Chương 17
Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 17: PHƯỢNG HOÀNG.

Nghê Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình, trong đôi mắt cậu thủy quang sáng lóng lánh.

Tai cậu hơi ù, đại não như bị một cục bông đột nhiên nở to lấp kín, tạm thời mất đi khả năng suy nghĩ.

Trầm Trì đang nói gì vậy?

Sau này cậu không bị hoa văn ký sinh khống chế nữa, chỉ chịu sự khống chế của Trầm Trì?

Điều này sao có thể chứ?

Cậu là người ký sinh mà.

Ngay từ lúc hoa văn ký sinh xuất hiện, có nghĩa là thú tính đã dung nhập vào ý thức của cậu, đây là điều mà tất cả những người ký sinh không có cách nào tránh được.

Mặc dù cậu đã tuyên thệ rằng mình sẽ mãi mãi trung thành với Trầm Trì, thế nhưng lúc thú tính phát tác thì cậu không chắc mình có thể luôn tỉnh táo được.

“Ngài định thay đổi  hoa văn ký sinh của 04?” Một vị tướng lĩnh trung niên nhíu mày hỏi.

Nghê Vũ biết vị tướng lĩnh này.

Trong cuộc tranh luận lúc nãy, vị tướng lĩnh này đã khẳng định cậu có tài, cho là đội 1 của “Sí Ưng” có thể tiến hành thí nghiệm chế độ song đội trưởng, ở một số thời điểm mấu chốt, nếu như cậu bị hoa văn ký sinh ảnh hưởng thì một vị đội trưởng khác sẽ nắm quyền quyết định.

So với những vị sĩ quan mạnh mẽ phản đối người ký sinh làm đội trưởng kế nhiệm, thì vị tướng lĩnh này đã cho cậu đủ tôn trọng. Nếu như đề nghị này cuối cùng được thông qua thì c*̃ng không phải cậu không tiếp thu được.

Tầm mắt cậu di chuyển, lần nữa nhìn về phía Trầm Trì.

“Bản chất của giải phẫu ký sinh là di dời ý thức đi, sở dĩ hoa văn ký sinh có thể điều khiển một người là vì hai hệ thần kinh đã dung hợp thành một. Tiến sĩ Bách Lộ đã thí nghiệm thành công, chỉ cần tiến hành quét hình ở mức cơ bản đối với ý thức còn lại, căn cứ vào những trị số nhận được từ hiểu biết về hình vẽ, dùng hình vẽ mới thay đổi hoa văn ký sinh gốc, thì mức độ ảnh hưởng của hoa văn ký sinh đối với người ký sinh sẽ hạ xuống mức thấp nhất.”

Nghê Vũ ngơ ngác.

Cậu cảm giác rất rõ ràng lưng mình lại nóng bừng, đó là phản ứng khi hoa văn ký sinh phát tác.

“Tiên sinh…..” Cậu lẩm bẩm: “Hình vẽ mới là ý thức của ngài phải không?”

Trong đại sảnh lại bắt đầu sôi nổi bàn tán, có người không tin, có người vui mừng hoan hô, cho rằng đây là sự kiện y học quan trọng trong quá trình phát triển của nhân loại — nếu như thật sự thông qua việc thay đổi hoa văn ký sinh có thể hạ thấp thú tính của người ký sinh xuống, thì chênh lệch giữa người ký sinh và nhân loại sẽ được rút ngắn hơn. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, vấn đề khó khăn người ký sinh không sinh con được cũng có thể giải quyết.

Tất nhiên là Trầm Trì có chuẩn bị trước khi đến, khi anh trình bày xong không lâu, một vị sĩ quan có tóc chải ngược ra sau lưng đẩy cửa phòng hội nghị bước vào.

Đó chính là tiến sĩ Bách Lộ.

Mặc dù tiến sĩ Bách Lộ c*̃ng là quân nhân, nhưng chỉ là thụ hàm vinh dự, còn trên thực tế vẫn là một bác sĩ. Mà đội ngũ của ông là đơn vị chữa bệnh giỏi nhất ở căn cứ “Tiêu Ngạn”.

So với phần lớn tướng lĩnh đang ngồi ở đây thì khí chất của tiến sĩ Bách Lộ quá mức ôn hòa nho nhã.

“Tôi đến đây vì 04.” Tiến sĩ Bách Lộ mỉm cười nói, “Về nguyên lý thì Trầm Trì tiên sinh cũng đã nói với các vị rồi. Tôi chỉ nói thêm một chút là, tôi có thể bảo đảm 04 sẽ an toàn. Sau khi cải tạo hoa văn ký sinh, chắc chắn cậu ấy có thể đảm nhiệm được bất kỳ chức vụ nào trong ‘Sí Ưng’. Các vị, đừng quên là chúng ta vẫn còn ở trong thời kỳ biến dị nguy hiểm, cũng đừng quên ‘Tiêu Ngạn’ đã sinh tồn và phát triển đến ngày hôm nay như thế nào. Chúng ta cần những chiến sĩ mạnh mẽ nhất thì c*̃ng nên cho bọn họ đủ tôn trọng. Xin các người hãy tin tưởng tôi, c*̃ng như tin tưởng vào phán đoán của Trầm Trì tiên sinh.”

Trong đại sảnh khắp chốn sôi trào, có người hỏi: “Có cần trưng cầu ý kiến của 04 không?”

Tiến sĩ Bách Lộ đang muốn mở miệng thì Trầm Trì đã khoát tay, “Tôi sẽ đích thân hỏi cậu ấy.”

“Nếu như cậu ấy không muốn thì sao?”

“Tôi tôn trọng quyết định của cậu ấy.”

Nghê Vũ cảm giác sau lưng mình lại nóng rực, cậu nhìn màn hình, những mệt mỏi khi đặt huấn và sát hạch trước đây tích tụ lại trong thân thể cậu bỗng hóa thành dòng nước suối ấm áp đang bao quanh cậu.

Cậu không hình dung được cảm giác này là gì, chỉ cảm thấy người choáng váng, mắt ướt đẫm, Trầm Trì trong màn hình c*̃ng bị che khuất bởi tấm mành hơi nước.

Trầm Trì đang đưa lưng về phía cậu. Cậu không nhìn thấy được đôi mắt của anh.

Thế nhưng cậu có thể cảm giác được trái tim mình đã bị Trầm Trì giam giữ.

Lúc Trầm Trì nói ra câu “Tôi tôn trọng quyết định của cậu ấy”, cậu không tự chủ được mà đưa tay lên ngực, năm ngón tay nắm chặt, cổ tay cũng rung rung.

Tựa như một lời thề đáp lại sự trân trọng.

Sau khi hội nghị kết thúc, màn hình tắt.

Một lúc lâu sau Nghê Vũ vẫn không hề động đậy.

Cậu đang đợi Trầm Trì. Cậu biết Trầm Trì sẽ đến rất nhanh.

Cửa điện tử tách ra hai bên, phát ra tiếng động hết sức nhẹ nhàng.

Nghê Vũ đã thay lễ phục quân đội của “Sí Ưng”, cậu đứng thẳng tắp như một thanh gươm trong phòng bệnh.

Hình như cậu chưa từng mặc qua lễ phục quân đội, bình thường thì các chiến sĩ hay mặc quần áo huấn luyện hằng ngày và trang phục chiến đấu lúc thi hành nhiệm vụ. Lễ phục quân đội quá trang trọng, Lâm Suyễn và Thuần An thường nói đùa rằng chỉ có khi thụ hàm hoặc là kết hôn mới có thể mặc lễ phục quân đội.

Mà vào lúc này, cậu cho là chỉ có mặc lễ phục quân đội vào thì mới thích hợp để trả lời câu hỏi của Trầm Trì.

Ánh mắt Trầm Trì dường như có chút biến hóa, sau khi đánh giá Nghê Vũ một phen rồi mới nói: “Cậu thật nhanh nhẹn.”

Nghê Vũ nói: “Tôi đang đợi ngài.”

So với sự trang trọng của Nghê Vũ thì nhìn qua Trầm Trì có vẻ thoải mái hơn rất nhiều, thậm chí trên mặt anh còn có chút hờ hững thờ ở, “Xem trực tiếp rồi?”

Nghê Vũ gấp không chờ nổi, “Không phải là ngài có lời muốn hỏi tôi sao?”

Trầm Trì nghiêng người ngồi trên giường bệnh, ngẩng đầu lên, cười khẽ, “Cậu có đồng ý không?”

Nghê Vũ hít sâu một hơi cho lồng ngực căng đầy, “Tôi…..”

Trầm Trì cắt ngang lời cậu, “Làm việc cho tôi, trung thành với tôi, cậu có nguyện ý không?”

Nghê Vũ nắm chặt hai tay thành quyền, hoa văn ký sinh nóng rực, đốt cháy cả xương cốt bên trong, trong mắt cậu cũng bốc lửa, càng lúc càng kịch liệt.

“Tôi nguyện ý.” Cậu nghe thấy mình nói như thế.

Trầm Trì đứng lên, đưa tay nắm cằm cậu, nhìn cậu cười, “Được.”

Qua một tháng chuẩn bị, quá trình cải tạo hoa văn ký sinh cũng sắp bắt đầu.

Ý thức của Trầm Trì đã được quét thành hình vẽ, đã được vẽ xong, vậy mà lại là một con phượng hoàng đang xé rách bụi gai.

Ý thức mạnh mẽ đến độ nào mới cụ thể hóa được một bức tranh như vậy chứ — Nghê Vũ không kiềm lòng được mà nghĩ, hình vẽ này sẽ nhanh chóng sống lại trên người mình, làm thay đổi hoa văn ký sinh vốn có, khắc chế thú tính trong người mình.

Không giống như lúc giải phẫu ký sinh, lần này Trầm Trì tự mình đến phòng giải phẫu.

“Tiên sinh!” Nghê Vũ đã xích lõa nằm rạp trên bàn mổ, từ eo trở xuống được che kín bằng tấm thảm, cơ thể mạnh mẽ trắng nõn nà được ánh đèn chiếu rọi phát ra ánh sáng dìu dịu.

Cậu đưa tay ra với Trầm Trì, cười ngây ngô.

Trầm Trì đi tới, lúc tầm mắt anh đảo qua lưng mình, cậu cảm giác được một cách rõ ràng.

Trầm Trì nắm chặt tay cậu, nhẹ nhàng nhéo một cái.

“Sợ không?” Trầm Trì hỏi.

“Ngài sẽ luôn ở đây với tôi sao?” Nghê Vũ hỏi.

Trầm Trì gật đầu, “Phải.”

Mắt Nghê Vũ cong cong sáng ngời, “Vậy tôi không sợ nữa.”

So với giải phẫu ký sinh, mặc dù giải phẫu cải tạo hoa văn ký sinh là thành quả y học mới, nhưng bước khó nhất lại là giai đoạn quét hình ý thức và vẽ thành hình, một khi đã hoàn thành thì việc cải tạo chỉ là một tiểu phẫu.

Tiến sĩ Bách Lộ nói đùa, giống như xăm hình ấy mà.

Có Trầm Trì bên cạnh, Nghê Vũ không hiểu sao mình cảm thấy thật an tâm — sự ỷ lại này bắt đầu hình thành từ sau đêm cậu giải phẫu ký sinh.

Nhưng cậu đã xem nhẹ sự đau đớn khi tiến hành cải tạo hoa văn ký sinh rồi.

“A — “

Sau khi cuộc giải phẫu bắt đầu, đau đớn kịch liệt từ nơi hoa văn bị cải tạo đâm vào máu thịt, gân cốt của cậu, lúc đầu cậu còn có thể cắn răng chịu đựng, nhưng sau đó lại không chịu đựng nổi, phải kêu thành tiếng.

Trầm Trì bước tới, xoa xoa mái tóc thấm ướt mồ hôi của cậu, sau đó nắm lấy bàn tay đau đến co rúm của cậu.

“Ô….”

Cậu không biết bản thân mình có phải đang khóc hay không, nước trên mặt cậu chảy xuống có thể là mồ hôi mà c*̃ng có thể là nước mắt. Cậu cũng không biết nữa.

Ngón tay Trầm Trì đang v**t v* khuôn mặt cậu, lau đi hết những vệt nước khó chịu.

Chốc lát sau, Trầm Trì ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cậu.

“Tiên sinh.” Giọng nói của cậu khàn khàn, theo bản năng muốn tránh né ánh mắt chăm chú của Trầm Trì.

Lúc bình thường, cậu rất thích nhìn mắt Trầm Trì, c*̃ng rất thích được Trầm Trì nhìn.

Nhưng bây giờ thì không được, cậu sợ mình đau đến mắt mũi cũng biến dạng.

Rất xấu.

Trầm Trì lại chỉnh đầu cậu quay lại, chậm rãi tới gần, cuối cùng trán chạm vào trán cậu.

Thời khắc này, có thứ gì đó chạy khắp toàn thân mình.

Cậu quên luôn cả đau đớn.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (66)
Chương 1: Chương 1: Nghê Vũ. Chương 2: Chương 2: KẸO BÔNG GÒN THỎ. Chương 3: Chương 3: CÂY GÃI NGỨA. Chương 4: Chương 4: ĐẦU BÁO NÃO BÁO. Chương 5: Chương 5: THIẾU TƯỚNG. Chương 6: Chương 6: KẾT HÔN. Chương 7: Chương 7: LÂY NHIỄM. Chương 8: Chương 8: BAY CAO. Chương 9: Chương 9: LÒNG BÀN TAY. Chương 10: Chương 10: LAM TINH PHU NHÂN. Chương 11: Chương 11: GIẢI PHẪU. Chương 12: Chương 12: SÁCH. Chương 13: Chương 13: TRI ÂN BÁO ĐÁP. Chương 14: Chương 14: ĐÓA HOA CAO LÃNH. Chương 15: Chương 15: TRƯỞNG THÀNH. Chương 16: Chương 16: TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ NGÀI PHẢI THẤT VỌNG! Chương 17: Chương 17: PHƯỢNG HOÀNG. Chương 18: Chương 18: LỜI MỜI. Chương 19: Chương 19: MÀU HOA MÂN CÔI. Chương 20: Chương 20: KÍNH BẢO VỆ MẮT MÀU HOA MÂN CÔI Chương 21: Chương 21: MÓNG VUỐT ĐANG RUN RẨY. Chương 22: Chương 22: TỎ TÌNH Chương 23: Chương 23: 1000 ĐỒNG VÀNG. Chương 24: Chương 24: THỂ LỰC KHÔNG ĐỦ. Chương 25: Chương 25: THIẾU TƯỚNG LÀ TÊN LỪA ĐẢO. Chương 26: Chương 26: HỒ ĐỒ Chương 27: Chương 27: Ác chiến Chương 28: Chương 28: THÍCH EM? Chương 29: Chương 29: EM LÀ BẠN ĐỜI CỦA ANH. Chương 30: Chương 30: CẦU VỒNG HAY VŨ BÃO GÌ CŨNG KHÔNG BẰNG EM. Chương 31: Chương 31: Tiên sinh. Chương 32: Chương 32: MỘT NỬA VÒNG TAY. Chương 33: Chương 33: LỄ VẬT CHƯA TỪNG BỊ MẤT. Chương 34: Chương 34: HƯƠNG VỊ THỜI GIAN TRÊN QUẢ ĐÀO MẬT. Chương 35: Chương 35: TIM ĐẬP. Chương 36: Chương 36: GẶP LẠI. Chương 37: Chương 37: ĐAU KHÔNG? Chương 38: Chương 38: CHÚC MỪNG NGHÊ VŨ ĐẠI NHÂN. Chương 39: Chương 39: NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC. Chương 40: Chương 40: NHIỄM VIRUS LẦN THỨ HAI? Chương 41: Chương 41: NHIỄM VIRUS CẤP CAO. Chương 42: Chương 42: THẦN LINH. Chương 43: Chương 43: ĐỘNG VẬT MÁU LẠNH. Chương 44: Chương 44: NHƯNG CẬU ẤY PHẢI SỐNG SÓT. Chương 45: Chương 45: BẤT KHẢ CHIẾN BẠI. Chương 46: Chương 46: ĐỒ ĐẰNG. Chương 47: Chương 47: CHÚ ĐỊNH DIỆC VONG. Chương 48: Chương 48: ĐỂ TÔI HÔN EM. Chương 49: Chương 49: LÃNG MẠN CẤP BẬC VŨ TRỤ. Chương 50: Chương 50: TRỜI SINH MỘT CẶP. Chương 51: Chương 51: CÙNG EM ĐI ĐẾN BẤT CỨ NƠI NÀO TRONG VŨ TRỤ. Chương 52: Chương 52: ĐẾN CHỖ CỦA TÔI. Chương 53: Chương 53: EM XỨNG ĐÁNG. Chương 54: Chương 54: CÓ THỂ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ VỚI EM. Chương 55: Chương 55: ĐỂ CHO EM SẢNG KHOÁI TRƯỚC ĐÃ. Chương 56: Chương 56: EM KHÔNG DỄ BẮT NẠT ĐÂU NHA. Chương 57: Chương 57: HÔN LÊN CHÚNG NÓ. Chương 58: Chương 58: DÂY CỘT TÓC HOA BĂNG. Chương 59: Chương 59: CŨNG LÀ BẢO BỐI CỦA EM. Chương 60: Chương 60: EM LÀ MỘT PHẦN CỦA ANH Chương 61: Chương 61: BỞI VÌ EM LÀ DUY NHẤT. Chương 62: Chương 62: BÁO BÁO RẤT THỎA MÃN. Chương 63: Chương 63: ANH MUỐN VÒ TAI BÁO CỦA EM À? Chương 64: Chương 64: BÁO BÁO, BÁO BÁO. Chương 65: Chương 65: Phiên ngoại 1 – BA NĂM SAU (thượng) Chương 66: Chương 66: Phiên ngoại 2 – BA NĂM SAU (hạ)