Chương 176
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 176

Cảm giác hụt hẫng đột ngột khiến Địch Diệp có cảm giác sống sót sau tai nạn, anh ôm Lãnh Ninh trở lại lối đi bằng gỗ.

Ngay khoảnh khắc cơ thể đối phương được kéo lên, anh nhìn thấy mắt cá chân bị xích siết đến mức máu thịt lẫn lộn, chỗ rách da vẫn đang rỉ máu, những chỗ khác ngoài vết rách cũng toàn là vết bầm tím do giãy giụa để lại.

Tim Địch Diệp như bị kim đâm mạnh, đau đến mức không thở nổi, “Có đau không?”

Người trong lòng mím chặt đôi môi trắng bệch, cơ thể run rẩy nhẹ, nghe thấy Địch Diệp nói chuyện với mình, cậu khẽ lắc đầu, sau đó lại nhẹ nhàng cọ cọ vào ngực Địch Diệp.

Giọng Địch Diệp khàn khàn đến khó nghe, anh ôm chặt cậu vào lòng, lòng bàn tay áp lên khuôn mặt lạnh lẽo, ngón cái xoa nhẹ hàng mi dính máu của Lãnh Ninh, “Không sao rồi, chúng ta về nhà.”

Anh bế bổng Lãnh Ninh lên khỏi mặt đất, ngay khoảnh khắc bế lên, anh mới thực sự cảm nhận được Lãnh Ninh đã gầy đi bao nhiêu trong thời gian qua, trái tim lại không kìm được mà quặn đau dữ dội.

Anh cúi đầu nhìn Lãnh Ninh trong vòng tay, đối phương đã tựa vào ngực anh nhắm mắt lại, hơi thở yếu ớt.

“Đừng ngủ vội, cố gắng chịu đựng thêm chút nữa!”

Viên đạn vừa rồi đã tiêu hao hết sức lực của Lãnh Ninh, lúc này cậu nằm trong vòng tay Địch Diệp chỉ cảm thấy vô cùng yên tâm, cậu không còn gì hối tiếc nữa, cứ như vậy, dây thần kinh căng thẳng được thả lỏng, người cũng trở nên vô cùng buồn ngủ.

“Đừng ngủ, Lãnh Ninh…”

Địch Diệp gọi cậu từng tiếng một, kéo cậu trở lại từ thế giới khốn đốn…

“Không được ngủ! Lãnh Ninh! Anh không cho phép em ngủ!”

Cậu mơ hồ cảm thấy cơ thể mình rời khỏi vòng tay của Địch Diệp, bị đặt xuống mặt đất bằng phẳng, cảm giác này khiến cậu khó chịu, cậu lại mở mắt tìm kiếm bóng dáng Địch Diệp, nhưng cậu quá buồn ngủ, ngay cả khi mở mắt, trước mắt cũng chỉ là bóng người lờ mờ.

“Anh ở đây… Lãnh Ninh, anh ở đây…”

Bóng người trước mắt mờ ảo rồi lại rõ ràng, rõ ràng rồi lại mờ ảo, Lãnh Ninh biết Địch Diệp đang canh giữ bên cạnh mình, nắm chặt tay cậu. Cậu cố hết sức muốn nhìn đối phương thêm một lần nữa, thêm một lần nữa, nhưng cậu thực sự quá mệt mỏi…

**

Lãnh Ninh ngủ một giấc kéo dài hai ngày ba đêm.

Khi được đưa đến bệnh viện đã bị suy kiệt nghiêm trọng, phải dựa vào truyền dịch dinh dưỡng mới giữ lại được mạng sống.

Sau đó dọn dẹp hiện trường, Địch Diệp tìm thấy nơi giam giữ Lãnh Ninh trong tầng hầm, đó là một căn phòng tối hoàn toàn không có ánh sáng, con người ở nơi đó lâu sẽ khiến tinh thần và thể chất sụp đổ, anh không biết Lãnh Ninh đã chống đỡ bằng cách nào.

Mặc dù đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng người vẫn vô cùng yếu ớt, vết thương do roi để lại trên cơ thể tuy không sâu, nhưng đã bị viêm, cần phải thay thuốc hàng ngày.

Địch Diệp vội vã xử lý xong công việc trong tay rồi chạy đến bệnh viện, khi anh đẩy cửa bước vào, thấy y tá đang thay thuốc cho Lãnh Ninh, anh lập tức nhìn thấy cột sống nhô ra trên lưng Lãnh Ninh, xung quanh cột sống là những vết roi mới cũ chồng chất lên nhau, trên cánh tay thậm chí còn bị tàn thuốc lá dí vào.

Để không làm ảnh hưởng đến y tá thay thuốc, anh không nói một lời nào, tự mình đóng cửa lại rồi bước ra ngoài.

Địch Diệp đứng tựa vào cửa một lúc lâu, không thể nhịn được nữa, đột nhiên đá đổ thùng rác bên cạnh, tiếng kim loại va chạm vang khắp hành lang, khiến những người trên hành lang giật mình quay lại nhìn.

“Người nhà bệnh nhân, xin anh kiểm soát cảm xúc của mình! Đây là bệnh viện, không phải nơi anh gây rối!” Một y tá đi đến nhắc nhở Địch Diệp, “Nếu anh còn như vậy, tôi sẽ gọi bảo vệ!”

Tất cả những điều này tình cờ bị Thư Thư đang vội vã đến đưa cơm nhìn thấy.

Thư Thư xách theo một hộp cơm giữ nhiệt, đi đến bên cạnh Địch Diệp gọi đối phương một tiếng, “Phó cục trưởng Địch, anh…”

“Phó cục cái gì? Tôi ngay cả người của mình cũng không bảo vệ được!”

Địch Diệp gầm lên rất lớn, phía quầy y tá lập tức có vài y tá trừng mắt nhìn anh.

Mặc dù Địch Diệp nóng tính, nhưng hiếm khi nổi giận với người vô tội, Thư Thư lập tức sợ hãi không dám nói gì, xách hộp cơm đứng sang một bên chờ Lãnh Ninh thay thuốc xong.

Thỉnh thoảng cô lại ngước mắt nhìn Địch Diệp, chỉ thấy gân xanh trên trán Địch Diệp căng lên, sắc mặt vô cùng khó coi.

Một lúc lâu sau, y tá đẩy xe thuốc ra khỏi phòng bệnh, Địch Diệp liền không chờ được nữa mà xông vào.

Lãnh Ninh đang ngồi trên giường bệnh thấy Địch Diệp giận dữ bước vào, hít sâu một hơi, “Anh nổi giận với cô ấy làm gì?”

Lãnh Ninh đã không nói chuyện mấy ngày, giọng nói lúc này giống như bị giấy nhám mài qua, khàn khàn yếu ớt.

Mắt Địch Diệp đỏ hoe, “Chết tiệt, anh còn muốn nổi giận với em hơn!”

Thư Thư nghe thấy hai người chuẩn bị cãi nhau, đang định đi vào can ngăn, đột nhiên nghe thấy Địch Diệp nói, “Đợi chuyện này xong xuôi, ông đây nhất định sẽ nhốt em ở nhà không cho ra ngoài… Em cười cái gì? Còn cười nữa!”

Rồi lại nghe thấy Lãnh Ninh nói, “Bộ dạng này của anh cũng khá đáng yêu.”

Lần này, Địch Diệp hoàn toàn im lặng.

Lãnh Ninh đột nhiên nhìn thấy một bóng người ở cửa, liền gọi một tiếng, “Thư Thư? Sao không vào?”

Thư Thư bị gọi tên chọn cách giả vờ điếc theo chiến thuật, “Vừa rồi tôi không nghe thấy gì cả…”

Lãnh Ninh cố gắng chống đỡ để bước xuống giường, nhưng bị Địch Diệp ấn trở lại giường, “Em còn dám nhúc nhích nữa xem!”

“Em không nhúc nhích, làm sao ăn cơm?”

“Anh đút cho em ăn!”

Thư Thư lại bị thồn thêm một miệng thức ăn chó, cảm thấy toàn thân không thoải mái, lập tức cúi gập người chín mươi độ về phía Địch Diệp, hai tay dâng hộp cơm, “Phó cục trưởng Địch! Em xin phép về tăng ca sắp xếp tài liệu!”

Địch Diệp nhận lấy hộp cơm, “Phê chuẩn! Chuyện hôm nay mà cô dám nói ra—”

Thư Thư lập tức nhanh nhảu đáp lời, “Em nhất định sẽ chôn chặt chuyện lần trước anh lén uống thuốc bổ của pháp y Lãnh còn đổ tội cho Diêm Tuấn vào bụng!”

Địch Diệp: “…”

Lãnh Ninh nhắm nghiền hai mắt lại, “… Phó cục trưởng Địch, sao anh lại trẻ con thế?”

Nhân lúc Địch Diệp bị vợ nhà mình thanh toán, Thư Thư nhanh chóng đóng cửa chuồn mất.

“Ai cho phép em mắt đi mày lại với cậu ta lúc giải phẫu tử thi?”

Lãnh Ninh còn chưa nói gì, đối phương đã bắt đầu chất vấn cậu.

“Em mắt đi mày lại với anh ta?” Lãnh Ninh bị Địch Diệp chọc tức ho sặc sụa, vết thương trên cơ thể lại truyền đến cơn đau như bị xé rách.

Địch Diệp lập tức bay hết tất cả nóng nảy, vội vàng xem Lãnh Ninh, “Em đừng tức giận, anh chỉ nói đùa thôi…”

Chỉ thấy Lãnh Ninh hít thở đều đặn lại, đột nhiên kéo cổ áo Địch Diệp lại gần, hơi thở của hai người lập tức quấn quýt lấy nhau.

Lãnh Ninh: “Bây giờ chúng ta như thế này, mới gọi là mắt đi mày lại.”

Đối với Lãnh Ninh đây là lời giải thích, nhưng trong mắt Địch Diệp, đây rõ ràng là đang làm nũng.

Đợi Lãnh Ninh kịp phản ứng, đôi môi nóng bỏng của Địch Diệp đã hôn xuống. Nỗi nhớ nhung mãnh liệt và sự kiềm chế đau đớn đều hóa thành nụ hôn lúc này, Địch Diệp không thể kiểm soát được tình yêu đang lan tỏa trong trái tim, cảm giác được và mất này khiến anh cảm thấy mình như đang nằm mơ, anh ngước mắt lên, muốn khắc sâu đường nét của Lãnh Ninh vào tim mình.

Lãnh Ninh vừa thay thuốc xong, trong không khí vẫn còn mùi cồn sát trùng, nhưng Địch Diệp lại cảm thấy mùi này giống hệt mùi hương quyến rũ còn sót lại trong không khí sau khi hai người quấn quýt bên nhau, khiến cả người anh nóng ran.

Ánh mắt Địch Diệp bao bọc lấy ngọn lửa âm ỉ, nhưng nghĩ đến Lãnh Ninh còn đang bệnh, anh đột nhiên dừng lại, chóp mũi chạm vào cổ Lãnh Ninh hít một hơi thật sâu.

Trong mùi cồn sát trùng lẫn với hương thơm đặc trưng của Lãnh Ninh, yết hầu anh trượt lên trượt xuống, đột nhiên cắn nhẹ vào xương quai xanh của đối phương.

Nơi bị cắn đột nhiên truyền đến cảm giác ẩm ướt nóng bỏng, Lãnh Ninh giật mình run lên, ngón tay luồn vào tóc sau gáy Địch Diệp, không phân biệt được là muốn đẩy ra hay muốn kéo lại gần hơn.

Ngay sau đó, vai cậu nóng lên, cảm thấy có một giọt nước mắt rơi xuống da thịt cậu và tan ra.

Lãnh Ninh ngây người, cậu vốn không giỏi thể hiện bản thân, cũng từ chối để ai bước vào nội tâm mình, cậu từng nghĩ mình cũng lạnh lùng vô cảm như Vu An, không có khả năng yêu thương, cho đến khi gặp được Địch Diệp.

Khi giọt nước mắt này rơi xuống da thịt cậu, cậu có cảm giác bị bỏng, dường như người rơi lệ là chính cậu, cậu cũng có khả năng đồng cảm.

Nhưng cậu không thể nói ra những lời tình tứ động lòng người để an ủi Địch Diệp, cậu biết ơn, cảm kích, thậm chí là tri ân vì đã gặp được người quan trọng nhất đối với cậu trong đời này, đến mức những giọt nước mắt anh rơi vì cậu cũng mang theo vị hạnh phúc.

“Địch Diệp, cảm ơn anh đã đưa em ra khỏi địa ngục.”

**

Sau khi Lãnh Ninh ăn hết đồ bổ mà Thư Thư mang đến thì chìm vào giấc ngủ sâu, hiện tại cơ thể cậu tương đối yếu, nguyên khí thiếu hụt nghiêm trọng, cần phải ngủ liên tục để bổ sung nguyên khí.

Điều này dẫn đến việc phần lớn thời gian Địch Diệp đều ngồi bên giường bệnh, nhìn Lãnh Ninh ngủ. Lãnh Ninh cũng thực sự giỏi ngủ, ngay cả ban ngày, cậu cũng có thể ngủ liền một mạch bốn tiếng, cậu ngủ bao lâu, Địch Diệp ngồi nhìn cậu bấy lâu. Ngay cả y tá quản lý giường bệnh cũng cảm thán hai người thực sự quá dính lấy nhau.

Lãnh Ninh ngủ ban ngày, ban đêm tiếp tục ngủ, chỉ là truyền dịch nhiều nên cậu hay phải thức dậy đi vệ sinh, Địch Diệp sợ cậu ngã, nên nằm co ro trên ghế bên cạnh tạm bợ.

Ban đêm, Địch Diệp đang ngủ trên ghế bên cạnh, đột nhiên cảm thấy có một bóng đen lởn vởn trước mặt, anh mở mắt ra, chỉ thấy Lãnh Ninh mặc đồ bệnh nhân đi chân trần trên sàn, mắt cá chân quấn băng gạc ánh lên màu lạnh lẽo dưới ánh sáng mờ ảo của thiết bị.

Lãnh Ninh trông như một chú bồ câu trắng bị thương.

Anh theo bản năng muốn đứng dậy để che chân Lãnh Ninh, “Đau không?”

Lãnh Ninh lắc đầu, dưới ánh trăng, hàng mi cậu đổ bóng dài trên má, cậu từ từ cúi xuống, chóp mũi cọ qua xương lông mày Địch Diệp, hít một hơi thật sâu, rồi nói, “Trên người anh có mùi ánh nắng mặt trời.”

Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh ở gần trong gang tấc, “Muốn ngủ cạnh anh thì cứ nói thẳng ra.”

Trong phòng bệnh chỉ có hai người bọn họ, kim đồng hồ trên tường đã chỉ số 5, những người xung quanh đều đã ngủ say, thậm chí phòng bệnh bên cạnh còn truyền đến tiếng ngáy khẽ.

Đột nhiên, một nụ hôn rơi xuống giữa lông mày Địch Diệp.

Khi Địch Diệp ngửa đầu đón nhận nụ hôn này, ngậm lấy môi dưới của đối phương mơ hồ ra lệnh, “Mở miệng.”

Lãnh Ninh vừa hé môi đã bị đối phương chiếm lĩnh, Địch Diệp như nếm được mật ngọt mà m*t sâu hơn, hơi thở của bọn họ quấn quýt lấy nhau, Lãnh Ninh bị lòng bàn tay Địch Diệp đỡ gáy, đẩy vào sát tường, ngón cái của anh cọ qua hàng mi ướt át của đối phương, “Đau thì cắn anh.”

Lãnh Ninh lại lắc đầu, đầu lưỡi mang vị đắng của thuốc chủ động đuổi theo l**m nhẹ nhàng, như đang trấn an dây thần kinh của Địch Diệp.

Khi vạt áo bệnh nhân bị vén lên, lòng bàn tay nóng bỏng áp lên làn da lạnh lẽo của Lãnh Ninh, Lãnh Ninh bị bỏng mà run lên, Địch Diệp lùi lại nửa cm, thấy đồng tử tan dã của Lãnh Ninh phản chiếu khuôn mặt méo mó của chính mình.

“Vu An có bắt nạt em không?” Địch Diệp đột nhiên hỏi.

Lúc này, ánh sáng ban ban chợt lóe lên, ánh nắng xuyên qua sống mũi giao nhau của hai người, Địch Diệp thấy trong đôi mắt kiên nghị của Lãnh Ninh lấp lánh ánh sáng, “Hắn đã từng muốn bắt nạt em, nhưng em không cho hắn cơ hội, nếu không, anh nghĩ vết thương trên người em là do đâu mà có?”

Câu nói này đối với Địch Diệp còn chí mạng hơn bất kỳ lời tình tứ nào, anh ôm chặt lấy cơ thể gầy yếu của Lãnh Ninh, “Anh biết không nên hỏi em như vậy, nhưng anh không thể kiểm soát được bản thân mình… Chỉ cần nghĩ đến việc hắn mua cho em một hòn đảo rách nát, anh lại muốn giết hắn thêm một vạn lần nữa!”

“Địch Diệp,” Lãnh Ninh hiếm khi gọi cả họ lẫn tên anh, “Khi em nổ súng, em rất sung sướng.”

**

Chan: Mọi người đều nói Vu An và Lãnh Ninh có điểm chung, cùng là quái vật bò lên từ địa ngục.

Nhưng tui lại thấy điểm chung của 2 người này là cùng chạy theo ánh sáng của mình. Vu An cảm thấy Lãnh Ninh sạch sẽ và sáng chói, vì vậy hắn luôn chạy theo cậu ấy. Còn Lãnh Ninh thì lại cảm thấy Địch Diệp đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời mình cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, vì vậy cậu ấy luôn muốn lại gần Địch Diệp.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (187)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tái Dệt Mạng Nhện Chương 01 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Quyển 2: Quá Khứ Trở Lại. Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132: Quyển 4: Ngục Giam Tâm Trí Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01 Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện: Mục tiêu 02 Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện: Tranh tài 01 Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02