Chương 17
Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 17: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (17)

“Con đến chùa ở một thời gian cũng tốt.” Hoàng Phủ phu nhân nghiêm giọng nói.

Hoàng Phủ Nam cúi đầu vâng dạ, chợt thấy Hoàng Phủ Cật bước vào, cả hai liền đồng loạt ngưng lời. Nàng rút tay khỏi lòng bàn tay phu nhân, đứng dậy, ánh mắt thuận thế lướt qua người y, áo bào có hơi nhàu, không vấy máu, sắc mặt thì thản nhiên ung dung.

Hoàng Phủ Cật trước khi bước vào đã khéo léo giấu sợi ngũ sắc vào tay áo, chắp tay hành lễ với mẫu thân. Bà nói: “Đúng lúc lắm, con đừng vội đi.”

Hoàng đế sắp xuất cung đi săn ở Bích Kê Sơn, bởi trận đấu cầu lần trước y đã thể hiện xuất sắc trước sứ thần Thổ Phiên, lần này cũng được chỉ đích danh theo hầu giá. Bà cầm lấy chiếc áo tay hẹp mới may do tỳ nữ dâng lên, mở ra nói: “Thử xem có vừa không.”

“Thưa bá mẫu, con xin cáo lui.” Hoàng Phủ Nam lùi sang một bên, dịu giọng thưa.

Hoàng Phủ Cật lúc cởi kiếm ra còn kín đáo ra hiệu cho nàng. Hoàng Phủ Nam không nói gì, chỉ khẽ nhún gối với bà, rồi lặng lẽ lui khỏi tẩm phòng.

Ra đến bụi chuối trong sân, nàng dùng ánh mắt ra hiệu với Hồng Thược. Không cần dặn dò, Hồng Thược liền xách đèn lồng đi về phía cửa góc.

Hoàng Phủ Nam khẽ vuốt ngón tay qua chiếc lá chuối to xanh mướt. Nghe tiếng bước chân đến gần, nàng xoay người lại, nở nụ cười dịu dàng: “Lục huynh.”

Hoàng Phủ Cật nhìn trước ngó sau, cũng bước vào bóng râm của khóm chuối, cúi giọng cười: “Chúng ta chặn hắn ở sứ quán Ba Tư, giả vờ sơ ý, hắt đầy rượu lên người hắn, rồi canh lúc hắn một mình đi đêm trở về lễ tân viện, liền dùng chuôi kiếm đánh ngất.”

Hoàng Phủ Nam không nhịn được bật cười: “Ngã ngựa rồi hả? Chắc là trán cũng sứt mẻ không ít.”

“Lúc ấy đèn lồng bị tên bắn tắt, cũng không nhìn rõ lắm.” Hoàng Phủ Cật chăm chú quan sát gương mặt nàng: “Muội…”

Nàng bất chợt nhíu mày, lùi nửa bước: “Trên người huynh sao lại có mùi khó ngửi thế?”

Hoàng Phủ Cật vội giơ tay áo ngửi, mặt nóng bừng, may là nơi này tối, không ai nhìn rõ. Y ngượng ngùng giải thích:

“Tam lang nổi hứng, cứ đòi ném hắn xuống hố phân… Có lẽ bị bắn lên người một chút.” Hồi nãy mặc thử áo mới trước mặt mẫu thân mà bà không hề phát hiện, giờ nghĩ lại, hắn có chút ngao ngán: “Mũi muội cũng thính thật.”

Hoàng Phủ Nam càng né xa, lấy tay che mũi: “Huynh mau về tắm rửa đi.”

“Đợi đã.” Hoàng Phủ Cật lấy từ trong ngực ra một vật: “Đây là thứ ta giật từ tay áo của Xích Đô.”

“Ném qua đây.” Hoàng Phủ Nam vẫn không chịu lại gần.

Hắn vung tay, vật đó rơi gọn trong lòng nàng. Nàng đưa lên soi dưới ánh đèn mờ trên cửa góc, nhìn rõ là một tấm thẻ bạc mạ vàng, mặt sau chạm hình bốn vị Thiên vương săn bắn, mặt trước khảm ngọc lam.

Hoàng Phủ Cật cũng bước tới, cùng nàng kề vai ngắm vật ấy: “Đây là kim bài bổ nhiệm quan chức của Thổ Phiên. Bạc mạ vàng, đủ thấy thân phận Xích Đô không hề tầm thường.”

“Không tầm thường? Vậy thì tốt.” Hoàng Phủ Nam trở tay, siết thẻ bạc trong lòng bàn tay. Dưới ánh trăng lưỡi liềm, nụ cười nàng sáng ngời:
“A huynh, muội muốn khiến cho tên Mãng Tán phải tự mình đến cầu xin muội.”

Quả nhiên vẫn canh cánh chuyện của Mãng Tán trong lòng, vậy mà trước mặt Lý Linh Quân lại ra vẻ đại lượng. Hoàng Phủ Cật nhìn nàng với ánh mắt thâm trầm: “Muội định nói cho Tam lang biết không?”

“Đừng.” Giọng Hoàng Phủ Nam nhàn nhạt: “Hắn là con trai của Thục Vương, cháu nội của Hoàng thượng, làm sao có thể giống chúng ta?”

“Thời tiết oi bức thật.” Hoàng Phủ Cật như muốn phá vỡ khoảng lặng kỳ quái ấy, lẩm bẩm. Thoáng thấy đôi mày nàng khẽ nhíu lại, y tiện tay hái một lá chuối quạt vài cái. Lá chuối cuộn chặt, giấu kín tâm bẹ.

“Chuối chưa xòe, đinh hương khép, theo gió xuân, mỗi kẻ một nỗi sầu.” bất chợt nhớ đến câu thơ con gái nào đó, hắn chợt hạ quyết tâm: “Từ nay ta sẽ không gặp lại Lý Linh Quân nữa.”

“Đừng mà.” Hoàng Phủ Nam bật thốt, hơi chu môi, một động tác nàng thường làm khi còn nhỏ, mang theo chút nũng nịu: “Ngày kia huynh chẳng phải vẫn sẽ gặp nhau ở Bích Kê Sơn sao? Huynh lúc nào cũng nói suông mà chẳng làm được.”

“Cũng đúng.” Hoàng Phủ Cật đành chịu, khẽ cười.

“A huynh” Hoàng Phủ Nam do dự, ý nghĩ này đã lởn vởn trong lòng nàng nhiều ngày, nay mới cất lời: “Thế tử Vân Nam vương, có phải cũng đang ở kinh thành không?”

Hoàng Phủ Cật im lặng hồi lâu, không đáp.

Nhìn vẻ mặt y, Hoàng Phủ Nam đã hiểu. Nàng cúi đầu nghịch chiếc quạt trừ tà trong tay, vẻ mặt thoáng chút uể oải.

Hoàng Phủ Cật hỏi lại: “Muội từng gặp hắn rồi sao?”

Nàng lặng thinh giây lát, lắc đầu: “Chỉ là nghĩ, nếu sứ thần Thổ Phiên tới triều bái, thì có lẽ người Ô Toản cũng có mặt.”

“Nếu hắn thực sự đến, muội tính sao?”

Hoàng Phủ Nam khẽ hừ một tiếng: “Thì cũng chẳng sao cả. Mấy năm qua, hắn chắc đã hóa ra thô kệch xấu xí, muội không nhận ra hắn, hắn cũng chẳng nhận ra muội.”

Hoàng Phủ Cật từng trông thấy A Phổ Đỗ Mục trong yến tiệc tại Lê Viên. Người ấy ngồi trên lưng ngựa, ban đầu thoáng lúng túng, nhưng rất nhanh liền trấn tĩnh lại.

Từ ngày rời khỏi thành Thái Hòa, Hoàng Phủ Cật đã tự nhủ: trên đời này không còn Đoàn Di Nam nữa, chỉ có Hoàng Phủ Nam. Huống hồ, A Phổ Đỗ Mục chẳng còn là thiếu niên Ô Toản quê mùa trong lời nàng, nàng đã khác xưa, hắn cũng vậy.

Sau tiết Đoan Dương, hoàng đế dẫn bá quan văn võ cùng hậu cung xuất du Bích Kê Sơn để săn bắn. Nói là săn bắn, kỳ thực chẳng qua là cuộc du xuân long trọng. Cờ quạt vàng rợp trời, cung nữ xiêm y rực rỡ, từng hàng nối dài không dứt, hương thơm lẩn khuất trong gió, tiếng cười lanh lảnh, khiến cả núi rừng cũng trở nên rộn ràng náo nhiệt.
Đến cả hoàng hậu vốn xưa nay lãnh đạm với chuyện xuất hành cũng thay áo Hồ phục, được các nữ quan vây quanh, dạo bước giữa rừng tùng xanh thẳm.

Còn Tiệp dư họ Thôi không chịu đi lấy lòng hoàng hậu, đành bị đẩy về cuối đoàn. Hoàng Phủ Nam cưỡi một con ngựa cái lông hồng nâu, lững thững theo sau Thôi thị. Từ xa vang lên tiếng chuông và trống trận, hai người kéo cương ghìm ngựa, chờ bụi khói trong rừng tản bớt.

Thôi thị ngó về phía trước, hỏi: “Bên cạnh Hoàng thượng là những ai?”

Cung nữ đáp: “Hoàng hậu mang theo các mệnh phụ trong cung, bên nam có vài vị tướng tể, trẻ tuổi thì chỉ có người Thổ Phiên kia.”

Thôi thị vốn thông tỏ tin tức trong cung, liền nói: “Là người tên Mãng Tán?”

“Dạ, vừa nãy chính hắn săn được một con hoẵng, dâng lên Hoàng thượng. Hoàng thượng còn nói, nếu hắn chịu lưu lại kinh thành, sẽ cho hắn vào đội Thị vệ.”

Thôi thị chẳng hề lấy đó làm vinh hạnh, chỉ cười lạnh: “Lại đến lượt người Thổ Phiên nổi bật rồi.”

Hoàng đế hôm nay hứng thú không cao, nên tiếng trống, tiếng Tù Và chỉ vang lên lác đác vài lượt. Thi thoảng có con thú nào hoảng loạn chạy ra khỏi rừng, các thị vệ cũng chỉ nhấc cung lên lấy lệ, rồi thả cho nó đi.

Thôi Tiệp Dư cũng giả vờ kéo cung vài lần, chẳng trúng gì, lại kêu đau tay mỏi vai, bèn giao cả hai con ngựa cho cung nữ dắt đi, rồi gọi Hoàng Phủ Nam ngồi nghỉ trên sườn núi.

Hoàng Phủ Nam tháo khăn choàng treo lên cành cây, ánh mắt xuyên qua từng tầng lá rừng, thấy núi xanh gầy guộc, mây trắng lững lờ, liền tiện tay hái một chiếc lá liễu, lặng lẽ xoay trên đầu ngón tay.

Thôi thị bất chợt khẽ thở dài một tiếng, nói: “Hoàng thượng càng lúc càng không bằng trước nữa.”

Lời ấy vốn là đại bất kính, Hoàng Phủ Nam không vội hồi đáp. Trầm ngâm chốc lát, nàng mới nhẹ giọng nói: “Nghe nói Hoàng thượng mộ Phật, cho nên không muốn dễ dàng sát sinh.”

Khóe môi Thôi thị hiện lên nụ cười chế giễu. Bà ta vuốt lại mấy sợi tóc mai, quay đầu nhìn nàng, dưới sắc xanh thẫm của núi rừng, dung nhan của Hoàng Phủ Nam trở nên rạng rỡ lạnh lùng, sắc sảo đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Thôi thị chậm rãi nói: “Ngươi có biết vì sao Hoàng thượng lại sủng ái ta không?”

Hoàng Phủ Nam thuận miệng đáp: “Vì nương nương trẻ trung xinh đẹp, lại biết cảm thông lòng người.”

“Không phải thế.” Thôi thị khẽ mỉm cười, ánh mắt luôn linh động cũng chợt lặng lại: “Vì ta không có con.”

Bà lặng lẽ nói tiếp: “Hoàng hậu thì không cần bàn, Thục phi, Đức phi, Hiền phi, ít nhất ai nấy cũng đều sinh được một công chúa. Ta tiến cung mười năm, mà vẫn chưa…”

Ánh mắt bà dừng trên gương mặt Hoàng Phủ Nam: “Hoàng thượng sủng ái ta, là vì ta không nơi nương tựa. Nếu ta cũng có một đứa con trai, e rằng Hoàng thượng sẽ chẳng còn gần gũi với ta nữa… Nhưng ta vẫn mong mình có con hơn.”

Nàng nhàn nhạt đáp: “Nương nương hãy còn trẻ, sớm muộn cũng sẽ có thôi.”

Thôi thị lắc đầu, vẻ mặt như có điều bi ai không nói thành lời. Hoàng Phủ Nam ngậm chiếc lá liễu trong môi, khẽ thổi ra một làn âm thanh cao vút, văng vẳng vọng lại giữa thung lũng.

Thôi Thị như thiếu nữ trút được muộn phiền, cười khúc khích: “Hoàng Phủ nương tử, ngươi chẳng giống con gái nhà Hán bình thường chút nào.”

Hoàng Phủ Nam sắc mặt không đổi: “So với kinh thành, Ích Châu vốn dĩ là nơi quê dã mà.”

“Ngươi cũng chẳng giống những người trong nhà họ Hoàng Phủ.”

Thôi Thị còn chưa dứt lời, đã có cung nữ tìm đến, bẩm báo: “Hoàng thượng săn được một con thỏ xám, sai người mang đến tặng Tiệp Dư giải khuây.”

“Hoàng hậu nương nương đâu?”

“Hoàng hậu mỏi mệt trong người, cùng các nương nương khác đã về hành cung nghỉ ngơi rồi ạ.”

Trên mặt Thôi Thị hiện rõ nụ cười đắc ý, bà uể oải đứng dậy: “Đi thôi.”

Tiếng thu binh đã vang khắp núi rừng, nơi nơi đều đã dựng màn trướng thêu hoa. Thôi thị bước vào một trướng lớn, ôm con thỏ xám trong lòng đùa nghịch một lúc, thì ngoài kia truyền chỉ báo hoàng đế sắp tới. Bà giao con thỏ cho Hoàng Phủ Nam, dặn dò: “Giúp ta rửa sạch cho nó một chút, toàn dính cỏ dại và bùn đất.”

Hoàng Phủ Nam vòng ra sau bình phong, nhẹ nhàng khuấy nước nóng trong chậu đồng. Ngoài kia vang lên tiếng va chạm lách cách giữa ngọc thạch và kim khí, là Thôi thị đang thay xiêm y cho hoàng đế.

Nhịp thở trầm chậm kia, hẳn là của hoàng đế…

Một hoạn quan mặc vàng bước vào: “Hoàng Phủ tướng công tới.”
Hoàng đế đã an tọa, cũng chẳng bảo Thôi thị lui ra, chỉ nhàn nhạt nói: “Cho vào.”

Hoàng Phủ Đạt Hi khiêm cung bước vào, hành lễ xong thì chọn một chiếc đệm, ngồi xuống bên dưới. Thấy sắc diện hoàng đế không tốt, ông cẩn trọng hỏi: “Bệ hạ lại đau đầu ạ?”

Hoàng đế khoát tay, nói: “Trẫm khi đi săn, lòng vẫn mãi nghĩ đến chuyện nghị hòa với Tây Phiên. Việc này các khanh nghị luận mấy tháng rồi, vẫn chưa có kết luận gì.”

Hoàng Phủ Đạt Hi hiểu rất rõ, hoàng đế đã nói như vậy, tức là đã có chủ ý. Ông liền yên lặng lắng nghe.

Hoàng đế nhìn về đội thị vệ đứng nghiêm ngoài trướng, nói: “Gần đây, Tướng quân Tiết Hầu liên tiếp dâng tấu, nói đã đẩy lùi binh Thổ Phiên ở cửa sông Tích Hà, tùy thời có thể tiến vào Ô Toản. Hơn nữa đã cùng người Hồi Cốt bàn bạc hợp lực giáp công. Hiện nay binh lực đang nghiêng về ta, nếu lợi dụng danh nghĩa nghị hòa để khiến địch chủ quan, bất ngờ đánh thẳng vào Ô Toản, khôi phục đất đai, đuổi sạch lũ man di, cũng chẳng phải chuyện xa vời.”

Hoàng Phủ Đạt Hi bật thốt: “Nếu quả thực được như vậy thì…”

Hoàng đế đắm chìm trong suy nghĩ, không đáp lời, chỉ lẩm bẩm: “Lâu rồi không được vận động xương cốt, khi nãy rong ngựa mà tâm tình cũng bừng bừng hăng hái như thời niên thiếu. Trẫm cảm thấy Tiết Hầu nói đúng.”

“Quả là đúng, chỉ là…”

“Chỉ là, nếu dốc toàn lực đánh trận này mà không thắng, thì trẫm biết ăn nói ra sao với bách quan, với lê dân thiên hạ?”

Hoàng đế như chìm vào u sầu: “Trẫm đêm ngày chẳng yên giấc, không phải vì sợ làm mất cơ nghiệp tổ tông, mà là sợ binh đao không dứt, khiến muôn dân phải tan nhà nát cửa, thây chất đồng hoang.”

Hoàng Phủ Đạt Hi cảm động đến run giọng: “Bệ hạ!” Ông quỳ lạy xuống: “Dù vì đại cục Thổ Phiên hay sinh mệnh dân chúng, điều quan trọng nhất là bệ hạ giữ gìn long thể!”

“Phải rồi.” Hoàng đế bỗng như cởi được tâm kết, vỗ vỗ tay Thôi thị: “Sau cùng, trẫm cũng tự biết chỉ là bốc đồng phút chốc, chẳng đủ sức lực mà theo đuổi. Trẫm đã già rồi, chẳng muốn khiến dân thêm khổ. Đại nghiệp thu hồi lãnh thổ, hãy giao cho đời sau gánh vác đi thôi.”

Hoàng Phủ Đạt Hi thầm thở phào, vội vàng dập đầu: “Bệ hạ anh minh.” Trong lòng lại không khỏi nghĩ, hoàng đế do dự bao tháng, nay cuối cùng cũng quyết định, chẳng rõ có phải nhờ công lao gối đầu của Thôi thị không?

Vừa hơi thất thần, đã nghe hoàng đế nghiêm giọng: “Nghị hòa đúng là lòng dân sở nguyện, nhưng trẫm phải cân nhắc kỹ. Một khi nghị hòa thành, thưởng phạt là điều không tránh được. Nếu chẳng phải những tướng sĩ lâu năm chinh chiến ở biên thùy, thì có gì để nghị? Tuy Ngạc quốc công ra sức chủ chiến, nhưng lúc ban thưởng, vẫn phải lấy ông ấy làm đầu, để khỏi khiến người nơi biên cương lạnh lòng.”

“Tất nhiên là thế.” Hoàng đế đã hạ quyết tâm, thần sắc cũng nhẹ nhõm hơn, nắm tay Thôi thị, bất chợt hứng chí trở lại: “Trẫm dạy nàng cưỡi ngựa săn bắn nhé!”

Hai người vừa lên ngựa, phía đội thị vệ đã có chút rối loạn. Tướng quân Thiên Ngưu vội sai người dò hỏi, bẩm báo: “Là người trong Thú viên hành cung dẫn cả hổ báo theo tới, có một con hổ vốn rất ngoan ngoãn, không rõ sao vừa vào rừng đã phát cuồng, còn cắn bị thương một thị vệ.”

Hoàng đế nói: “Nếu nó đã gây thương tích, thì hãy dùng cung tên bắn chết đi.”

Đám thị vệ đều hăng hái chờ lệnh. Lý Linh Quân lúc nãy thấy Mãng Tán ra oai, trong lòng đã bất mãn, lập tức thúc ngựa tiến lên, lớn tiếng:
“Bệ hạ, để thần đi! Thần không sợ hổ.”

“Không được!” Thôi Tiệp Dư bất ngờ quay người nhào vào lòng hoàng đế, thân thể khẽ run rẩy.

Tướng quân Thiên Ngưu còn tưởng bà sợ hổ phát điên, liền trấn an: “Nương nương chớ lo, con hổ còn bị buộc dây cương.”

Thôi thị lại nhìn thẳng hoàng đế, giọng mềm mại cầu khẩn: “Bệ hạ đã nói sẽ không sát sinh nữa… Xin người tha cho nó đi.”

“…Vậy thì…” Hoàng đế do dự giây lát, “Tăng thêm nhân thủ, khống chế nó, đừng lấy mạng nó.”

“Thần đi!” Lý Linh Quân sợ Thôi thị lại mở miệng cản trở, chưa đợi hoàng đế gật đầu đã phóng ngựa lao ra, rút một mũi tên từ ống bên mình.

Nghe thấy tiếng Lý Linh Quân, Hoàng Phủ Nam cũng bế con thỏ xám, lặng lẽ bước ra khỏi trướng, chen giữa các cung nữ mà nhìn về phía rừng sâu. Bên trong chen chúc thị vệ cầm đao, thương, kiếm, kích; người dắt linh miêu, kẻ tay đặt cánh ưng, vây chặt con hổ đang gầm gừ nhe nanh ở giữa vòng vây.

Tiếng cười đùa đều im bặt, hàng chục ánh mắt đang dõi theo Lý Linh Quân, người đã giương cung, cài tên.

“A Xá!” Bên tai vang lên một tiếng gào tựa sét nổ giữa trời xanh, khiến Hoàng Phủ Nam chấn động cả người, tay run lên, con thỏ xám cũng vùng khỏi vòng tay nàng, phóng vọt vào rừng.

Nàng hoảng hốt đảo mắt nhìn quanh, chỉ thấy người người vẫn cười nói nhàn nhã, chẳng ai tỏ ra kinh ngạc, như thể tiếng gọi vừa rồi chỉ là tiếng mộng ngôn của sơn quỷ vọng lại từ thâm u.

Chẳng lẽ… là nàng nghe nhầm sao?
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (84)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (1) Chương 2: Chương 2: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (2) Chương 3: Chương 3: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (3) Chương 4: Chương 4: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (4) Chương 5: Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5) Chương 6: Chương 6: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (6) Chương 7: Chương 7: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (7) Chương 8: Chương 8: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (8) Chương 9: Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9) Chương 10: Chương 10: Phần 2 : Bạc Ngọc Thản Châu (10) Chương 11: Chương 11: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (11) Chương 12: Chương 12: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (12) Chương 13: Chương 13: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (13) Chương 14: Chương 14: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (14) Chương 15: Chương 15: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (15) Chương 16: Chương 16: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (16) Chương 17: Chương 17: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (17) Chương 18: Chương 18: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (18) Chương 19: Chương 19: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (19) Chương 20: Chương 20: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (20) Chương 21: Chương 21: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (21) Chương 22: Chương 22: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (22) Chương 23: Chương 23: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (23) Chương 24: Chương 24: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (24) Chương 25: Chương 25: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (25) Chương 26: Chương 26: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (26) Chương 27: Chương 27: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (27) Chương 28: Chương 28: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (28) Chương 29: Chương 29: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (29) Chương 30: Chương 30: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (30) Chương 31: Chương 31: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (31) Chương 32: Chương 32: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (32) Chương 33: Chương 33: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (33) Chương 34: Chương 34: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (34) Chương 35: Chương 35: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (35) Chương 36: Chương 36: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (36) Chương 37: Chương 37: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (37) Chương 38: Chương 38: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (38) Chương 39: Chương 39: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (39) Chương 40: Chương 40: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (40) Chương 41: Chương 41: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (41) Chương 42: Chương 42: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (42) Chương 43: Chương 43: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (43) Chương 44: Chương 44: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (44) Chương 45: Chương 45: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (45) Chương 46: Chương 46: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (46) Chương 47: Chương 47: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (47) Chương 48: Chương 48: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (48) Chương 49: Chương 49: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (49) Chương 50: Chương 50: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (50) Chương 51: Chương 51: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (51) Chương 52: Chương 52: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (52) Chương 53: Chương 53: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (53) Chương 54: Chương 54: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (54) Chương 55: Chương 55: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (55) Chương 56: Chương 56: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (56) Chương 57: Chương 57: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (57) Chương 58: Chương 58: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (58) Chương 59: Chương 59: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (59) Chương 60: Chương 60: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (60) Chương 61: Chương 61: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (61) Chương 62: Chương 62: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (62) Chương 63: Chương 63: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (63) Chương 64: Chương 64: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (64) Chương 65: Chương 65: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (65) Chương 66: Chương 66: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (66) Chương 67: Chương 67: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (67) Chương 68: Chương 68: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (68) Chương 69: Chương 69: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (69) Chương 70: Chương 70: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (70) Chương 71: Chương 71: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (71) Chương 72: Chương 72: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (72) Chương 73: Chương 73: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (73) Chương 74: Chương 74: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (74) Chương 75: Chương 75: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (75) Chương 76: Chương 76: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (76) Chương 77: Chương 77: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (77) Chương 78: Chương 78: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (78) Chương 79: Chương 79: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (79) Chương 80: Chương 80: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (80) Chương 81: Chương 81: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (81) Chương 82: Chương 82: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (82) Chương 83: Chương 83: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (83) Chương 84: Chương 84: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (84)