Chương 163
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 163: Nơi nào cũng có

Phương Thốn Tâm siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào vết hằn Lôi Nhãn trong lòng bàn tay.

Theo lời Hàn Nam Tinh và Thẩm Khanh Y, từ khoảnh khắc nàng… hay nói đúng hơn là bọn họ tỉnh lại tại nơi này, đã bị thứ ẩn sau Lôi Nhãn kia dẫn dắt, tựa như những con rối dây, mỗi bước đi đều nằm dưới sự dòm ngó và dẫn dụ của “nó”.

Thậm chí, có lẽ ngay cả quá khứ của bọn họ cũng đã hoàn toàn phơi bày ngay dưới mí mắt nó.

Nàng ghét cảm giác này, cảm giác bị kẻ khác đùa bỡn trong lòng bàn tay, phải bước đi theo một vận mệnh đã được định sẵn. Dường như mọi hỉ nộ ái ố, mọi sự giãy giụa để lột xác trong cuộc đời nàng chỉ là một vở kịch đã soạn sẵn kịch bản. Chỗ nào phải trầm luân, khi nào cần vực dậy, những cao trào thăng trầm cũng chỉ là những tình tiết được sắp đặt từ trước. Điều đó khiến nàng cảm thấy mọi nỗ lực nàng từng bỏ ra trong đời này, những khổ sở đã phải gánh chịu, cùng với những trưởng thành và thay đổi buộc phải đối mặt, tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Một cảm giác mát lạnh phủ lên nắm tay đang siết chặt của nàng, kịp thời xoa dịu những cơn sóng to gió lớn trong lòng.

Phương Thốn Tâm quay đầu nhìn lại, thấy Diệp Huyền Tuyết đang nhíu mày đăm chiêu.

Vẻ mặt hắn bình thản, đôi mắt sâu thẳm, bàn tay hắn đang nhẹ nhàng bao bọc lấy nắm tay của nàng.

“Ngươi thích sư tỷ của mình sao? Nhưng theo ta được biết, sư tỷ ngươi là Huyễn Nguyệt, một pháp bảo sinh ra linh trí, nàng ấy không phải là con người.” Diệp Huyền Tuyết thay Phương Thốn Tâm lên tiếng, hỏi một câu hỏi tương đối nhẹ nhàng hơn để làm dịu cảm xúc của cả Phương Thốn Tâm và Hàn Nam Tinh lúc này.

“Thì đã sao nào?” Hàn Nam Tinh dường như nhớ tới điều gì, ánh mắt trở nên dịu dàng, “Ta cũng xuất thân là Tiên dân của Tiểu giới, năm mười lăm tuổi đến Cửu Hoàn, không có tu vi, cái gì cũng không biết không hiểu. Lúc vào núi hái thuốc gặp phải ác thú, nếu sư tỷ không xuất hiện, ta đã sớm bị xé xác thành trăm mảnh, trở thành thức ăn cho ác thú rồi. Sư tỷ đưa ta về Lôi Hi, tận tình chăm sóc, lại dạy ta tu hành. Tỷ ấy là người đối tốt với ta nhất trên thế gian này, cũng là nữ nhân dịu dàng nhất, tại sao ta lại không thể thích tỷ ấy? Là pháp bảo thì đã sao? Chẳng lẽ các người cũng muốn dùng ánh mắt thế tục để nhìn nhận ta và sư tỷ?”

Dứt lời, hắn nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt với ánh mắt sáng ngời.

Phương Thốn Tâm đã bình tĩnh lại, liếc nhìn Diệp Huyền Tuyết, cả hai đều đọc được sự cảm thán giống nhau trong mắt đối phương.

Sự khác biệt về giống loài này… quả thực có hơi lớn.

Tuy nhiên, pháp bảo đã sinh ra linh trí thì về mặt tinh thần đại để cũng chẳng khác gì người thường, hỉ nộ ái ố đều có đủ, chuyện nảy sinh tình yêu với con người dường như cũng nằm trong dự liệu.

“Cho nên… ngươi yêu sư tỷ mình, muốn đoạt lấy Lôi Nhãn, trở thành Tông chủ Lôi Hi Tông, sau đó tìm ra ‘nó’, rồi g**t ch*t ‘nó’, để sư tỷ ngươi từ nay về sau được tự do, không còn bị thao túng nữa?” Diệp Huyền Tuyết đã đại khái nắm rõ được mạch lạc câu chuyện.

Hàn Nam Tinh gật đầu, lại nói: “Nhưng ‘nó’ quá mạnh, bất luận chúng ta làm gì cũng không qua mặt được ‘nó’, thậm chí còn bị ‘nó’ lợi dụng ngược lại cái bẫy ta và sư tỷ giăng ra cho Lôi Nhãn, dụ Phương Thốn Tâm vào cuộc, khiến Lôi Nhãn thuận lý thành chương rơi vào tay ngươi.”

“Để ta có được Lôi Nhãn là vì mục đích gì?” Phương Thốn Tâm hỏi.

“Ta không biết.” Hàn Nam Tinh đáp, “Sau khi thất bại trong việc đoạt Lôi Nhãn, ta bị sư tỷ đưa đến đây, chuyện bên ngoài ta hoàn toàn không hay biết. Sư tỷ chỉ dặn ta, nếu có người tìm đến, hãy đem tất cả những gì ta biết nói cho người đó nghe. Nếu người đó đủ thông minh, tự nhiên sẽ nghĩ ra đáp án, còn nếu là kẻ ngu dốt, không đoán ra đáp án thì cũng không cần uổng mạng. Chỉ là ta không ngờ, người đến lại là ngươi, người được ‘nó’ chọn trúng.”

Hỏi tiếp nữa dường như cũng không moi được thông tin xác thực nào, Hàn Nam Tinh cũng không biết thân phận cụ thể của thứ đó, thần trí lại có phần không tỉnh táo. Bên ngoài lúc này trời hẳn đã sáng rõ, thời gian gấp rút, Phương Thốn Tâm không thể trì hoãn thêm, bèn đưa tay lấy lại tấm ngọc bài từ trong ngực Hàn Nam Tinh, rồi ra hiệu bằng mắt với Diệp Huyền Tuyết.

Lòng ngực bỗng nhiên trống rỗng, Hàn Nam Tinh thế mà lại ôm lấy hai tay ngồi xổm xuống đất, khóc lóc nức nở, chẳng thèm để ý đến hai người đã xoay người rời đi.

Theo Long Hồn Tiên quay trở lại trên vách núi, giờ giấc quả nhiên không còn sớm, lễ điển tiếp nhận chức Tông chủ Lôi Hi Tông được an bài vào giờ Tỵ hôm nay, bọn họ không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Diệp Huyền Tuyết rung cổ tay thu hồi Long Hồn Tiên, nhắc nhở nàng: “Chuyện nàng rời tông, nhiều nhất chỉ có thể giấu đến lúc lễ điển bắt đầu. Về chứ?”

Lúc hai người đi có để lại pháp bảo thế thân trong Huyền Cơ Các để qua mặt tai mắt mọi người, nhưng đến khi điển lễ bắt đầu ắt sẽ có người đến mời, tới lúc đó nhất định sẽ phát hiện ra đó là thế thân. Vào thời điểm nhạy cảm này, nàng cùng Diệp Huyền Tuyết biến mất, tất nhiên sẽ gây ra sóng to gió lớn trong Ngũ tông.

Phương Thốn Tâm gật đầu, gọi Thiên Kiếp, im lặng không nói gì nhảy lên lưng Thiên Kiếp, lại kéo Diệp Huyền Tuyết lên theo.

“Nàng đang nghĩ gì vậy?” Thấy nàng khác thường không nói không rằng, vẻ mặt ngưng trọng, Diệp Huyền Tuyết không kìm được hỏi.

“Ta đang suy nghĩ về những lời Hàn Nam Tinh nói.” Phương Thốn Tâm thầm nghĩ, “Hắn bảo rằng có thể dùng Lôi Nhãn để tìm ra nơi ẩn náu của thứ đó, nhưng cho đến hiện tại, tác dụng của Lôi Nhãn đối với ta chỉ là dùng để thăm dò Án Hạp, giúp nguyên thần của ta có thể tùy ý tra xét thông tin bên trong.”

Chính nhờ sự hiện diện của Lôi Nhãn, nàng mới có thể từ vụ án ở thôn Kim Tê mà lần theo tra ra được manh mối dẫn đến Ngũ tông và Bùi Kính Xuyên.

Ngoài việc đó ra, Lôi Nhãn dường như chẳng còn tác dụng nào khác.

Hoặc là nói, nàng vẫn chưa phát hiện ra?

Nàng cứ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.

“Tác dụng này đã là ghê gớm lắm rồi. Nắm giữ được Án Hạp, trong mắt nàng, thiên hạ này đâu còn bí mật nào đáng nói nữa.” Diệp Huyền Tuyết nói.

Thiên Kiếp đang bay về bỗng đột ngột dừng lại giữa không trung. Phương Thốn Tâm ngoảnh phắt đầu lại: “Chàng vừa nói cái gì?”

“Ta nói… nắm giữ được Án Hạp, trong mắt nàng, thiên hạ này không còn bí mật nào đáng nói?” Diệp Huyền Tuyết lặp lại lời mình, rồi bỗng nhiên từ từ nhíu mày.

“Đúng rồi, có Án Hạp là có thể biết hết thảy bí mật trong thiên hạ.” Phương Thốn Tâm chỉ cảm thấy dòng suy tư hỗn độn bị một tia chớp rạch ngang, tia chớp ấy từ từ xâu chuỗi lại tất cả, “Chàng có nhớ Hàn Nam Tinh từng nói, thứ đó không gì không biết, không gì không hay?”

Diệp Huyền Tuyết rất nhanh đã bắt kịp suy nghĩ của nàng: “Hàn Nam Tinh còn nói, đáy vực này là nơi duy nhất trên Cửu Hoàn mà thứ đó không thể đặt chân đến, mà dưới đáy vực này lại là mỏ Hủ Thảo Thạch, là Tuyệt Linh Địa, không thể thiết lập Linh võng…”

“Tất cả Án Hạp của Cửu Hoàn đều liên kết thông qua Linh võng, Linh võng thao túng sự vận hành của cả Cửu Hoàn, không nơi nào không có, không gì không biết, không gì không làm được… Thứ đó, nó nấp ở trong Linh võng?!”

Giọng Phương Thốn Tâm dần lạc đi, đồng thời sống lưng lạnh toát.

Từ khi đến Cửu Hoàn, nàng vẫn lờ mờ cảm thấy có một đôi mắt đang rình rập mình, hóa ra đó không phải là ảo giác.

Nàng quay đầu nhìn lại Diệp Huyền Tuyết, đọc được sự kinh hãi chấn động tương tự trong mắt hắn.

Điều này vượt quá nhận thức của bọn họ, mà mối nguy hiểm chưa biết cùng sự rình rập mọi lúc mọi nơi mang đến nỗi sợ hãi tột độ.

“Ta nhớ ra rồi, ta đã nhìn thấy bức ‘Càn Khôn Định Tinh Đồ’ kia ở đâu rồi.” Phương Thốn Tâm nhìn vào mắt Diệp Huyền Tuyết nói, “Là Linh võng… Phù văn bên ngoài tinh nhãn, giống hệt với bản đồ thiết lập đường dây của Linh võng.”

Nàng từng dựa vào Lôi Nhãn để thám thính Án Hạp, giữa các Án Hạp liên kết với nhau bằng Linh võng, từng đường từng đường hệt như mạng nhện. Tuy không thể nói là giống hệt đúc, nhưng ít nhất cũng cực kỳ tương tự, nàng gần như có thể khẳng định, giữa hai thứ này chắc chắn có mối liên hệ nào đó.

Hai người dừng lại giữa không trung, gió lạnh thổi tà áo bay phần phật, trong lòng cũng lạnh lẽo, như bị thứ gì đó chặn lại.

Thứ đó, nấp trong Linh võng.

Không nơi nào không có, không gì không biết, cũng không gì không làm được.

Rốt cuộc là cái gì?

Dị thú? Nhưng dị thú không có linh trí cao đến vậy, không thể nào bày ra cái cục diện hết vòng này đến vòng khác như thế.

Vậy thì là cái gì?

Bọn họ dường như đã ở rất gần chân tướng, chỉ còn thiếu một bước này, nhưng một bước cuối cùng này lại tựa như lạch trời.

“Đừng nghĩ nữa, vào trong Linh võng gặp nó một lần là biết ngay là thứ gì thôi!” Phương Thốn Tâm quả quyết mở miệng.

Thiên Kiếp rít lên một tiếng, quay ngoắt đầu, bay về phía nội môn Lôi Hi Tông.

Không về Huyền Cơ Các nữa.

Chỉ trong chớp mắt, hai người đã bay qua ranh giới giữa nội môn và ngoại môn Lôi Hi Tông, Phương Thốn Tâm thậm chí lười chẳng buồn che giấu nữa.

Đệ tử phụ trách canh gác nội môn phát hiện bầu trời có dị thường, vừa định lên tiếng quát dừng và truy bắt hai người thì thấy trên trời có vật bay tới.

“Ta là Tông chủ Phương Thốn Tâm của các ngươi!” Hai tấm lệnh bài đệ tử tông môn và giọng nói của nàng cùng lúc rơi xuống, khiến các đệ tử canh gác nội môn luống cuống tay chân.

Tin tức Phương Thốn Tâm sắp nhậm chức Tông chủ đương nhiên đã truyền về Lôi Hi Tông, chỉ là hôm nay chính là đại điển tiếp nhận chức vị của nàng, giờ này lẽ ra nàng phải đang ở Huyền Cơ Các nhận sự quan lễ của mọi người mới đúng, sao lại xuất hiện ở Lôi Hi Tông?

Có người giả mạo? Nhưng hai tấm lệnh bài đệ tử tông môn mà nàng ném tới lại chứng minh Phương Thốn Tâm và “Bàng Quân Đức” xuất hiện ở đây quả thực là người thật.

Nếu là Tông chủ giá lâm, vậy bọn họ đúng là không có tư cách ngăn cản.

Chỉ trong khoảnh khắc do dự suy nghĩ ấy, hai người trên trời đã biến mất khỏi tầm mắt của đám lính canh.

Phương Thốn Tâm không chọn đi đến Án Hạp của Lôi Hi Tông, mà bay thẳng về phía cây tinh thụ khổng lồ bao trùm cả phù đảo nội môn ở phía sau chính điện, đó là linh nguồn của Lôi Hi Tông – Trường Yến Thần Thụ, cũng là một đầu nguồn linh khí của Linh võng.

Càng đến gần Trường Yến Thần Thụ, linh khí xung quanh càng dồi dào, vô số loài chim lông vũ ngũ sắc hoặc đậu hoặc bay giữa những tán cây pha lê rực rỡ, khiến thần thụ này tràn đầy sinh cơ bừng bừng.

Thiên Kiếp dừng lại giữa không trung cách thân thần thụ trăm bước. Phương Thốn Tâm giơ tay bố trí một vòng lôi điện xung quanh, lại triệu hồi Điểm Tâm ra, để nó hóa thành quái vật khổng lồ canh giữ bên cạnh Thiên Kiếp, hộ pháp cho hai người họ.

Làm xong những việc này, nàng mới nắm chặt cổ tay Diệp Huyền Tuyết, cùng hắn bay lên khỏi lưng Thiên Kiếp, đối mặt nhau lơ lửng dưới tán cây khổng lồ của thần thụ.

“Nguyên thần theo sát ta, ta đưa chàng đi thám thính Linh võng.”

Theo tiếng quát khẽ của Phương Thốn Tâm, mi tâm hai người đồng thời lóe lên ánh sáng trắng, hai luồng sáng hình cầu chui ra từ đó, lơ lửng giây lát rồi hòa làm một thành một mũi tên ánh sáng, vụt bay về phía thần thụ.

Đó là thần thông chỉ thuộc về tu sĩ cao cấp: Nguyên Thần Xuất Khiếu.

Hai người tạm thời bỏ lại thể xác, dùng nguyên thần mạnh mẽ tiến vào trong Trường Yến Thần Thụ, một mạng lưới mạch lạc khổng lồ và phức tạp màu xanh lập tức hiện ra trong đầu Phương Thốn Tâm. Đây là một trong năm đại linh nguồn của Cửu Hoàn, cùng với bốn loại linh nguồn khác cấu thành nên Linh võng chống đỡ cho sự vận hành của Cửu Hoàn ngày nay. Nó kết nối xuống vô số thành trì, vô vàn cơ quan pháp bảo lớn nhỏ không đếm xuể, liên tục không ngừng cung cấp linh khí cho chúng. Vốn dĩ là linh nguồn tối cao, nó lẽ ra không thể truy ngược lên trên nữa, nhưng hiện tại…

Trong nguyên thần Phương Thốn Tâm nổi lên ấn ký Lôi Nhãn màu tím u trầm, phía trên Linh võng của thần thụ thế mà lại hưởng ứng với ấn ký của nàng, mở ra một khe nứt hình con mắt.

Cảm giác chán ghét khổng lồ đến mức không thể chịu đựng nổi ập tới, trong nháy mắt khiến Phương Thốn Tâm như trở lại Huyền Lôi cấm địa ở Thiên Hài Tư. Khi đó vết thương nàng chưa lành, nguyên thần khó lòng chống đỡ áp lực cổ quái này, nhưng giờ đây nàng không chỉ khôi phục tu vi mà cảnh giới còn tiến thêm một bước dài, cộng thêm nguyên thần của Diệp Huyền Tuyết, sức mạnh song nguyên thần cảnh giới Nguyên Anh lập tức áp chế ngược lại luồng khí tức này.

Nguyên thần hai người không dừng lại, xông thẳng vào khe nứt quỷ dị kia.

Trong giây lát, như rơi vào vòng xoáy không đáy.

Những giọng nói quen thuộc đồng thời vang lên:

“Thốn Tâm, phụ thân ở đây.”

“Quân Nhạc, vi sư đợi con đã lâu…”

Hai bóng ảnh mờ ảo từ từ hiện ra, lần này, Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết nhìn thấy rõ mồn một.

Phương Thiên Di và Mục Hàn Sơn cùng lúc xuất hiện tại nơi này.

*

Thời gian từng chút trôi qua, chỉ còn lại nửa nén hương là đến đại điển tiếp nhận chức Tông chủ Lôi Hi của Phương Thốn Tâm. Trong đại điện Huyền Cơ Phong, các tu sĩ đến quan lễ đã tề tựu đông đủ, đang đợi Phương Thốn Tâm giá lâm.

Một điển lễ quan trọng như vậy, theo lẽ thường nàng phải đến thiên điện chuẩn bị từ sớm, nhưng giờ đây thiên điện không một bóng người, chỉ còn lại đám đệ tử Lôi Hi Tông đang sốt ruột xoay như chong chóng.

“Nàng ta vẫn chưa đến sao?” Một người rảo bước từ ngoài cửa đi vào, chính là Sơn chủ Trọng Lê đang vận y phục lộng lẫy.

Điển lễ hôm nay do nàng chủ trì, nàng đã đến đại điện từ sớm để tiếp đãi mọi người.

“Vẫn chưa ạ.” Đệ tử còn chưa kịp hành lễ đã vội bẩm báo.

Trọng Lê nhíu chặt mày liễu, còn đang không biết Phương Thốn Tâm lại giở trò gì, thì nhận được một tin truyền âm.

“Sư tỷ, Phương Thốn Tâm chạy rồi, người ở lại Huyền Cơ Các là thế thân của nàng ta.” Giọng nói lạnh lẽo của Tiêu Tây Lâm vang lên từ trong ngọc truyền âm.

Trọng Lê hỏi: “Vậy còn Diệp Huyền Tuyết?”

“Cũng mất tích cùng nhau rồi, cũng dùng thế thân.” Giọng Tiêu Tây Lâm lại vang lên, ngay khi phát hiện Phương Thốn Tâm mất tích, nàng ta đã đi tìm Diệp Huyền Tuyết ngay.

Trọng Lê nghiến răng nghiến lợi: “Phương Thốn Tâm!”

Nàng ta đã chơi xỏ tất cả bọn họ.

“Sơn chủ…” Đệ tử ở thiên điện bỗng nhiên lên tiếng, dè dặt nói, “Nhận được tin tức từ tông môn, Tông chủ và sư huynh Bàng Quân Đức… xuất hiện dưới gốc Trường Yến Thần Thụ của Lôi Hi Tông.”

Cái gì?!

Trọng Lê kinh hãi.

Bàng Quân Đức đang đứng ở cửa thiên điện nghe thấy tên mình thì giật nảy mình, lập tức lên tiếng: “Ta theo nàng ta về tông môn bao giờ? Đó không phải là ta!”

Trọng Lê đã hiểu ra, đó chắc chắn là do Diệp Huyền Tuyết giả dạng.

“Sư tỷ, hiện giờ phải làm sao đây?” Giọng Tiêu Tây Lâm lại vang lên.

“Khoan hãy lo bên đó, trấn an người trên điện trước đã.” Trọng Lê lạnh lùng nói, “Chỉ là một cái nghi thức mà thôi, có phải chân thân của nàng ta hay không không quan trọng. Nàng ta dùng được thế thân, chúng ta cũng có thể!”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Đen đủi Chương 2: Chương 2: Người lạ Chương 3: Chương 3: Liều mạng Chương 4: Chương 4: Quái Xà Chương 5: Chương 5: Đi học Chương 6: Chương 6: Dã dân Chương 7: Chương 7: Dụ thú Chương 8: Chương 8: Thực lực Chương 9: Chương 9: Ngày chết Chương 10: Chương 10: Lão sư Chương 11: Chương 11: Học trò Chương 12: Chương 12: Cơ bảo Chương 13: Chương 13: Nghi ngờ Chương 14: Chương 14: Thách thức Chương 15: Chương 15: Chuẩn bị Chương 16: Chương 16: Đoạt xác Chương 17: Chương 17: Diệp Huyền Tuyết Chương 18: Chương 18: Vọng Hạc Chương 19: Chương 19: Tiêu tiền Chương 20: Chương 20: Thốn Tâm Chương 21: Chương 21: Trận chiến (1) Chương 22: Chương 22: Khai mạc Chương 23: Chương 23: Trận chiến (2) Chương 24: Chương 24: Trận chiến (3) Chương 25: Chương 25: Hỏng rồi Chương 26: Chương 26: Linh Tất Chương 27: Chương 27: Nước đục Chương 28: Chương 28: Trận chiến (4) Chương 29: Chương 29: Trận chiến (5) Chương 30: Chương 30: Trận chiến (6) Chương 31: Chương 31: Cuồng Quyền Chương 32: Chương 32: Nhật Quỹ Chương 33: Chương 33: Trận chiến (7) Chương 34: Chương 34: Trận chiến (8) Chương 35: Chương 35: Bỏ cuộc Chương 36: Chương 36: Kinh người Chương 37: Chương 37: Nuốt chửng Chương 38: Chương 38: Tranh chấp Chương 39: Chương 39: Giao thủ Chương 40: Chương 40: Dương danh Chương 41: Chương 41: Tiền tới Chương 42: Chương 42: Tiểu Tạ Chương 43: Chương 43: Tuyết Báo Chương 44: Chương 44: Tạ Tu Ly Chương 45: Chương 45: Kiểm tra Chương 46: Chương 46: Phá trận Chương 47: Chương 47: Độc hành Chương 48: Chương 48: Bế quan Chương 49: Chương 49: Nhiệm vụ Chương 50: Chương 50: Triệu Ất Chương 51: Chương 51: Thần tài Chương 52: Chương 52: Người quen Chương 53: Chương 53: Thiên Hài Chương 54: Chương 54: Tiền thưởng Chương 55: Chương 55: Đài đấu Chương 56: Chương 56: Đối thủ Chương 57: Chương 57: Ván cược Chương 58: Chương 58: Tai họa Chương 59: Chương 59: Tý Thử Chương 60: Chương 60: Chiến thắng đầu tiên Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62: Chiến thắng thứ hai Chương 63: Chương 63: Phá rối Chương 64: Chương 64: Rác rưởi Chương 65: Chương 65: Thoát thân Chương 66: Chương 66: Chiến thắng thứ ba Chương 67: Chương 67: Trùng hợp Chương 68: Chương 68: Hợp tác Chương 69: Chương 69: Đau thấu Chương 70: Chương 70: Lôi Nhãn Chương 71: Chương 71: Sương mù Chương 72: Chương 72: Báo thù Chương 73: Chương 73: Sống sót Chương 74: Chương 74: Dị thú Chương 75: Chương 75: Nụ hôn (1) Chương 76: Chương 76: Nụ hôn (2) Chương 77: Chương 77: Thu hoạch Chương 78: Chương 78: Hiểu lầm Chương 79: Chương 79: Lừa dối Chương 80: Chương 80: Linh võng Chương 81: Chương 81: Cường thế Chương 82: Chương 82: Người trong lòng Chương 83: Chương 83: Tiên Hạm Chương 84: Chương 84: Phân thân Chương 85: Chương 85: Lôi Cốt Kiếm Chương 86: Chương 86: Mầm xuân Chương 87: Chương 87: Tâm ý Chương 88: Chương 88: Thua cuộc Chương 89: Chương 89: Thiên kiếp Chương 90: Chương 90: Ám sát Chương 91: Chương 91: Mê hoặc Chương 92: Chương 92: Trêu chọc Chương 93: Chương 93: Trừng phạt Chương 94: Chương 94: Giam cầm Chương 95: Chương 95: Huyết Huỳnh Chương 96: Chương 96: Phá hủy Chương 97: Chương 97: Hung Nhưỡng Chương 98: Chương 98: Hư chủ Chương 99: Chương 99: Tay đứt Chương 100: Chương 100: Đuổi trùng Chương 101: Chương 101: Chung giường Chương 102: Chương 102: Bày tỏ Chương 103: Chương 103: Ba người Chương 104: Chương 104: Ghen tuông Chương 105: Chương 105: Trở về Chương 106: Chương 106: Tử cục Chương 107: Chương 107: Thế giới huyền ảo Chương 108: Chương 108: Một nụ hôn Chương 109: Chương 109: Trận chiến Thần Quang Chương 110: Chương 110: Gian lận Chương 111: Chương 111: Nhật Miện Chương 112: Chương 112: Nhật Miện tranh bá Chương 113: Chương 113: Lôi Hi Chương 114: Chương 114: Tiểu sư muội Chương 115: Chương 115: Yêu sớm Chương 116: Chương 116: Xuất phát Chương 117: Chương 117: Gặp lại Chương 118: Chương 118: Kinh hồng Chương 119: Chương 119: Thăm dò Chương 120: Chương 120: Phương lão sư Chương 121: Chương 121: Lộ tẩy Chương 122: Chương 122: Ước định Chương 123: Chương 123: Dỗ dành Chương 124: Chương 124: Thoát hiểm Chương 125: Chương 125: Chữa thương Chương 126: Chương 126: Mê muội Chương 127: Chương 127: Vạn Vân Tiên Thị Chương 128: Chương 128: Bí ẩn Chương 129: Chương 129: Vô tình Chương 130: Chương 130: Trái tim tan vỡ Chương 131: Chương 131: Lợi dụng Chương 132: Chương 132: Đỉnh cao Chương 133: Chương 133: Mời gọi Chương 134: Chương 134: Ở chung Chương 135: Chương 135: Ăn ý Chương 136: Chương 136: Đánh nhau Chương 137: Chương 137: Học viện Chương 138: Chương 138: Thâm nhập Chương 139: Chương 139: Khu Năm Chương 140: Chương 140: Sát tâm Chương 141: Chương 141: Sư đồ Chương 142: Chương 142: Giao dịch Chương 143: Chương 143: Giết nàng Chương 144: Chương 144: Bùi Quân Nhạc Chương 145: Chương 145: Tình xưa Chương 146: Chương 146: Cái chết của sư muội Chương 147: Chương 147: Xuất quan Chương 148: Chương 148: Vụ Sơn Cuồng Khách Chương 149: Chương 149: Con rối Chương 150: Chương 150: Đột nhập Chương 151: Chương 151: Phá ma Chương 152: Chương 152: Huyền Cơ Biến (1) Chương 153: Chương 153: Huyền Cơ Biến (2) Chương 154: Chương 154: Huyền Cơ Biến (3) Chương 155: Chương 155: Huyền Cơ Biến (4) Chương 156: Chương 156: Triền miên Chương 157: Chương 157: Nguyên thần giao hòa Chương 158: Chương 158: Lôi chủ Chương 159: Chương 159: Cấm chú Chương 160: Chương 160: Vong trần Chương 161: Chương 161: Thỏa hiệp Chương 162: Chương 162: ‘Nó’ Chương 163: Chương 163: Nơi nào cũng có Chương 164: Chương 164: Làm sao để thứ tha Chương 165: Chương 165: Biến cố tại đại điện Chương 166: Chương 166: Công thành Chương 167: Chương 167: Thời khắc diệt vong Chương 168: Chương 168: Chiến trường Thiên Liệt Chương 169: Chương 169: Ngàn dặm núi non Chương 170: Chương 170: Thốn Tâm [Hoàn]