Chương 167
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 167: Đại kết cục.

Cuối hạ đầu thu, hoàng thành bị bao phủ trong một tầng sương trầm u uất, căng thẳng đến ngột ngạt.
Từ một tháng trước, Thái y viện đã phá lệ cho mấy vị thánh thủ phụ khoa trú hẳn trong cung, ngày đêm thay phiên chờ trực, chuẩn bị cho việc hoàng hậu lâm bồn.
Không lâu sau tiết Lập Thu, sắp tới cuối tam phục, Lệ Lan Tâm sáng dậy dùng xong bữa sớm, vừa định theo lệ đứng lên đi lại một chút cho giãn gân cốt.
Cung nữ vừa cẩn thận đỡ nàng đứng dậy, bụng đã đau quặn.
Thai này không tầm thường, cả tòa hoàng cung, kéo theo cả tiền triều, đều chấn động.
Khi ấy đang là giờ thiết triều, Khương Hồ Bảo lăn lộn bò vào Kim Loan điện quỳ báo. Quần thần trơ mắt nhìn hoàng đế trên long tọa đột ngột đứng bật dậy, lao thẳng ra ngoài, lúc bước xuống long ỷ còn lảo đảo suýt ngã.
Thánh chỉ bãi triều cũng quên ban, văn võ bá quan ngơ ngác đứng chờ trong điện hồi lâu, mãi sau mới có thái giám từ Hưng Khánh cung quay lại tuyên chỉ giải tán.
Không cần đoán cũng biết trong cung xảy ra chuyện gì. Các đại thần lúc này chỉ mong hoàng hậu bình an sinh nở, bằng không – nói câu bất kính – e rằng hoàng hậu có mệnh hệ gì, bọn họ cũng khó toàn mạng.
Hưng Khánh cung ra vào hỗn loạn như nước sôi đổ chảo dầu. Lê Miên và Tỉnh Nhi bị cấm quân đưa lên ngựa, từ giáo phường lao thẳng tới Trường Sinh điện, chạy như bay vào nội điện. Nhưng vừa kịp nắm tay Lệ Lan Tâm một lát đã bị thái y và nữ quan đẩy ra, hai đứa một lớn một nhỏ ôm nhau đứng khóc ở góc điện, hoàn toàn bất lực.
Cung nữ, nữ quan chạy ngược chạy xuôi, thái y cũng bận rối tinh: vừa châm cứu bắt mạch kê thuốc theo dõi tình trạng hoàng hậu, vừa phải liên tục khuyên nhủ hoàng đế – người từ tiền triều chạy tới Hưng Khánh cung, đứng chờ ngoài điện rất lâu rồi không chịu nổi mấy lần định xông vào.
Lần cuối cùng thực sự không cản được nữa. Nghĩ bụng hoàng thượng lo lắng như vậy, cứ ngăn mãi e phản tác dụng, có lẽ để người vào nhìn một chút sẽ yên tâm.
Nào ngờ hoàng đế vừa xông vào, thấy hoàng hậu trên giường đau đến gân mạch nổi rõ, tóc tai ướt đẫm mồ hôi, liền suýt đứng không vững mà ngã quỵ. Sau đó hoàn toàn rối loạn, quỳ sụp bên giường, lảm nhảm nói rất nhiều, nhưng hoàng hậu đã nghe không rõ, đau đến kiệt sức rồi ngất đi.
Không lâu sau, từ trong cơn đau lại bị đánh thức bởi tiếng hoàng đế khóc nức nở và cung nữ la hoảng.
Hoàng hậu tỉnh lại, dường như lấy lại được chút sức, mắt sáng rực nhìn chằm chằm hoàng đế bên giường. Nàng hít sâu mấy hơi, đột ngột rút mạnh tay mình khỏi tay hắn – bàn tay đang bị hắn nắm đến đau nhói – nghiến răng tát cho hắn một bạt tai thật vang.
Hoàng đế lập tức ngây người.
Thái y nhân cơ hội lao vào kéo hắn dậy lôi ra ngoài, ai nấy đều to đầu như cái đấu thóc.
Hoàng đế hoàn hồn, mắt đỏ rực, túm cổ áo từng người gào lên:
“Nhất định phải bỏ con giữ mẹ! Bỏ con giữ mẹ!”
Thái y muốn giải thích rằng hoàng hậu thân thể khỏe mạnh, thai đủ tháng, thai vị không lệch, vừa rồi chỉ là kiệt sức tạm thời, căn bản không có chuyện phải “bỏ con giữ mẹ”. Nhưng hoàng đế phát điên lên thì còn đáng sợ hơn Diêm Vương gấp trăm lần, thế là khỏi cần giải thích nữa. Thái giám giữ hắn lại, còn thái y thì đội tiếng gào “giữ mẹ bỏ con” xông trở vào nội điện.
Thai này sinh rất lâu.
Mãi tới đêm khuya, tiếng trẻ sơ sinh khóc vang lanh lảnh xé tan màn đêm. Trong nội điện dậy lên từng tràng reo mừng.
Nữ quan ôm tã bọc đi ra, vừa đi vừa cao giọng báo:
“Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng nương nương, là một vị tiểu hoàng tử!”
Ngoài điện, cung nhân cùng cấm vệ đồng loạt quỳ lạy chúc mừng.
Nữ quan tiến lại gần hoàng đế đang đứng lặng, vừa định đưa đứa trẻ cho hắn, tay lại khựng lại.
Không gì khác, chỉ vì sắc mặt hoàng đế quá mức tái nhợt, hai vị thiếu giám đứng cạnh thì điên cuồng ra hiệu cho bà ta.
Tông Lẫm cứng đờ giơ tay, nhẹ nhàng ấn xuống mép tã bọc.
Đứa bé trong đó không nhăn nheo như phần lớn trẻ sơ sinh, chỉ là da hồng hồng, tóc thai dày rậm, còn chưa mở mắt.
Nhưng dù chưa mở, đã trông giống mẹ nó đến lạ.
Nó nhỏ xíu, cả người dường như chỉ bằng một bàn tay của hắn.
Tông Lẫm giật giật khóe môi, dời mắt khỏi tã bọc, nhìn về hướng nội điện.
Đôi chân cứng ngắc chỉ vừa bước lên một bước, trước mắt liền tối sầm trời đất quay cuồng.
Hắn đã đứng ngoài điện suốt một đêm, không biết toát bao nhiêu mồ hôi lạnh, nôn bao nhiêu lần, lúc này rốt cuộc cũng không gắng nổi.
Đàm Cát và Khương Hồ Bảo lao tới trước tiên, gấp giọng gọi thái y.
Nữ quan hoảng hốt ôm tã bọc tránh sang bên. Trong tã, vị thái tử tương lai chỉ tượng trưng há miệng ngáp một cái thật to.

Hoàng hậu và hoàng tử đều bình an. Ngày thứ hai sau khi hoàng trưởng tử đích hệ ra đời, hoàng đế liền hạ chỉ lập thái tử.
Sau đó lại tuyên chỉ bãi triều – lần này, không ghi thời hạn.
Hưng Khánh cung chỉ vui chưa đầy một đêm, thái y cũng chưa rời cung.
Sau khi sinh, hoàng hậu rơi vào hôn mê. Thái y thay phiên bắt mạch đều không tìm ra nguyên do. Theo mạch tượng đáng lẽ phải tỉnh rồi, nhưng nàng vẫn không mở mắt.
Đến nay đã đủ hai ngày hai đêm, không ăn uống được, chỉ có thể cẩn thận chờ đợi.
Hoàng hậu mãi không tỉnh, thái y bất lực, nhìn hoàng đế từ ban đầu điên cuồng loạn trí, đến hiện tại mơ hồ trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ, ai nấy đều kinh hồn táng đảm.
Đêm khuya, cung nữ lui hết khỏi nội điện.
Thái tử vừa mở mắt, được bế tới long sàng, đặt ngồi bên cạnh.
Người trên giường nằm yên lặng, cung nữ chăm sóc rất kỹ, tóc, y phục, đến cả móng tay đều được sửa sang sạch sẽ.
Tông Lẫm nhìn nàng rất lâu, lâu đến mức mắt khô rát, cay xè.
Nàng nằm đó, vẫn như một mỹ nhân đang ngủ. Còn hắn thì tiều tụy bẩn thỉu, râu xanh mọc lởm chởm, mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
Hắn lặng nhìn nàng thêm một lúc nữa, rồi bắt đầu lẩm bẩm nói chuyện.
Nói tên của con đã đặt xong, theo cách trước kia nàng và hắn từng bàn: chọn mấy chữ, để đứa trẻ khi sinh ra tự chọn.
Sáng nay, vị thái tử ngoài chuyện bú sữa đi tiểu đại tiện thì chẳng biết gì, đã “tự tay” chọn được tên mình.
“Nó chọn chữ ‘Hạo’, nghĩa là quang minh rộng lớn.”
Giọng Tông Lẫm trầm chậm, muốn cười mà không cười nổi, chỉ đành giữ gương mặt trống rỗng tiếp tục lải nhải.
“Tỷ, mấy ngày nay… ta mới biết chăm sóc một sinh linh nhỏ như vậy chẳng hề nhẹ nhàng hơn xử lý triều chính. Nó đêm nào cũng dậy quấy, quấy một cái là…”
Hắn nói đứt quãng một lúc, rồi dừng lại. Đứa bé trong lòng “a a” mấy tiếng, hắn khẽ lắc lắc, rồi chậm rãi đặt tã bọc xuống.
Đặt cạnh nàng, để gò má nàng khẽ chạm vào khuôn mặt mềm mại của con.
Lúc này càng thấy rõ, đứa trẻ giống nàng.
Trong giọng hắn có một tia nghẹn ngào khó nhận ra, bị hắn gắng ép xuống, cố cười nhẹ:
“Tỷ, tỷ xem, nó giống tỷ biết bao. Tỷ nên mở mắt nhìn nó một chút…”
“Nó còn chưa có nhũ danh. Trước kia tỷ đã nói chờ nó sinh ra rồi cùng đặt.”
“Tỷ  ngủ rồi, ta tự nghĩ một cái. Không cần ý nghĩa cao sâu gì, ‘Qua sông hái sen, đầm lan cỏ thơm’, gọi là Tiểu Thảo, dân gian nói tên như vậy dễ nuôi…”
“Tỷ còn giận ta, hay còn hận ta, nên mới không muốn tỉnh lại, đúng không? Ta biết là thế. Tỷ hận ta cũng được, ta không cầu tỷ cam tâm nữa. Nhưng tỷ không muốn nhìn con của mình sao? Nó rất giống tỷ , ngay cả hai nha đầu bên tỷ thấy cũng sợ ngẩn ra…”

Lệ Lan Tâm ngủ rất sâu, trong mộng trống rỗng.
Sự yên tĩnh ấy kéo dài rất rất lâu, lâu đến mức trần thế dường như rời xa.
Cho đến khi mảng trắng ấy đột nhiên bị một giọt mực làm vỡ, cả biển ký ức cuộn lên dữ dội, sóng gió dâng trào, cuốn nàng trở lại nhân gian hỗn loạn.
Một linh hồn tách làm hai, rồi trong cơn đau gần chết đi sống lại bị cưỡng ép hợp lại.
Nàng đau đến ngất đi, rồi lại đau đến tỉnh.
Trước khi ngất, ký ức của nàng đầy ắp mười tháng dịu dàng. Khi tỉnh lại, một năm bị xóa kia bỗng thức dậy.
Tựa như một linh hồn thoát ra ngoài, nhìn thấy chính mình ở thế giới khác.
Tinh hà dâng lên rồi sụp xuống, trời đất mở ra rồi rung chuyển, mọi thứ dần tối sầm, xoay cuồng trong hỗn độn.
Cuối cùng hóa thành những âm thanh rất nhỏ bên tai.
Lệ Lan Tâm bỗng mở mắt, chỉ hé một khe, nước mắt mờ kín.
Gò má bị thứ gì đó mềm mại vô cùng áp lên, còn động đậy, cọ cọ phát ra tiếng ê a.
Tiếp đó là một tràng âm thanh ồn ào hơn, mắt nàng mở to thêm chút nữa.
Nước mắt được lau đi run rẩy cẩn thận, nàng nhìn rõ khuôn mặt trước mắt.
Một gương mặt tiều tụy như già đi mấy tuổi, quen thuộc mà xa lạ, nghiến răng rơi nước mắt, lại cố kéo ra một nụ cười vụng về cho nàng.
Nàng mơ hồ nhìn hắn, nước mắt trượt khỏi khóe mắt.
Thật sự quá mệt, nàng lại chìm vào giấc ngủ.

Sau khi tỉnh, Lệ Lan Tâm tĩnh dưỡng trong Trường Sinh điện suốt ba tháng, đến khi thái tử sắp tròn trăm ngày, người hầu mới dám lơi lỏng việc canh chừng nàng.
Lần hôn mê sau sinh ấy làm Tông Lẫm sợ hãi tột độ. Nàng muốn tự cho con bú, hắn sống chết không cho, còn lôi cả Thái y viện ra thay phiên nhau thuyết phục nàng phải dưỡng thân, không được mệt mỏi, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng.
Đứa trẻ ngày nào cũng dậy ban đêm bú sữa, bú nhiều như vậy, nàng vừa sinh xong sao chịu nổi. Trong cung đã chuẩn bị sẵn cả đám nhũ mẫu, chính là để dùng lúc này.
Huống hồ không cho nàng cho bú, chứ đâu phải không cho nàng nhìn con, ngày nào cũng bế đến bên nàng.
Chớp mắt đã tới tiệc trăm ngày của thái tử, Lệ Lan Tâm cũng coi như chính thức hết ở cữ.
Đứa nhỏ trong tay trắng mập, má mềm, tay chân mềm, vừa vào lòng mẹ liền chớp mắt cười khanh khách.
Ngoan ngoãn đáng yêu, đúng là bảo bối.
Lệ Lan Tâm chỉ cảm thấy tim mình tan thành nước, mắt không rời, thỉnh thoảng cúi xuống hôn má con.
Tông Lẫm ngồi cạnh nhìn, trợn mắt nhíu mày, quầng thâm dưới mắt còn nặng hơn thời đi chinh chiến.
Một đứa bé bé tí thế này, mà cũng biết “nhìn người mà đối xử”.
Có lẽ lúc còn trong bụng, nghe câu “trẫm là phụ thân của con” quá nhiều, nên sau khi sinh, Tông Tiểu Thảo thích nhất là hành hạ phụ hoàng.
Lại còn không hài lòng với nhũ danh ấy. Mẫu hậu muốn đổi, phụ hoàng nhất quyết không cho, nói nàng tỉnh lại là nhờ nghe cái tên này – dù có thể là bị chọc tức mà tỉnh – nhưng tỉnh là được, chứng tỏ đây là tên cát tường, không thể đổi.
Thế là thêm một lý do để “báo thù”.
Tóm lại, Tông Tiểu Thảo nghĩ đủ trò hành người: tắm rửa phải để phụ hoàng hầu, không thì khóc; ban đêm không chịu ngủ với nhũ mẫu, phải ngủ cùng phụ hoàng hoặc mẫu hậu, không thì khóc. Ngủ với mẫu hậu thì ngoan ngoãn, ngủ với phụ hoàng thì thức khuya dậy sớm, còn hay mắc bệnh không chịu nằm ngủ.
Tông Lẫm mấy lần phải bế nó vào triều, dạo quanh Kim Loan điện, không thì nó khóc đến nghẹt thở, nôn sữa, sốt cao. Thái y nói nếu không dỗ được, kinh quyết cũng có thể xảy ra.
Mới ba tháng, tóc Tông Lẫm đã bạc hơn mười sợi. Nhưng nhìn khuôn mặt thằng nhóc giống hệt mẹ, hắn lại mềm lòng. Đứa nhỏ này còn cực kỳ biết nhìn sắc mặt, mỗi khi hắn sắp phát điên, nó liền cười với hắn, gọi “đa đa” mấy tiếng để dỗ.
Nó lớn lên chắc chắn sẽ là dáng dấp ôn nhu như ngọc, nhưng mới bây lớn mà lòng dạ đã đen như vậy, Tông Lẫm nghi ngờ sau này sẽ nuôi ra một con hổ mặt cười giấu dao.
Thật khiến người ta vừa yêu vừa hận vừa lo.
Nhưng những khổ cực ấy, hắn không nói trước mặt Lệ Lan Tâm. Dù sao hắn có khổ, cũng không bằng người sinh con.
Nhìn cảnh mẹ con trước mắt, mày hắn giãn ra, thần sắc có một loại biến đổi – không phải do tranh quyền đoạt vị mà có, mà là sự trưởng thành thật sự của một người làm cha, làm chồng.
Khóe môi cong nhẹ, nhìn người đang ôm con cười nói.
Sau sinh, khí chất vốn dịu dàng của nàng càng thêm đậm đà đến tận cùng. Ánh mắt, dáng mày, từng cái nhíu cười, tựa bức tranh sơn thủy mềm mại còn để lại khoảng trống khiến người ta miên man.
Khác hẳn xưa kia.
Không lâu sau khi nàng tỉnh, Tông Lẫm đã mơ hồ nhận ra có điều không ổn.
Nhưng hắn không dám mở miệng, cứ thế đến nay.
Cảm giác ấy càng lúc càng mạnh, sắp thành chắc chắn đến nơi.
Mà hắn không hỏi, nàng cũng không nói.
Bàn tay đặt trên mép bàn siết chặt, gân xanh nổi lên.
“Bệ hạ, nương nương, đến giờ thái tử uống sữa rồi.”
Nhũ mẫu cười tiến lên.
Lệ Lan Tâm nhìn đứa bé mập mạp vừa thấy ngón tay là bắt đầu m*t chùn chụt, gật đầu, giao tã bọc cho nhũ mẫu.
Nhũ mẫu bế con ra ngoài, trong điện chỉ còn lại hai người.
Ánh tuyết xuyên qua cửa sổ, lại một mùa đông nữa.
Lệ Lan Tâm lấy khung thêu trong giỏ bên cạnh, xỏ kim tiếp tục.
Ánh nhìn bên cạnh nóng rực, nhưng nàng đã quen.
Tiếng kim chỉ lướt qua vải rất nhỏ, rất yên tĩnh.
“Tỷ… tỷ còn hận ta không?”
Đột ngột vang lên.
Kim trong tay nàng khựng lại.
Rất lâu sau, nàng đặt khung thêu xuống, quay đầu.
Hắn căng thẳng, mím môi nhìn chằm chằm nàng.
Ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc, lòng mỗi người như soi gương.
“Tỷ…  còn hận ta không?”
Không đợi được câu trả lời, hắn cứng đầu hỏi lại lần nữa, giọng khẽ run.
Lệ Lan Tâm bình thản nhìn hắn, cuối cùng chậm rãi lắc đầu.
“Vậy… tỷ… ”
Hắn muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn không hỏi ra.
Không hỏi được bốn chữ hắn muốn hỏi nhất.
Chỉ có thể nhìn nàng chằm chằm, cố chấp không lùi.
Lệ Lan Tâm nhìn hắn, đến khi hắn sắp không chịu nổi nữa, nàng mới có phản ứng.
Không nói lời gì cảm động, chỉ mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy mang theo giải thoát – không phải nụ cười nhẫn nhịn lạnh lẽo ngày xưa, mà là nụ cười dịu dàng thật sự, là nụ cười ban đầu.
“… A Kính.”
Nàng lại gọi cái tên ấy.
Như thể thời gian quay về lúc đẹp nhất.
Tông Lẫm đỏ hoe mắt.
Bàn tay dưới bàn run rẩy đưa ra.
Nàng không tránh, để hắn nắm lấy.
Mười ngón tay đan chặt.

(Hậu ký – hoàn)

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (167)
Chương 1: Chương 1: Góa phụ Chương 2: Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng Chương 3: Chương 3: An cư lạc nghiệp Chương 4: Chương 4: Xa giá bỗng tới Chương 5: Chương 5: Tấn Vương điện hạ Chương 6: Chương 6: Sơ ly kinh thành Chương 7: Chương 7: Yến tiệc hành cung Chương 8: Chương 8: Nên tuyển vương phi Chương 9: Chương 9: Chỗ tránh người Chương 10: Chương 10: Phụ nhân trong đình Chương 11: Chương 11: Điện hạ thứ tội Chương 12: Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức Chương 13: Chương 13: Quả phụ nhà họ Hứa Chương 14: Chương 14: Không biết xấu hổ Chương 15: Chương 15: Nhân duyên Chương 16: Chương 16: Dạng nữ tử nào Chương 17: Chương 17: Cùng xuống địa ngục Chương 18: Chương 18: Đào hoa kiếp sát Chương 19: Chương 19: Lả lơi ong bướm Chương 20: Chương 20: Trung trinh tiết phụ Chương 21: Chương 21: Dông tố kéo đến Chương 22: Chương 22: Đêm khuya vô miên Chương 23: Chương 23: Vị vương gia nào Chương 24: Chương 24: Tâm ma khó tiêu Chương 25: Chương 25: Tâm địa mềm mại Chương 26: Chương 26: Cẩm nang diệu kế Chương 27: Chương 27: Dưới tường viện Chương 28: Chương 28: Thiêu đến nóng bỏng Chương 29: Chương 29: Liệt hỏa chước thân Chương 30: Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ Chương 31: Chương 31: Cùng ta đi thôi Chương 32: Chương 32: Ta ở đây Chương 33: Chương 33: Đa tạ ngươi Chương 34: Chương 34: Chuyện nơi này Chương 35: Chương 35: Không biết xấu hổ Chương 36: Chương 36: Trở mặt vô tình Chương 37: Chương 37: Hắn là người tốt Chương 38: Chương 38: Đại phòng tìm tới Chương 39: Chương 39: Người quen trong Vương phủ Chương 40: Chương 40: Đêm khuya gặp nhau Chương 41: Chương 41: Phía sau là ai Chương 42: Chương 42: Tái giá từ thân Chương 43: Chương 43: Đối nàng càng tốt Chương 44: Chương 44: Dục niệm thương tiếc Chương 45: Chương 45: Có chỗ nào không đúng Chương 46: Chương 46: Chỉ là chướng mắt Chương 47: Chương 47: Giết gà dọa khỉ Chương 48: Chương 48: Quanh thân lạnh thấu Chương 49: Chương 49: Tâm ý thành tiêu Chương 50: Chương 50: Chặt đứt tiền duyên Chương 51: Chương 51: Sau này có ta Chương 52: Chương 52: Tân niên, tân nhân Chương 53: Chương 53: Tình ý Chương 54: Chương 54: Như ý Chương 55: Chương 55: Trước và sau đêm Trừ Tịch Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Tình nồng ý nhiệt Chương 59: Chương 59: Hồn nát, tình vỡ Chương 60: Chương 60: Hoang đường đến buồn cười Chương 61: Chương 61: Bỏ tình, đoạt người Chương 62: Chương 62: Đêm lạnh, mộng ảo Chương 63: Chương 63: Trừ tà đuổi quỷ Chương 64: Chương 64: Lại đây ăn đi Chương 65: Chương 65: Tiểu biệt gặp lại Chương 66: Chương 66: Đừng đụng vào ta Chương 67: Chương 67: Đây không phải là mộng Chương 68: Chương 68: Đề bút hạ bút Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Tuyệt tình đoạn nghĩa Chương 72: Chương 72: Ảo mộng cuối cùng Chương 73: Chương 73: Bình minh chiếu rọi Chương 74: Chương 74: Đường chạy trốn Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76: Người tỉnh mộng tan Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: Chỉ có một con đường Chương 79: Chương 79: Ban ngày thấy quỷ Chương 80: Chương 80: Oán tình kết chung Chương 81: Chương 81: Đêm hè mưa to Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Si tâm vọng tưởng Chương 84: Chương 84: Tham kiến điện hạ Chương 85: Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chỉ là bắt đầu Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89: Duy nhất một người Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91: Bộ giáp của linh hồn Chương 92: Chương 92: Động phòng hoa chúc Chương 93: Chương 93: Thuốc tránh thai Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh Chương 96: Chương 96: Bất luận cầu gì Chương 97: Chương 97: Lệ thị phu nhân Chương 98: Chương 98: Thả lỏng đôi phần Chương 99: Chương 99: Yêu phụ, trung thần Chương 100: Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Tính tình đại biến Chương 103: Chương 103: Căng quá thì đứt Chương 104: Chương 104: Cô chờ nổi Chương 105: Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí Chương 106: Chương 106: Nuông chiều đến phát giận Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Thoát hồn ly xác Chương 109: Chương 109: Mộng cũ trở về Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã Chương 112: Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn Chương 113: Chương 113: Đêm điện hôn u Chương 114: Chương 114: Hương đêm Chương 115: Chương 115: Vô cớ trống trơn Chương 116: Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì Chương 117: Chương 117: Chết không nhận nợ Chương 118: Chương 118: Ngọn nguồn Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Lại tiến thêm một bước Chương 122: Chương 122: Cẩn thận an bài Chương 123: Chương 123: Đồng bệnh tương liên Chương 124: Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn Chương 125: Chương 125: Kích thích tiếng lòng Chương 126: Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu Chương 127: Chương 127: Linh đan diệu dược Chương 128: Chương 128: Làm sao buông tay Chương 129: Chương 129: Sửa lại chủ ý Chương 130: Chương 130: Hắn điên rồi Chương 131: Chương 131: Thả nàng đi Chương 132: Chương 132: Vô tâm vô phế Chương 133: Chương 133: Gấp không chờ nổi Chương 134: Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136: Đêm dài Chương 137: Chương 137: Không biết chữa bệnh Chương 138: Chương 138: Không có thuốc nào trị được Chương 139: Chương 139: Dục niệm khó tĩnh Chương 140: Chương 140: Thay đổi bản thân Chương 141: Chương 141: Lấy nhu hóa giải Chương 142: Chương 142: Có thể nào như thế Chương 143: Chương 143: A di đà Phật Chương 144: Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Cam tâm tình nguyện Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148: Mộ của Nhị gia Chương 149: Chương 149: Trẫm sai rồi sao Chương 150: Chương 150: Lời của đại tẩu Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152: Tâm như nổi trống Chương 153: Chương 153: Mưa qua trời sáng Chương 154: Chương 154: Thương ta nhiều chút…… Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Kết thúc chính văn Chương 157: Chương 157: Phiên ngoại 1 Chương 158: Chương 158: Phiên ngoại 2 Chương 159: Chương 159: Phiên ngoại 3 Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại 4 Chương 161: Chương 161: Phiên ngoại 5 Chương 162: Chương 162: Phiên ngoại 6 Chương 163: Chương 163: Phiên ngoại 7 Chương 164: Chương 164: Phiên ngoại 8 Chương 165: Chương 165: Phiên ngoại 9 Chương 166: Chương 166: Phiên ngoại 10 Chương 167: Chương 167: Đại kết cục.