Chương 16
Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 16: "Nhất Gian Lưu Thủy"

Thịnh Tiểu Dương rời đi cùng Chương Tự, cậu luôn đi theo sau anh. Mỗi khi Chương Tự dừng lại, cậu cũng dừng theo, rồi nghiêng đầu nhìn anh, ra hiệu hỏi:

— Sao vậy ạ?

Chương Tự thở dài, anh lắc đầu sau đó tiếp tục bước đi.

Bọn họ cứ như đang đi loanh quanh không có đích đến. Đến khi ngẩng đầu lên, tấm biển hiệu "Nhất Gian Lưu Thủy" đập thẳng vào mắt cậu.

Thịnh Tiểu Dương chần chừ không bước tiếp.

Chương Tự buông dây dắt Thịt Kho, anh không nhìn cậu mà quay sang nhìn Thịt Kho.

Thịt Kho cất tiếng "gâu gâu" nũng nịu, như thể dâng lên luồng tự tin "địa bàn của con, con làm chủ", nó lon ton chạy tới trước mặt Thịnh Tiểu Dương, ngoạm lấy ống quần cậu.

Chú chó dũng cảm ra sức lôi người vào nhà.

Vải quần của Thịnh Tiểu Dương thì lại chẳng tốt là bao, bị hàm răng Thịt Kho cắn kéo làm kêu một cái "xoẹt", nó rách toạt ra. Cậu chẳng còn bao nhiêu cái quần tươm tất, vì sốt ruột quá nên đành theo lực kéo của Thịt Kho mà loạng choạng bước vào "Nhất Gian Lưu Thủy."

Đúng lúc đó, Chương Tự lên tiếng ngăn lại: "Thịt Kho."

Anh gõ lên bàn hai cái "cộc, cộc" rồi gọi: "Lại đây."

Thịt Kho ngoan ngoãn quay về.

Trong "Nhất Gian Lưu Thủy" chất đầy gỗ, có đủ kích cỡ, hình dạng không cái nào giống cái nào. Hương gỗ nồng nàn lan tỏa trong không khí, cứ như đang đứng giữa rừng sâu. Những khúc gỗ mà Thịnh Tiểu Dương nhặt được dưới tầng hầm đều là bán thành phẩm mà Chương Tự đã bỏ đi, từng khúc gỗ ấy đều là từ nơi này mà ra.

Cho nên khi bất ngờ bước chân vào "thánh địa", Thịnh Tiểu Dương không khỏi bối rối, cậu siết chặt đầu ngón tay, cả người lúng túng, trong lòng dâng lên cảm giác chột dạ mơ hồ.

Chương Tự lặng lẽ quan sát từng nét mặt, từng cảm xúc thoáng qua trên người cậu, giống như một con dã thú ẩn mình trong rừng rậm, chăm chú nhìn kẻ xâm nhập bằng ánh mắt đầy tò mò.

Một lúc sau, Chương Tự đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào vai Thịnh Tiểu Dương.

Cậu quay đầu nhìn anh, chớp chớp mắt:

—?

Chương Tự bật cười, nói: "Em muốn ngồi đâu thì ngồi."

Thịnh Tiểu Dương bèn ngồi xuống cái ghế nhỏ bên ổ của Thịt Kho, hai tay ôm đầu gối, rụt người thành một khối nhỏ. Cậu cầm lấy quả táo, không cắn ngay mà chỉ dùng răng cửa gặm từng chút một, chẳng mấy chốc đã gọt ra một vết lõm nhỏ, rồi tiếp tục mở rộng phạm vi.

Thịt Kho cũng nằm bên chân cậu, nó hăng say bới bát thức ăn cao cấp của mình.

Chương Tự ngẩn người một lúc, có hơi ngơ ngẩn. Anh hiếm khi thấy được một cảnh tượng hài hòa như vậy giữa nhịp sống nhạt nhẽo hằng ngày của mình.

Thú vị thật.

Chương Tự âm thầm nhìn trộm suốt ba phút, rồi lên lầu. Khi quay lại, trong tay còn cầm theo một bộ quần áo.

Áo của Thịnh Tiểu Dương thì ướt, quần thì rách, đầu đinh cũng đã mọc thành đầu xù rồi, từng giọt nước lặng lẽ nhỏ xuống mặt cậu, trông vừa nhếch nhác vừa tội nghiệp.

Chương Tự ngồi xổm xuống, chạm nhẹ vai cậu.

Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu, ngước nhìn anh, chớp chớp mắt.

—?

"Em thay đồ đi, coi chừng cảm lạnh."

Giọng Chương Tự rõ ràng, nhịp nói chậm rãi. Thịnh Tiểu Dương dán mắt vào môi anh, ngơ ngác gật đầu — cậu không biết từ chối Chương Tự.

Chương Tự đưa cậu một bộ đồ, quần áo được làm bằng vải thô trắng, mềm mại như đồ ở nhà. Anh chỉ về phía cầu thang: "Nhà vệ sinh ở đằng kia."

Thịnh Tiểu Dương lúc này mới nhận ra điều gì đó, cậu lúng túng đứng dậy, cúi thấp đầu, không để anh phát hiện vành tai đỏ bừng của mình.

Quần áo của Chương Tự quá rộng so với Thịnh Tiểu Dương. Cậu như bị một đám mây to mỏng phủ lên người. Cổ áo trễ xuống dưới xương quai xanh, nghiêng đầu một chút là bả vai gầy gò liền lộ ra. Cậu kéo lại, bên này ngay ngắn thì bên kia lệch.

Thịnh Tiểu Dương hoang mang. Cậu vẫn không hiểu vì sao mình lại có mặt ở nơi này.

Chương Tự rót nước đưa cho cậu, anh hỏi: "Em có việc gấp sao?"

Thịnh Tiểu Dương cứng đờ gật đầu, rồi lại xấu hổ lắc đầu. Chuyện gấp mà chẳng có cách giải quyết thì đối với một con ruồi mất đầu như cậu, cũng chẳng còn là chuyện gấp nữa.

Chương Tự "ừ" một tiếng: "Tôi còn chút việc, sắp xong rồi, em đợi chút."

Thịnh Tiểu Dương mơ mơ màng màng, không biết mình đang đợi điều gì. Nhưng đối diện với Chương Tự, cậu lại thấy lòng bình yên đến lạ, thế là cậu quay về ngồi lại ghế nhỏ. Thịt Kho ngậm đồ chơi chạy đến tìm cậu. Cậu bật cười ném quả bóng đi, rồi vỗ nhẹ lên đầu nó:

— Nhặt rồi đem về nhé.

Thịt Kho thè lưỡi, tung tăng chạy khắp phòng.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Không khí u ám vốn bao trùm "Nhất Gian Lưu Thủy" bỗng dần dần tan đi, bị làn không khí rộn ràng mới mẻ quét sạch.

Chương Tự cũng thấy lòng bình yên vô cùng.

Thịnh Tiểu Dương dỗ cho Thịt Kho ngủ, rồi lặng lẽ nhìn Chương Tự, ánh mắt chất chứa nhiều suy tư.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn cùng một con dao khắc, Chương Tự đã biến khúc gỗ vô tri thành một bức tranh sinh động, cá chép tung tăng đuổi nhau dưới mặt nước gợn sóng, như thể vầng trăng thực sự đang treo lơ lửng trên cao.

Anh tập trung khắc gỗ, đường nét quai hàm sắc bén chẳng khác nào lưỡi dao, những ngón tay thon dài như đang nắm lấy sức mạnh của vũ trụ.

Thịnh Tiểu Dương mê mẩn Chương Tự, cậu ngưỡng mộ anh lắm.

Vậy nên khi ánh mắt của Chương Tự bất chợt nhìn sang, cậu không kịp né đi, tim lập tức đập thình thịch như trống đánh.

Chương Tự cười nhẹ, anh buông dao xuống, xoay cổ tay đang tê cứng, nói: "Xong rồi."

Tiếp theo anh sẽ làm gì đây? Thịnh Tiểu Dương không biết, nhưng cậu cũng đứng dậy theo. Vì hai chân tê rần nên cậu giậm xuống sàn vài cái cho máu huyết lưu thông, suýt nữa là đánh thức Thịt Kho đang ngủ.

Chương Tự hỏi: "Đi ăn trưa nhé, mì thịt kho cay, thêm quả trứng lòng đào, được không?"

Thịnh Tiểu Dương gật đầu:

— Được ạ.

Cậu muốn cho mình thêm một chút thời gian, ăn xong bát mì rồi cậu sẽ về.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Trời vẫn mưa, mưa lúc lớn lúc nhỏ, rả rích mãi không ngớt. Ngước mắt nhìn lên, mái hiên đã thấm đẫm nước mưa đen sì, nhưng không khí lại trong trẻo lạ thường. Thịnh Tiểu Dương đi qua cầu đá, thấy cá bơi dưới nước, khóe mắt cậu cong cong, cậu dừng chân ngắm một lúc.

Chương Tự không giục cậu, anh che ô kiên nhẫn đợi cậu.

Hôm nay khách thưa thớt, tiệm mì hiếm hoi mới được yên tĩnh như vậy. Đầu bếp Tống ngồi xổm ngoài cửa hút thuốc, mặt mày đầy tâm sự. Thấy Chương Tự, đầu bếp Tống bỗng gọi to: "Chương Tự!"

Lại liếc thấy Thịnh Tiểu Dương núp phía sau, đầu bếp Tống sững người hỏi: "Cậu trai đó là ai vậy?"

Chương Tự đáp: "Bạn cháu."

Đầu bếp Tống dụi điếu thuốc: "À, vào đi, đừng để ướt."

Thịnh Tiểu Dương răm rắp đi theo sau Chương Tự.

Đầu bếp Tống đánh giá cậu vài lần, thúc khuỷu tay húc Chương Tự, thì thầm: "Bạn cậu nhìn nhút nhát ghê."

Chương Tự bật cười: "Dạ, em ấy ngoan lắm."

Đầu bếp Tống nhìn dáng dấp Thịnh Tiểu Dương như học sinh, lại hỏi: "Cậu quen cậu nhóc này ở đâu thế?"

"Vài hôm trước cháu lái xe đụng phải em ấy."

Đầu bếp Tống giậm chân, bật ra câu cửa miệng: "Cha chả chà cha! Chủ nợ đến tận cửa rồi cơ à!"

Chương Tự nhướng mày, không phủ nhận.

Tiếng hai người trò chuyện chẳng hề nhỏ, nhưng Thịnh Tiểu Dương không phản ứng gì, cậu đi thẳng đến chỗ ngồi quen thuộc. Đầu bếp Tống sững sờ, tròn mắt quay sang ra hiệu hỏi Chương Tự chuyện gì đang xảy ra.

Chương Tự chỉ lắc đầu, không nói gì.

Đầu bếp Tống hiểu rồi, Tô Diểu Diểu từng kể, anh họ cô nàng - người vừa đẹp trai vừa có tâm, thường hay cưu mang thiên hạ. Đúng là đi khắp nơi phổ độ chúng sinh mà.

"Muốn ăn gì?" Đầu bếp Tống hỏi.

Chương Tự gọi hai tô mì thịt kho đặc biệt, phần của Thịnh Tiểu Dương gấp đôi lượng mì.

Bầu không khí ở tiệm mì lúc này hơi nặng nề.

Chương Tự liếc nhìn về phía giữa quán, ở đó, Tô Diệu Tổ đang d*ng ch*n nằm dài trên ghế dựa, cậu ta gác chân cao, thái độ chẳng coi ai ra gì, y như ông vua lười ngự triều.

Chương Tự nhíu mày hỏi: "Sao lại thế này?"

Đầu bếp Tống nhún vai, má thịt hai bên rung lên bần bật: "Còn thế nào nữa, Thái tử chỉ biết lãnh lương, chẳng chịu làm việc. Mồm thì to như cái loa, gào lên là ong cả đầu. Bảo nó bưng đồ ăn mà cứ như bắt nó hiến mạng ấy. Ấy mà này Chương Tự, nó tới làm hay tới phá vậy? Định dẹp tiệm rồi thôn tính tài sản nhà Diểu Diểu hả?"

Quyền sở hữu tiệm mì tuy rõ ràng, nhưng quan hệ ruột thịt bên nhà họ Tô lại phức tạp, khó mà nói hết được.

Chương Tự lạnh lùng đáp: "Thi tốt nghiệp cấp hai được năm mươi điểm, cậu ta mà nuốt được cục xương không nghẹn chết thì đã là kỳ tích rồi."

Đầu bếp Tống rất khoái cái kiểu mỉa mai nhã nhặn này của Chương Tự.

"Ừ thì nói là vậy, nhưng chú đây mệt rã người rồi." Đầu bếp Tống khổ sở: "Bếp thì bừa, nấu xong quay đi quay lại thì có cả đống bát chưa đem ra. Chú sống nhờ thuốc hạ huyết áp hàng ngày đấy! Doanh thu hai tháng nay chạm đáy liên tục! Chương Tự, cậu nói với Diểu Diểu, một là tiễn nó đi, hai là thuê thêm người!"

Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó. Tô Diệu Tổ mà bị đuổi thẳng, mẹ Tô Diểu Diểu và cô sẽ không cách nào nhìn mặt người nhà họ Tô nữa.

"Để cháu nghĩ cách."

Đầu bếp Tống gật đầu, không nói gì thêm, quay lại công việc của mình, cho bát của Thịnh Tiểu Dương thêm hai lạng mì, vừa múc vừa đùa: "Bạn cậu ăn khỏe ghê, người nhỏ xíu mà chén được hết đống này chắc? Đừng để thừa nhé."

Chương Tự quả quyết nói: "Không thừa đâu."

Trên tường quán treo chiếc tivi LCD. Điều khiển nằm trong tay Tô Diệu Tổ, đang bật kênh thiếu nhi chiếu hoạt hình. Một hình vuông vàng và một ngôi sao hồng đang líu ríu nói chuyện*. Phụ đề chạy khá nhanh nên Thịnh Tiểu Dương đọc không kịp, nhưng cậu vẫn xem chăm chú. Hình ảnh loang loáng chuyển động, cậu cong mắt cười.

*phim chú bọt biển tinh nghịch

Nụ cười của cậu không thành tiếng, nhưng rất duyên. Một khi buông lỏng cảnh giác, cậu lại giống hệt một đứa trẻ.

Chương Tự bưng tô mì dựa vào tường, lặng lẽ quan sát Thịnh Tiểu Dương, anh chợt nhận ra cậu có khả năng đồng cảm rất mạnh với những hình ảnh trên màn hình. Có lẽ cậu là người cực kỳ nhạy cảm.

Chương Tự không đoán được Thịnh Tiểu Dương đã trải qua những gì, nhưng cậu đang lang thang, không người thân, hay bị đói. Với một người như vậy, khả năng đồng cảm cao chưa chắc đã là điều tốt, vì nó đồng nghĩa với việc phải chịu đựng nhiều đau khổ hơn người khác.

Anh chần chừ. Nhiệt độ nóng hổi từ tô mì xuyên qua lòng bàn tay, như đang cầm lấy một biển lửa.

Thịnh Tiểu Dương vẫn dán mắt vào tivi, xem đến mê mẩn. Bất chợt màn hình tối sầm lại. Tô Diệu Tổ cầm điều khiển, ngẩng đầu nhìn cậu bằng ánh mắt hống hách.

Thịnh Tiểu Dương mặt không biểu cảm, lườm một cái rõ to.

Hừ! Tô Diệu Tổ bị chọc đúng chỗ ngứa, cuối cùng cũng tìm được chút việc để làm, cậu ta gào lên chửi: "Đồ ăn mày, không có tiền mà cũng dám vào đây ăn hả, ông đây..."

Chưa kịp nói dứt câu, sau gáy cậu ta đã như bị ai cầm búa tạ giáng một phát, hai mắt tối sầm lại.

"Má nó!"

Tô Diệu Tổ quay đầu lại thì thấy Chương Tự.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu ta như chiếc xe máy đang lao với tốc độ 120 km/h mà bị bóp phanh cái kít, hồn vía như bị quăng ra khỏi xác mấy dặm, người thì cứng đờ tại chỗ, lắp bắp không nói nên lời: "...."

Chương Tự từ tốn, dịu giọng hỏi: "Cậu là ông của ai vậy?"
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (76)
Chương 1: Chương 1: Dấu răng Chương 2: Chương 2: Coi chừng nghẹn đó Chương 3: Chương 3: Xông pha núi non biển cả Chương 4: Chương 4: Để Apollo lắng nghe nhịp tim cậu Chương 5: Chương 5: Dãy núi xa xa Chương 6: Chương 6: Chuyện cổ tích hài hước Chương 7: Chương 7: Cánh đồng dâu dại Chương 8: Chương 8: "Em ấy tên gì?" Chương 9: Chương 9: Mối tình đơn phương đầy khoáng đạt Chương 10: Chương 10: Ngây thơ Chương 11: Chương 11: Một bí mật Chương 12: Chương 12: "Đói không?" Chương 13: Chương 13: Em không nghe được Chương 14: Chương 14: "Ngày mai em có rảnh không?" Chương 15: Chương 15: "Em đến muộn quá rồi." Chương 16: Chương 16: "Nhất Gian Lưu Thủy" Chương 17: Chương 17: Ngoan ngoãn hay ngang tàng Chương 18: Chương 18: Ảo thuật gia Chương 19: Chương 19: "Không đau nữa." Chương 20: Chương 20: Thêm một Thịnh Tiểu Dương Chương 21: Chương 21: "Em ấy tạm thời sẽ không." Chương 22: Chương 22: "Em phải nhìn tôi." Chương 23: Chương 23: "Rất tin tưởng tôi sao?" Chương 24: Chương 24: "Anh rất tốt" Chương 25: Chương 25: Bừng nở một đợt pháo hoa nhỏ Chương 26: Chương 26: Khát vọng khám phá kỳ diệu Chương 27: Chương 27: "Cậu không còn chỗ ngủ nữa rồi." Chương 28: Chương 28: Một trái tim đầy yêu thương Chương 29: Chương 29: Đút ăn Chương 30: Chương 30: "Tiểu Dương, theo tôi." Chương 31: Chương 31: "Dưa mà bị ép chín thì chẳng bao giờ ngọt." Chương 32: Chương 32: "Anh có người mình thích rồi đúng không?" Chương 33: Chương 33: "Tiểu Dương, quay lại đi." Chương 34: Chương 34: "Anh." Chương 35: Chương 35: "Em nghe lời anh." Chương 36: Chương 36: Một ly nước cam Chương 37: Chương 37: "Em có biết đồng tính là gì không?" Chương 38: Chương 38: "Thích không?" Chương 39: Chương 39: "Yêu đương gì chứ?" Chương 40: Chương 40: Muốn mặc quần Chương 41: Chương 41: "Cậu ấy chỉ tốt với cháu thôi sao?" Chương 42: Chương 42: "Anh ta chính là tên đồng tính!" Chương 43: Chương 43: "Tôi có thể đỡ lấy em." Chương 44: Chương 44: "Về nhà với tôi." Chương 45: Chương 45: "Tiểu Dương ngoan, đừng tức giận." Chương 46: Chương 46: "Em muốn biết về quá khứ của anh." Chương 47: Chương 47: Người nông dân và con rắn Chương 48: Chương 48: "Tôi chỉ có một cái ô." Chương 49: Chương 49: "Anh có lặp lại sai lầm lần nữa không?" Chương 50: Chương 50: Mất tích Chương 51: Chương 51: Lo lắng Chương 52: Chương 52: "Bé cưng, em đang đợi tôi sao?" Chương 53: Chương 53: Hôn Chương 54: Chương 54: "Em ấy vẫn chưa thông suốt." Chương 55: Chương 55: Nhóc con xinh đẹp Chương 56: Chương 56: "Em là của tôi." Chương 57: Chương 57: "Em ấy thích mình sao?" Chương 58: Chương 58: "Người nhà tôi quý giá lắm." Chương 59: Chương 59: "Nhớ đến một người." Chương 60: Chương 60: "Anh giận rồi sao?" Chương 61: Chương 61: "Là vì nhớ tôi sao?" Chương 62: Chương 62: "Người trong tim tôi." Chương 63: Chương 63: Lửa nhỏ hầm không chín được Thịnh Tiểu Dương Chương 64: Chương 64: Thích lẽ ra phải nên mãnh liệt Chương 65: Chương 65: Gã tồi Chương 66: Chương 66: Khó nuốt Chương 67: Chương 67: Rất thích anh Chương 68: Chương 68: "Lần đầu tiên hôn à?" Chương 69: Chương 69: Ép người quá đáng Chương 70: Chương 70: Mỗi ngày hôn anh ba lần Chương 71: Chương 71: "Phải là mình theo đuổi anh ấy." Chương 72: Chương 72: "Em rất biết nói ngọt." Chương 73: Chương 73: "Pháo hoa có âm thanh như thế nào ạ?" Chương 74: Chương 74: "Em làm tốt không?" Chương 75: Chương 75: "Giờ thì đến lượt anh theo đuổi em rồi." Chương 76: Chương 76: Hoàn chính văn