo chết dưới tay giặc Oa, Phó Sơ Tuyết bị tiên hoàng hạ cổ... Chỉ khi người trong cuộc mới hiểu thấu nỗi đau này.

Phó Sơ Tuyết vừa thấu hiểu cho Mộc Xuyên, lại vừa thấy mình không còn lý do để sợ hãi, liền thẹn quá thành giận: "Ta coi cả ngươi và Mộc Xuyên là chó thì tâm tình mới thoải mái được!"

Tiếng chuông đồng lại vang lên, Mộc Xuyên đã đi đến hành lang. Phó Sơ Tuyết ngẩng đầu, hai ánh mắt giao nhau. Tiêu Bảo giấu nụ cười đắc ý, lén lút trốn sau núi giả để nghe trộm, chẳng ngờ Phó Tông cũng đã đứng đó tự bao giờ. Đường đường là Diên Bắc hầu mà cũng đi nghe góc tường!

Mộc Xuyên lên tiếng: "Mạt tướng đến thăm bệnh."

Phó Sơ Tuyết bị bắt quả tang tại trận, không thèm diễn nữa: "Trước đây nói 'Tra tới cùng' là ta, giờ lâm trận lùi bước cũng là ta. Ta vốn thay đổi xoành xoạch, tưởng ngài đã quen rồi chứ."

"Ta cứ ngỡ ngài bị bệnh, không ngờ mắng người vẫn còn trung khí mười phần như vậy, hay là hồi quang phản chiếu?"

"Ta lại cứ ngỡ ngài điếc rồi chứ!"

Phó Tông đứng sau núi giả thở dài, không ngờ hai đứa gặp nhau là cãi vã. Tiêu Bảo dùng khẩu hình trấn an: "Chốc nữa là ổn thôi."

Quả nhiên, Mộc Xuyên không cãi lại nữa, hắn nhìn cánh tay y, quan tâm hỏi: "Ngài ổn chứ?"

Hành quân chinh chiến lâu năm, Mộc Xuyên luôn có tính kiểm soát cực cao đối với thuộc hạ, dần dần trở thành sự cố chấp. Hắn muốn báo thù, vì đạt mục đích, dù có hảo cảm với Phó Sơ Tuyết cũng sẽ kéo y xuống nước. Hắn muốn y thuận tùng, nhưng ép buộc chỉ phản tác dụng, phải nói những lời mềm mỏng y mới buông lỏng phòng bị.

Phó Sơ Tuyết khẽ gật đầu. Thấy quan hệ hai người chuyển biến tốt, Phó Tông cũng thở phào.

Lúc này, cổ trùng đang bò dọc cánh tay Phó Sơ Tuyết, hiện lên một đường chỉ đỏ dưới lớp mạch máu xanh. Mộc Xuyên hỏi: "Cánh tay ngài...?"

Nỗi đau thấu xương không kém gì lăng trì, nhưng Phó Sơ Tuyết vẫn tỏ ra vân đạm phong khinh: "Sắp đến kỳ phát độc, cổ trùng hoạt động mạnh hơn, mấy ngày nay quả thật có chút khó chịu."

Nếu thân thể khỏe mạnh, y đã nhảy xuống sập đón khách, chứ không phải nằm nghiêng sắc mặt tái nhợt như thế này.

Mộc Xuyên thấy mỹ nhân mặt mày như họa, đôi má ửng hồng vì bệnh, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi, lòng không khỏi dâng lên niềm xót xa. "Lần phát độc này, đã có cổ trùng bò ra chưa?"

Phó Sơ Tuyết gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta thật lòng coi ngài là đại ca, nhưng... vẫn chưa tới mức có thể cùng ngài nhảy vào dầu sôi lửa bỏng đâu."

Mộc Xuyên tiến lại gần, thân hình cao lớn che khuất ánh nắng. Phó Sơ Tuyết theo bản năng lùi lại.

"Ngài đang sợ."

Phó Sơ Tuyết ngoảnh mặt đi chỗ khác: "Việc ngài muốn tra, có lẽ phức tạp hơn ngài tưởng đấy."

Mộc Xuyên nói thẳng: "Kẻ đứng sau Phi Hồng Thần Lục, ngài đã tra ra từ trước khi thăng đường rồi, đúng không?"

"Không..."

"Vậy tại sao không đến gặp ta?"

"Ta..."

"Vì sao trốn ta?"

Phó Sơ Tuyết bị ép đến đỏ mặt, xù lông lên: "Đừng dùng bộ dạng thẩm phạm nhân đó với ta, ta không có nghĩa vụ giúp ngài tra án!"

Mộc Xuyên cúi người xuống, chống tay bên cạnh y, giam y vào lòng ngực nhưng không hề chạm vào cơ thể: "Không thẩm vấn, cũng không ép ngài tra án, chỉ là hỏi ngài... Vì sao trốn ta?"

Không hề có tiếp xúc da thịt, nhưng áp lực từ hơi thở của hắn khiến Phó Sơ Tuyết rối loạn, y hoảng loạn chớp mắt.

Mộc Xuyên khẽ xoa đầu y: "Nếu không muốn nói, ta không hỏi nữa."

Con mèo hoang đang giương nanh múa vuốt bỗng được vuốt lông, liền thu móng lại, khịt khịt mũi.

"Tháng mười hoàng đế đại hôn, triệu ta về Thượng Kinh."

"Ngài phải đi sao?"

Mộc Xuyên gật đầu, thấy thần sắc y đã chùng xuống, liền cố ý nói: "Ta không định kéo ngài vào chuyện này. Lần này đến, một là thăm bệnh, hai là để từ biệt, ngài đã giúp ta rất nhiều..."

Phó Sơ Tuyết ngắt lời: "Ngài có biết kẻ đứng sau vụ thông đồng giặc Oa là ai không?"

"Phan Nghi, Ô Bàn."

"Còn có Tào Minh Thành nữa!"

Phó Sơ Tuyết nói, "Diên Bắc không được phê lương là do lão ta gây khó dễ! Hoàng đế sắp cưới nữ nhi của lão, ngài về Kinh thành lúc này chẳng phải là tự chui đầu vào miệng cọp sao?!"

Mộc Xuyên bừng tỉnh: "Hóa ra gian tế nằm ngay trong Nội các."

Phó Sơ Tuyết giật mình: "Ngài... Ngài cố ý mắng ta để dụ ta nói ra đúng không?"

Hai người tựa sát bên sập, vạt áo đan xen, có thể nghe rõ hơi thở của nhau. Phó Tông từ xa thấy hai đứa quấn lấy nhau như bánh quai chèo, sợ nhi tử bị bắt nạt, liền lao ra khỏi núi giả hét lớn: "Hai đứa làm gì thế?!"

Cả hai quay lại, quần áo vẫn chỉnh tề, chẳng hề có chút tiếp xúc quá giới hạn nào. Phó Tông nuốt nước bọt, đổi giọng: "Hai đứa... ăn cơm chưa?"

Thế là, một nhà ba người vui vẻ ăn cơm. Bữa cơm này thịnh soạn hơn hẳn lần trước. Lão phụ thân thầm nghĩ, lời đồn đúng là nói quá, Mộc Xuyên rõ ràng là chính nhân quân tử. Hơn nữa nếu nhi tử thực sự chịu thiệt, chắc chắn đã lật tung nóc nhà lên rồi chứ không im hơi lặng tiếng thế này.

Phó Tông hài lòng gắp cho Mộc Xuyên một miếng sườn: "Khuyển tử thân thể không tốt, sau này mong ngài chiếu cố nhiều hơn."

Mộc Xuyên đáp: "Không sao."

Phó Tông ra hiệu cho nhi tử kính rượu. Phó Sơ Tuyết vẫn còn ấm ức vì bị lừa lời, chậm chạp bưng chén rượu lên. Mộc Xuyên cùng y chạm chén, uống cạn một hơi. Phó Sơ Tuyết cũng nhấp một ngụm nhỏ.

Phó Tông nói tiếp: "Đông Xuyên hầu sắp đi Thượng Kinh, Kỳ An chắc sẽ buồn chán không có người trò chuyện, hay là để nó sang phủ ngài ở vài ngày đi."

Phó Sơ Tuyết trợn tròn mắt, không ngờ phụ thân lại đẩy mình đi như thế. Y định từ chối, nhưng thâm tâm lại nảy sinh ý nghĩ ngược lại. Cơ thể Mộc Xuyên có sức hút mãnh liệt với y, nhất là khi kỳ phát độc sắp đến...

Mộc Xuyên đến đây vốn là để dụ dỗ y, lời đề nghị của Phó Tông đúng là gãi đúng chỗ ngứa. Nhưng hắn cố kìm nén sự đắc ý, không đáp lời ngay để tránh bị nghi ngờ.

Phó Tông thấy hắn im lặng, liền lấy lùi làm tiến: "Nếu ngài thấy phiền thì cứ coi như ta chưa nói."

Mộc Xuyên lập tức đáp: "Không phiền."

Thế là hai người đã đạt thành thỏa thuận, chỉ còn Phó Sơ Tuyết đứng giữa đầy bối rối, nhìn phụ thân với ánh mắt ai oán.

Phó Tông quyết định luôn: "Trời cũng đã tối rồi, Kỳ An ăn xong thì theo Đông Xuyên hầu về phủ luôn đi."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (69)
Chương 1: Chương 1: Mượn lương Chương 2: Chương 2: Mười vạn trung hồn Chương 3: Chương 3: Liếc mắt một cái lầm lỡ cả đời Chương 4: Chương 4: Mạt tướng đi mượn lương Chương 5: Chương 5: Sinh tử cận kề Chương 6: Chương 6: Chuyện cũ trước hiên Chương 7: Chương 7: Tướng quân vì sao chưa cưới thê? Chương 8: Chương 8: Ép buộc Chương 9: Chương 9: Phệ tâm cổ Chương 10: Chương 10: Đạo bất đồng bất tương vi mưu Chương 11: Chương 11: Giữ vững bản tâm Chương 12: Chương 12: Nếu Phó Sơ Tuyết ở đây thì tốt rồi... Chương 13: Chương 13: Nhất định phải tra đến cùng Chương 14: Chương 14: Tam thẩm tri châu Chương 15: Chương 15: Đông Xuyên Tân Phủ Chương 16: Chương 16: Hồng uyên bội Chương 17: Chương 17: Danh chấn triều dã Chương 18: Chương 18: Vì sao trốn ta? Chương 19: Chương 19: Tương trợ lẫn nhau Chương 20: Chương 20: Tiền mua vui Chương 21: Chương 21: Biên quan thất thủ Chương 22: Chương 22: Tiểu dã miêu Chương 23: Chương 23: Tướng quân có phải muốn ta? Chương 24: Chương 24: Không được làm nũng Chương 25: Chương 25: Tùy quân Chương 26: Chương 26: Một đường bắc thượng Chương 27: Chương 27: Da như ngưng chi, ngọc cốt băng cơ Chương 28: Chương 28: Hôn Chương 29: Chương 29: Hồng uyên tinh động Chương 30: Chương 30: Thiết huyết nhu tình Chương 32: Chương 32: Ta không cần ngài phụ trách Chương 33: Chương 33: Xuân phong nhất độ Chương 34: Chương 34: Cùng ta ở lại Diên Bắc trường cửu có được chăng? Chương 35: Chương 35: Hoàng hậu sảy thai Chương 36: Chương 36: Không từ mà biệt Chương 37: Chương 37: Ta cũng muốn một đời một kiếp một đôi người Chương 38: Chương 38: Trưởng thành là một loại mài giũa Chương 39: Chương 39: Ngươi là người của hoàng đế? Chương 40: Chương 40: Phó Sơ Tuyết có lẽ sẽ gặp được người tốt hơn Chương 41: Chương 41: Độc đến tạng phủ Chương 42: Chương 42: Trời sinh tính lương bạc Chương 43: Chương 43: Đón thê tử của ta về nhà. Chương 44: Chương 44: Ta muốn bọn họ nợ máu trả bằng máu. Chương 45: Chương 45: Trách không được Mộc Xuyên thích ngươi Chương 46: Chương 46: Gặp lại Chương 47: Chương 47: Giằng co tại Bái Nguyệt lâu Chương 48: Chương 48: Đừng tự mình đa tình Chương 49: Chương 49: Phá cục Chương 50: Chương 50: Thí huynh Chương 51: Chương 51: Ngôi sao sa Chương 52: Chương 52: Tuyết đã tan rồi, cớ sao quân vẫn chưa về? Chương 53: Chương 53: Xuất sĩ Chương 54: Chương 54: Cuộc đời này sẽ không buông tay lần nữa Chương 55: Chương 55: Ngài muốn hôn ta, vì sao chậm chạp không động thủ Chương 56: Chương 56: Ảo mộng trước lúc lâm chung Chương 57: Chương 57: Ba thước lụa trắng Chương 58: Chương 58: Tào Thị sụp đổ Chương 59: Chương 59: Tội trạng ngập trời Chương 60: Chương 60: Hung phạm phía sau màn Chương 61: Chương 61: Mật chiếu truyền ngôi Chương 62: Chương 62: Hắn tạm thời chưa cần phải chết Chương 63: Chương 63: Mau cứu người của trẫm Chương 64: Chương 64: Ta còn tưởng lại phóng túng một lần Chương 65: Chương 65: Thiên quân vạn mã không bằng quay đầu mỉm cười. Chương 66: Chương 66: Phu quân ta tuy ngốc, nhưng trung như trâu ngựa. Chương 67: Chương 67: Bệ hạ vì sao tạo phản? Chương 68: Chương 68: Chung cuộc mới biết là Tốt hay Soái Chương 69: Chương 69: Trẫm thực xin lỗi ngươi. Chương 70: Chương 70: Bắc tuyết dung đông [Hết]