Chương 17
Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ

Chương 17

Chương 17: Chuyên tâm – Mải mê tán gái
*
Sau khi Chương Tuyết Dương đi khỏi, văn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
Tô Đình uống một ngụm nước, vừa đếm biển tên vừa điền tờ báo hỏng, thì có người tag cô trong nhóm, nói máy chấm công ở cửa sau bị hư.
Cô nhắn: “Tôi đến ngay.”
Gửi xong tin, chẳng bao lâu sau cô đã có mặt ở cửa sau.
Cũng giống như máy in trong văn phòng, máy chấm công này đã cũ, chỉ có thể quét vân tay và thường xuyên gặp trục trặc.
Tô Đình vốn quen tay, tháo máy xuống xem qua một hồi, xác nhận là lỗi giống lần trước, nên nhanh chóng sửa xong. Chỉ là khi lắp lại thì cô loay hoay mãi mà không khớp được cái chốt phía sau.
Nơi này ánh sáng yếu, cô phải kiễng chân nhìn thật lâu, đến khi trán lấm tấm mồ hôi thì có người tiến lại gần: “Cần giúp không?”
Là Vương Tư Kiều.
“Để tôi thử nhé?” Anh ta lại hỏi.
“Được… vậy phiền anh.”
Tô Đình lùi sang bên, đón lấy chiếc cặp công văn trong tay anh, nhìn anh lần mò thao tác.
Có lẽ nhờ chiều cao, cũng có lẽ anh khéo tay trong việc lắp đặt, mà chỉ vài phút sau, chiếc máy đã được gắn lại chỗ cũ, vững vàng trên tường.
“Cảm ơn anh.” Tô Đình đưa anh tờ khăn giấy.
Vương Tư Kiều nhận lấy, lau tay: “Lái xe về nhà lâu lắm hả?”
“Cũng tạm, tầm bốn tiếng thôi.”
“Cô giỏi ghê, tôi ít thấy con gái nào dám đi đường cao tốc một mình, lại còn lâu như vậy.”
Đứng ở cửa sau, hai người nói chuyện đôi chút về quê nhà. Tô Đình mới biết tuy là đồng hương, nhưng Vương Tư Kiều theo bố mẹ vào Quảng Châu định cư từ nhỏ, hầu như chỉ về quê vào dịp Tết.
“Cái sân khấu kịch mà cô đăng lần trước, hồi nhỏ tôi từng xem rồi đó. Hình như mỗi khi có người lớn làm thọ, họ cũng mời hát, chủ yếu là hát kịch Quảng Đông.”
Vương Tư Kiều nhớ lại, trong đầu dường như đã ngân nga lời hát của Đế Nữ Hoa.
“Chắc thỉnh thoảng cũng có đoàn hát Triều kịch.”
Khóe mắt Tô Đình lại liếc thấy con chó vàng kia, đi rất chậm, trông hàng mày cụp xuống, yếu ớt hẳn.
Có lẽ vì từng được cô cho ăn, nên nó vừa thấy cô đã nằm phục xuống bên cạnh, đuôi khẽ quẫy một cái, yếu đến tội.
“Nó bị bệnh à?” Tô Đình ngồi xổm xuống, suy nghĩ, “Chó mang thai thì có yếu vậy không?”
“Có khi thật sự là khó chịu đấy. Con mèo nhà tôi lúc bệnh cũng như thế.” Vương Tư Kiều cũng ngồi xuống cạnh cô, thấy con chó bốn chân duỗi ra, anh ta đoán: “Có thể là tụt đường huyết, hoặc viêm khớp?”
Có tiếng bước chân tới gần, cả hai cùng ngẩng đầu.
Vương Tư Kiều chào trước: “Anh Dương, anh Tôn.”
“Hai đứa làm gì vậy?” Tôn Văn đi bên cạnh Chương Tuyết Dương hỏi.
“Bọn tôi đang xem con chó này, hình như nó bị bệnh.”
Chương Tuyết Dương liếc qua: “Sau khi mang thai sẽ có biến đổi nội tiết, bình thường thôi. Với lại nó có chủ, nếu thật sự bị bệnh thì người ta đã đưa đi khám rồi.”
Anh vừa cất lời, cả hai lập tức ngượng ngập đứng lên. Vương Tư Kiều gãi đầu cười: “Đúng rồi, anh Dương cũng nuôi chó, chắc hiểu rõ hơn.”
“Đó là thường thức thôi.” Giọng anh không lạnh không nhạt, rồi ánh mắt lại dừng trên chiếc cặp công văn trong tay Tô Đình.
Tô Đình vội vàng đưa trả lại cho Vương Tư Kiều, nắm chặt điện thoại rồi chạy đi. Ba người còn lại thì ra bãi đỗ xe.
Nhiệt độ cao, vừa mở cửa xe là hơi nóng ùa ra. Tôn Văn trêu Vương Tư Kiều: “Bảo cậu nổ máy cho mát xe trước, kết quả thì sao? Mải tán gái quên luôn!”
Vương Tư Kiều đứng dưới nắng, nhe răng cười: “Chúng tôi cùng quê mà, thấy cũng trùng hợp quá.”
“Trong công ty mình cũng có người cùng quê với cậu, sao chưa thấy cậu nhiệt tình thế?”
Tôn Văn liếc anh ta, ý cười trêu chọc. Mấy cậu trẻ, tâm tư có gì là người khác không nhìn ra.
Chẳng bao lâu, lên xe rồi, Chương Tuyết Dương nhận được tin nhắn WeChat của Tô Đình, hỏi anh ngày nào rảnh để xác nhận thời gian tổ chức buổi họp báo cáo.
Gặp nhau trực tiếp thì chẳng mở miệng hỏi, đến khi gặp thì trốn nhanh như bay, cuối cùng lại phải dựa vào tin nhắn để xác nhận.
Xem ra, bình thường cũng chỉ có chừng ấy can đảm.
Anh nhắn lại: “Các cửa hàng khác cô hỏi qua chưa?”
“Chưa ạ, tôi hỏi anh trước.”
“Nếu tôi rảnh mà mấy quản lý cửa hàng khác không rảnh thì sao? Cô định để họ điều chỉnh theo tôi, hay để tôi điều chỉnh theo họ?”
Một lời nhắc lạnh nhạt mà vô tình, khiến Tô Đình mới giật mình nhận ra: “Tôi hiểu rồi, vậy tôi xác nhận với mấy cửa hàng khác trước, rồi liên hệ lại với anh sau.”
Tin nhắn được gửi đi lúc cô đang đứng ở quầy thu ngân. Gửi xong, cô hơi hối hận, cảm thấy mình vừa phạm phải một lỗi sơ đẳng.
“Sao thế?” Phùng Ninh hỏi.
Tô Đình lắc đầu: “Không có gì.”
Cô sắp xếp sai thứ tự rồi, đúng ra phải hỏi những người có chức vị thấp hơn trước, chứ không phải hỏi ông chủ. Nhất là hai cửa hàng ở Thâm Quyến, đi lại không tiện, nên cần xác định thời gian trước mới sắp được lịch.
Đứng ở quầy thu ngân một lúc, Tô Đình quay lại văn phòng, thấy Chương Như đang chăm chú nghiên cứu bàn làm việc của cô.
Thấy cô quay về, Chương Như chỉ vào bình xịt trà và hộp đất sét siêu nhẹ đặt trên bàn: “Rõ ràng chỗ chị cũng có đồ, sao anh ta không nói gì? Mà tầng trên còn có người nuôi chuột hamster, chỉ nhắm vào tôi thôi, đúng là đồ đạo đức giả.”
Tô Đình không biết nói gì, chỉ lặng lẽ cất chiếc gối tựa và tấm choàng trên lưng ghế vào tủ.
Chương Như hỏi cô: “Chị mua đồ ở đâu vậy?”
“Ở Thượng Hạ Cửu.” Tô Đình mở điện thoại: “Tôi thấy trên mạng cũng có mấy mẫu giống thế, có cần tôi gửi link cho cô không?”
“Mua online chậm lắm, ngày mai còn phải qua ải của Chương ‘lột da’ nữa.”
Từ nhỏ đến giờ ngoài đồng phục ra, Chương Như chưa bao giờ mặc đồ nghiêm túc thế này, trong lòng thấy bí bách, liền ghi âm gửi tin nhắn thoại cho Chương Tuyết Dương: “Cho tiền đi, boss, em hết tiền mua đồ rồi!”
Gửi xong, cô ấy quay sang hỏi Tô Đình: “Chị cao bao nhiêu?”
“Một mét sáu ba.”
“Vậy tôi cao hơn chị hai phân, tôi mét sáu lăm.” Chương Như đột nhiên hỏi, “Hai đứa mình cỡ chênh không nhiều, chị nói xem, tôi mặc đồ của chị được không?”
Tô Đình quay đầu lại, thấy vị tiểu thư kia đang chống cằm nhìn mình, dáng vẻ rõ ràng là muốn “thừa kế” nguyên một bộ đồ, cô nghĩ một lát rồi nói: “Tôi có một bộ váy vest chưa mặc bao giờ, nếu cô không chê thì thử xem sao?”
Đó là một chiếc váy vest màu hồng trắng, vì dễ bẩn nên giặt xong cô vẫn chưa mặc.
Chương Như búng tay “tách” một cái: “Vậy được, mượn tạm của chị để qua ải đã.”
“Được, mai tôi mang cho.”
Tô Đình ngồi xuống, mở điện thoại ra mới phát hiện mình vừa bị kéo vào một nhóm chat WeChat.
Nhóm do Chương Tuyết Dương lập, trong danh sách có quá nửa người cô không quen, vừa nhìn thấy, anh đã tag cô: “Trong nhóm là các quản lý cửa hàng, cần gì thì liên hệ.”
Tô Đình vốn đang đau đầu không biết phải làm sao để liên lạc với các cửa hàng khác, bỗng có sẵn kênh rồi, liền vội đáp: “Vâng, được ạ.”
Nghĩ một chút, cô lại nhấn vào tên Chương Tuyết Dương, gửi tin riêng: “Cảm ơn sếp Tuyết Dương.”
Giọng điệu rất chân thành.
Chương Tuyết Dương không trả lời, nhưng chuyển quyền nhóm trưởng cho cô.
Tô Đình chạm nhẹ lên mí mắt. Tưởng rằng lúc nãy làm sai trước mặt anh sẽ bị xem thường, không ngờ anh lại giúp cô tạo nhóm… Dù sao, nếu thật phải tự liên hệ từng người, đúng là tốn không ít thời gian.
Những ngày sau đó, Tô Đình vẫn bận rộn chuẩn bị cho buổi họp báo cáo. Có lẽ vì nhóm do Chương Tuyết Dương đứng ra lập, nên mấy quản lý cửa hàng kia phối hợp rất tốt, trao đổi cũng suôn sẻ.
Ngoài công việc, Tô Đình dần nhận ra, vị tiểu thư ngồi cạnh mình tuy có vẻ dữ dằn, nhưng thật ra không khó gần.
Cô ấy khá giống với Tiết Nhân Nhân, đều là kiểu tính cách hướng ngoại, trong mắt người khác thì dễ gây áp lực. Chỉ khác là Tiết Nhân Nhân có gai nhọn, kiểu phòng thủ, như để tự bảo vệ; còn Chương Như thì vốn tính bộc trực, hồn nhiên, chỉ là nếu ai chọc giận cô, thì sẽ bị “công kích vô phân biệt.”
Mà kiểu công kích đó của cô ấy, chủ yếu nhắm vào Chương Tuyết Dương: hoặc vòi vĩnh, hoặc chỉ đạo, mỗi ngày đều dao động giữa “phát pháo” và “xù lông”, khiến Tô Đình cứ như đang xem kịch ngầm.
Như hôm nay, mấy phút trước còn nghe cô ấy gửi tin thoại cho Chương Tuyết Dương: “Tệp quá lớn, anh chưa chắc mở được đâu, tự xuống điền đi.”
Giọng đầy lý lẽ.
Vậy mà chỉ vài phút sau đã tiu nghỉu chạy sang mượn USB của Tô Đình, chép dữ liệu xong thì chạy lên tầng ba nộp.
Kết quả là khi quay lại, quả nhiên lại tức tối, có lẽ vì cảm thấy ấm ức, cô ấy lại mở điện thoại, gửi thêm tin thoại: “Đồ rẻ thì làm sao mà tốt được, anh hiểu không? Anh trả em mấy đồng tiền lương, trong lòng có tự biết không? Còn đòi em làm tới chết? Hay là để em đi thi CPA cho anh luôn nhé?”
Đồ rẻ thì chẳng có hàng tốt, chẳng ai tự chửi mình như vậy cả.
Tô Đình vốn đang cố nhịn, nhưng khi quay sang nhìn Đới Ngọc Lan, hai người chạm mắt nhau liền bật cười.
Cô tự nhủ rằng cười vậy là không nên, thật sự không nên, nhưng mà… đúng là buồn cười quá.
Tan ca, trời u ám.
Tô Đình thu dọn đồ đạc ra ngoài, bị tiếng còi xe trong bãi đỗ ngăn lại.
Là Chương Như.
Cô ấy thò đầu ra gọi: “Lên đi, tôi đưa về, sắp mưa rồi đấy.”
Quả nhiên, mưa đã bắt đầu lất phất. Tô Đình bước lên xe của Chương Như, nói: “Cảm ơn cô.”
“Chỉ nhấn một chân ga là tới thôi.”
Chương Như lái xe rời khỏi nhà hàng, lúc dừng đèn đỏ thì có tin nhắn đến. Cô ấy liếc qua màn hình, bỗng nhiên nhoẻn cười, rồi quay sang hỏi Tô Đình: “Chị về nhà có việc gì không?”
“Không có gì cả, chỉ… nghỉ ngơi thôi.”
“Nghe chán ghê.” Chương Như cong môi kéo tay cô: “Tối nay đi chơi không?”
Nói rồi giơ điện thoại ra, trên màn hình là khoản chuyển tiền. Là Chương Tuyết Dương gửi cho cô ấy.
Tô Đình hơi do dự: “Đi đâu?”
“Trước hết đi ăn ngon đã!” Chương Như bật xi nhan rồi đổi làn.
Hai người chạy sang đường Tây Hoa ăn chút gì đó, trong quán sinh tố đu đủ do bạn của Chương Như mở.
Đu đủ xay cùng sữa, vị thơm ngậy xen chút ngọt dịu. Tô Đình vừa xem thực đơn, còn Chương Như thì vừa cắn miếng sandwich xoài vừa chạy sang tiệm bên cạnh mua vé cào.
Dạo gần đây cô có thói quen ấy, mỗi ngày mua một tờ. Theo như cô nói, “biết đâu hôm nào trúng năm triệu thì khỏi phải chịu đựng Chương Tuyết Dương nữa.”
“Chị giúp tôi cào cái này đi.” Chương Như mua hai tờ, đưa một tờ cho Tô Đình: “Thử vận xem.”
Tô Đình nhận đồng xu, chỉ định cào cho vui, không ngờ lại trúng chín mươi tệ.
“Vãi, chị giỏi ghê á!” Chương Như chạy đi đổi thưởng, còn kéo Tô Đình chụp ảnh chung với tờ vé, rình rang như thể vừa trúng chín mươi vạn.
Ăn xong, ngồi tán gẫu thêm một lúc, hai người lái xe về phía khu mới Trân Giang, tiện đường đón luôn ông chủ tiệm đồ uống.
Vừa lái xe, Chương Như vừa than phiền về Chương Tuyết Dương. Cô ấy có nhiều bạn, muốn xin dấu thực tập đâu có khó, thế mà anh lại cố tình gây khó, không cho người ta làm giả, cứ ép cô phải đến nhà hàng làm việc.
Đến nơi, Chương Như hỏi: “Chị từng đến hộp đêm chưa?”
“Có một lần.” Tô Đình đáp, đi theo cô vào khu ghế sofa, đang khát nên cắm nĩa lấy một miếng dưa hấu ăn.
Chương Như ngồi cạnh, thấy Tô Đình hết nhìn đông lại ngó tây, ánh mắt vừa tò mò vừa hơi ngại ngùng.
Bên cô ấy cũng có mấy người bạn kiểu này — nhìn thì ngoan hiền, nhưng không hẳn là không thể hòa nhập. Trực giác mách cô rằng Tô Đình thuộc nhóm sau: bề ngoài trông dịu dàng, có chút rụt rè nhưng không kiểu cách. Nói cách khác, là kiểu có thể “huấn luyện” thành bạn nhảy bar tiềm năng.
Thế là sau một lúc quan sát, Chương Như hứng chí hẳn lên, kéo Tô Đình vào nhà vệ sinh thay đồ.
Cô ấy tự thay sang áo hai dây ánh kim, bên trong mặc áo quây liền thân, còn giúp Tô Đình buộc vạt áo sơ mi lại ở eo, rồi lấy ra một sợi choker nhung cho cô đeo: “Đẹp chết người luôn ấy!”
Nói xong, cô ấy còn thuận tay tháo thêm một khuy áo.
Tô Đình lần đầu mặc kiểu này, cảm giác chỉ cần nhấc tay lên là lộ cả eo, nên không khỏi ngượng ngùng.
Nhưng Chương Như khác hẳn Tiết Nhân Nhân, chẳng hỏi han gì đã kéo cô ra sàn nhảy, vừa lắc vai vừa nhún hông, vừa dạy vừa khen: “Chị có nhịp điệu đó nha, biết nhảy à?”
Tô Đình gật đầu: “Học mấy năm rồi.”
Lúc nhỏ học, sau này do ngành học nên cũng phải dàn dựng vài tiết mục múa.
“Vậy còn ngại gì nữa? Cứ thả lỏng mà nhảy đi!”
Đôi mắt đào hoa của Chương Như hơi hếch, vừa cười vừa nhảy, mang theo vẻ phóng túng như chẳng buồn để tâm đến ánh nhìn của bất kỳ ai.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80: Hoàn chính văn Chương 81: Chương 81: NGOẠI TRUYỆN 1 Chương 82: Chương 82: NGOẠI TRUYỆN 2 Chương 83: Chương 83: NGOẠI TRUYỆN 3 Chương 84: Chương 84: NGOẠI TRUYỆN 4 Chương 85: Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 5 Chương 86: Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 6 Chương 87: Chương 87: NGOẠI TRUYỆN 7 Chương 88: Chương 88: NGOẠI TRUYỆN 8 Chương 89: Chương 89: NGOẠI TRUYỆN 9 Chương 90: Chương 90: NGOẠI TRUYỆN 10 Chương 91: Chương 91: NGOẠI TRUYỆN 11 (Hoàn toàn văn)