Chương 17
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa...

Kỷ Nhân lắc lư đi từng bước nhỏ, một đường thẳng tiến đến bãi đỗ xe.

"Lên xe đi, tôi đưa cô về." Lục Gia Hòa nói.

"Không cần phiền vậy đâu, Yến Tử vừa gửi tin nhắn, nói sắp đến đón tôi rồi, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ tới." Kỷ Nhân nói.

Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn khuôn mặt đỏ rực của nàng, trong lòng vẫn thấy không yên tâm để nàng đứng ngốc ở đây một mình: "Vậy tôi ở lại chờ cùng cô."

"Thế sao được, người ta ngại chết mất, khì khì khì~" Kỷ Nhân cười đến nỗi mặt mày như nở hoa.

Hai người đứng ven đường tán gẫu được một lúc, thì thấy một chiếc xe máy gầm rú lao đến, vững vàng dừng trước mặt họ.

Đổng Tường và Yến Tử cùng đến.

Yến Tử ngồi ở ghế sau, vừa thấy bác sĩ Lục cũng ở đó thì vội vàng tháo mũ bảo hiểm, tung tăng chạy lại: "Ôi, bác sĩ Lục, thật trùng hợp!"

"Ừm." Lục Gia Hòa khẽ gật đầu, "Chị cô uống hơi nhiều rượu, mau đưa cô ấy về đi."

"Được, thế còn bác sĩ Lục thì sao? Có cần chúng tôi đưa chị về luôn không?"

"Không cần, tôi không uống rượu, có lái xe đến. Đi trước đây." Lục Gia Hòa nói.

"Bác sĩ Lục, hẹn gặp lại~" Yến Tử vẫy vẫy tay.

Ngay lúc này, Kỷ Nhân đột nhiên hét to: "Aaaaaaa —— Bạn ơi! Tạm biệt bạn......!"

"Chị, chị uống say rồi sao?" Yến Tử quay đầu nhìn Kỷ Nhân.

"Em mới say!" Kỷ Nhân liếc lại. Không nghe thấy chị cô gọi 'bạn' à?"

Kỷ Nhân trợn trắng mắt liếc Yến Tử một cái, rồi nhìn theo Lục Gia Hòa lên xe.

Khi xe đi qua bên cạnh, Kỷ Nhân duỗi thẳng cánh tay ra, dùng hết sức vẫy tay: "Bạn ơi tạm biệt——"

Lục Gia Hòa trong xe khẽ mím môi cười, liếc nhìn thoáng qua họ rồi lái xe đi.

"Điên thật rồi." Yến Tử lắc đầu, "Chị còn nhớ xe mình đỗ ở đâu không đó?"

"Đương nhiên." Kỷ Nhân quăng chìa khóa cho cô, rồi xoay người bước về phía xe mình.

"Hiếm có ngày chị tui không 'lái xe' (nói bậy), mà là lái xe thật nha." Yến Tử nói, rồi quay sang vẫy tay với Đổng Tường, ý bảo cậu ta về trước đi.

"Bác sĩ Lục nhắc chị đây bớt cưỡi mô tô lại một chút." Kỷ Nhân nói.

"Ôi, rõ chán, đúng là chỉ có lời chuyên gia nói mới khiến chị chịu nghe. Bác sĩ bảo chị bớt cưỡi mô tô thì chị liền răm rắp nghe theo, còn lời em nói thì chị coi như gió thoảng qua tai." Yến Tử hừ hừ, khởi động xe, "Mà nói chứ, bác sĩ Lục sao cũng ở đó vậy? Chị ấy vừa mới đi siêu thị với ba mẹ cơ mà."

"Vậy à?"

"Đúng vậy đó, cùng ba mẹ chị ấy đến, nhìn một nhà hạnh phúc lắm. Bác sĩ Lục trước mặt ba mẹ chị ấy cứ như cô con gái nhỏ ngoan ngoãn, vừa nhìn liền biết chị ấy rất hạnh phúc."

Kỷ Nhân quay đầu liếc cô một cái, rồi ngả ra ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Yến Tử không dám hé răng, cũng không biết đang nghĩ gì, đột nhiên, cô nghe thấy Kỷ Nhân khẽ lẩm bẩm như nói mớ: "Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa..."

***

Lục Gia Hòa về đến nhà, tắm rửa xong chuẩn bị ngủ, điện thoại bỗng nhiên kêu lên, nhận được một tin nhắn từ số lạ.

【Cậu có bạn gái?】

Lục Gia Hòa nhìn dãy số, thật sự không nghĩ ra là ai, nhưng giọng điệu này có vẻ hơi quen thuộc, liền trả lời: 【Bạn là?】

Bên kia chậm chạp không có phản hồi.

Cô nghĩ chắc nhắn nhầm rồi.

Mặc kệ, ngủ ngủ.

Nhưng vừa nhắm mắt lại, trong đầu mạc danh lại vang lên khúc nhạc ở quán bar tối nay.

Tối nay quán bar mời ban nhạc khá hay, bầu không khí vừa phải, âm nhạc giống như móng mèo, cào không ngừng trong lòng người nghe, khiến cô gần như chìm vào bầu không khí ái muội lúc ấy.

Tối nay, cô và Kỷ Nhân có mấy lần tiếp xúc thân mật, tuy đều là ngoài ý muốn, nhưng cái ôm siết chặt đến nghẹt thở kia, cùng nụ hôn bất ngờ đến không kịp phòng bị, đều khiến cô một thoáng mê loạn.

Khi Kỷ Nhân nói "có thể hôn lại", Lục Gia Hòa quả thật đã ngây ra một giây, suýt chút nữa làm theo ma xui quỷ khiến mà cúi xuống hôn thật.

Con người ở trong hoàn cảnh riêng tư như vậy, rất dễ làm ra những chuyện vượt rào.

May mà cô còn kịp thời tỉnh táo, nhìn thấy gương mặt Kỷ Nhân đỏ ửng, cô liền biết bây giờ mà tiếp tục thì chẳng khác nào thừa dịp làm chuyện xấu.

Kỷ Nhân cái gì cũng không hiểu, chỉ coi như trò chơi, nhưng cô thì không.

Dưới tình huống không bình đẳng như thế, nếu tiếp tục, đó chính là chiếm tiện nghi.

Nhưng mà... nhưng mà...

Cô khẽ l**m môi, trong đầu lại thoáng hiện lên ý nghĩ: Nếu lúc đó thực sự hôn tiếp, Kỷ Nhân sẽ phản ứng thế nào? Còn bản thân cô sẽ phản ứng ra sao?

Lục Gia Hòa thở dài một hơi, thầm nghĩ nhất định là do độc thân quá lâu rồi, đến cả một nụ hôn thật cũng bắt đầu mong chờ.

Nhưng loại suy nghĩ này, sang ngày hôm sau liền biến mất gần như hoàn toàn.

Phòng phẫu thuật lạnh lẽo là nơi có thể dập tắt mọi cảm xúc. Giờ cô chính là một cỗ máy giải phẫu vô cảm.

Phẫu thuật cả một ngày, thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Cô ghé qua nhà ba mẹ ăn khuya một chút, rồi về tới nhà khi đồng hồ vừa điểm 12 giờ.

Trước khi ngủ Lục Gia Hòa tiện tay lướt qua mấy tin nhắn chưa đọc, trả lời từng cái một. Sau đó, cô mở vòng bạn bè, lướt cho vui vài cái thì thấy một phút trước, Kỷ Nhân vừa đăng một ảnh.

Một tấm ảnh kho hàng siêu thị.

Lục Gia Hòa để lại bình luận: 【Còn đang làm việc hả?】

Kỷ Nhân đáp ngay: 【Đúng rồi, Tết đến bận muốn xỉu [nhe răng]】

Bận đến giờ vẫn chưa tan ca mà còn cười được? Chắc là vì Tết được lương gấp ba nhỉ?

Cô đang chuẩn bị buông điện thoại đi ngủ, thì bỗng nhiên nhảy ra vài tin nhắn.

【Kỷ Nhân】: Bác sĩ Lục cũng chưa ngủ hả?

【Kỷ Nhân】: Siêu thị chúng tôi đang có combo quà Tết siêu hời, bác sĩ Lục muốn đặt một phần không? 【hình ảnh gói quà Tết】

【Lục Gia Hòa】: Không cần đâu, tôi ăn Tết có một mình hà, không cần nhiều đồ như vậy.

【Kỷ Nhân】: Ăn Tết có một mình?

【Lục Gia Hòa】: Ừm.

【Kỷ Nhân】: Trùng hợp ghê, tôi cũng vậy!

【Lục Gia Hòa】: Em gái cô đâu?

【Kỷ Nhân】: Nó về quê Đổng Tường ăn Tết ra mắt gia đình rồi.

Hai người lại tán gẫu thêm vài câu, Lục Gia Hòa buồn ngủ chịu không nổi, liền chúc ngủ ngon rồi đi ngủ trước.

Sáng sớm tỉnh dậy, cô phát hiện Kỷ Nhân còn gửi tin nhắn cho cô lúc hai giờ sáng kèm thêm tấm ảnh rời khỏi kho hàng.

【Lục Gia Hòa】: Các cô làm việc ca ba sao?

【Kỷ Nhân】: Không có, ca hai thôi.

【Lục Gia Hòa】: ????

【Lục Gia Hòa】: Mới 7 giờ, cô là dậy sớm hay là căn bản chưa ngủ vậy?

【Kỷ Nhân】: Tất nhiên là dậy sớm nè!

【Lục Gia Hòa】: ......

Lục Gia Hòa thu xếp đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, ngồi trên xe, thấy Kỷ Nhân lại gửi cho cô một bức ảnh.

Là một chén hoành thánh.

【Kỷ Nhân】: Bắt đầu bữa sáng rồi nè~

Lục Gia Hòa vốn chỉ quen ăn sáng qua loa ở quán trước cổng bệnh viện, mỗi ngày ăn cũng thành thói quen. Nhưng chợt nhìn chén hoành thánh trong hình, nước trong veo, da mỏng nhân đầy, cô tự nhiên... cũng thấy thèm.

【Lục Gia Hòa】: Ngon không?

【Kỷ Nhân】: Ngon lắm, chỗ này bọn tôi thường hay ăn.

【Lục Gia Hòa】: Gửi tôi định vị đi.

Kỷ Nhân gửi định vị qua, cô lập tức mở bản đồ, lái xe thẳng tới, khi dừng xe bỗng nhiên có chút hối hận, lẽ ra nên nhờ Kỷ Nhân gọi trước một chén, tới nơi là có thể ăn ngay.

Cô nhìn đồng hồ, vội vàng chạy vào quán, vừa nhìn quanh đã thấy Kỷ Nhân vẫy tay lia lịa với mình.

Cô vài ba bước đi tới ngồi trước bàn của Kỷ Nhân, chú ý tới trước mặt đã bày một chén hoành thánh nóng hầm hập: "Của ai đây?"

"Cho cô đó, tôi sợ cô vội, không kịp ăn nên gọi sẵn trước một chén hoành thánh nhân thịt. Nhân này chắc cô ăn được chứ?" Kỷ Nhân cười nói.

"Tôi ăn được, cảm ơn nhé." Lục Gia Hòa tranh thủ thời gian, vùi đầu ăn liền một mạch.

Đến khi ăn hết một chén hoành thánh nhân thịt, húp xong vài ngụm canh cuối cùng, Lục Gia Hòa thở phào, ngẩng đầu thì phát hiện Kỷ Nhân đang chăm chú nhìn mình.

"Bác sĩ Lục ăn ngon thật đó nha." Kỷ Nhân cười nói.

Lục Gia Hòa hơi xấu hổ: "Hôm nay tôi có ca phẫu thuật, cơm trưa còn không biết có kịp ăn không."

"Cực quá ha. Hay cô về làm chung với bọn tôi đi?"

Lục Gia Hòa mỉm cười: "Tôi mà làm ở chỗ cô, làm sao chịu nổi mấy ca thức đêm."

"Thức đêm cũng không có gì ghê gớm đâu, kiếp sau ngủ bù cũng được mà." Kỷ Nhân nói.

Lục Gia Hòa phì cười, đứng dậy: "Tôi đi trước, cảm ơn bữa sáng nha. Tiền ăn lát nữa tôi chuyển cho cô."

"Không cần đâu, tôi mời cô."

"Thế sao được." Lục Gia Hòa nghĩ đến việc nàng tối qua thức đêm làm việc, liền cảm thấy có lỗi, nói gì cũng muốn phải trả tiền.

"Cô chuyển đi, dù sao tôi cũng sẽ không nhận!" Kỷ Nhân kiên quyết nói.

Hai người đi ra khỏi quán ăn, Lục Gia Hòa nhìn quanh một vòng, thấy cách đó không xa có hiệu thuốc, vì thế đi vào mua một hộp canxi, không nói hai lời liền nhét vào tay nàng: "Cái này cho cô, mỗi ngày một viên, nhớ uống đó."

"Hả?" Kỷ Nhân ngơ ngác, "Tôi mời cô ăn hoành thánh, cô mời tôi bổ canxi?"

"Ừm, tôi đi làm trước đây, tạm biệt." Lục Gia Hòa tranh thủ thời gian chạy về bệnh viện, ra khỏi thang máy, lấy điện thoại ra xem thì thấy Kỷ Nhân vừa gửi tin nhắn.

【Kỷ Nhân】: Quên nói, hôm nay bác sĩ Lục đẹp lắm nha, màu xanh lá hợp với cô lắm đó~

Lục Gia Hòa cúi đầu nhìn trang phục trên người mình, có màu xanh lá nào đâu?

【Lục Gia Hòa】: Cô nhìn lầm rồi, tôi đâu có mặc màu xanh lá.

【Kỷ Nhân】: Dây buộc tóc màu xanh lá, tôi không nhìn nhầm đâu~

Lục Gia Hòa theo bản năng đưa tay sờ tóc, hôm nay phải làm phẫu thuật, nên cô tùy tiện lấy một sợi dây buộc tóc, buộc tóc lên, bản thân cũng chưa để ý màu gì.

"Bác sĩ Lục, hôm nay tâm trạng có vẻ không tồi nhỉ." Y tá đi ngang qua cười nói.

"Có thể vì hôm nay tôi... hơi đẹp một chút." Lục Gia Hòa cất điện thoại, nhẹ nhàng cười nói.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta Chương 2: Chương 2: Khách hàng là khách hàng, bác sĩ Lục là bác sĩ Lục. Chương 3: Chương 3: Cảm giác chẳng khác nào bị chủ nhiệm lớp bắt gặp trốn học Chương 4: Chương 4: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục? Chương 5: Chương 5: Bác sĩ Lục, sao cô lại ở đây?! Chương 6: Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục? Chương 7: Chương 7: Sao lần nào cũng bị bắt tại trận thế này chứ?! Chương 8: Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy! Chương 9: Chương 9: Bác sĩ Lục tặng gì, tôi cũng thích hết! Chương 10: Chương 10: Tôi cởi hết đồ rồi, cô còn bắt tôi chờ một lát? Chương 11: Chương 11: Sau này chúng ta còn được gặp lại không? Chương 12: Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô. Chương 13: Chương 13: Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước! Chương 14: Chương 14: Đi Động Bàn Tơ cứu Đường Tăng. Chương 15: Chương 15: Không thì... cô hôn lại tôi đi? Chương 16: Chương 16: Cô thẹn thùng?! Chương 17: Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa... Chương 18: Chương 18: Đây là cách cô dạy sao, Kỷ lão sư? Chương 19: Chương 19: Không cần thương tiếc đóa kiều hoa nhu nhược này. Chương 20: Chương 20: Qua nhà tôi ở đi. Chương 21: Chương 21: Tôi thật sự rất thích cô! Chương 22: Chương 22: Sao chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn? Chương 23: Chương 23: Hai người ở bên nhau từ khi nào? Chương 24: Chương 24: Hổ thẹn với lương tâm. Chương 25: Chương 25: Cô ấy đỏ mặt. Chương 26: Chương 26: Kế hoạch tác chiến, mới chỉ lộ đường kiếm thôi. Chương 27: Chương 27: Tôi biết hôn môi, rất đáng sợ đó. Chương 28: Chương 28: Lại đây, tôi nói cô nghe một bí mật. Chương 29: Chương 29: Cô...... không phải say rồi sao? Chương 30: Chương 30: Tôi ngửi thấy mùi... rừng xanh. Chương 31: Chương 31: Tôi và cô ấy giống nhau, đều thích phụ nữ. Chương 32: Chương 32: . Có lẽ... cô thật sự đã thích người phụ nữ này rồi. Chương 33: Chương 33: Kỷ lão sư muốn dạy thế nào cũng được. Chương 34: Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn. Chương 35: Chương 35: Thế...... thế tôi nắm tay chị nhé. Chương 36: Chương 36: Vậy em biết thế nào là động tâm không? Chương 37: Chương 37: Nhìn rất câu dẫn. Chương 38: Chương 38: Người em mơ thấy, chính là tôi. Chương 39: Chương 39: Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì? Chương 40: Chương 40: Không biết vì lý do gì, cô lại ôm chặt Lục Gia Hòa. Chương 41: Chương 41: Kỷ Nhân bị ý nghĩ tồi tệ của mình làm hoảng sợ. Chương 42: Chương 42: Tôi phải thưởng cho em mới được. Chương 43: Chương 43: Câu dẫn...... à không, hấp dẫn đối tượng. Chương 44: Chương 44: Chị có thích tôi không? Chương 45: Chương 45: Cậu là tính nói chuyện yêu đương nghiêm túc lâu dài hả? Chương 46: Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta? Chương 47: Chương 47: Cho nên là... định mặc cho tôi xem? Chương 48: Chương 48: Chị hơi khó chịu...... Chương 49: Chương 49: Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ. Chương 50: Chương 50: Nàng nghe thấy tiếng thở càng lúc càng dồn dập hơn. Chương 51: Chương 51: Không màng tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô. Chương 52: Chương 52: Có thể...... cho em làm bạn gái của chị được không? Chương 53: Chương 53: Mình thế này có phải tiến triển quá nhanh rồi không? Chương 54: Chương 54: Nhớ chị nên không ngủ được. Chương 55: Chương 55: Chị có muốn lên uống ly nước không? Chương 56: Chương 56: Mèo hoang nhỏ lại một lần nữa vụt tới hôn trộm một cái. Chương 57: Chương 57: Có phải vội quá dọa nàng rồi không? Chương 58: Chương 58: Tình yêu thật sự có thể từ miệng truyền thẳng vào tim. Chương 59: Chương 59: Làm sao bây giờ, em thích chị quá đi mất... Chương 60: Chương 60: Chị lẽ ra nên thú nhận với em sớm hơn. Chương 61: Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi! Chương 62: Chương 62: Sao em lại mua Porsche? Chương 63: Chương 63: Người thành phố các chị khả năng tiếp thu mạnh thật đó! Chương 64: Chương 64: Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi! Chương 65: Chương 65: Chén trà đầu tiên dành cho thành viên mới của gia đình. Chương 66: Chương 66: Để ba mẹ chị phát hiện thì không tốt đâu. Chương 67: Chương 67: Tay nghề đỉnh nha. Chương 68: Chương 68: Những nếp gấp sứt mẻ của thời gian, đều được Lục Gia Hòa lấp đầy. Chương 69: Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy. Chương 70: Chương 70: Nghe nói Kỷ Nhân hôn môi một phụ nữ, cô có biết là ai không? Chương 71: Chương 71: Là toàn bộ hy vọng và đường lui của em đều tặng hết cho chị. Chương 72: Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi. Chương 73: Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào? Chương 74: Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi. Chương 75: Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn) Chương 76: Chương 76: Phiên ngoại 1. Về nhà (Phần 1) Chương 77: Chương 77: Phiên ngoại 2. Về nhà (Phần 2) Chương 78: Chương 78: Phiên ngoại 3. Về nhà (Phần 3) Chương 79: Chương 79: Phiên ngoại 4. Sống chung Chương 80: Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 6. Tương lai (Hoàn toàn văn)