Chương 16
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh

Chương 16: Chưa từng hẹn hò

“Không đi.” Thịnh Dạng nằm vắt vẹo trên giường, cả người mềm nhũn, giọng nghe chẳng còn hơi sức. Điện thoại bật loa ngoài, bị quăng trên chăn.
Đầu dây bên kia là Vạn Vi Hàng. Cái tính lì của cậu ta đúng là có một không hai, bị từ chối mấy lần rồi vẫn không chịu cúp: “Cậu rốt cuộc ru rú ở nhà làm gì đấy? Có người mời ăn mà còn không thèm tới.”
Thịnh Dạng uể oải kéo dài giọng: “Học bài chứ làm gì.”
“Thế chẳng phải là tôi làm chậm trễ việc cụ nhà thi vào Thanh Hoa rồi à?” Vạn Vi Hàng cười đầy giọng chọc ghẹo.
Thịnh Dạng nhận hết lời trêu của cậu ta, còn ung dung bật cười khẽ một tiếng: “Biết rồi thì ngoan ngoãn chút đi.”
“Được rồi, thế tiểu nhân tôi chuồn đây.”
Mười phút sau, lại đổi một người khác gọi đến.
Thịnh Dạng cúi mắt liếc tên người gọi, đưa tay cào tóc, rồi lười biếng ngồi dậy. Một tay cầm điện thoại, một tay kéo thẳng tựa ghế xoay. Cậu xỏ dép, đứng lên hai giây, dịch bước một chút, rồi xoay người ngả vào ghế.
Lúc này cậu mới từ tốn nhận cuộc gọi, bật loa ngoài, tùy ý đặt điện thoại lên bàn, ngẩng đầu liếc lên giá sách. Đồ của cậu nhiều, vốn để ở hai phòng, giờ dồn cả vào một chỗ nhìn càng nhiều hơn. Nhưng tuyệt không loạn: cậu sắp xếp y như các blogger dọn dẹp trên mạng: phân loại, căn thẳng hàng, dán nhãn ngày tháng rõ ràng, gọn gàng đến mức nhìn một cái là biết thứ gì ở đâu.
Thịnh Dạng đưa tay rút một tập tài liệu và hai cuốn sách, hờ hững hỏi người bên kia: “Rảnh rỗi quá ha, chơi chuyền điện thoại à các cậu?”
Uông Minh Phi bên đó đang định nén giọng chuẩn bị chọc cậu, ai ngờ bị câu hỏi làm hỏng hết kịch: “Ha ha ha ha ha chẳng phải cậu Thịnh đây kiêu quá sao? Tiểu Vi Tử biết điều quá chừng nên để Tiểu Uông Uông không biết điều tới thay nè.”
“Ai tới tôi cũng không đi đâu, chẳng buồn chơi với các cậu.” Cậu Thịnh lật bài, lạnh nhạt nói thẳng.
“Ô hô—” Uông Minh Phi kéo cao giọng đuôi, giọng điệu kỳ quái: “Cậu có ‘tình mới’ rồi à? Tình cũ vứt hết luôn rồi.”
“Dừng.” Thịnh Dạng xoay bút, cười vô tâm vô phổi: “Tôi xưa nay có nhận cậu đâu, đừng tự ảo tưởng.”
Buổi chiều hôm đó, Thịnh Dạng nghe hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác, nói chuyện nhảm với mấy cậu bạn như đùa giỡn, nhưng vẫn không hề bước chân ra khỏi nhà.
Đến năm giờ chiều, mặt trời ngoài cửa sổ sắp hết ca. Thịnh Dạng lật mặt đề, tay cầm bút chống một bên cằm, ánh mắt nhìn ra cây hòe già ngoài kia, vài giây chẳng lấy nét, không biết đang nghĩ gì.
Chẳng bao lâu sau, cậu buông bút. Chiếc bút nước màu đen theo lực lăn vào sâu trong trang giấy. Cậu duỗi chân dài, ghế xoay tự động lùi hai bước. Cậu đứng lên, đi đến cửa, mở cửa phòng làm việc.
Thịnh Dạng lê dép đến trước tủ lạnh, một tay mở cửa. Ánh mắt cậu quét qua bên trong, rồi kéo từng ngăn đựng đồ tươi sống, đồ lạnh và đồ đông lạnh, xem cũng khá kỹ.
Cậu từ nhỏ sống một mình nhiều, lại đi thi đấu khắp nơi, nên khả năng tự lập mạnh hơn bạn cùng lứa không ít.
Tủ lạnh đầy đủ nguyên liệu, thậm chí một tầng còn để cả đám cua Thủy Dương Hồ đang thổi bong bóng.
Thịnh Dạng trừng mắt nhìn chúng vài giây, rồi cúi đầu mở khóa điện thoại, ngón tay gõ mấy cái, gửi cho Lộ Gia Mạt một tin WeChat:
[WJTMSH: Ngoài việc không ăn cay, cậu còn kiêng gì nữa không?]
Lộ Gia Mạt trả lời rất nhanh:
[Axit Kiềm Muối: Hả? Tôi không kén ăn.]
Người này chẳng có câu nào là thật. Thịnh Dạng biết không thể trông chờ vào cô, tự nhớ lại mấy lần ăn với cô, hành, gừng, tỏi, hẹ, cần tây, nội tạng… hình như chưa từng thấy cô đụng đến.
Vậy mà còn bảo không kén ăn?
Vài giây sau, màn hình lại bật sáng một tin nhắn mới.
[Axit Kiềm Muối: Cậu định gọi đồ ăn à?]
[WJTMSH: Tôi là định nấu cơm]
Lộ Gia Mạt lần này thật sự kinh ngạc.
[Axit Kiềm Muối: Oa, cậu còn biết nấu ăn nữa hả?]
Đúng vậy, ưu điểm của tôi còn nhiều lắm, cứ từ từ mà khám phá đi. Thịnh Dạng cụp mắt, trong đáy mắt mang vài phần ý cười. Cậu tắt màn hình đen, tiện tay quăng điện thoại lên bàn ăn, rồi lấy nguyên liệu từ tủ lạnh ra, bắt đầu nấu bữa tối hôm nay.
Thịnh Dạng hấp cua, lại làm thêm hai món mặn một món canh. Phiền thì đúng là phiền thật, nhưng trong lòng lại thấy rất mãn nguyện.

Sáng hôm sau, Uông Minh Phi và Vạn Vi Hàng mặt dày kéo đến nhà từ sớm, lôi bằng được cậu ra ngoài.
Thịnh Dạng còn chưa tỉnh ngủ, đã bị hai tên này lôi xềnh xệch tới nhà Phương Hoài. Cậu bị hai tên “cháu nội” này ném xuống sofa như ném rác, rồi cả đám tụ tập ở nhà Phương Hoài, điên cuồng chơi board game cả buổi sáng, đến giờ cơm lại rồng rắn kéo nhau ra trung tâm thương mại gần đó ăn trưa.
Trong quán lẩu, nửa nồi nước dùng cay đã sôi ùng ục trước.
“Chuẩn bị đi thành phố nào?” Thịnh Dạng uể oải dựa vào ghế, một tay đặt lên lưng ghế bên cạnh, tay chống đầu, nhìn Phương Hoài, tiện miệng hỏi.
“NJ.” Phương Hoài đưa cho cậu lon bia, thấy cậu lắc đầu thì đổi thành hộp sữa. “Bà ngoại với cậu của cậu cũng ở đó đúng không? Tôi nghe nói văn phòng luật của cậu cậu ở New York hả?”
Thịnh Dạng một tay nhận lấy, xé nắp, dùng luôn tay đó cắm ống hút, rồi nhai chậm rãi đầu ống. Cậu ậm ừ một tiếng: “Cơ bản là đều ở đấy, tiện cho việc học. Dù sao cũng gần New York.”
Phương Hoài cười, vỗ vai cậu: “Thế Tết năm nay, tụi mình ở đó còn gặp được nhau.”
Thịnh Dạng gật đầu, bỗng nhớ ra gì đó. Cậu lấy điện thoại, bật sáng màn hình, vừa liếc giờ vừa nói: “Đến lúc đó hẹn.”
Bên cạnh, Vạn Vi Hàng vừa pha xong chén nước chấm tự chọn, kéo ghế ngồi xuống bên phải Thịnh Dạng: “Hai người nói gì đấy?”
Cậu ta chỉ hỏi qua loa, chẳng đợi trả lời, đã quay sang mách lẻo với Phương Hoài. Khuỷu tay còn tiện thể khoác lên người Thịnh Dạng: “Cậu không biết giờ khó hẹn cậu ta thế nào đâu. Cũng nhờ cậu mặt to đấy, chứ không chắc hôm nay tụi mình còn chẳng gặp nổi mặt Thịnh Thịnh ấy chứ.”
Thịnh Dạng cười nhàn nhạt, mắt vẫn dán vào điện thoại, trông suy nghĩ gì đó, nhưng cũng nể mặt không hất tay Vạn Vi Hàng xuống.
Phương Hoài rất biết phối hợp, lập tức đón lời Vạn Vi Hàng, nhướng mày cười ám muội với Thịnh Dạng: “Sao nào, quen ai rồi à?”
“Tôi quen cái gì chứ.” Cậu lười nhác đáp, ngón tay bật sáng màn hình lần nữa. Trong lòng thì nghĩ: Mười một giờ rồi, người đó ở nhà một mình ăn gì nhỉ? Hay là mình gọi đồ ăn giúp cô ấy?
“Tôi biết mà.” Phương Hoài căn bản không tin, khuỷu tay đẩy nhẹ Thịnh Dạng, ánh mắt vẫy sang phía Triệu Thanh Hà ngồi chéo bên kia: “Cho cậu nghe ‘Love Story’, hai người chơi lãng mạn ghê ha?”
“Cậu không cập nhật tin tức rồi.” Vạn Vi Hàng cố tình đổ thêm dầu vào lửa, ghé sát lại, cằm hất về phía Phùng Ninh ở hướng khác: “Cái người đó còn tới nhà Thịnh Thịnh nữa kìa.”
Thịnh Dạng tâm trí để đâu đâu, căn bản không nghe lọt câu nào hai đứa này nói. Điện thoại xoay hai vòng trong tay, cậu mở khóa, không nhịn được gõ hai chữ gửi đi.
[WJTMSH: Dậy chưa]
Chờ hai phút, Lộ Gia Mạt không trả lời.
Cậu lại gửi:
[WJTMSH: Tôi hôm nay không ở nhà, cậu trưa ăn gì? Có cần tôi gọi đồ ăn cho cậu không?]
Chờ thêm một phút nữa, Lộ Gia Mạt vẫn không trả lời.
Không lẽ còn chưa dậy thật?
“Là ai đấy?” Phương Hoài mở to mắt nhìn quanh. Thịnh Dạng vốn ít khi dính tin đồn, phần lớn đều bịa, chuyện có người tới nhà cậu thì đúng là lần đầu nghe, Phương Hoài cũng thấy hiếu kỳ: “Cô tóc ngắn kia hả?”
Vạn Vi Hàng dùng đũa nhúng thịt bò vào nồi, mắt vừa canh độ chín, vừa đáp: “Đúng.”
Cùng chơi chung một nhóm, tên có thể không nhớ nhưng mặt ai cũng quen. Phương Hoài nhìn rõ người đó, hơi thất vọng: “Không phải người trường cậu à?”
“Trường tụi tôi thì sao? Trường Trung học Phụ thuộc xem thường người khác à? Với lại Thịnh Dạng nhà chúng ta là—” Lời châm chọc của Vạn Vi Hàng còn chưa nói xong, đã thấy Thịnh Dạng đứng lên. Cậu ta cũng theo quán tính đứng thẳng người lên theo, rồi ngơ ra một giây mới kịp phản ứng, thấy Thịnh Dạng đã cầm điện thoại đi ra ngoài. Cậu ta ngạc nhiên hỏi: “Ê? Cậu đi đâu vậy? Chưa ăn mà?”
Thịnh Dạng cúi đầu nhìn điện thoại, tay kia đẩy cửa quán lẩu. Người kia vẫn không trả lời. Cậu đang nghĩ có nên gọi thẳng một cuộc thoại cho rồi không. Nhưng lỡ đâu cô thật sự chưa dậy thì sao? Bị đánh thức dậy chắc tức chết.
Thịnh Dạng nhìn chằm chằm avatar của Lộ Gia Mạt mấy giây, do dự ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu lướt loạn khắp tầng này: từ quán nhậu Nhật, sang quán cá nướng, rồi lại sang buffet nướng Hàn…
Ngày thứ hai của kỳ nghỉ Quốc khánh, người trong trung tâm thương mại đông nghẹt. Giờ lại là giờ ăn trưa, cả tầng toàn là nhà hàng, người càng đông hơn. Tiếng nói chuyện, tiếng gọi số, tiếng chờ bàn vang lên liên tục.
Thịnh Dạng tiện tay đỡ một đứa nhỏ chạy loạn suýt té, rồi đi tới lan can hành lang, nửa tựa vào lan can, cánh tay lười biếng đặt lên đó. Trong đầu cậu đang nhớ xem gần nhà có những quán giao đồ ăn nào ngon để một lát nữa gợi ý cho Lộ Gia Mạt. Ánh mắt cậu phóng đi khắp nơi không mục đích, cho đến không biết là giây thứ bao nhiêu, bỗng nhiên chợt dừng lại, đột ngột tụ lại một điểm.
Lộ Gia Mạt đang ở cách cậu chưa đến 100 mét, cùng một nam sinh vừa bước ra từ quán trà sữa.
Hai người mỗi tay cầm một cốc trà sữa, nhìn rất thân quen. Nam sinh cúi đầu nói gì đó với Lộ Gia Mạt, cô thì ngẩng lên nhìn cậu ta, khóe môi còn mỉm cười.
Hai người đi cạnh nhau trông chẳng khác gì mấy cặp đang xếp hàng bên cạnh.
Thịnh Dạng khựng lại, nhìn Lộ Gia Mạt mấy giây mới dời tầm mắt sang tên con trai kia. …Người này cậu còn biết. Năm ngoái từng gặp trong trại đông toán học, còn nói chuyện nữa. Tên là gì nhỉ?
Thịnh Dạng vô thức xoay xoay điện thoại trong lòng bàn tay. Chu Vũ Hoằng nghĩ ra rồi. Hình như là người Tô Châu. Không phải trùng trường với Lộ Gia Mạt đấy chứ? Không lẽ còn học cùng lớp?
Cậu lại không khống chế được mắt mình mà nhìn sang Lộ Gia Mạt. Hai người họ chắc chắn rất thân. Lộ Gia Mạt là kiểu rất khó gần người lạ, nếu chỉ là bạn cùng trường bình thường, cô nhiều nhất cũng chỉ lịch sự trả lời vài câu, sao mà nói chuyện vui vẻ như vậy.
Trong lòng Thịnh Dạng nhất thời khó chịu. Hết Trịnh Thính Tư lại tới Chu Vũ Hoằng, rốt cuộc ai mới là người yêu sớm vậy?
Nhưng cậu vẫn kịp nhớ lại, để nói chuyện được với Lộ Gia Mạt tới mức này, cậu cũng tốn gần nửa tháng mà?

“Không ăn trưa thật hả?” Lộ Gia Mạt cầm túi tài liệu mới được Chu Vũ Hoằng đưa. Trong túi là bài kiểm tra và đề luyện tập từ đầu học kỳ đến giờ. Cô hơi ngại: “Lẽ ra tôi phải dẫn cậu đi chơi.”
“Không phải đã mời tôi trà sữa rồi sao?” Chu Vũ Hoằng cười thoải mái, cằm hơi nâng lên, chỉ vào túi tài liệu: “Mấy cái này chắc cũng không giúp được cậu nhiều đâu. Đề luyện thì còn làm được, chứ sách giáo khoa đổi cả rồi. Nhưng đã đến tận nơi thì tôi mang hết cho cậu luôn.”
“Nhất định là có ích. Thật sự cảm ơn cậu nhé.” Lộ Gia Mạt đáp.
“Tôi phải chạy kịp chuyến tàu. Về còn cả đống tiết phải lên. Mấy chỗ tham quan ở Bắc Kinh, cậu ở đây mà còn chưa đi đúng không?” Chu Vũ Hoằng nhìn cô. Thấy cô gật đầu, cậu cười: “Thôi, bạn học cũ cả mà, đừng khách sáo. Giữa tháng gặp ở Tô Châu nhé.”
Lộ Gia Mạt chân thành gật đầu: “Ừm, cố lên.”

“Sao đứng đây ngẩn người thế?” Giọng Vạn Vi Hàng đột ngột vang lên sau lưng, cậu ta thò đầu theo hướng nhìn của Thịnh Dạng. “Ê, kia không phải em gái của cậu à? Tên gì ấy nhỉ? À, Lộ Gia Mạt đúng không?”
Thịnh Dạng lập tức thu ánh mắt lại, hờ hững nói: “Cậu nói to thế làm gì?”
“To á?” Vạn Vi Hàng vô tội hỏi. “Tôi nói chuyện bình thường mà?”
Thịnh Dạng lười để ý. Tâm trạng cậu giờ thật sự không tốt.
“Đó là Chu Vũ Hoằng à?” Vạn Vi Hàng cũng từng thi toán, biết Chu Vũ Hoằng. Thịnh Dạng cúi đầu không trả lời. Cậu không muốn đứng đây thêm giây nào nữa, định quay về thì Vạn Vi Hàng lại th*c m*nh khuỷu tay: “A a, Lộ Gia Mạt nhìn sang đây rồi!”
Thịnh Dạng bước chân chậm lại, ngẩng đầu nhìn sang. Ánh mắt cậu vừa hay chạm đúng ánh mắt của Lộ Gia Mạt.
Cậu khựng lại thêm lần nữa, lập tức dời mắt đi. Vạn Vi Hàng chẳng hề nhận ra mấy động tác nhỏ của cậu, đã hồ hởi giơ tay chào Chu Vũ Hoằng, rồi kéo Thịnh Dạng đi qua, chẳng buồn hỏi cậu có muốn không.
Bốn người chào nhau. Trong số họ chỉ có Lộ Gia Mạt với Vạn Vi Hàng là không tính là quen. Vạn Vi Hàng vừa tự nhiên vừa lắm chuyện, liền giới thiệu ngay: “Chào em gái Gia Mạt. Lần trước gặp ở sinh nhật thằng Uông Uông đấy. Tôi với—” Cậu ta vỗ vai Thịnh Dạng một cái, “— Thịnh Dạng nhà cậu là anh em chí cốt, từng cùng nhau lên cả bài đăng chính thức kia.”
Lộ Gia Mạt nhìn sang Vạn Vi Hàng, gật đầu. Rồi mắt lại liếc sang Thịnh Dạng. Thấy cậu nhìn chỗ khác, cô thấy hơi lạ, nhưng vì nét mặt cậu vẫn bình thường nên cũng không biết lạ ở đâu.
Việc gì đáng để khoe vậy chứ? Với lại, ai là “nhà” ai vậy? Thịnh Dạng thấy cô không phản bác câu “nhà cậu”, ánh mắt từ màn hình quảng cáo phim bên cạnh mới thu về.
Chu Vũ Hoằng đang vội về ga, chào hai câu rồi đi ngay.
Thịnh Dạng hai tay đút túi, cúi đầu nhìn đôi giày thể thao của mình vài giây, rồi như vô tình xê dịch đến gần Lộ Gia Mạt, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi: “Cậu ăn chưa?”
Lộ Gia Mạt lắc đầu.

Vạn Vi Hàng ở bên cạnh nghe khẩu khí Thịnh Dạng nói chuyện, ánh mắt khá kinh ngạc liếc sang cậu một cái, rồi nói với Lộ Gia Mạt: “Vậy thì đúng lúc, đi chung với bọn tôi đi, ăn lẩu.”
Vạn Vi Hàng nói xong, Thịnh Dạng cúi mắt nhìn vẻ mặt của Lộ Gia Mạt hỏi: “Đi không?”
Lộ Gia Mạt cũng vừa hay đang nhìn cậu, trong mắt có chút ngượng ngập: “Tôi với bọn họ không quen, có kỳ quá không?”
Thịnh Dạng bị cô nhìn đến tim như bị bóp một cái, nơi ngực mềm đi, giọng càng thấp hơn: “Không kỳ gì đâu, nếu không muốn đi thì…”
Cậu còn chưa nói hết, Vạn Vi Hàng tai thính đã xen vào: “Sao lại bảo không quen? Uông Minh Phi với Lão Đặng chẳng phải đều ở đây à? Hơn nữa chẳng phải còn có Thịnh Dạng sao?”
Thế là, Lộ Gia Mạt cứ như vậy bị dắt theo đến quán lẩu.
Người trong quán khá đông, bàn của bọn họ là hai bàn lớn ghép lại, số người cũng nhiều, trong đó có hai ba đôi trông rõ ràng là đang hẹn hò.
Lộ Gia Mạt không nhìn kỹ, Thịnh Dạng đi bên cạnh cô, cậu kéo ghế ra, nháy mắt ra hiệu để cô ngồi xuống.
Lộ Gia Mạt ngoan ngoãn ngồi xuống, cậu liếc Vạn Vi Hàng đang theo sau họ nửa bước. Vạn Vi Hàng thông minh biết bao, bước chân phanh gấp, tìm ngay vị trí trống gần nhất rồi ngồi xuống.
Thịnh Dạng liền ngồi vào chỗ trước đó của Vạn Vi Hàng, trước tiên gọi bộ bát đũa với phục vụ, rồi còn chu đáo đẩy bộ bát đũa và chén nước chấm của Vạn Vi Hàng sang bên kia.
“Thấy ngại không?” Thịnh Dạng vừa xoay xoay chiếc dây buộc tóc, mà phục vụ đưa kèm khi mang bát đũa tới vừa nhìn cô hỏi.
Lộ Gia Mạt cầm đôi đũa, mắt nhìn món ăn trên bàn, lắc đầu, nhỏ giọng đáp: “Cũng ổn.”
Thịnh Dạng thấy cô gắp khoai từ hơi vất vả, cậu tự nhiên đưa tay đổi vị trí đĩa khoai từ kia với đĩa rau đậu trước mặt mình, thuận miệng hỏi: “Cậu ra khỏi nhà lúc nào thế?”
Lộ Gia Mạt gắp hai lát khoai từ bỏ vào nồi lẩu nấm: “Tầm mười giờ. Cậu thì hình như đi sớm lắm.”
“Hơn bảy giờ.” Cậu nói với giọng bất đắc dĩ, “Uông Minh Phi với Vạn Vi Hàng đánh đêm xong liền chạy qua đây.”
Nói rồi, đuôi mắt cậu khẽ nhướng, khóe mắt không để lại dấu vết liếc sang cô: “Làm cậu thức giấc rồi à?”
“Không có.”
Thịnh Dạng “ồ” một tiếng, trong lòng nói biết ngay là cô sẽ trả lời vậy. Sợi dây buộc tóc bị cậu luồn từ ngón tay này sang ngón tay khác, chẳng mấy chốc biến thành hình ngôi sao năm cánh.
Lộ Gia Mạt ngồi bên cạnh muốn không nhìn cũng khó, ánh mắt vì kinh ngạc mà hơi đờ ra, nghĩ thầm: sao cậu ấy còn biết chơi trò dây buộc tóc thế này?
Thịnh Dạng thấy ánh mắt của cô, khóe môi cong cong đầy ý cười, không nghịch dây buộc tóc nữa. Cậu hơi ngẩng cằm lên, tự nhiên đổi chủ đề: “Đó chính là Phương Hoài.”
Lộ Gia Mạt nhìn theo hướng cậu chỉ, thấy cậu con trai tên Phương Hoài kia. Cô vừa định thu hồi ánh mắt thì nhìn thấy cô gái tóc ngắn từng thấy ở khu nhà công vụ hôm trước, và cả Triệu Thanh Hàm.
“……”
Cô theo bản năng kinh ngạc nhìn Thịnh Dạng một cái. Cô không biết giấu cảm xúc hay suy nghĩ, rõ mồn một như thế, Thịnh Dạng nhìn một cái liền hiểu ánh mắt đó của cô có ý gì.
Tâm trạng cậu vừa mới tốt lên lập tức bay sạch, trong lòng không nói được câu nào, toàn là: rốt cuộc là mớ gì vậy, sao cậu nghĩ ghê thế?
Đúng lúc này Lộ Gia Mạt còn chẳng hiểu chuyện mà tỏ ra ngoan ngoãn, ánh mắt cực kỳ trong trẻo và chân thành nói với cậu: “Tôi sẽ không nói với dì Thịnh đâu.”
“Cậu muốn nói thì cứ nói.” Thịnh Dạng đưa tay cầm hộp sữa bò, cắn ống hút, giọng nghẹn nơi cổ họng, pha mấy phần bực bội.
Vài giây sau, cậu tự mình giận dỗi xong, lại không tình nguyện nhưng vẫn thấp giọng nhấn mạnh với cô lần nữa: “Dù sao tôi không có bạn gái, cũng chưa từng hẹn hò.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Thượng phong – Khu nhà tập thể Chương 2: Chương 2: Chú chó nhỏ lôi thôi Chương 3: Chương 3: WJTMSH Chương 4: Chương 4: Lòng đỏ trứng non Chương 5: Chương 5: Chó thấy chó còn ghét Chương 6: Chương 6: Bản kiểm điểm & Bài phát biểu Chương 7: Chương 7: Bánh kẹp mì trứng nướng Chương 8: Chương 8: Axit Kiềm Muối Chương 9: Chương 9: Ghét Hồng Lâu Mộng Chương 10: Chương 10: Nghi thức thượng cờ Chương 11: Chương 11: Ghê gớm thật đấy, cậu giỏi chết đi được Chương 12: Chương 12: Mèo Sao Vui Vẻ Chương 13: Chương 13: Huống hồ đó lại là Lộ Gia Mạt Chương 14: Chương 14: Đại hội thể thao Chương 15: Chương 15: Bạn gái Chương 16: Chương 16: Chưa từng hẹn hò Chương 17: Chương 17: Ngủ ngon nhé, Lộ Gia Mạt Chương 18: Chương 18: Trái tim căng phồng Chương 19: Chương 19: Đừng nói chuyện vui vẻ như thế nữa Chương 20: Chương 20: “Lạnh thế này rồi, còn ngồi ngẩn ra đây nữa không?” Chương 21: Chương 21: [Phát tài phát lộc, cát tường như ý] Chương 22: Chương 22: 26 tháng 11, 23 giờ 59 phút 59 giây Chương 23: Chương 23: Tuyết lành báo tin tốt cho Gia Mạt Chương 24: Chương 24: Đêm Giao Thừa Chương 25: Chương 25: Ghi chú: Em Chương 26: Chương 26: Em đây cũng muốn yêu chứ Chương 27: Chương 27: Mảnh giấy nhàu Chương 28: Chương 28: Đứa trẻ ngoan nhất trên thế giới Chương 29: Chương 29: Họa thủy mà ngủ rồi thì trông cũng ngoan thật Chương 30: Chương 30: Cậu sợ cái này sợ cái kia Chương 31: Chương 31: Gọi đồ say xỉn Chương 32: Chương 32: Những lạnh nhạt kia đều là giả vờ Chương 33: Chương 33: Dưới chiếc áo khoác thể thao màu đen, cậu lặng lẽ nắm lấy tay cô Chương 34: Chương 34: Cậu thích quá rõ ràng rồi Chương 35: Chương 35: Nắm tay ư? Hôn nhau sao? Người yêu thường như vậy à? Chương 36: Chương 36: Hôm đó là ngày 7 tháng 8 năm 2017 Chương 37: Chương 37: “Tôi có thật tệ đến vậy không?” Chương 38: Chương 38: Cô cảm giác như mơ hồ biết được nguyên nhân Chương 39: Chương 39: Mơ hồ như là mập mờ, lại giống như ngượng ngập Chương 40: Chương 40: Ai quy định rằng lần rung động đầu tiên nhất định sẽ có kết quả tốt Chương 41: Chương 41: Thôi vậy, xem hay không thì cậu cũng đều biết rồi Chương 42: Chương 42: Nhật ký của Thịnh Dạng Chương 43: Chương 43: Anh bị em dày vò sống dở chết dở Chương 44: Chương 44: Em nhìn ra được rồi chứ, hôm nay hẹn em là có ý gì? Chương 45: Chương 45: “Chúc em ngủ ngon, muốn nói trực tiếp với em.” Chương 46: Chương 46: “Được rồi đấy nhá, động tay động chân cái gì.” Chương 47: Chương 47: Hình như chỉ cần chạm nhẹ là có thể nổ tung Chương 48: Chương 48: Cuộc đời em mới vừa bắt đầu mở ra một tấm màn thật hoành tráng thôi Chương 49: Chương 49: Chúng ta cùng đỗ vào ngôi trường mình muốn Chương 50: Chương 50: “Lộ Gia Mạt thì chính là đã thích Thịnh Dạng rồi.” Chương 51: Chương 51: “Được rồi. Tối nay đến đây thôi.” Chương 52: Chương 52: “Xong rồi, tim anh lần này thật sự nổ tung rồi.” Chương 53: Chương 53: Mà cậu cũng đâu có đẩy cô ra Chương 54: Chương 54: Nhưng hai người đang hôn thì vẫn chưa dừng Chương 55: Chương 55: “Giỏi thật đấy, cái gì cũng dám chơi.” Chương 56: Chương 56: “Em… anh… em không thấy gì hết……” Chương 57: Chương 57: Nhịp tim của Lộ Gia Mạt bỗng nhiên đập mạnh lên Chương 58: Chương 58: “Vậy anh ôm em đi.” Chương 59: Chương 59: “Anh sẽ không chia tay với em.” Chương 60: Chương 60: “Anh sắp chua chết mất rồi.” Chương 61: Chương 61: “Sao anh không hôn em?” Chương 62: Chương 62: Thịnh Nhiễm thật sự không ngờ, hóa ra khi Thịnh Dạng yêu đương lại là như thế này Chương 63: Chương 63: “Ở lại với anh một lúc, được không em?” Chương 64: Chương 64: Hôn anh đi Chương 65: Chương 65: “Hóa ra là bạn gái tới.” Chương 66: Chương 66: Nếu Gia Mạt tìm bạn trai Chương 67: Chương 67: “Giúp anh đeo lên đi.” Chương 68: Chương 68: “Em viết cho anh một bản cam đoan đi.” Chương 69: Chương 69: Hóa ra nguồn cơn khiến anh đau đớn đến vậy cũng chính là Lộ Gia Mạt Chương 70: Chương 70: “Không cần Lộ Gia Mạt nữa sao?” Chương 71: Chương 71: “Anh vất vả rồi.” Chương 72: Chương 72: “Thích anh.” Chương 73: Chương 73: “Ngoan chết mất thôi.” Chương 74: Chương 74: “Anh ấu trĩ chết đi được.” Chương 75: Chương 75: “Mình nói cho cậu một bí mật.” Chương 76: Chương 76: “Thịnh Dạng thì những mặt khác đều rất tốt.” Chương 77: Chương 77: “Anh đừng vì em mà giận nữa.” Chương 78: Chương 78: “Em đi tắm trước đi.” Chương 79: Chương 79: “Anh còn chưa ôm em?” Chương 80: Chương 80: “Năm vừa qua có ngoan ngoãn trưởng thành không vậy?” Chương 81: Chương 81: Khúc nói xấu đến đây thôi là được rồi nhé Chương 82: Chương 82: Chúc mừng tốt nghiệp [Hoàn chính văn] Chương 83: Chương 83: Những khoảng thời gian vụn vặt Chương 84: Chương 84: “Em xem anh hôn em này.” Chương 85: Chương 85: “Nhớ em đến mức này.” Chương 86: Chương 86: “Phải làm sao để em không thấy chán anh.” Chương 87: Chương 87: Đó là đêm đông Bắc Kinh mà Thịnh Dạng sẽ không bao giờ quên Chương 88: Chương 88: “Chị, chị chia tay rồi à?” Chương 89: Chương 89: “Thích.” Chương 90: Chương 90: “Lộ Gia Mạt, cậu nên đến.” Chương 91: Chương 91: Disney