Chương 160
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 160: Đối chất (3)

“Ồ?” Thiên tử nhướng mày, vẻ mặt có phần ngạc nhiên hơn, rồi nghiêm túc nói: “Đưa nhân chứng vào điện.”

Lục Chinh lại quỳ một lễ, rồi quay người ra hiệu cho cung nhân đứng ngoài. Cung nhân hiểu ý, vội vàng đi ngay, không lâu sau lại dẫn một người đến trước cửa đại điện.

Người đến là một thanh niên mặc giáp trụ, trước khi bước vào điện đã tháo kiếm thắt lưng, vào trong rồi quỳ xuống bái kiến thiên tử.

Thiên tử hỏi: “Ngươi là kẻ nào?”

Người kia quỳ đáp: “Bẩm bệ hạ, thần là thuộc viên của Đình Uý, bốn năm trước từng là thủ tướng cửa thành Kiến Khang.”

Thiên tử gật đầu, lại hỏi: “Ngươi có điều gì trình bày?”

Thẩm Tây Linh nhìn người nam tử đó, khuôn mặt hắn rất bình thường khiến nàng không có chút ấn tượng nào, nhưng khi nghe thấy bốn chữ “thủ tướng cửa thành”, nàng chợt nhớ lại cảnh tượng bốn năm trước khi mẫu tử nàng trốn khỏi lao ngục. Nàng nhớ rõ trước khi Tề Anh tới cứu, mẫu tử nàng từng bị tướng thành bắt giữ, họ đã đè hiệp khách do phụ thân nàng sai tới xuống tuyết, vây quanh bằng dao giáo kiếm mác, còn từ từ ép sát nàng và mẫu thân từng bước…

Nàng nhìn kỹ khuôn mặt người nam tử kia, ký ức bốn năm trước bỗng sống lại rõ nét, người này… người này chính là…

Thanh niên đó giọng rõ ràng nói: “Bốn năm trước vào đêm tuyết rơi, thần đóng chốt tại cửa thành. Đêm đó Đình Uý có hai tên tội phạm đào tẩu, thần cùng đồng sự được lệnh kiểm tra danh tính những người ra khỏi thành. 

Đêm đó, nữ nhân này cùng mẫu th*n d*** sự hộ tống của một hiệp khách muốn ra khỏi thành, thần thấy dấu hiệu khả nghi định bắt giữ tra hỏi, không ngờ bị Khu tướng ngăn cản. Tiểu Tề đại nhân nói đó là mấy người tội nô trốn chạy từ phủ mình, không cho phép thần và thuộc hạ hỏi thêm, rồi cưỡng ép đưa họ ra khỏi thành.”

Người thanh niên kể chuyện một cách trần thuật khô khan, nhưng cảnh tượng bốn năm trước lại hiện rõ trong đầu Thẩm Tây Linh.

Nàng nhớ đêm tuyết dày đặc, nhớ mẫu thân xanh xao nằm trong lòng mình, nhớ ánh mắt hiệp khách nhìn họ khi bị binh lính đánh ngã, nhớ tiếng xe và tiếng chuông đồng vang lên trong tuyệt vọng tận cùng, nhớ ánh mắt Tề Anh khi bước xuống xe ngựa nhìn nàng…

Nàng như thật trở về khoảnh khắc ấy, đến nỗi giữa mùa hè tháng năm, nàng còn cảm nhận được cái lạnh như tuyết tháng chạp ngày ấy. Toàn thân lạnh toát.

Triều đình lại một lần nữa xôn xao, mày thiên tử càng cau lại, hỏi: “Đã bốn năm, ngươi sao còn nhớ rõ gương mặt nữ nhân đó? Có thể nhận nhầm chăng?”

Người kia quay đầu nhìn Thẩm Tây Linh, rồi quả quyết đáp: “Nữ nhân đó khi ấy còn nhỏ tuổi nhưng dung mạo không khác nhiều so với hiện nay, lại có nốt ruồi son g*** h** ch*n mày, thần tuyệt đối không thể nhận nhầm!”

Lời nói vô cùng thuyết phục.

Các quan lại triều đình đã bị nhan sắc của Thẩm Tây Linh choáng ngợp ngay khi nàng được cung nhân đưa vào điện. Đặc biệt là nốt ruồi son g*** h** ch*n mày, đẹp đến mức không giống người thật, còn tinh xảo hơn cả những bức họa do họa sư giỏi nhất vẽ ra, bất cứ ai từng gặp nàng đều khó lòng quên.

Họ đều tin lời nói đó rồi bắt đầu thì thầm bàn tán.

Thiên tử gật đầu, dường như cũng thấy lời nói đó có lý, suy nghĩ một lúc, lại nhìn về phía Lục Chinh: “Lục ái khanh, ta nghe nói bốn năm trước Đình Uý đi truy bắt tội phạm? Không biết người bị bắt khi ấy là ai?”

Dù lòng Thẩm Tây Linh đã rơi xuống vực sâu, nhưng khi nghe câu hỏi của thiên tử, tim nàng vẫn đập thình thịch. Nàng như rơi vào màn sương mù dày đặc, khi màn sương tan đi, nàng thấy vô số lưỡi dao nhọn tẩm độc chĩa về phía mình, nàng muốn trốn thoát nhưng bị bao vây chặt chẽ.

Nàng nghe Lục đại nhân nói: “Bẩm bệ hạ, thần đã kiểm tra văn thư năm ấy, người bị bắt là ngoại thích và nhi nữ ngoài giá thú của tội nhân Thẩm Khiêm.”

Lời này một thốt ra, triều đình lập tức náo động!

Thẩm gia! Tiểu nha đầu xinh đẹp mỹ miều này chẳng lẽ là di cô của Thẩm Khiêm?

Quan văn võ triều đình không ai là kẻ ngu, ai cũng nhanh nhạy. Họ vừa hồi tưởng lại cảnh Thẩm gia bị phá tan tan tành năm xưa, vừa nhìn sang Tề gia vốn được xem là thế gia đứng đầu Giang Tả đang chông chênh ra sao, trong lòng vừa cảm thán vừa nghĩ đến nếu hai đại án này liên quan với nhau thì sẽ ra sao.

Tiểu Tề đại nhân là hạng người thế nào? Một khi giơ tay có thể khiến mây mù che trời, trở bàn tay là mưa gió dập vùi, bề ngoài nho nhã như quân tử, nhưng trong lòng thì lạnh lẽo như La Sát, người vô tình vô cảm nhất đời. 

Chuyện này nếu rơi vào người khác còn có thể nói là vì sắc mà ra tay cứu người, nhưng tiểu Tề đại nhân lẽ nào là kẻ hời hợt nông cạn như vậy? Rõ ràng là Tề gia và Thẩm gia nhất định đã có thỏa thuận! Rất có thể đã nhận được món lợi lớn từ Thẩm gia cũng không chừng!

Ánh mắt của các văn võ bá quan trên triều đình ngày càng thâm sâu, đôi tai cũng dựng cả lên, lắng nghe thật kỹ giọng điệu của hoàng đế. Chỉ nghe giọng hắn bỗng nhiên lạnh đi, hỏi: “Có bằng chứng xác thực không?”

Lục Chinh lại đáp: “Thần nào dám vu cáo không có chứng cứ!” Nói rồi, hắn ta lại xin cho nhân chứng thứ ba được vào điện.

Bá quan nhìn đến đây ai nấy đều sáng mắt tỏ lòng. Lục Chinh chấp chưởng Đình Úy nhiều năm, dưới tay chất đống vô số án cũ chưa phá, nếu không có người đứng sau chỉ đạo, sao hắn ta lại rảnh rỗi mà đào bới những vụ việc dây dưa phức tạp thế này? 

Mà hoàng đế hôm nay, dù bề ngoài có vẻ như đang tìm lời gỡ tội cho tiểu Tề đại nhân, nhưng thật ra từng bước từng bước chặn hết đường lui, đóng chặt tất cả cánh cửa có thể đảo ngược tình thế, rõ ràng là muốn ngay tại đây, trước mặt quần thần, đẩy Tề Anh xuống địa ngục tầng thứ mười tám! Quá đỗi hiểm độc! Lại càng kín kẽ vô cùng!

Một màn song sướng tuyệt vời thế này, không biết đến bao giờ mới có thể thấy lại lần nữa. Dù trong lòng các đại thần đều kinh hoảng cực độ, nhưng lúc này không ai ngăn nổi ánh mắt tò mò, đều quay đầu nhìn về phía nhân chứng thứ ba bước lên điện.

Thẩm Tây Linh cũng ngây người nhìn theo, chỉ thấy người đó là… cữu phụ của nàng.

Bốn năm trước, nàng mang thi thể mẫu thân từ Kiến Khang lên phía bắc đến Lang Gianquỳ gối dập đầu xin nương gia cho vào từ đường tổ tiên. Nhưng lúc đó, những người gọi là thân thích kia chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh như băng, không chút đau buồn, ngay cả khi muội muội ruột của họ đã chết, họ vẫn chẳng động lòng, còn tàn nhẫn đuổi Thẩm Tây Linh ra khỏi cửa.

Hồi ấy, một mình nàng nơi đất khách Lang Gia, chỉ thấy lòng mình giá lạnh thấu xương, từng thề độc rằng cả đời này sẽ không dính dáng gì tới Vi gia nữa!

Ai ngờ được…

Bốn năm trước, khi nàng khốn khó van xin thì họ tuyệt tình như băng, bốn năm sau khi nàng rơi xuống vực sâu thì họ lại xuất hiện đúng lúc như giội thêm tuyết lạnh! Người cữu cữu ấy vừa bước lên điện đã run rẩy cúi đầu, không còn vẻ oai phong khi từng đuổi nàng khỏi nhà năm xưa. Nhưng dù nhát gan như chuột, miệng lưỡi lại khéo léo vô cùng, toàn bộ quá khứ của mâu thân nàng nàng, ông ta kể lại rành rọt, rõ ràng như thuộc nằm lòng từ lâu!

Ông ta còn khóc lóc sướt mướt nói: “Bẩm bệ hạ, thảo dân cả nhà đã sớm đoạn tuyệt với mẫu tử họ, mấy chục năm rồi chưa từng qua lại! Năm đó nàng ta tư thông bỏ trốn với người khác, làm ô nhục môn phong Vi gia chúng thần, nên Vi gia đã sớm coi họ như đã chết, mọi hành vi của mẫu tử họ tuyệt đối không liên quan đến Vi gia, thưa bệ hạ!”

Lời lẽ đáng xấu hổ này nếu đặt vào hoàn cảnh khác hẳn sẽ khiến người ta bật cười, nhưng hôm nay mọi tình tiết đều quá chấn động, bá quan trong điện không ai còn lòng dạ nào để cười nhạo Vi gia nữa.

Mọi người đều bắt đầu hồi tưởng, quả thật, sau khi liên hôn với Phó gia, Thẩm Khiêm và phu nhân là Phó Trinh vẫn luôn chỉ là phu thê trên danh nghĩa, từng có lời đồn hai người không ở chung phòng. Nghe nói ông có một người thiếp bên ngoài, nhưng dường như cũng không quá yêu thương gì, đến cả vàng bạc cũng không chịu chu cấp khiến người thiếp kia sống cũng chẳng dễ dàng, sau khi có nhi nữ thì lại càng không có ý định đưa mẫu tử họ về Thẩm gia nuôi nấng. Chính vì Phó gia thấy ông lạnh nhạt như vậy nên mới nhắm mắt làm ngơ.

Nay người Vi gia này quê mùa mộc mạc, lại nói năng đanh thép, còn mang cả gia phả dòng họ lên điện đối chiếu, từng chi tiết đều khớp với chuyện xưa khiến bá quan không khỏi tin là thật. Tiểu nha đầu đang quỳ trong điện kia, đúng thật là di nữ của Thẩm gia.

Chuyện này, đúng là đại sự kinh thiên!

Tiểu Tề đại nhân không chỉ để nàng mạo danh tiểu thư Phương gia mà còn trái luật pháp cứu nhi nữ Thẩm gia lẽ ra phải bị đày đi biên cương! Chắc chắn là đã nhận được lợi ích to lớn từ Thẩm Khiêm. Đây không chỉ là xúc phạm thiên uy, mà còn là cấu kết với dư nghiệt Thẩm gia, nói trắng ra thì chính là tội mưu nghịch!

Tề gia vốn đã rối như tơ vò vì vụ án của đại công tử và tam công tử, nay chỗ dựa duy nhất lại dính thêm đại tội, thật sự đã đến bước đường cùng rồi!

Khi bá quan đang suy nghĩ đến đây, chợt nghe thấy một tiếng “bịch” vang lên trên điện, tất cả đều ngoái đầu nhìn, thì ra là Tả tướng Tề Chương người đã tung hoành triều đình mấy chục năm đang nắm đại quyền, đã hôn mê bất tỉnh trước mặt mọi người! Hai nhi tử là trưởng tử và tam tử đang quỳ trên điện vội vàng lao đến đỡ ông, tam công tử thậm chí còn khóc nức nở không thành tiếng khiến cả đại điện càng thêm hỗn loạn.

Tất cả những bi kịch nơi triều đình ấy, qua miệng các cung nhân, rất nhanh đã truyền đến tai hoàng hậu nương nương. Lúc ấy, vị hoàng hậu này đang thảnh thơi tựa lưng trên ghế quý phi trong điện của mình, thoải mái ăn từng quả nho ướp lạnh vừa được bứt, dáng vẻ vô cùng thỏa mãn.

Nàng nheo mắt hưởng thụ, rồi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đó. Người cô mẫu vô dụng của nàng từ sớm đã tiết lộ thân phận thật sự của Phương Quân giả cho nàng biết. Khi đó, Tề Anh còn đang ở phương bắc, tay không với tới chính là thời cơ tốt nhất để ra tay. Nhưng Phó Dung nàng chưa bao giờ là kẻ thiển cận, một nha đầu mạo danh thì đáng giá gì? Sống chết của ả có quan hệ gì? Thứ nàng muốn là kéo sập Tề gia, khiến Tề Anh thân bại danh liệt, vĩnh viễn không thể chuyển mình!

Chỉ dựa vào thân phận mơ hồ của một tiểu nha đầu thì không thể lật đổ được Tề gia. Mấu chốt của việc này vẫn nằm ở tên ngốc Tề Ninh, nàng phải khiến hắn gánh đủ tội danh vay nặng lãi trái phép, chiếm dụng ruộng đất, rồi kéo cả trưởng tử Tề Vân cùng rơi vào vũng bùn. Đất đai thuế má xưa nay vốn là trọng điểm của mọi triều đại, ai phạm phải đều khó giữ được mạng. Thẩm gia năm đó chẳng phải cũng vì vậy mà sụp đổ sao? Đây là vảy ngược của thiên gia!

Nàng muốn cả gia tộc đó lung lay sắp đổ, rồi trong khoảnh khắc cuối cùng sẽ tung ra chuyện của nhi nữ Thẩm gia, đóng đinh Tề Anh, không để hắn còn đường sống!

Khi nghe lời cô mẫu nói xong, chuyện đầu tiên nàng làm là phái người đi tìm Phương Quân thật sự, bởi nàng ta chắc chắn còn sống. Nếu không, Tề Anh đã chẳng cần đổi danh phận cho nữ nhi Thẩm gia. Nàng đã tốn không ít công sức mới tìm được Phương Quân thật, lại âm thầm trừ khử tay chân của Tề Anh ở Ba Quận, rồi bí mật đưa nàng ta về thành Kiến Khang, lại mời danh y thiên hạ chữa trị. Tất cả chỉ để hôm nay trước mặt triều đình khiến Tề Anh có mười cái miệng cũng không cãi nổi!

Nàng tuyệt đối sẽ không cho hắn cơ hội lật ngược thế cờ, nàng cài người tìm từng manh mối trong vụ trốn ngục của nhi nữ Thẩm gia năm xưa, lại cho người đến tận Lang Gia tìm người thân của mẫu thân nàng ta, từng bước bài binh bố trận tỉ mỉ vô cùng. Cho dù Tề Kính Thần có thông minh đến đâu, làm sao cũng không thể phá nổi cục diện này!

Phó Dung khẽ cười, lại chậm rãi nhón lấy một quả nho.

Tề Anh, chẳng phải ngươi rất giỏi giang sao? Ngươi chẳng phải không muốn cưới ta à?

Giờ đây, mạng sống của ngươi lại nằm trong tay ta, một nữ nhân mà ngươi từng khinh thường. Cảm giác đó thế nào? Có đau không?

Còn tiểu tình nhân của ngươi… Ta muốn nàng ta chết ngay trước mắt ngươi, ngươi hiểu chứ?

Nàng mỉm cười nhàn nhạt, vẻ quý phái đoan trang, đưa quả nho vào miệng. Chậc, ngọt thật.

Trong khi đó, trên triều đình lại bao trùm một bầu không khí sát phạt căng thẳng.

Một đại án chấn động thiên hạ bỗng chốc bày ra trước mặt khiến tất cả văn võ bá quan đều bàng hoàng, tâm thần chấn động.

Họ không kìm được mà đồng loạt nhìn về phía Tề Anh.

Người từng một mình cứu cả Đại Lương khỏi nước sôi lửa bỏng, chính là vị Chính Sử của Khu Mật Viện. Người tuổi trẻ tài cao, bảng nhãn vang danh khắp Giang Tả, cũng là người được các danh môn thành Kiến Khang coi là khuôn mẫu của thế gia, nhị công tử Tề gia. Vậy mà giờ đây, chàng lại trầm mặc đến vậy.

Chàng không nói lời nào, không cử động, chỉ đứng đó như thể tất cả biến cố trong điện triều đều không liên quan đến chàng. Thậm chí, ngay cả khi phụ thân ngã quỵ, chàng cũng không nhúc nhích, có người còn thấy chàng khẽ nhắm mắt lại.

Đôi mắt phượng từng nhìn thấu vạn sự, giờ lại khép hờ.

Chàng sao vậy? Chàng từ bỏ rồi ư? Hay đến cả chàng… cũng lực bất tòng tâm?

Khi bá quan còn đang phỏng đoán, Tiêu Tử Hành ngự tọa trên bậc cao, cũng đang chăm chú nhìn xuống Tề Anh.

Hắn không vội mở miệng phá vỡ bầu không khí yên ắng lúc ấy. Hắn đang thưởng thức, thưởng thức khoảnh khắc Tề Kính Thần cúi đầu, nhắm mắt. Khoảnh khắc hiếm có biết bao!

Người kia luôn cao cao tại thượng, tài hoa hơn tất cả, gia thế hơn tất cả, phẩm hạnh cũng hơn tất cả. Chàng không bao giờ rơi vào khốn cảnh, không bao giờ hoang mang thất thố. Dù chàng có quỳ gối trước mặt ngươi, thì dáng vẻ ấy vẫn khiến người khác cảm thấy chàng mới chính là người ở vị trí cao hơn.

Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay, chàng đã thua.

Một Tề Kính Thần khiến người người tâm phục khẩu phục, cuối cùng đã bại trận và chính là bại dưới tay Tiêu Tử Hành hắn! Thất bại thảm hại. Không chỉ một mình hắn mà cả gia tộc Tề gia đều như vậy.

Khóe mắt Tiêu Tử Hành, kẻ nổi tiếng phong lưu, giờ đây ánh lên một tia thống khoái sâu kín đến mức khó nhận ra. Hắn ngạo nghễ nhìn xuống Tề Anh đang đứng lặng lẽ, vẻ đắc ý trong lòng gần như bùng nổ. 

Hắn chỉ muốn cho thiên hạ thấy Tề Kính Thần thất bại, Tề Kính Thần khuất phục! Thật là một cảnh tượng khoái chí lòng người.

Ánh mắt hắn liếc sang Thẩm Tây Linh đang quỳ phía dưới. Nàng lúc này đã hoàn toàn mất thần, đến một tia lý trí cuối cùng cũng tan vỡ.

Khóe môi Tiêu Tử Hành khẽ nhếch, hắn lại nhớ đến đêm ngắm đèn hoa Tết Nguyên Tiêu nhiều năm về trước. Khi đó, hắn từng nhờ tiểu đồng bên cạnh Tề Anh chuyển một câu cho chàng: “Tiểu cô nương này quá xinh đẹp, đây là một chuyện rất nguy hiểm.”

Kính Thần, ngươi thấy không, ta đâu có nói sai. Nàng đẹp đến vậy, cuối cùng quả nhiên đã mang họa đến cho ngươi. Có phải không?”

Ánh cười trong mắt Tiêu Tử Hành càng đậm hơn. Hắn tiếp tục ngắm nghía dáng vẻ bại trận thê thảm của Tề Anh, chầm chậm thưởng thức niềm vui chưa từng có trong lòng. Rồi sau đó, hắn mới không nỡ rời đi, quay lại đẩy câu chuyện triều chính tiếp tục về phía trước.

Hắn sắp mở miệng rồi, hắn là thiên tử, kim khẩu ngọc ngôn*, lời hắn nói ra sẽ là bản án cho Tề gia. Hắn muốn tước sạch cơ nghiệp trăm năm của Tề gia chỉ trong một lời nói, hắn muốn khiến họ vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy!

*Kim khẩu ngọc ngôn: miệng vàng lời ngọc. Chỉ những lời nói ra có giá trị như vàng như ngọc, rất đáng tin, đáng quý, không thể thay đổi. Thường dùng để chỉ lời của vua chúa, bậc thánh hiền, người có quyền lực hoặc uy tín.

Dưới điện, các quan văn võ đều thấy hoàng đế điều chỉnh sắc mặt, rõ ràng sắp sửa mở lời. Ai nấy đều hiểu đây chính là giờ phút sinh tử của Tề gia.

Mọi người nín thở, chờ đợi lưỡi dao kia giơ lên rồi hung hãn bổ xuống, chặt đứt chiếc cổ của Tề gia khiến máu chảy thành sông.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc thiên tử sắp mở miệng, một thái giám hốt hoảng chạy vào đại điện, hai tay dâng một phong chiến báo, quỳ rạp dưới điện lớn tiếng hô: “Bệ hạ! Biên ải lại nổi loạn! Đại Ngụy công nhiên xé bỏ hòa ước, Cố Cư Hàn dẫn hai mươi vạn đại quân, đã chiếm lĩnh Ung Châu rồi!”

Biến cố bất ngờ chỉ xảy ra trong chớp mắt! Điện lớn của triều đình Đại Lương bỗng chốc như đổ dầu vào chảo nước sôi! Các quan hoảng loạn, ngay cả hoàng đế cũng lập tức biến sắc!

Không một ai chú ý đúng vào lúc ấy, đôi mắt của Tề Anh bỗng nhiên mở ra. Vẻ mặt chàng vô cảm, nhưng trong đôi mắt phượng ấy lại hiện lên một tia sáng lạnh sắc bén như sắt thép. Sắc lạnh như La Sát vừa bước ra từ Quỷ Môn Quan nhưng lại từ bi như thần phật tổ độ chúng sinh.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ