Chương 165
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 165

Lôi kiếp vừa dứt, Nguyên Anh vốn chỉ là một cái bóng mờ trong đan điền cuối cùng cũng tụ lại thành hình. Thế nhưng, khi Ninh Khả Chi nhìn vào bên trong, thấy "đứa bé" Nguyên Anh đang ngồi xếp bằng đả tọa kia, cậu liền cảm thấy có gì đó sai sai.

... Đâu chỉ có "sai sai"! Phải nói là hỏng bét rồi!!

Đáng lẽ Nguyên Anh phải trong suốt lung linh do linh khí tụ thành, vậy mà giờ đây lại bị một màu đen kịt nhuộm mất một nửa.

Nếu chỉ là vấn đề màu sắc thì cũng thôi đi, Ninh Khả Chi cùng lắm sẽ tự an ủi rằng Nguyên Anh của mình hơi có "cá tính" một chút. Dù sao cậu cũng đã đi qua ba thế giới rồi, khả năng thích nghi rất cao, chút phong cách lạ lùng này cậu vẫn chấp nhận được.

Nhưng khổ nỗi... vấn đề bây giờ không nằm ở chuyện nhìn đẹp hay xấu!

Một nửa Nguyên Anh đen kịt kia khiến cậu cảm thấy toàn thân bứt rứt không yên, giống như trên người mọc ra một thứ gì đó vốn không thuộc về mình. Cậu chỉ muốn cầm dao cắt phắt cái nửa kia vựng đi cho rảnh nợ!

Phải nói rằng Ninh Khả Chi của mấy năm nay đã thay đổi rất nhiều, ngoài cái "gánh nặng hình tượng" nặng ngàn cân ra, thì chính là khả năng làm việc cực kỳ dứt khoát. Ý nghĩ vừa nảy ra, cậu đã lập tức điều động linh lực.

Thế nhưng, cùng lúc với linh lực là một loại sức mạnh bạo ngược, khó bảo khác cũng cuồn cuộn trào ra. Hai nguồn năng lượng tính chất hoàn toàn trái ngược cùng lúc xuất hiện trong kinh mạch.

—— Chẳng có gì bất ngờ, chúng nó lao vào đánh nhau luôn...

Ninh Khả Chi chưa kịp làm gì đã "oẹ" một tiếng, phun ra một ngụm máu lớn.

Ninh Khả Chi: "...?"

Chưa nghe ai nói sau khi đột phá, không những không tiến bộ mà đến linh lực cũng chẳng thèm nghe lời mình thế này cả?!

Cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy có người tiến lại gần. Người đi đầu không ai khác chính là vị sư tôn vừa một mình xông pha Ma vực, đánh tan tông môn người ta để lấy bằng được khúc gỗ Dưỡng Hồn về.

Khoan đã, chờ chút! Ma vực? ... Ma?!

Ninh Khả Chi cuối cùng cũng hiểu cái nửa Nguyên Anh đen thui kia được tạo thành từ thứ gì. Cậu nhìn ma khí đang lượn lờ quanh người mình, rồi nhìn vị sư tôn đang mặt lạnh như tiền, từng bước đi tới.

Ninh Khả Chi: "...!"

Sư tôn, khoan đã! Con có thể giải thích!!

Mà thôi... Chính cậu còn đang mờ mịt chưa hiểu đầu đuôi ra sao, thì giải thích kiểu gì bây giờ?!

Lôi kiếp đi qua, xung quanh chỉ còn là vùng đất cháy khô không còn lấy một ngọn cỏ.

Thế nhưng giữa khung cảnh đen kịt, cháy xém ấy, bỗng hiện lên một vệt trắng như tuyết đầy lạc lõng. Nhận ra vệt trắng đó là gì, Chưởng môn Vong Chấp bỗng khựng bước.

—— Tóc đen hóa tuyết, chấp niệm khó tan...

Haizz.

Phía bên kia, Ninh sư điệt dường như cũng đã nhận ra có người tới, cậu ngước mắt nhìn lên.

Dù quanh thân ma khí quẩn quanh, hơi thở hỗn loạn, nhưng cả người cậu lại toát ra vẻ thanh khiết, lạnh lùng như băng tuyết. Ngay cả đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ rực cũng không có vẻ gì là u mê của kẻ nhập ma, trái lại nó trong veo như những viên đá quý dưới nắng.

Nếu không phải ma khí kia là người thật việc thật, Vong Chấp đã tưởng chuyện "nhập ma" vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm.

Cái đỉnh Quy Kiếm này đúng là lạ lùng... Đến nhập ma cũng phải nhập một cách không giống ai.

Vong Chấp đang cảm thán thì không chú ý đến sự bất thường của Thẩm Trầm Ngọc đang đi ngay phía sau.

...

Thẩm Trầm Ngọc trừng mắt nhìn bóng hình tóc trắng nhiễm máu phía trước ——

Sư huynh...

Tại sao? Tại sao huynh lại vì một người khác mà làm đến mức này? Người đó rõ ràng đã chết rồi, rõ ràng đã bỏ rơi huynh mà...

Tại sao, tại sao, tại sao chứ?!!

...

Cùng lúc với những câu hỏi dồn dập đó là một giọng nói đầy cám dỗ vang lên trong lòng: [Ngươi muốn hắn mãi mãi ở lại không?]

Muốn! Tất nhiên là muốn! Phải nói là muốn đến phát điên rồi.

... Theo tiếng đáp lại từ sâu thẳm tâm can, ánh mắt Thẩm Trầm Ngọc bỗng chốc trở nên đờ đẫn.

...

Vong Chấp nhìn Thẩm sư điệt vừa thấy người là như quên hết trời đất, nghẹn ngào gọi một tiếng "Sư huynh" rồi lao thẳng về phía đó.

Vong Chấp: "..."

Ông suýt chút nữa quên mất cái tình cảnh này... Haizz, đúng là khổ thật mà.

Ninh Khả Chi không hề biết vị Chưởng môn trông có vẻ thoát tục kia đang thầm cảm thán về mối quan hệ tình cảm phức tạp của Quy Kiếm Phong. Thấy Thẩm Trầm Ngọc lao tới, phản ứng đầu tiên của cậu là muốn né đi.

Điều này cũng chẳng lạ, vì cái bóng ma tâm lý từ lúc đầu nên cậu luôn tránh né mọi sự đụng chạm thân thể không cần thiết với vị sư đệ này.

Chỉ là... lúc này Thẩm Trầm Ngọc mang lại cho cậu cảm giác rất không ổn.

Cũng chính vì cái trực giác khó hiểu đó, khi né tránh, Ninh Khả Chi đã theo bản năng vận dụng linh lực.

... Thà rằng đừng dùng còn hơn.

Chỉ có thể nói thói quen đúng là thứ đáng sợ. Khi mới đến thế giới này, cậu còn ngạc nhiên trước cái sức mạnh linh lực phi khoa học này, giờ đây điều khiển nó đã tự nhiên như hơi thở, và cũng "tự nhiên" dẫm lại vết xe đổ lúc nãy...

Ninh Khả Chi: "..."

Thôi không sao, hộc máu thôi mà... phun mãi cũng thành quen rồi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (231)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231