Chương 16
Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ

Chương 16

Chương 16: Tay cùng chân bước – Gián Mẹ Thuần Dục
*
Ngày nghỉ lễ thứ ba, Tô Đình đến dự sinh nhật của em họ.
Ăn xong bữa cơm do cậu mợ nấu, uống thêm ly trà mát do ông ngoại pha, cả nhà cùng nhau ra ngoài tản bộ cho tiêu cơm.
Đi đến quảng trường, họ thấy có người đang dựng rạp, nói là có nhà trong xóm gả con gái, buổi tối sẽ có gánh hát tới biểu diễn.
Đã lâu lắm rồi cô chưa nhìn thấy thứ gì truyền thống như thế, Tô Đình bèn chụp vài tấm ảnh rồi đăng lên mạng xã hội. Chẳng bao lâu, đã có người bấm thích và bình luận, trong đó có cả Vương Tư Kiều.
Cũng nhờ lần về quê này cô mới biết, thì ra hai người lại là đồng hương, nhà ở cách nhau chỉ chừng hai ba chục cây số.
“Chị ơi.” Em họ nhỏ bỗng chạy lại: “Chị đang làm gì đó?”
“Tán gẫu với bạn.”
“Bạn ở đâu vậy?”
“Ở bên Quảng Châu.”
“Quảng Châu vui không?” Đôi mắt thằng bé láo liên đầy hiếu kỳ: “Có phải to hơn chỗ mình nhiều lắm không?”
“Cũng to hơn một chút, vui lắm, có nhiều chỗ để đi chơi.”
Thằng nhỏ hỏi nhiều vô kể, Tô Đình kiên nhẫn trả lời từng câu.
“Vậy sau này em có thể đến tìm chị chơi được không?”
“Được chứ, còn có thể tới quán bọn chị ăn nữa.”
“Hay quá à!” Cái đầu nhỏ của nó tựa vào eo cô, cười đến nỗi lộ ra kẽ răng sún.
Đến lúc chụp ảnh gia đình, thằng bé lại chen sát qua bên Tô Đình: “Muốn chị Đình bồng con!”
Tô Đình làm sao bồng nổi, đành ngồi xổm xuống, vòng tay ôm nó cùng chụp.
Chụp xong, nhà Tô Đình lái xe về, đến cổng thì thấy đỗ một chiếc xe ba bánh, bên cạnh là mẹ của Tiết Nhân Nhân.
“Dì Chung!” Tô Đình vội xuống xe chạy lại: “Đợi lâu lắm rồi hả, sao không gọi điện cho con?”
“Dì quên mang điện thoại rồi.” Chung Chi cười: “Không sao, chỉ đứng một lát thôi.”
Thật ra chắc đã đợi lâu lắm, bà bị nắng chiếu đến nỗi mắt gần như không mở nổi, mí mắt chùng xuống, ngay cả đôi mắt tam bạch dữ dằn thuở trẻ cũng bị che khuất đi phần nào.
“Nhà dì vừa thu hoạch được ít mít tố nữ, đem qua cho các con mấy múi ăn thử.”
Chung Chi kéo bao tải từ xe xuống, cả nhà Tô Đình vội đón bà vào nhà, bật máy lạnh, rót trà mời.
Ngồi xuống ghế, Chung Chi có phần ngượng nghịu: “A Đình nè, con bé Nhân Nhân nhà dì… dạo này sao rồi?”
“Rất tốt ạ, Nhân Nhân giờ làm lãnh đạo rồi, giỏi lắm.” Biết bà nhớ con gái, Tô Đình vừa trò chuyện vừa lấy tấm ảnh chụp chung gần đây cho bà xem.
“Trắng ra nhiều rồi…” Chung Chi nâng điện thoại lên ngắm rất lâu, rồi thăm dò hỏi: “Giờ nó sống một mình hả? Hay vẫn ở cùng mấy đứa?”
Thật ra là đang sống cùng bạn trai, nhưng Tô Đình ngập ngừng một chút rồi nói: “Bọn con đều ở ký túc xá, tiện mà cũng an toàn hơn.”
“Ồ, ờ, vậy cũng tốt, cũng tốt.” Chung Chi gật đầu lia lịa: “Con gái dì tính nóng nảy, đều nhờ con với A Ninh nhường nhịn nó… Giờ ba đứa lại ở cùng nhau, chăm sóc được cho nhau, dì cũng yên tâm.”
“Dì yên tâm đi ạ, bọn con ở không xa nhau, hay rủ nhau ra ngoài chơi lắm.”
Khi tiễn bà ra cửa, Tô Đình chỉ vào chiếc xe của Tiết Nhân Nhân: “Dì Chung, cái này là Nhân Nhân mua đó.”
Chung Chi ngẩn ra.
“Nhân Nhân sống rất tốt, năng lực làm việc cũng giỏi, sau này chắc chắn sẽ còn tốt hơn nữa. Dì đừng lo cho cô ấy.” Tô Đình khẽ nói.
“Được được, dì không lo, không lo đâu.” Chung Chi miệng liên tục đáp, rồi lại đi vòng quanh chiếc xe hai lượt, cẩn thận đến mức không dám chạm tay vào. Cuối cùng bà mỉm cười với Tô Đình, đạp chiếc xe ba bánh tróc sơn của mình, quay đầu rời đi.
Tô Đình bỗng thấy lòng chùng xuống, một nỗi buồn len nhẹ vào tim.
“A Đình à.” Mẹ cô gọi: “Lại đây ăn kem đi con.”
“Dạ.” Tô Đình quay vào, thấy cha đang lấy kem đậu đỏ nước cốt dừa ra khỏi khuôn, tự tay ông làm, vị ngọt vừa phải.
Trên tivi chiếu kênh Châu Giang, đang phát phim cũ – loạt phim Quỷ Vui Vẻ do Thẩm Điện Hà đóng, hãng Gia Hòa sản xuất.
Cả nhà ngồi trong phòng khách vừa xem phim vừa chuyện trò, hỏi han công việc, quan tâm cuộc sống của con gái ở Quảng Châu, dặn cô phải biết nghe lời cấp trên, đừng có tiểu thư, quan trọng nhất là phải học hỏi được điều gì đó.
Nhắc tới cấp trên, ba Tô hỏi: “Lãnh đạo công ty có dễ nói chuyện không con?”
Tô Đình nghĩ ngợi một chút, trong đó có một người không hẳn là dễ nói chuyện, nhưng cũng chẳng phải cấp trên trực tiếp, ít khi tìm đến cô, nên cô thành thật đáp: “Quản lý cửa hàng bọn con rất dễ gần ạ.”
Cha cô gật đầu, miệng nói “vậy thì tốt”, nhưng trong lòng vẫn ẩn chứa chút lo lắng.
Hai vợ chồng đều làm trong ngành giáo dục, môi trường ở trường học vốn đơn giản, còn nhà hàng tiệc tùng thì đủ loại người ra vào, kiểu nơi tam giáo cửu lưu tụ lại, nên vẫn luôn chẳng thể yên tâm.
Từ đáy lòng mà nói, dĩ nhiên họ vẫn muốn con gái ở bên cạnh. Nhưng người trẻ ai chẳng hướng về những thành phố lớn, muốn ra ngoài va chạm, nhìn ngắm thế giới — điều đó cũng dễ hiểu thôi.
Làm cha mẹ, không thể vì lòng riêng mà trói buộc con cái được. Dù sao, ngoài xã hội kia còn có những điều mà họ chẳng thể dạy, cũng chẳng thể cho.

Ngày hôm sau, Tô Đình lên đường trở lại. Cô khởi hành lúc giữa trưa, khi tới Quảng Châu thì trời vẫn chưa tối.
Cô đi tìm Tiết Nhân Nhân trước.
Hồ Quang cũng ở đó, trông ngoan ngoãn hơn lần trước nhiều, không còn nhìn trừng trừng vào Tô Đình nữa mà tiếp đón rất lễ phép.
Tô Đình đưa chìa khóa xe cùng đồ trong xe cho Tiết Nhân Nhân: “Đây là trà mát ông ngoại mình pha, còn đây là bánh đậu phộng và bánh mã lai dì Chung tự tay làm.”
Thấy Tiết Nhân Nhân im lặng, cô lại nói thêm: “Dì Chung bảo cậu phải nghỉ ngơi nhiều, đừng làm quá sức, nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Tiết Nhân Nhân nhìn chằm chằm vào đống đồ quê nhà hồi lâu, rồi ôm lấy Tô Đình hỏi: “Đi chơi không?”
Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, khóe môi khẽ cong: “Mình muốn uống chút rượu, có đi cùng mình không?”
Cô ấy muốn đi quán bar, Tô Đình ngần ngại: “Nhưng mai mình còn phải đi làm…”
Nhưng nhìn gương mặt khiến người ta xót xa kia, cô lại hỏi: “Trước mười hai giờ được không?”
Tiết Nhân Nhân bật cười khẽ: “Mình nói đùa thôi, đang kỳ dâu còn uống rượu gì nữa, cậu về đi, nghỉ sớm chút, lái xe lâu vậy chắc cũng mệt rồi.”
Tiễn Tô Đình đi xong, cô ấy khoanh tay đứng bên đường, dáng người lẻ loi trong gió.
Hồ Quang muốn an ủi, gãi đầu gãi tai một hồi rồi rụt rè nói: “Lâu vậy rồi, đừng giận nữa… Hay là… để hôm nào anh đưa em về nhà nhé?”
Tiết Nhân Nhân lạnh lùng liếc sang: “Không liên quan gì tới anh, ngậm cái miệng chim của anh lại đi.”
Rồi cô ấy quay mặt đi, nghiến răng nuốt ngược nước mắt trở vào.

Hết kỳ nghỉ, Tô Đình đi làm lại, đến công ty từ rất sớm.
Mới mấy ngày không có mặt mà văn phòng đã khác hẳn, không khí thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ. Chỗ ngồi vốn của Đường San cũng xuất hiện thêm nhiều đồ mới —
Chậu cây xanh, giá đỡ điện thoại, bình đun giữ nhiệt, lịch bàn Chanel, bên phải còn thêm cái kệ nhỏ, trên đó đặt tinh dầu khuếch tán và vài lọ nước hoa đắt tiền.
Cốc uống nước có đến mấy cái, mỗi cái một kiểu, trong đó có một chiếc ly sứ vàng, bên ngoài in rõ năm chữ: “Gián Mẹ Thuần Dục.”
Còn hai phút nữa mới đến chín giờ, chủ nhân bàn làm việc mới thong thả xuất hiện.
“Chào buổi sáng.” Tô Đình lên tiếng trước.
“Chào.” Cô gái kia tháo tai nghe xuống, đôi khuyên tai mới lắc lư: “Chị là trợ lý cửa hàng phải không?”
“Vâng, tôi là Tô Đình.”
“Ồ, tôi là Chương Như.”
Tô Đình gật đầu, ghi nhớ tên cô ấy.
Chương Như — em họ của Chương Tuyết Dương, chính là người lần trước từng làm loạn trong bếp.
Cô ấy sải bước dài tới chỗ ngồi, đặt túi xuống, chắc là ra ngoài rửa tay.
Chẳng bao lâu, Đới Ngọc Lan cũng đến: “Chào buổi sáng~”
“Chị Lan, chào chị.”
“A Đình về rồi à, nghỉ ở nhà có vui không?”
“Vui lắm ạ, ăn với ngủ bốn ngày liền, thấy hạnh phúc cực kỳ.”
Tô Đình chia mấy món mang từ nhà lên: có vải, hoàng bì, với ít bánh mặn.
Đang nói chuyện thì một người khác trong văn phòng quay lại, thấy đồ trên bàn mình liền hỏi: “Ơ? Cái này ở đâu ra vậy?”
“A Đình mang đó.” Đới Ngọc Lan chỉ sang cô, mà Tô Đình sợ làm bẩn bàn người ta, còn cẩn thận lót mấy tờ giấy phía dưới.
“Ồ, vừa hay tôi chưa mua bữa sáng.” Chương Như tìm kiếm trên bàn một hồi, cuối cùng lôi trong ngăn kéo ra một bộ móng tay đính sẵn, “bộp” một cái đặt lên bàn: “Nè, cái này cho chị.”
Không rõ là quà đáp lễ hay gì, Tô Đình đành nhận lấy: “Cảm ơn cô.”
“Tự thử đi, nếu không vừa thì tôi còn bộ khác.” Chương Như vừa nói vừa bôi kem dưỡng tay, xong lại tưới nước cho cây, thay cây que khuếch tán khác, rồi cắm cái bảng đèn “Đang làm việc” lên cho sáng…
Thấy cô ấy lặp lại y hệt quy trình như lúc sáng, Đới Ngọc Lan chỉ biết bất lực lắc đầu.
So với Đường San, vị này mới thật sự là tiểu thư chính hiệu, kiểu người phải dỗ mới chịu làm việc.
Không quản nổi “Bồ Tát”, đành lo phần mình, Đới Ngọc Lan nói với Tô Đình về công việc mới: “Sếp Tuyết Dương muốn làm buổi báo cáo công việc, cũng là để các cửa hàng trưởng giao lưu với nhau. Lần này tổ chức ở cửa hàng cũ, em theo sát nhé.”
“Dạ.”
Vừa về đã có việc, Tô Đình vội ghi lại những điểm chính: phải sắp xếp bố cục, lên trình tự, rồi cùng Đới Ngọc Lan tổng hợp nội dung báo cáo của cửa hàng cũ.
Buổi sáng trôi qua bận rộn, cô còn phải liên hệ với bên cung ứng vải lanh, rồi tóm lược biên bản các cuộc họp mấy ngày qua, làm thành bản rút gọn gửi cho Chương Tuyết Dương.
Đến giờ ăn trưa, vị tiểu thư bên cạnh vẫn chưa nhúc nhích.
Tô Đình hỏi: “Cô đi ăn không?”
“Tôi đặt đồ ăn rồi.”
Chương Như điệu đà bước ra quầy, lấy phần salad mình gọi.
“Mỹ nữ toàn ăn cỏ, bảo sao gầy thế.” Phùng Ninh cảm thán một câu, rồi quay sang Tô Đình: “Hôm nay cậu ở chung với cô ấy nửa buổi, thấy sao?”
Hỏi sớm quá, Tô Đình nghĩ nghĩ: “Hình như… cũng bình thường thôi?”
Chỉ là cô gái này có vẻ đẹp kiểu sắc nét, đậm nét, dáng vẻ khó gần, điểm này hơi giống Chương Tuyết Dương.
“Dù sao cũng nên tránh xa chút, cố mà đừng chọc vào.” Phùng Ninh lắc đầu, vẫn không hiểu sao người ta lại điều cô ấy đến làm kế toán, thật chẳng nghĩ nổi.
Tô Đình gãi mặt: “Vậy mình sẽ cẩn thận.”
Dù sao cũng nghe nói tính cô tiểu thư này bốc đồng, lại từng tận mắt thấy cô ấy mắng cả Chương Tuyết Dương, ấn tượng quả thật sâu sắc.
Ăn xong, Tô Đình vào kho vải kiểm lại đồng phục một lượt, lúc ra còn ôm mấy bộ phải làm lại cùng một hộp bảng tên đã rỉ sét.
Đồ hơi nhiều, lúc đi qua sân giữa, vài tấm bảng tên rơi ra, có người cúi xuống nhặt giúp.
Tô Đình vội nói cảm ơn: “Cảm ơn anh, sếp Tuyết Dương.”
Chương Tuyết Dương không đáp, chỉ ném mấy tấm bảng tên vào hộp trong tay cô, phát ra vài tiếng “cạch cạch”, rồi cùng cô đi về phía văn phòng.
Tô Đình đi phía trước, mùi khói thuốc nhẹ vương từ người anh thoảng tới khiến cô bỗng cảm giác mình bước đi cứ đồng tay đồng chân.
Về đến văn phòng, Chương Tuyết Dương còn thuận tay giữ cửa cho cô, Tô Đình nhanh chân lách vào.
Bên bàn kế toán, Chương Như đang ăn vải mà Tô Đình mang, vỏ vứt vào thùng rác, hạt nhổ vào giấy, liếc nhìn Chương Tuyết Dương: “Lại gì nữa đây? Dữ liệu em gửi cho anh rồi, giờ là giờ nghỉ trưa, không làm việc.”
Nói xong, cô ấy còn tiện tay tắt luôn bảng đèn “Đang làm việc.”
Chương Tuyết Dương đứng trong lối đi, nhìn qua mặt bàn rực rỡ sắc màu của cô ấy.
Hoa cành đã tràn ra chiếm cả lối đi, chậu cây còn buộc nơ, mấy cây khuếch tán hương trông chẳng khác gì nhang cúng: “Cô đi làm hay đi thắp hương vậy?”
“Em thắp cho ai? Cho cái mặt quạ của anh à?” Chương Như bực dọc đáp trả.
Khóe môi Chương Tuyết Dương hạ xuống: “Dọn sạch bàn đi, mấy thứ lộn xộn này cất hết cho anh. Anh chỉ cho cô nửa ngày để chỉnh đốn.”
Rồi anh lạnh giọng nhắc nhở: “Cô cũng có thể nghỉ việc, nhưng nợ thẻ tín dụng tự trả. Còn con dấu thực tập thì chẳng ai ký cho cô đâu.”
Một câu khiến khí thế của Chương Như tắt ngúm. Cô ấy yếu ớt cãi lại: “Có tiền là oai lắm hả? Bộ mặt tư bản, toàn dùng tiền đè người… Biết rồi, biết rồi mà!”
“Với lại bảng chi tiêu, rà soát lại cho anh lần nữa. Tỷ lệ chi phí vận hành là chín phần trăm, cô muốn thay chị Lan nộp đơn nghỉ việc à?”
Nói dứt lời, Chương Tuyết Dương quay người rời đi.
Chương Như suýt bật ra câu “đi mà ăn phân đi”, cố nuốt xuống, định giơ ngón giữa sau lưng anh thì Chương Tuyết Dương đột ngột quay đầu lại.
Cô ấy giật mình, lắp bắp: “Anh, em… em là muốn mời anh ăn vải!”
Cô ấy hai tay nâng mấy quả vải như hiến bảo vật: “Ngọt lắm, nhiều nước lắm!”
Chương Tuyết Dương nể mặt, nhận lấy quả vải, nhưng liếc bộ đồ trên người cô ấy lại cau mày: “Thay đồ đi, đi làm phải ra dáng đi làm.”
“Quản gì mà rộng thế.” Chương Như cố nhịn không đảo mắt: “Thay thành kiểu nào?”
Chương Tuyết Dương liếc sang Tô Đình: “Như cô ấy.”
“Ờ.” Chương Như lí nhí đáp, trông ngoan ngoãn thấy rõ.
Hai anh em đấu nhau, Tô Đình cúi đầu cố nhịn cười. Chương Tuyết Dương bước lại, gõ nhẹ lên bàn cô, cổ tay gầy mà gân xương rõ ràng.
Tô Đình ngẩng lên, nghe anh dặn một câu: “Ngày mai chụp lại bàn con bé gửi tôi xem.”
“Vâng… được.”
Tô Đình ngẩn ra, rồi cùng Chương Như, người vừa bị dạy dỗ thành cháu nhỏ nhìn nhau, cả hai đều ngỡ ngàng.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80: Hoàn chính văn Chương 81: Chương 81: NGOẠI TRUYỆN 1 Chương 82: Chương 82: NGOẠI TRUYỆN 2 Chương 83: Chương 83: NGOẠI TRUYỆN 3 Chương 84: Chương 84: NGOẠI TRUYỆN 4 Chương 85: Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 5 Chương 86: Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 6 Chương 87: Chương 87: NGOẠI TRUYỆN 7 Chương 88: Chương 88: NGOẠI TRUYỆN 8 Chương 89: Chương 89: NGOẠI TRUYỆN 9 Chương 90: Chương 90: NGOẠI TRUYỆN 10 Chương 91: Chương 91: NGOẠI TRUYỆN 11 (Hoàn toàn văn)