Chương 17
Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 17: Trốn đi

“Hắt xì!” Tiêu Tịch Hòa rùng mình, nghi ngờ quay đầu nhìn lại.

… Chẳng có ai đi theo, vậy sao cô cảm thấy sống lưng lạnh thế? Cô ấn vào huyệt thái dương, chỉ cho rằng gần đây mình đã nghe quá nhiều tin Tạ Trích Tinh đến Hợp Hoan Tông nên mới tự hốt hoảng

Cô thở nhẹ một hơi, ổn định tâm trạng rồi nhìn về phía cánh cổng khá khiêm tốn phía trước, biết mình đã tìm được một nơi trú ẩn lý tưởng —

Dược Thần Cốc, một Tiên môn chuyên dành cho y tu. 

Do người trong Tu Tiên giới ít khi ốm đau, đa số vết thương cũng có thể tự hồi phục. Thêm vào đó xu hướng tu tiên hiện tại khá nóng vội, ai cũng chỉ muốn tu luyện nhanh để mạnh lên, không còn muốn cứu người giúp đời nên rất ít người muốn học y thuật. Dược Thần Cốc vì thế ngày càng vắng vẻ, cả Cốc chủ lẫn đệ tử chỉ còn 3 – 4 người.

Còn Tiêu Tịch Hòa chọn môn phái này, một là vì những người ở đây chuyên tâm nghiên cứu y thuật, ngoài việc thỉnh thoảng ra ngoài chữa bệnh, họ gần như sống tách biệt với bên ngoài, cô trốn ở đây sẽ không dễ dàng bị phát hiện. Hai là vì trong nguyên tác 500 nghìn chữ, tuy chỉ có chưa đến 300 chữ miêu tả môn phái này, nhưng lại tiết lộ một thông tin khá quan trọng —

Cốc chủ Dược Thần Cốc từng cứu mạng cha ruột Tạ Trích Tinh, cũng chính là chủ nhân Ma giới Tạ Vô Ngôn. 

Tạ Trích Tinh mồ côi mẹ từ nhỏ, được Tạ Vô Ngôn tự tay nuôi lớn. Tính tình hắn tuy hung bạo thất thường, nhưng hắn vẫn rất hiếu kính với cha. Còn Liễu Giang – Cốc chủ Dược Thần Cốc thì nổi tiếng yêu thương đệ tử như con, chỉ cần cô trở thành đệ tử của ông ấy thì sau này nếu thân phận bị bại lộ mà Tạ Trích Tinh thực sự tìm đến giết, có lẽ Liễu Giang có thể sẽ cầu xin Tạ Vô Ngôn tha thứ cho cô đấy.

Tạ Vô Ngôn nói thì… chắc là Tạ Trích Tinh sẽ nghe nhỉ? 

Tiêu Tịch Hòa thở nhẹ một hơi, mặt mày nghiêm trang bước đến trước cổng, gõ ba tiếng “cộc cộc cộc”. 

Có người nhanh chóng ra mở cửa, là một phụ nữ trung niên khoảng 40 tuổi, thái độ rất tốt hỏi: “Đến khám bệnh hay mua thuốc?” 

“Ta đến bái sư.” Tiêu Tịch Hòa vội nói.

Người phụ nữ sững sờ, dường như đang phân vân.

… Dược Thần Cốc quanh năm thiếu người, thấy có kẻ đến bái sư chẳng phải nên mừng sao? Sao lại có vẻ khó xử thế? Tiêu Tịch Hòa bỗng cảm thấy bất an: “Có chuyện gì không ạ?” 

“Không sao… Cô hãy theo ta vào đã.” Người phụ nữ nói, rồi cúi đầu đi vào trong.

Tiêu Tịch Hòa vội vàng bước theo.

Dược Thần Cốc được núi bao quanh, ở giữa có một con sông dài xuyên suốt, nhìn sơ qua gần giống Bối Âm Cốc, nhưng môi trường lại hoàn toàn khác biệt. Ở đây trồng phần lớn là cây cảnh, thân to nhất chỉ bằng miệng chén, cao không quá 3 – 4 mét, không che chắn ánh nắng nên không khí cũng khô ráo ấm áp, tỏa chút hương ngọt.

Tiêu Tịch Hòa thấy hoàn cảnh này, càng muốn ở lại.

Đi tiếp về phía trước, hương ngọt trong không khí dần bị vị đắng của dược liệu thay thế. Tiêu Tịch Hòa thò đầu nhìn, thấy không xa có một sân lớn phơi đầy dược liệu, bên trái là nhà bếp bốc khói trắng, bên trong có bóng người di chuyển, dường như đang sắc thuốc.

Người phụ nữ dẫn cô đi đến giữa sân rồi dừng lại, quay đầu nhìn cô nói: “Cô đợi ở đây, ta vào hỏi ý kiến Cốc chủ.” 

“Vâng ạ.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý.

Người phụ nữ gật nhe đầu, rồi quay người vào nhà bếp.

Tiêu Tịch Hòa đứng một mình trong sân, không nhịn được nhìn ngắm xung quanh. Nửa năm nay tuy phải trốn chui trốn lủi, nhưng cô cũng mở mang được nhiều hiểu biết. So với các Tiên môn khác thì Dược Thần Cốc quả thật nghèo nàn đáng thương, đừng nói đến lầu cao cung điện, ngay cả nhà ngói cũng chỉ có hai ba gian, gian lớn nhất để ngỏ cửa, có thể lờ mờ thấy kệ thuốc bên trong.

Cô đang mải mê nhìn thì bỗng từ trong bếp truyền ra một giọng nói cáu kỉnh: “Ta nói không nhận là không nhận, bà đừng có khuyên ta nữa!”

“Ông nhỏ tiếng thôi!” Là giọng của người phụ nữ.

Tiêu Tịch Hòa quay đầu nhìn lại.

Tông giọng gắt gỏng lại còn nâng cao hơn: “Ta không thích nói nhỏ đấy! Đừng tưởng ta không biết mấy kẻ này nghĩ gì, Tiên môn khác không nhận thì chạy đến chỗ ta xem như lựa chọn thứ hai, đợi sau này dùng đủ linh dược vun đắp căn cơ rồi bỏ đi theo chỗ khác, toan tính rõ ràng như ban ngày, coi ta là đồ ngốc à?”

“Ôi ông thật là… Chưa gặp người ta đã phán xét, có vội vàng quá không?” Người phụ nữ bất lực khuyên giải. 

Người kia mỉa mai hừ một tiếng: “Kiểu người này ta thấy nhiều rồi, giờ bà đuổi nó đi đi, Dược Thần Cốc ta không bao giờ làm bàn đạp cho ai!”

“Thế thì ít nhất ông cũng gặp một lần, biết đâu lại ưng mắt?” Người phụ nữ tiếp tục thuyết phục. 

Chốc lát sau, người phụ nữ dẫn một ông lão râu trắng bước ra, Tiêu Tịch Hòa và ông lão vừa nhìn mặt nhau, cười ngượng nghịu. 

Ông lão hừ một tiếng, bực bội nhìn người phụ nữ: “Gặp rồi, giờ có thể đuổi nó đi chưa?” 

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Ông chả hỏi han gì cả!” Người phụ nữ không khỏi trừng mắt nhìn ông ấy.

Khí thế của ông lão lập tức yếu đi, nhưng vẫn rất bực bội: “Có gì mà phải hỏi, cả mặt cũng là giả thì có thể thành tâm bái sư được?”

Tiêu Tịch Hòa giật thót: “Sao ngài biết?” Khi rời Bối Âm Cốc cô vẫn dùng mặt thật, nhưng từ khi biết Tạ Trích Tinh đến Hợp Hoan Tông, cô đã đổi thành một gương mặt khác hoàn toàn.

Gương mặt này thuộc dạng đại trà, bình thường mà chân thực, đáng tin hơn cả khuôn mặt xinh đẹp lúc đầu cô biến hóa, vậy mà ông ấy vừa nhìn qua đã phát hiện?

Đây là câu đầu tiên cô nói với ông lão, thậm chí ông ấy còn không buồn liếc cô, nhưng vẫn cáu kỉnh giải thích: “Tướng mạo, cao thấp, béo gầy của con người đều phải hài hòa với nhau. Đường nét và khí vận của cô vừa nhìn đã biết không khớp với khung xương. Chắc đến bái sư cũng định dùng tên giả phải không?”

Tiêu Tịch Hòa quả thật định dùng tên giả để bái sư, nghe vậy thì cười ngượng nghịu.

Ông lão cũng không quan tâm đến cô, quay đầu quở trách người phụ nữ: “Đừng gặp ai cũng dẫn về, nhìn nó là biết gặp rắc rối ở ngoài rồi tìm chỗ trốn. Người không rõ lai lịch thế này nơi khác tránh còn không kịp, bà thì giỏi rồi, chẳng hỏi gì hết đã đưa về cho ta!”

“Chẳng phải vì thấy ông thiếu người nên ta mới định tìm người đỡ đần ông đó sao?” Người phụ nữ hơi bực bội.

Ông lão cười khẩy: “Bà hay tìm người lắm, nhưng tìm về toàn người gì đâu, có đứa nào dùng được không?”

“Sao ông không nói vì ông xấu tính nên mới đuổi người ta đi?” Người phụ nữ bị châm chọc vài câu, giọng điệu cũng không tốt.

Nghe bà ấy nói tính mình không tốt, ông lão nổi đóa: “Bà bảo ai xấu tính cơ?”

“Thôi thôi đừng cãi…” Tiêu Tịch Hòa vội can: “Ta ta ta không bái sư nữa, hai vị đừng cãi nhau, không đáng đâu ạ.”

“Cô đừng bận tâm, ta nhịn ông lão này lâu rồi, lúc nào cũng trưng bản mặt ai đó nợ tiền không trả, giả vờ cho ai xem?” Người phụ nữ chống nạnh.

Ông lão không phục: “Ta mà thèm giả vờ á?” 

“Bây giờ ông đang giả vờ đấy!”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Ai đó cứu cô với!

Cô cũng không ngờ là mình chỉ muốn bái sư thôi, giờ không những chẳng thành mà còn trở thành mồi lửa cho cuộc nội chiến trong môn phái người ta, chỉ có thể gượng gạo tiếp tục can ngăn.

Tiếc là hai người càng cãi càng hăng, trông có vẻ như sắp đánh nhau. Tiêu Tịch Hòa đau đầu như búa bổ, đang nghĩ có nên lẻn đi không thì ngoài sân vang lên tiếng khóc từ xa đến gần.

Ba người trong sân cùng quay đầu thì thấy một tiểu cô nương 15, 16 tuổi vừa khóc vừa chạy tới, lao thẳng vào lòng ông lão: “Cha! Mẹ! Sư tỷ sắp không qua khỏi rồi, người mau đi cứu sư tỷ đi!”

Cha? Mẹ? Tiêu Tịch Hòa quay đầu nhìn ông lão và người phụ nữ, khóe miệng hơi giật. Lúc trước cô cứ tưởng người phụ nữ này là đệ tử của ông lão, còn nghĩ đệ tử này gan to thật, dám cãi sư phụ như vậy, hóa ra họ là vợ chồng.

“Nửa canh giờ trước ta đã nói với con rồi, thai nó to khó sinh, đứa bé và nó chỉ có thể giữ một. Con cứ đòi giữ cả hai, thế này chẳng phải một xác hai mạng sao.” Sắc mặt ông lão khó coi.

Tiểu cô nương khóc càng dữ dội: “Nhưng, nhưng sư tỷ không muốn làm hại đứa bé.”

“Vậy thì chỉ có thể hy sinh nó.” Ông lão nhíu mày.

“Đó là sư tỷ của con! Sao cha có thể dễ dàng hy sinh sư tỷ!” Tiểu cô nương khóc nức nở phản đối.

Ông lão còn định nói gì, người phụ nữ bên cạnh không vui lên tiếng: “Ông không thể tự mình đi xem thử sao? Biết đâu còn có cơ hội? Liên Nhi theo ta với ông bao nhiêu năm rồi, ông chẳng niệm chút tình nghĩa nào sao?”

Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ gật đầu.

“Niệm tình nghĩa gì? Ngay từ đầu ta đã bảo nó lớn tuổi khó sinh, là nó nhất quyết muốn có con, còn lén lút chạy ra ngoài phối giống với heo rừng, giờ gặp chuyện lại đòi ta niệm tình nghĩa!” Ông lão giận điên người: “Nếu ta cứu được thì sao ta lại nói chỉ được giữ một?”

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, vẻ mặt hơi phức tạp… Không phải Cốc chủ Dược Thần Cốc nổi tiếng thương đệ tử sao? Sao đệ tử sắp chết rồi à ông ấy vẫn có thể nói những lời vô tình như vậy, dù không cứu được cũng ít nhất nên đến xem một lần chứ. Hơn nữa ông ấy mắng chửi người cũng th* t*c quá đi, còn chửi chồng đệ tử là heo rừng nữa.

“Con không quan tâm! Con muốn sư tỷ con muốn sư tỷ!” Tiểu cô nương sụp đổ, ngồi bệt xuống đất khóc gào.

Người phụ nữ lập tức trừng mắt nhìn ông lão. Ông lão vừa tức vừa bực, lại không dám kêu ca khi vợ nổi giận, đang bí bách thì bỗng đối mặt với Tiêu Tịch Hòa đang lặng lẽ xem kịch.

Tiêu Tịch Hòa: “?”

“Cô!” Ông lão nghiêm mặt: “Không phải cô muốn bái sư sao?”

Tiêu Tịch Hòa: “… À.”

“Cô đi cứu Liên Nhi, nếu cứu được thì ta sẽ cho cô bái sư.” Ông lão nói xong, phủi tay áo bỏ đi.

Tiểu cô nương không ngờ ông ấy lập tức bỏ trốn, lập tức gào khóc: “Cha ơi!”

“Đừng lo đừng lo, ta đi gọi ông ấy về.” Người phụ nữ vội an ủi một câu rồi quay đầu đuổi theo ra ngoài.

Tiểu cô nương vẫn tiếp tục sụp đổ, Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, đang chuẩn bị lặng lẽ rời đi thì tiểu cô nương bỗng ngước đầu nhìn cô.

“… Nhìn ta làm gì, ta chẳng biết chút y thuật nào.” Cô chỉ là một đầu bếp thôi.

Tiểu cô nương như thấy được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, đột nhiên ôm chặt chân cô: “Cha ta nói tỷ có thể cứu, vậy chắc chắn tỷ sẽ cứu được, cầu xin tỷ giúp ta…”

Miệng Tiêu Tịch Hòa hơi giật giật: “Ông ấy chỉ nói bừa tìm cớ thôi, cô tin thật sao?”

“Huhuhu…”

“… Ta thật sự không biết đỡ đẻ.” Tiêu Tịch Hòa đau đầu.

“Huhuhuhu…”

Giọng của tiểu cô nương 15 – 16 tuổi vốn thanh tao dễ nghe, nhưng một khi khóc lên thì như móng tay cào bảng đen chói tai khiến Tiêu Tịch Hòa thấy đau cả đầu: “Cô khoan khóc đã!”

Tiểu cô nương lập tức nín bặt, thút thít nhìn cô: “Vậy tỷ đi xem sư tỷ đi.”

“… Được.”

Tiêu Tịch Hòa vừa đồng ý, tiểu cô nương lập tức đứng dậy, phủi bụi trên mông rồi đi ra ngoài sân. Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ theo sau, hai người lần lượt xuyên qua con đường nhỏ và rừng hoa, cuối cùng cũng đến trước một hang động.

“Sư tỷ ở trong đó.” Tiểu cô nương nghẹn ngào nói.

Tiêu Tịch Hòa gật đầu, đang định theo nàng ấy vào thì trong hang động bỗng truyền ra một tiếng heo kêu.

“… Còn người khác nữa à?” Tiêu Tịch Hòa khó khăn lên tiếng.

Tiểu cô nương ngơ ngác: “Không có, chỉ có sư tỷ thôi.”

“Vậy sư tỷ cô… chắc khá đau nhỉ?” Đau đến mức kêu như heo rồi.

Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, nhìn hang động như nhìn thú dữ. Cả hai kiếp rồi mà cô chưa từng thấy phụ nữ sinh con, nhưng cũng tưởng tượng được bên trong là cảnh tượng máu me thế nào, vừa nghĩ đến đã không nhịn được run lên.

“Tỷ tỷ…” Tiểu cô nương thúc giục.

Tiêu Tịch Hòa nhìn đôi mắt đỏ hoe của tiểu cô nương, chỉ có thể miễn cưỡng bước vào hang động.

Hang động không lớn, nhưng cũng sạch sẽ sáng sủa, cô vừa bước vào đã ngửi thấy mùi máu tanh đặc quánh. Tiêu Tịch Hòa cố gắng chịu đựng sự khó chịu, theo tiếng động phía trước nhìn qua, rồi thấy một… con heo.

Heo…

Cô giật mình mở to mắt: “Không ổn rồi, sư tỷ cô biến mất rồi!”

“Biến mất ở đâu?” Tiểu cô nương mơ hồ nhìn đống rơm khô dưới đất: “Đang ở đây mà?”

Tiêu Tịch Hòa sững sờ, đột nhiên nhận ra điều bất thường: “Sư tỷ cô nói… là một con heo?”

“Tỷ ấy tên Liên Nhi.” Tiểu cô nương nghiêm túc giải thích: “Tỷ ấy không phải con heo thông thường mà là con heo đã có linh trí, tính ra cũng là Yêu thú cấp thấp.”

Có gì khác đâu! Dù nó đắc đạo phi thăng cũng vẫn là con heo! Nàng ấy gọi nó là sư tỷ… Vậy là ông lão kia thà nhận một con heo làm đệ tử cũng không chịu nhận cô? Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, cố bình tĩnh lại.

Trong lúc hai người nói chuyện, con heo dưới đất đã thoi thóp, tiểu cô nương nhìn thấy lại sắp khóc: “Tỷ ơi, tỷ ơi tỷ mau cứu sư tỷ!”

Tiêu Tịch Hòa khó xử: “Ta không biết cứu thế nào…”

“Tỷ mau lại đây!” Tiểu cô nương đẩy cô đi về phía trước.

Tiêu Tịch Hòa đành phải tiến lên, heo… Liên Nhi cảm nhận được cô đang lại gần nên bất an cựa quậy, tiểu cô nương vội đến an ủi: “Sư tỷ đừng sợ, vị tỷ tỷ này đến cứu sư tỷ đấy.”

Tiêu Tịch Hòa lập tức cảm thấy áp lực nặng nề, lê từng bước lại gần rồi giơ tay sờ cái bụng phình to của Liên Nhi: “… Heo con vẫn còn động đậy, chắc vẫn còn sống.”

“Nhưng không sinh được…” Tiểu cô nương lại bắt đầu lau nước mắt: “Cha ta nói bị mắc kẹt ở trong, muốn giữ con thì phải mổ bụng… Sư tỷ giờ đã hơn 30 tuổi, mổ bụng e rằng không qua khỏi.”

Liên Nhi âm thầm nhìn nàng ấy, dường như đang dùng cách riêng của mình để an ủi.

Tiêu Tịch Hòa nhìn một người một heo, nhẹ nhàng thở dài: “Nhưng ta không giúp được các cô.”

“Nhưng mà cha ta…”

“Cha cô lừa cô đấy, ta thật sự chẳng biết gì cả.” Tiêu Tịch Hòa bất lực: “Cô nghĩ xem, ông ấy còn không cứu được, nếu ta cứu được chẳng phải giỏi hơn ông ấy sao, thế ta còn đến đây bái sư làm gì?”

Tiểu cô nương không nói nên lời.

Trong hang động chợt tĩnh lặng, Liên Nhi đột nhiên k** r*n một tiếng rồi bắt đầu co giật, tiểu cô nương lập tức lo lắng: “Sư tỷ, sư tỷ…”

“Không lựa chọn nữa thì thật sự một xác hai mạng đấy.” Tiêu Tịch Hòa thấy tiểu cô nương chẳng nghe lọt tai điều gì, đành phải ngồi xổm nhìn Liên Nhi: “Còn cô? Cô muốn làm sao?”

“Ẹc ẹc…” Liên Nhi yếu ớt kêu hai tiếng.

Tiêu Tịch Hòa kỳ lạ thay lại hiểu được ý nó, mím môi nhìn tiểu cô nương: “Gọi cha cô qua đỡ đẻ đi, đây là lựa chọn của sư tỷ cô, cô phải học cách chấp nhận.”

“Ta không…”

“Không phải lúc để cô bướng bỉnh.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm giọng.

Tiểu cô nương sững sờ, đối diện với ánh mắt Tiêu Tịch Hòa là một đôi mặt ngập tràn nước mắt, nhưng lần này nàng ấy không khóc ra tiếng mà chỉ vội vã lau mắt, đầu không ngoảnh lại mà chạy thẳng ra ngoài. 

Trong hang động chỉ còn lại một mình Tiêu Tịch Hòa, cô ngồi xuống đệm rơm khô bên cạnh con heo: “Cố lên nhé Liên Nhi, nhất định phải kiên trì.”

“Ẹc…”

Tiêu Tịch Hòa ngáp một cái, vừa đợi tiểu cô nương đưa người về vừa suy nghĩ rời Dược Thần Cốc mình có thể đi đâu. Tu Tiên giới chắc chắn không ở được nữa, Ma giới càng không cần xét đến, Yêu tộc thì khỏi nghĩ, với tu vi của cô đến đó chẳng khác gì đi nộp mạng, chỉ còn Phàm giới có thể đi… trừ phi cô tự phế tu vi.

Nếu thật sự không còn cách nào khác thì cứ phế thôi, làm người phàm cũng tốt mà, chẳng phải trước đây cô cũng chỉ là người phàm thôi sao, chỉ là tiếc 200 năm tuổi thọ cô khó khăn lắm mới có được.

Tiêu Tịch Hòa đang nghiêm túc suy nghĩ thì con heo bên cạnh đột nhiên kêu thảm thiết, toàn thân bắt đầu co giật. Cô giật mình, vội giơ tay vỗ vào mặt nó, cố giữ cho nó tỉnh táo. Con heo bị vỗ trở nên bất an, không nhịn được húc cô một cái.

“Roẹt…” Tay Tiêu Tịch Hòa bị răng nó cào rách, lập tức ứa máu tươi, máu theo lòng bàn tay trượt xuống nhỏ vào miệng heo.

Giữa chân mày con heo lóe lên một tia sáng, tiếp đó nó gầm rú một tiếng. Tiêu Tịch Hòa không kịp nhìn thấy ánh sáng kia, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cảnh heo con chào đời.

… Đáng sợ quá aaaa!!!

“Ban đầu bảo con ra quyết định con không chịu, đến giờ Liên Nhi sắp chết rồi con mới tìm ta, trì hoãn đến bây giờ e rằng lành ít dữ nhiều!”

“Huhuhu…” Tiểu cô nương tiếp tục buồn bã.

“Được rồi, đừng mạnh miệng nữa, nếu không quan tâm Liên Nhi sao ông lại đứng bên ngoài chờ đợi lâu như vậy?” Người phụ nữ khuyên.

“Ta đâu có đợi, nó nhất quyết không cho ta cứu, giờ lại chạy đến tìm ta, thời cơ tốt nhất để cứu chữa đã bị trì hoãn như thế đấy!”

Giọng ông lão càu nhàu từ xa vọng lại, cùng với tiếng bước chân vội vã, cả gia đình ba người cùng lúc xuất hiện trong hang động.

Hai mắt Tiêu Tịch Hòa thất thần, ngẩng đầu nhìn ba người: “Ta cũng ko rõ là đực hay cái, nói chung là mẹ con bình an, ngoài ra…” Cô nuốt nước bọt: “Có vẻ nó sinh ra con heo rừng.”

Cả gia đình ba người cùng im lặng.

“Ẹc ẹc…” Liên Nhi yếu ớt biểu thị mình vẫn còn sống.

Tiểu cô nương thút thít một tiếng, lao tới ôm chặt lấy nó.

Tiêu Tịch Hòa nhìn ông lão: “Ta có thể gia nhập Dược Thần Cốc rồi chứ?”

“… Cô làm thế nào vậy?” Ông lão không nói nên lời.

Tiêu Tịch Hòa bối rối: “Không biết.”

Miệng ông lão khẽ giật, đang định nói thì người phụ nữ bên cạnh bỗng cười: “Trước đây chẳng phải ông nói muốn trở thành y tu ưu tú, chỉ có y thuật là chưa đủ mà còn phải có chút vận may sao? Y thuật dễ có, vận khí khó tìm, có vẻ lần này ông nhận được một đệ tử rất khá đấy.”

Ông lão khẽ “hừm” một tiếng, miễn cưỡng mở miệng: “Đi theo ta.”

Tiêu Tịch Hòa phấn chấn lên, vội vàng theo sau.

Một khắc sau, hai người trở lại sân.

“Ta hỏi cô vài câu, cô phải trả lời thành thật, dám che giấu điều gì thì thôi không cần nói nữa.” Ông lão tùy tiện tìm cái ghế ngồi xuống.

“Vâng.” Tiêu Tịch Hòa tập trung tinh thần, cung kính đứng trước mặt ông ấy.

“Cô tên gì, trước đây ở môn phái nào?”

“Ta tên Tiêu Tịch Hòa, trước đây là người của Hợp Hoan Tông.” Tiêu Tịch Hòa trả lời.

Ông lão nhướn mày: “Hy Hòa? Cái tên này hơi to tát đấy nhỉ.”

Tiêu Tịch Hòa vừa nghe đã biết ông ấy hiểu lầm: “Không phải ‘Hy Hòa’ nữ thần mặt trời đó đâu, là ‘Tịch’ của hoàng hôn, ‘Hòa’ của lúa non… Hình như cũng liên quan đến mặt trời nhỉ.”

Ông lão khẽ gật đầu, lại hỏi: “Cô lánh đời vì lý do gì?”

Tiêu Tịch Hòa dừng lại, do dự có nên nói thật không.

Ông lão lập tức nheo mắt lại.

… Thôi, xuất thân đã nói rồi thì ngại gì chuyện này nữa. Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Ta đắc tội với Tạ Trích Tinh.”

Ông lão dừng lại, hiểu ra: “Bảo sao cô đến Dược Thần Cốc, hóa ra muốn tìm ta làm hậu thuẫn.”

Tiêu Tịch Hòa cười nịnh nọt, nhưng cũng không phủ nhận.

Ông lão suy nghĩ một lúc, cuối cùng chậm rãi nói: “Từ hôm nay, cô không còn là Tiêu Tịch Hòa gì nữa, mà là đệ tử Dược Thần Cốc của ta. Trước cô còn có ba người, cô xếp thứ tư, sau này… gọi là A Tứ đi.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Cái tên này thật qua loa.

“Không muốn à?” Ông lão hỏi.

Tiêu Tịch Hòa: “Muốn!”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (123)
Chương 1: Chương 1: Cô trúng phải Âm Dương Hợp Hoan cổ Chương 2: Chương 2: Ngài có thể nói năng tử tế chút được không? Chương 3: Chương 3: Có chó không thế? Chương 4: Chương 4: Ma sát sẽ sinh nhiệt Chương 5: Chương 5: Cô là người thứ hai đồng cảm với ta Chương 6: Chương 6: Sắp chết rồi à Chương 7: Chương 7: Tự mình làm Chương 8: Chương 8: Đến đây! Chương 9: Chương 9: Tu luyện không? Chương 10: Chương 10: Mùa xuân đến rồi! Chương 11: Chương 11: Thất đức Chương 12: Chương 12: Động đến người của ta Chương 13: Chương 13: Tên điên Chương 14: Chương 14: Gần hết rồi Chương 15: Chương 15: Cô đi rồi Chương 16: Chương 16: Tìm người Chương 17: Chương 17: Trốn đi Chương 18: Chương 18: Hợp Hoan Cổ tái phát! Chương 19: Chương 19: Gặp lại Chương 20: Chương 20: Bắt Kiều Kiều trong rọ Chương 21: Chương 21: Sợ hãi Chương 22: Chương 22: Xem cô diễn Chương 23: Chương 23: Đêm nay ở lại với ta Chương 24: Chương 24: Đêm ở riêng cùng Ma Tôn đại nhân Chương 25: Chương 25: Chứng âm hàn tái phát Chương 26: Chương 26: Ấp ủ ý đồ xấu Chương 27: Chương 27: Bại lộ Chương 28: Chương 28: Thiếu chủ, ngài mang thai rồi! Chương 29: Chương 29: Quả thật đã có thai rồi! Chương 30: Chương 30: Những người không nên đến đều đến cả rồi! Chương 31: Chương 31: Thật là trong cái rủi có cái may Chương 32: Chương 32: Đá thử vàng trong mối quan hệ vợ chồng Chương 33: Chương 33: Sức mạnh của nhóc con Chương 34: Chương 34: Lão tổ tông cũng đến rồi Chương 35: Chương 35: Tình trạng thai nhi của ngươi không ổn định Chương 36: Chương 36: Cô vứt chồng bỏ con! Chương 37: Chương 37: Ta sẽ chịu trách nhiệm! Chương 38: Chương 38: Giả ngơ phải không? Chương 39: Chương 39: Đến lúc nói cho phụ huynh biết rồi Chương 40: Chương 40: Cuộc hội đàm của thông gia Chương 41: Chương 41: Đến thăm cô Chương 42: Chương 42: Cô định dỗ ta thế nào Chương 43: Chương 43: Nàng biết ta tốt với nàng Chương 44: Chương 44: Thiếu phu nhân đang làm gì vậy? Chương 45: Chương 45: Ma Tôn “vừa đẹp vừa giàu” Chương 46: Chương 46: Sốt ruột muốn gả Chương 47: Chương 47: Lần đầu động thai Chương 48: Chương 48: Tìm thấy Thiếu phu nhân rồi Chương 49: Chương 49: Đừng có nịnh nọt mẹ ngươi Chương 50: Chương 50: Tâm lý sụp đổ Chương 51: Chương 51: Tên phu nhân Đảo chủ là gì Chương 52: Chương 52: Ngươi phạm quy rồi! Chương 53: Chương 53: Đánh nhau thì đánh nhau, sao còn liếc mắt đưa tình Chương 54: Chương 54: Tỷ là vị hôn thê của Đảo chủ chúng ta mà! Chương 55: Chương 55: Con thật sự không muốn đứa bé này sao? Chương 56: Chương 56: Quyết định rồi, đến Bồng Lai thôi Chương 57: Chương 57: Một vở kịch đảo giới tính đầy kịch tính Chương 58: Chương 58: Trùng hợp thật, Ma Tôn đại nhân Chương 59: Chương 59: Địa ngục Chương 60: Chương 60: Nàng vẫn luôn gọi tên hắn ta Chương 61: Chương 61: Ta muốn cô kết hôn với ta Chương 62: Chương 62: Có lẽ chàng phải dâng trà kính thiếp rồi Chương 63: Chương 63: Cố tình gây sự là chuyện bình thường thôi Chương 64: Chương 64: Trà của thiếp Chương 65: Chương 65: Giận dỗi Chương 66: Chương 66: Hôn lễ tại Bồng Lai Chương 67: Chương 67: Nên hủy hôn rồi Chương 68: Chương 68: Cuối cùng cũng giải trừ được khế ước Chương 69: Chương 69: Đi rồi đi rồi Chương 70: Chương 70: Đi suốt đêm để đến gặp cô Chương 71: Chương 71: Ta không muốn để nàng gánh vác trách nhiệm nữa Chương 72: Chương 72: Định mệnh không duyên không phận Chương 73: Chương 73: Gặp lại Chương 74: Chương 74: Cơn bệnh xuất hiện bất ngờ Chương 75: Chương 75: Có phải đứa nhỏ này lanh quá rồi không! Chương 76: Chương 76: Xem sét có bổ chết ngươi hay không Chương 77: Chương 77: Ngươi là thái giám à? Chương 78: Chương 78: Đúng là một gương mặt đẹp, nhưng lại có một trái tim độc ác Chương 79: Chương 79: Đại, đại, đại biến thái Chương 80: Chương 80: Cô có ý đồ với hắn Chương 81: Chương 81: Có phải như ta nghĩ không? Chương 82: Chương 82: Đó là người bạn đời mà ta đã chọn Chương 83: Chương 83: Ngươi là sói yêu Chương 84: Chương 84: Cuối cùng ảo cảnh cũng kết thúc Chương 85: Chương 85: Sắp sinh rồi Chương 86: Chương 86: Tiểu ma đầu sắp chào đời rồi Chương 87: Chương 87: Đau không? Chương 88: Chương 88: Nàng đã đi xa rồi… Chương 89: Chương 89: Sống lại Chương 90: Chương 90: Nó chẳng biết gì cả Chương 91: Chương 91: Nàng không ôm ta một cái sao? Chương 92: Chương 92: Đây là con trai của chúng ta Chương 93: Chương 93: Kết thúc phần chính Chương 94: Chương 94: Hiếm khi hồ đồ! Chương 95: Chương 95: Sắp được về nhà rồi! Chương 96: Chương 96: Cả nhà đoàn tụ! Chương 97: Chương 97: Hắn đồng ý rồi! Chương 98: Chương 98: Nuôi con Chương 99: Chương 99: Dưỡng lão? Chương 100: Chương 100: Lo lắng trước ngày cưới Chương 101: Chương 101: Phát thiệp mời Chương 102: Chương 102: Phù Không và nguyên chủ Chương 103: Chương 103: Lão tổ tông Chương 104: Chương 104: Con có muốn nạp thiếp không? Chương 105: Chương 105: Hôn lễ Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107: Đã Kim Đan rồi sao? Chương 108: Chương 108: Lời nguyền 7 năm Chương 109: Chương 109: Ta sẽ tự đi theo! Chương 110: Chương 110: Ngày mai đến làm việc Chương 111: Chương 111: Trong ly rượu này có thuốc Chương 112: Chương 112: Hay là chúng ta hy sinh cho nhau chút đi? Chương 113: Chương 113: Miễn cưỡng qua đêm Chương 114: Chương 114: Sau khi xong chuyện Chương 115: Chương 115: Anh xong đời rồi! Chương 116: Chương 116: Hay là ngủ cùng nhau? Chương 117: Chương 117: Xong đời rồi, cả hai người đều đã sa vào lưới tình! Chương 118: Chương 118: Em có thể mãi mãi theo tôi… Chương 119: Chương 119: Mang thai Chương 120: Chương 120: Tôi sẽ chịu trách nhiệm Chương 121: Chương 121: Yên tâm rồi! Chương 122: Chương 122: Mọi việc trên đời rồi sẽ viên mãn Chương 123: Chương 123: Xem ra vẫn phải sinh thêm đứa nữa! [Hết]