Chương 18
0 And 1

Chương 18

Một nhân vật công lược với mái tóc đỏ rực chợt hiện lên trong đầu tôi.

Alex Baumkuchen?

Không thể nào.

Tại sao cậu lại ở đây?

“Ngươi mang họ gì?”

Alex tóc đỏ khẽ cười khẩy.

“Họ á? Ta không có.”

“Cha mẹ ngươi đâu?”

“Nếu ta có cha mẹ, thì ngươi nghĩ ta còn đi móc túi làm gì?”

“Tên nhãi này!”

Đội trưởng cấm vệ quát lớn.

Nhưng trước khi tôi kịp lên tiếng ngăn lại, Dot đã nghiêm mặt quát lên.

“Vô lễ! Điện hạ đang nói chuyện, ai cho phép ngươi chen vào?”

“Đúng thế, ta vẫn đang nói đây. Đừng làm thằng bé sợ.”

Tôi cười nhẹ, dù nhìn thế nào, Alex cũng không có vẻ gì là sợ hãi trước lời đe dọa của đội trưởng cấm vệ.

“Thần… thần thất lễ.”

Đội trưởng cúi đầu xin lỗi, buông tay khỏi gáy Alex. Ngay lập tức, Alex lùi lại một bước như một con thú nhỏ, giũ nhẹ tóc như thể bị ai vừa chạm vào người.

Tôi quan sát gương mặt cậu ta. Alex không chỉ có thái độ táo bạo mà còn có một sự sắc sảo hiếm thấy.

Đôi mắt xanh lục lấp lánh, chuyển động như mắt mèo, tinh tường và cảnh giác.

Quả nhiên, là gương mặt tôi đã thấy trong trò chơi.

Phiền phức rồi đây.

“Ngươi có thích kiếm thuật không?”

“Gì cơ?”

Alex nhìn tôi đầy cảnh giác, như thể nghĩ tôi bị điên.

“Ta đoán ngươi thích. Trông ngươi giống kiểu người sẽ thích nó.”

“Chúng tôi làm gì có kiếm để mà thích?”

“Hmm. Cũng đúng. Nhưng ‘chúng tôi’ là ai?”

Alex khựng lại.

“Những đứa trẻ trong… trại trẻ mồ côi.”

“Cái gì?”

Ở đây có trại trẻ mồ côi sao?

Nhưng nếu có, tại sao cậu ta lại trông nhếch nhác thế này?

Có lẽ Alex hiểu sai phản ứng của tôi, nên mặt cậu ta tái nhợt đi. Cậu ta hoảng hốt hét lên.

“Những đứa trẻ khác không liên quan! Chỉ có một mình ta! Những đứa trẻ khác đều ngoan cả!”

“Được rồi, được rồi. Ta không trách ngươi, cũng không trách những đứa trẻ đó.”

Tôi nhẹ giọng trấn an cậu ta.

Có vẻ cậu ta rất cứng đầu, nhưng chỉ cần nhắc đến trại trẻ mồ côi là lập tức mất bình tĩnh. Có lẽ đó là nơi quan trọng đối với cậu ta.

“Dot, trại trẻ mồ côi ở kinh thành nghèo lắm sao?”

“Thần không rõ lắm… Nhưng những việc như thế này thuộc trách nhiệm của Hoàng hậu.”

Dot liếc tôi, như thể đang dò xét phản ứng của tôi.

Hoàng hậu sẽ quan tâm đến chuyện từ thiện sao?

Tôi biết không nên đánh giá ai chỉ qua vẻ bề ngoài, nhưng tôi chắc chắn câu trả lời là không.

Nói cách khác, việc Alex phải đi móc túi cũng là do tôi ư?

Chính xác hơn, là do "mẫu hậu" của Geoffrey?

Càng nghĩ, tôi càng thấy Geoffrey chẳng khác nào một cái bẫy trong trò chơi. Thậm chí, có khi cậu ta còn là một nhân vật phản diện ẩn nữa ấy chứ. Nếu không thì làm sao mọi thứ lại rối tung thế này?

Tôi đưa tay ôm mặt, thở dài.

“Điện hạ, ngài ổn chứ?” Dot lo lắng hỏi.

“Ổn. Alex, ngươi đói không?”

“Gì cơ?”

“Muốn ở lại ăn tối không? Ta nghĩ vậy là tốt nhất.”

Không chờ cậu ta trả lời, tôi quay sang Dot.

“Giúp cậu ta tắm rửa sạch sẽ, tìm một bộ đồ mới. Bữa tối chuẩn bị món gì chắc bụng, có thịt vào.”

“Vâng, điện hạ.”

Dot có vẻ muốn nói gì đó, nhưng như mọi khi, cậu ta không dám cãi lại lệnh của tôi.

Sau khi họ rời đi, trong phòng tiếp khách chỉ còn tôi và đội trưởng cấm vệ.

“Xin lỗi vì chuyện lúc nãy. Ta đã khiến ngài gặp nguy hiểm.”

Đội trưởng cấm vệ hơi co người, nhưng khi nghe tôi nói, ông ta sửng sốt đến mức suýt đánh rơi thanh kiếm bên hông.

“Điện hạ nói gì vậy? Làm sao có thể…”

“Lẽ ra ta phải xin lỗi ngay sau khi xảy ra chuyện, nhưng lúc đó ta hơi bối rối. Mong ngài bỏ qua cho ta. Và cảm ơn vì đã tìm được chiếc nhẫn của Dot. Cậu ấy đã cảm ơn ngài chưa?”

Đội trưởng không đáp. Tôi đoán bầu không khí giữa hai người họ chẳng dễ chịu gì.

“Dot có vẻ không được tốt lắm hôm nay. Ta sẽ bảo cậu ấy cảm ơn ngài sau. Đây là lời cảm tạ cá nhân của ta.”

Tôi đặt một túi tiền vàng lên bàn.

“Thần chỉ làm nhiệm vụ của mình, không thể nhận phần thưởng.”

Ông ta từ chối một cách lễ phép.

“Ngài định làm ta xấu hổ sao? Nhận lấy đi. Giờ ngài có thể lui được rồi.”

Tôi ngả người trên ghế sofa, nhìn đi chỗ khác, như thể không quan tâm đến túi tiền nữa.

 

“Cảm ơn điện hạ.”

Đội trưởng cấm vệ cúi chào rồi rời đi.

Tôi thả mình xuống ghế sofa. Cứ như đang đóng vai nhân vật trong phim chính trị hay phim cổ trang ấy, thật sự khiến tôi cảm thấy mình như một hoàng tử thực thụ.

Miễn là chưa bị ai phát hiện mình không phải Geoffrey, chắc tôi vẫn đang làm tốt.

Vừa tự khen mình xong, tôi bỗng ngửi thấy một mùi rất khó chịu.

Tôi giơ cánh tay lên và ngửi thử.

Mùi mồ hôi thật kinh khủng.

Dot, cậu phải nhắc tôi đi tắm trước chứ!

Tôi cảm thấy Alex và đội trưởng cấm vệ đúng là giỏi thật. Họ có thể ở chung phòng với tôi mà không nhíu mày lấy một lần.

Tôi cứ tưởng mình đã thích nghi khá tốt với môi trường này, nhưng xem ra vẫn còn xa lắm.

Tôi gọi một thị đồng khác đến chuẩn bị bồn tắm.

***

 

Khi Alex quay lại với một bộ quần áo sạch, cậu ta trông chẳng khác nào một công tử quý tộc. Ngay cả Dot cũng phải trầm trồ trước vẻ ngoài của cậu ta.

“Đôi mắt cậu ta cứ như bảo thạch vậy.”

Nhưng chỉ có vẻ ngoài là ra dáng công tử thôi.

Từ cách cầm nĩa, Alex đã vụng về rồi.

Khi cậu ta cắt miếng bít tết, tiếng nĩa cạ vào đĩa chói đến mức tôi có thể thấy các thị đồng xung quanh khẽ nhăn mặt.

Dù họ giữ gương mặt vô cảm khi phục vụ, nhưng rõ ràng bầu không khí đã trở nên kỳ quặc. Alex, người vừa nãy còn rất gan dạ khi đối diện với tử thần, lại bất giác co rúm lại trước bầu không khí kỳ lạ này.

“Không cần hầu hạ nữa. Lui ra đi.”

Tôi đuổi tất cả thị đồng ra ngoài, trừ Dot.

Mặt Alex đỏ lên.

Tôi hiểu cảm giác của cậu ta. Khi tôi mới đến đây, tôi cũng từng lóng ngóng như vậy.

Nhưng tôi chưa từng cảm thấy xấu hổ. Tôi bận rộn với việc thích nghi nên không còn chỗ để quan tâm đến cảm xúc.

“Dot, cắt nhỏ miếng bít tết giúp Alex đi.”

Dot đem đĩa của Alex đi, dùng dao cắt miếng thịt thành từng phần nhỏ vừa ăn, giống như cách người lớn thường làm cho trẻ con.

Mặt Alex đỏ đến mức như muốn nổ tung.

“Không cần để tâm đâu. Cứ thoải mái mà ăn.”

Tôi còn rất nhiều điều muốn hỏi cậu ta. Về trại trẻ mồ côi, về hoàn cảnh của cậu ta.

Thường thì khi được ăn ngon, người ta sẽ thư giãn hơn mà.

Dù sao thì tôi cũng không thể tin rằng Edward, người sống trong hoàng cung, lại còn thiếu thốn hơn Alex. Phương pháp này hiệu quả với Edward, chẳng lẽ lại vô dụng với Alex?

“Không ngon à? Có muốn đổi món khác không?”

“Ngon mà.”

Alex đáp với giọng buồn bã.

“Vậy sao mặt cậu lại như thế?”

Alex cúi gằm xuống, tránh ánh mắt của tôi. Tôi liếc nhìn Dot như muốn hỏi: Cậu ta sao vậy? Cậu biết gì không? Nhưng Dot chỉ lắc đầu.

Chiếc nhẫn trên tay Dot lấp lánh.

“À, cậu đang đeo nó à?”

“Vâng. Cảm ơn điện hạ.”

Dot cười rạng rỡ.

“Tốt rồi. Đừng bao giờ tháo nó ra nữa nhé.”

“Vâng. Đây là thứ điện hạ đã lấy lại giúp thần. Thần sẽ giữ nó như báu vật.”

…Không cần đến mức coi nó quan trọng hơn cả mạng sống đâu.

Alex cúi thấp đầu hơn nữa. Trông cậu ta giống như bị đầy hơi vậy.

“Alex, cậu khó chịu ở đâu à?”

“…Không ạ…”

Giọng cậu ta run run.

Tôi thấy khó hiểu.

“Sao cậu lại khóc?”

“Khi nào thì tôi bị xử tử?”

Alex ngước lên nhìn tôi. Đôi mắt to tròn của cậu ta trào đầy nước mắt.

Khoan đã… Đừng nói với tôi là mặt cậu ta đỏ không phải vì ngại, mà vì đang cố nín khóc đấy nhé?

“Sao cậu lại chết?”

“Viện trưởng… viện trưởng bảo… trước khi bị xử tử sẽ được ăn một bữa ngon…”

Alex vừa nấc nghẹn vừa nói, cố lau mặt bằng tay áo.

Thật sự có người nói chuyện như vậy với trẻ con sao?

“Nên cậu tưởng mình sắp bị xử tử à? Cậu tin lời viện trưởng nhưng lại không tin lời một hoàng tử sao?”

Alex chỉ khóc mà không trả lời.

Thật à?

“Cậu không chết đâu. Sao lại có chuyện này chứ? Ở trại trẻ mồ côi còn dạy cả hình phạt tử hình à?”

“Viện trưởng bảo, nếu thích ăn ngon thì cứ để lính gác bắt đi…”

Tôi sững người, đặt nĩa xuống bàn.

“Viện trưởng bảo cậu đi móc túi sao?”

Tôi thậm chí còn chẳng cần nghe câu trả lời.

Alex tái mét, vội hét lên.

“Không! Trại trẻ mồ côi không liên quan! Chỉ có tôi thôi!”

“Ừ, ta hiểu rồi. Vậy chỉ mình cậu là đứa trẻ hư, còn viện trưởng là người tốt chứ gì?”

Alex khựng lại một chút rồi đáp.

“…Đúng vậy.”

“Người tốt như vậy thì ta phải trao thưởng mới được. Trại trẻ mồ côi của các cậu ở đâu?”

“…Gì cơ?”

“Ta cần biết địa điểm để đến trao phần thưởng.”

“Không cần đâu ạ…”

“Không cần thưởng sao? Nếu nhận, tất cả trẻ em trong trại có thể được ăn những món như thế này đấy.”

Đôi mắt Alex dao động dữ dội. Cậu ta do dự một lúc lâu, rồi nhắm nghiền mắt lại, lắc đầu.

“…Không sao đâu ạ.”

Không sao cái gì mà không sao.

Cậu ta không biết rằng càng chối, càng đáng nghi à?

“Cậu đúng là kẻ ích kỷ nhỉ? Muốn ăn ngon một mình à?”

Mặt Alex trắng bệch như thể cậu ta sắp thực sự bị xử tử đến nơi.

“Kẻ xấu thì phải bị trừng phạt chứ nhỉ? Cậu sẽ bị giam mười ngày. Trong mười ngày đó, cậu không được về trại trẻ mồ côi.”

Tôi quay sang Dot.

“Sắp xếp một căn phòng cho Alex.”

“Vâng, điện hạ.”

Dot định đưa Alex rời đi, nhưng đĩa thức ăn của cậu ta vẫn còn phân nửa.

“Nhớ bảo cậu ta ăn xong đã.”

“Vâng, điện hạ.”

Dot nhét nĩa vào tay Alex.

Có vẻ tôi không thể moi thêm thông tin gì từ Alex lúc này. Nhưng tôi cũng không định để cậu ta quay về trại trẻ mồ côi ngay.

Dưới sự cổ vũ của Dot, Alex chậm rãi ăn hết phần của mình, rồi theo Dot rời khỏi phòng.

Cậu ta quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt đầy bất an và sợ hãi.

Tôi bất giác nhớ lại những vết bầm tím trên người cậu ta.

Cậu ta thật sự không phải Alex Baumkuchen sao?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (294)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271 Chương 272: Chương 272 Chương 273: Chương 273 Chương 274: Chương 274 Chương 275: Chương 275 Chương 276: Chương 276 Chương 277: Chương 277 Chương 278: Chương 278 Chương 279: Chương 279 Chương 280: Chương 280 Chương 281: Chương 281 Chương 282: Chương 282 Chương 283: Chương 283 Chương 284: Chương 284 Chương 285: Chương 285 Chương 286: Chương 286 Chương 287: Chương 287 Chương 288: Chương 288 Chương 289: Chương 289 Chương 290: Chương 290 Chương 291: Chương 291 Chương 292: Chương 292 Chương 293: Chương 293 Chương 294: Chương 294 Chương 295: Chương 295 Chương 296: Chương 296 Chương 297: Chương 297