Chương 177
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 177

Sáng sớm, ánh nắng xiên từ bệ cửa sổ chiếu vào phòng bệnh, không khí thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, cây trầu bà trên bệ cửa sổ đã xanh tươi hơn so với một tuần trước.

Trong phòng bệnh đơn, Lãnh Ninh cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, quay lưng về phía cửa sổ, cố gắng mặc bộ quân phục cảnh sát màu xanh đậm mới tinh vào người.

Sau khi chiếc nút thứ ba của áo sơ mi trượt khỏi đầu ngón tay cậu một cách cứng đầu hai lần, giọng trêu chọc của Địch Diệp truyền đến từ phía sau, “Chậc chậc chậc, pháp y Lãnh, tay nghề không ổn rồi!”

Địch Diệp dựa nghiêng vào khung cửa, khuỷu tay vắt chiếc áo khoác đồng phục cảnh sát màu xanh đen được là ủi thẳng thớm, anh đã thay bộ thường phục của mình, ngôi sao bốn cánh màu bạc trên ve áo lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, cả người anh thẳng tắp như một cây bạch dương nhỏ.

Tất nhiên, bản thân anh chắc chắn sẽ tự cho mình là một cây thông xanh đứng hiên ngang.

Anh kéo dài giọng, “Có cần giám hộ viên chuyên nghiệp cung cấp dịch vụ miễn phí không?”

Lãnh Ninh không thèm liếc anh lấy một cái, mặt căng thẳng cài chiếc nút thứ ba. Vì truyền dịch trong thời gian dài, tay Lãnh Ninh sưng lên như cái bánh bao, quả thực có chút bất tiện khi thao tác.

Địch Diệp dứt khoát sải bước dài đi tới, “Cục tỉnh nói rồi, buổi lễ có thể hoãn lại đến khi em hoàn toàn bình phục.”

Địch Diệp vừa nói, vừa cầm chiếc cà vạt màu sẫm của Lãnh Ninh trên đầu giường, linh hoạt quấn quanh ngón tay, với vẻ thong thả, “Cục trưởng Thang đích thân gọi điện hỏi ý kiến của anh, anh nói—”

Anh cố ý ngừng lại.

Lãnh Ninh cuối cùng cũng liếc anh một cái, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng.

Địch Diệp nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng, “Anh nói, pháp y Lãnh nhà chúng ta nóng lòng trở về, hận không thể mọc cánh bay về luôn ấy, làm sao có thể dập tắt sự nhiệt tình công việc của cậu ấy được? Em nói đúng không, vợ yêu?”

Khi Địch Diệp gọi “vợ yêu”, âm cuối kéo dài, nghe rất đáng ăn đòn.

“Đừng gọi bừa.” Lãnh Ninh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, nhưng vành tai mơ hồ ửng đỏ.

“Sao lại gọi bừa? Nhận nhẫn của anh rồi thì chính là vợ yêu của anh! Vợ yêu?”

Lãnh Ninh đành chịu thua với anh, mặc kệ anh gọi loạn, Địch Diệp liền coi như đối phương đã đồng ý cuộc hôn nhân này, khóe môi cong lên nụ cười đắc ý.

Sau khi ngón tay khéo léo cài từng chiếc nút áo lại, tay Địch Diệp không rút đi ngay, mà nhân khoảng cách cực gần này, đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi của Lãnh Ninh, ngón tay dọc theo đường vai phẳng phiu xuống dưới, vuốt qua ống tay áo, ý tứ đùa giỡn trong mắt lắng xuống, “Em thực sự đã sẵn sàng chưa?”

Anh hạ giọng, hơi thở gần kề lướt qua vành tai Lãnh Ninh, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy được, “Bên dưới ngồi không chỉ có cục trưởng Thang, còn có lãnh đạo cục tỉnh, phóng viên báo chí, một đám đông… Nếu em cảm thấy không thoải mái…”

“Địch Diệp,” Lãnh Ninh cắt lời anh, trực tiếp giơ tay trái lên, ngón tay nhẹ nhàng đặt trên mu bàn tay Địch Diệp, bình tĩnh đối diện với ánh mắt Địch Diệp, đồng tử đen nhánh không một chút lo lắng hay do dự, “Bộ đồ này đã treo quá lâu rồi, em muốn mặc nó sớm một chút.”

Ánh mắt Địch Diệp sáng rực lên ngay lập tức, anh lật tay bao bọc tay Lãnh Ninh trong lòng bàn tay mình, nắm chặt một cái, sau đó buông ra, dứt khoát quay người lấy chiếc áo khoác quân phục cảnh sát thẳng thớm xuống.

“Được!” Giọng anh trở lại vẻ kiêu ngạo thường thấy, mang theo chút khí thế coi thường thiên hạ, “Vậy thì để họ xem, thế nào gọi là đồng đội át chủ bài thực sự! Thắt cà vạt cho kỹ, tóc đừng để rối! Giữ thể diện cho anh một chút!”

Lãnh Ninh nhìn anh giũ áo khoác ra, nghiêm trang khoác lên người cậu chiếc áo choàng chiến đấu màu xanh đậm tượng trưng cho trách nhiệm và vinh quang, giống như một hiệp sĩ chuẩn bị ra trận.

Khi chiếc áo khoác khép lại, ve áo ổn định rơi xuống, một sức mạnh nào đó đã bị phong ấn từ lâu lặng lẽ hồi sinh từ cơ thể có phần gầy gò của Lãnh Ninh.

Địch Diệp cười toe toét cầm lấy chìa khóa xe, cẩn thận bảo vệ bên cạnh Lãnh Ninh, đẩy cửa phòng bệnh ra, “Hôm nay nhất định phải quay phim lại cho em, sau này về già lấy ra xem đi xem lại!”

Anh vừa lải nhải vừa khoác vai Lãnh Ninh đi ra ngoài, ánh nắng chiếu trên vai bọn họ, một người thẳng tắp như cây thông, một người sắc bén nội liễm.

Tiếng bước chân dần xa, thứ chờ đợi họ sẽ là ánh vàng rực rỡ vinh dự

**

Trong hội trường lớn của Cục Cảnh sát thành phố Long Xuyên, Thang Hiểu Đông đứng giữa bục chủ tịch phủ nhung đỏ, hai tay nâng một chiếc hộp gấm gỗ đỏ, bên trong là hai huy chương chiến công hạng nhất nặng trịch, ánh vàng rực rỡ.

Dưới khán đài là đầy những người trẻ tuổi mặc đồng phục cảnh sát màu xanh đậm, ánh đèn sáng trưng chiếu vào phù hiệu cảnh sát trên cầu vai càng thêm trang trọng.

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về hai bóng người đặc biệt thẳng tắp ở hàng ghế đầu — Địch Diệp ngồi thẳng tắp, vai rộng, Lãnh Ninh bên cạnh tuy sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng lưng vẫn thẳng như cây thông.

Giọng nói ấm áp của cục trưởng Thang qua micro, vang vọng rõ ràng trong hội trường yên tĩnh. “Theo sự phê chuẩn đặc biệt của cục tỉnh, khôi phục quân hàm cảnh sát cấp ba của đồng chí Lãnh Ninh!”

Tiếng vỗ tay lập tức vang lên như sóng trào, cục trưởng Thang dừng lại một chút, tiếp tục tuyên bố, “Đồng thời, trao tặng chiến công hạng nhất cá nhân cho hai đồng chí Địch Diệp và Lãnh Ninh!”

Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt hơn, Lãnh Ninh từ từ đứng dậy, bước lên bục chủ tịch, ngôi sao bốn cánh đại diện cho cảnh sát cấp ba trên ve áo lấp lánh dưới ánh đèn.

Bước chân cậu vững vàng và mạnh mẽ, chỉ có Địch Diệp, người quen thuộc với cậu, mới có thể nhận ra dấu vết cơ thể cậu chưa hoàn toàn hồi phục qua nhịp bước chậm hơn người thường một chút.

Cục trưởng Thang đích thân cầm lấy chiếc huy chương vàng mang vinh dự, trang trọng gắn lên ngực trái bộ quân phục cảnh sát màu xanh đậm của Lãnh Ninh, ông hơi nghiêng người, giọng nói đầy xúc cảm và kính trọng, “Chiếc huy chương này, lẽ ra phải được gắn lên ngực cậu từ năm năm trước rồi!”

Đến lượt Địch Diệp đứng lên bục, Trương Tiểu Mạn ngồi ở hàng thứ năm đẩy vai Chu Dương Dương, “Ghen tị không?”

Chu Dương Dương tưởng Trương Tiểu Mạn nói về Địch Diệp, liền bĩu môi, “Ghen tị cái gì, tôi cũng có mà?”

“Cậu là chiến công hạng hai, người ta là chiến công hạng nhất đấy!” Trương Tiểu Mạn cố ý châm chọc, “Dù sao tôi cũng ghen tị rồi… Nhất định phải chụp ảnh Lãnh Ninh treo lên tường danh dự của Kim Mạch!”

Chu Dương Dương liếc cô một cái, “Rốt cuộc cô là fan hâm mộ của ai?”

Trương Tiểu Mạn lườm anh ta một cái, “Dù sao cũng không phải của cậu!”

Chu Dương Dương tức đến mức bốc khói, đến nỗi lúc chụp ảnh chung mặt anh vẫn còn đen sì.

Chụp ảnh xong, mọi người vừa nói vừa cười đi ra ngoài, Đội phó Chu Khâm của Cục Cảnh sát thành phố Ninh Châu vừa nhìn đã thấy ngay Trương Tiểu Mạn với mái tóc ngắn cắt ngang tai gọn gàng.

Anh ta có chút kích động, ánh mắt dõi theo Trương Tiểu Mạn di chuyển.

Trương Tiểu Mạn không hề hay biết, tiếp tục trò chuyện với Lãnh Ninh, “À mà, hai người lát nữa có rảnh không? Chúng ta đã bao lâu rồi không ăn cơm cùng nhau rồi nhỉ?”

Nói đến ăn cơm, Địch Diệp chợt nhớ ra, lần trước Chu Dương Dương còn nói muốn mời Trương Tiểu Mạn ăn cơm, sau đó vì quá bận nên quên mất, “Gọi cả đội trưởng Chu đi cùng đi!”

Nghe thấy ba chữ “đội trưởng Chu”, sắc mặt Trương Tiểu Mạn có sự thay đổi tinh tế, “Hai người gọi đi, tôi không có số điện thoại của cậu ta.”

Đúng lúc này, Chu Khâm đã quan sát từ lâu trực tiếp đi về phía Trương Tiểu Mạn, “Đội trưởng Chu vừa nãy còn ở đây mà!”

Trương Tiểu Mạn nhìn Chu Khâm, “Cậu là?”

“Ồ, tôi là Chu Khâm của Cục Cảnh sát thành phố Ninh Châu, chúng ta đã gặp nhau lần trước ở đại hội trao giải, có thể cô không nhớ.”

Trương Tiểu Mạn suy nghĩ một chút, lần đại hội trao giải đó cô chỉ lo quan sát Chu Dương Dương, không để ý đến nhân vật này.

Cô nhìn ngôi sao hai vạch một sao trên ve áo Chu Khâm, “Đội trưởng Chu phải không? Sao cậu lại đến đây?”

“Là Đội phó Chu.” Chu Khâm cười sửa lại, “Tôi đến đây giải quyết một vụ án, vừa lúc chưa ăn cơm, hay là đi cùng nhau đi?”

Chu Khâm cố ý hỏi câu này rất tự nhiên, đương nhiên Địch Diệp không có ý kiến, dù sao anh và Chu Khâm là bạn cũ, Lãnh Ninh cũng không bận tâm, Trương Tiểu Mạn lại càng không bận tâm, cô vốn thích giao tiếp với mọi người.

Thế là bốn người cùng nhau bước ra khỏi hội trường lớn.

Khi họ đến bãi đậu xe, Chu Dương Dương đã đợi họ trên xe.

Lần đầu tiên đi ăn cơm với Trương Tiểu Mạn, Chu Dương Dương có chút căng thẳng một cách khó hiểu, anh chỉnh lại cổ áo sơ mi trước gương, đảm bảo mình sẽ không bị Địch Diệp và Lãnh Ninh lấn át.

Đúng lúc này, Chu Khâm đột nhiên mở cửa xe ghế phụ lái bước vào, “Anh họ, em nghĩ em có thể thực sự yêu rồi!”

Lời này Chu Dương Dương đã nghe chán rồi, chỉ riêng nữ thần, Chu Khâm đã có mấy người ở Ninh Châu, hôm nay thích cô này, ngày mai thích cô kia, anh đã nghe đến phát ngán.

“Mày lại thích cô gái nào nữa rồi?” Chu Dương Dương lơ đãng hỏi.

“Trương Tiểu Mạn chứ ai!” Chu Khâm nói một cách kích động, hai tay còn cố ý làm điệu bộ lượn sóng trước ngực, “Thân hình thật là gợi cảm!”

Chu Dương Dương: “…”

Im lặng một lúc, Chu Dương Dương nói, “Sao mày lại thích cô ấy?”

“Anh không thấy cô ấy đặc biệt quyến rũ hả?” Chu Khâm nói một cách cường điệu, “Đứng ở đó, thật là rạng rỡ, em có thể tưởng tượng được dáng vẻ cô ấy cầm dao giải phẫu ngầu như thế nào!”

Chu Dương Dương không nói gì, thấy xe của Trương Tiểu Mạn đã lái đi, anh liền lái theo.

Chu Khâm cứ mãi nói chuyện Trương Tiểu Mạn bên cạnh anh, nhưng Chu Dương Dương lại không nghe lọt một chữ nào, mắt anh nhìn chằm chằm vào biển số xe phía sau của Trương Tiểu Mạn, nhớ lại lời Trương Tiểu Mạn đã nói trước mặt cả gia đình anh lần trước anh bị bắn vào ngực — “Tôi ghét nhất là người không giữ lời hứa!”

Nghĩ đến đó, ngón tay nắm chặt vô lăng đột nhiên siết lại, anh có chút bực bội, hét lên với Chu Khâm đang thao thao bất tuyệt, “Mày có thể nói ít đi một chút không?”

Chu Khâm lúc này mới nhận ra Chu Dương Dương có vẻ không ổn, “Anh bị sao thế?”

Chu Khâm không hiểu chuyện gì, chợt nghĩ, “Anh không vui vì Địch Diệp nhận chiến công hạng nhất hả? Cũng đúng thôi! Hai người luôn không hợp nhau, anh ta phong quang như vậy chắc chắn anh rất khó chịu!”

Chu Khâm cảm thấy, lúc này mình nên bày tỏ lập trường của mình, “Yên tâm đi, anh là anh họ em, em chắc chắn đứng về phía anh! Em đi ăn với anh ta hoàn toàn vì Trương Tiểu Mạn, đợi em cua được cô ấy, sẽ cắt đứt quan hệ với Địch Diệp!”

Lời này vừa dứt, Chu Dương Dương liền phanh gấp đâm vào đuôi xe của Trương Tiểu Mạn!

Sau một tiếng “rầm”, Chu Dương Dương hoàn toàn ngây người ra đó.

“Chết tiệt! Anh họ anh dám đâm thật à! Xe cô ấy là xe sang đấy!” Chu Khâm thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Chu Dương Dương nhíu mày, nhìn thấy Trương Tiểu Mạn dứt khoát đóng sầm cửa xe, đi giày cao gót giận dữ đi về phía anh, đưa tay gõ vào cửa kính xe bên cạnh anh.

Anh giả vờ bình tĩnh hạ cửa kính xuống, còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy Trương Tiểu Mạn kéo dài âm cuối trêu chọc, “Đội trưởng Chu, lần đầu ra đường à?”

Chu Dương Dương biết mình sai, “Đi bảo hiểm.”

Anh nói xong định đóng cửa kính, Trương Tiểu Mạn trực tiếp đưa tay chặn lại tấm kính đang đi lên, “Không định xin lỗi một tiếng sao?”

“Xin lỗi, không chú ý.” Chu Dương Dương nói câu này, thậm chí còn không nhìn Trương Tiểu Mạn lấy một cái.

“Tôi còn tưởng, cậu sẽ không xin lỗi chứ?”

Trương Tiểu Mạn nói câu này, Chu Dương Dương hoàn toàn câm như hến.

Trương Tiểu Mạn thấy Chu Dương Dương có vẻ không vui, không định tiếp tục trêu chọc nữa, “Được rồi, vậy thì đi bảo hiểm đi, ăn cơm xong hai chúng ta cùng đến đội cảnh sát giao thông giải quyết chuyện này.”

Chu Dương Dương còn chưa lên tiếng, Chu Khâm đã vội vàng nói, “Yên tâm đi, em sẽ canh chừng anh ấy, tuyệt đối không để anh ấy chạy trốn đâu!”

Trương Tiểu Mạn lúc này mới nhìn đuôi xe của mình, ngoài việc biển số hơi móp vào một chút, không có vấn đề gì lớn, ngược lại đầu xe của Chu Dương Dương bị đâm móp khá rõ ràng.

Khóe miệng cô cong lên, quay trở lại xe của mình.

**

Chan: Hình như bug, 2 người này chưa đi ăn riêng với nhau, nhưng cũng từng ngồi chung vs bộ đôi Địch Lãnh rồi mà? Sao lại nói là lần đầu được? ỏ?
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (187)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tái Dệt Mạng Nhện Chương 01 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Quyển 2: Quá Khứ Trở Lại. Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132: Quyển 4: Ngục Giam Tâm Trí Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01 Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện: Mục tiêu 02 Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện: Tranh tài 01 Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02