Chương 16
Bậc Thầy Lừa Đảo - Ngân Phát Tử Ngư Nhãn

Chương 16: Ải 2(1) - [Phim hài bi kịch]: Kẻ lừa đảo

Ngay khi Lục Thanh Gia biến mất, cũng đồng nghĩa với việc phó bản này kết thúc.

Toàn bộ quy tắc luân hồi của khách sạn tan vỡ, quản lý Hác hoàn toàn tan thành tro bụi, còn ông Lý và bà Uông thì phải gánh lấy sự giày vò mà mấy chục oan hồn đã phải chịu đựng lặp đi lặp lại suốt bao năm.

Đại thù đã báo, sự thật về cái chết cũng được phơi bày, phần lớn những linh hồn oán hận kia không còn vướng mắc, dần dần bay lên không trung, tan biến nơi chân trời, bước sang một giai đoạn mới.

Hồn ma của bà Lý và Chu Hiểu Mai xuất hiện trên sân thượng, trông thấy xác của quản lý Hác sắp tan rã thì vội tranh thủ giẫm thêm mấy cái.

Nhận ra Lục Thanh Gia đã biến mất, trên mặt họ thoáng hiện vẻ ngẩn ngơ.

Chu Hiểu Mai: "Nếu có thể ở lại thêm chút nữa thì tốt quá... Còn chưa kịp nói lời cảm ơn cậu ấy."

Bà Lý: "Đúng là một người đàn ông tuyệt vời. Tiếc là tôi sinh sớm hơn hai mươi năm, nếu không chắc chắn sẽ liều mạng theo đuổi cho bằng được, đâu đến nỗi mù mắt mà lấy phải thứ súc sinh kia, hại bao nhiêu người."

Chu Hiểu Mai gật đầu tán đồng: "Vừa giỏi giang vừa dịu dàng, mà đối với những người tầm thường như chúng ta cũng chẳng bao giờ tỏ vẻ cao ngạo. Đấy mới là phong độ của một người đàn ông tốt chứ?"

Nói xong cô đỏ mặt: "Cậu ấy còn khen tôi dễ thương nữa."

Bà Lý không chịu kém: "Cậu ấy đã khen tôi quyến rũ từ trước rồi."

Hai nữ quỷ ngấm ngầm so bì, chợt thấy người đàn ông đang đứng ngây người trước chiếc tủ mở toang bỗng quay phắt lại, trên gương mặt lộ vẻ ấm ức và không cam lòng.

Bà Lý và Chu Hiểu Mai hít vào một hơi lạnh, thầm nghĩ 'Đàn ông tốt bây giờ mở bán sỉ à? Lục Thanh Gia vừa đi, lại xuất hiện thêm một người nữa.'

Nhưng đối phương nhìn họ với vẻ mặt chẳng mấy dễ chịu, liếc hai con quỷ nữ ăn mặc xoàng xĩnh một cái rồi cười khẩy.

Bằng một giọng điệu ung dung, mang theo vẻ tự tin của chính thất, anh nói: "Cậu ta chỉ là một kẻ lừa đảo. Chỉ cần có lợi, thì ngay cả một bà lão tám mươi tuổi cậu ta cũng có thể mặt không đổi sắc mà tâng bốc thành tiên nữ. Đúng là lũ ngu mà chẳng biết thân phận."

Bà Lý và Chu Hiểu Mai đương nhiên không vui. Câu nói đó chẳng những xúc phạm họ, mà còn là sự bôi nhọ người dịu dàng và tốt bụng như Gia Gia.

Nhưng nhìn người đàn ông trước mắt tràn đầy nguy hiểm, hai người cũng chẳng dám đối chọi gay gắt, chỉ dám lẩm bẩm: "Ghen tị, chắc chắn là ghen tị."

"Hoặc là cố tình bôi nhọ thôi. Loại người gì mà không chịu nổi việc người ta được phụ nữ yêu thích." 

"Quả nhiên Lục tiên sinh vẫn là nhất."

Chung Lí Dữ nghẹn họng, giơ tay chém ra một khe nứt không gian, đá hai nữ quỷ lắm lời mê trai vào trong——

"Cút đi đầu thai cho rồi. Kiếp sau nhớ khôn ra một chút, đừng để người ta nói vài câu ngọt ngào là lại bị lừa."

Nói xong, anh bỗng cảm thấy sự im lặng đột ngột của trò chơi này có phần khó hiểu, liền hỏi: "Sao vậy?"

Trò chơi Kinh Dị: "Cậu không nghĩ là trước khi đi dạy đời người khác, nên tự soi lại bản thân một chút sao?"

"Có người bị dỗ ngọt đến mức mê mẩn, chuyện gì nên nói không nên nói cũng đều lộ ra hết."

Chung Lĩ Dữ nói: "Không thể nói thế được. Tôi chẳng qua chỉ là than vãn thường ngày về thằng sếp ngu ngốc, lấy mấy chuyện xấu trong quá khứ của nó ra cười cợt để an ủi bản thân sau bao lần phải dọn đống rác hộ nó thôi."

"Người ta thông minh, từ trong đó rút ra được manh mối then chốt thì đó là bản lĩnh của họ. Nếu ông thấy khó chịu thì chí ít cũng đừng cho tôi có cơ hội để oán thán chứ?"

Trò chơi Kinh Dị: "Ồ, giờ mồm mép thế này à? Lúc đối mặt với thằng nhóc kia sao không lấy một nửa cái ác ý dành cho tôi mà áp dụng đi?"

Chung Lí Dữ: "Tôi là người biết nói lý lẽ. Hơn nữa em ấy có bắt tôi đi dọn đống rắc rối nào đâu."

Ý nghĩ vừa khẽ động, cả người anh liền biến mất.

Trò chơi Kinh Dị: "..."

Chớp mắt, Chung Lí Dữ đã xuất hiện trong căn phòng quen thuộc.

Trước mặt là khung cảnh ngoài cửa sổ sát đất, phong cảnh đẹp đẽ tinh xảo, mang đậm phong vị cận nhiệt đới.

Đây là một tòa biệt thự ven biển rất lớn, nhìn cây cối và phong cách kiến trúc thì rõ ràng không phải trong nước.

Cả khu biệt thự rộng lớn, công việc cũng không ít, chỉ riêng số người làm vườn đã khá đông.

Thấy Chung Lí Dữ đi xuống, mọi người đều tạm dừng công việc, cúi chào anh với dáng vẻ cung kính, ai không cần thiết thì lặng lẽ rút khỏi tầm mắt của chủ nhân.

Chung Lĩ Dữ thì vẫn tỏ ra hòa nhã như thường, bình thường cũng không phải người khó tính, nhưng sự dè dặt cẩn trọng của người hầu dường như đã ăn sâu vào bản năng.

Bữa sáng phong phú lần lượt được dọn lên. Một ông lão mặc trường sam sáng màu bước tới báo cáo công việc với Chung Lí Dữ.

Xong, chỉ nghe anh nói: "Chú Trịnh, sắp xếp cho tôi một chiếc xe, lát nữa tôi muốn đi thăm ba."

Ông lão họ Trịnh kia, ánh mắt sắc bén, gương mặt lão luyện điềm tĩnh, thoáng chốc biểu cảm trở nên vặn vẹo.

Rốt cuộc không kìm được mà thốt lên: "Thiếu gia, đây đã là lần thứ ba trong tháng rồi. Tháng này mới qua chưa đến mười ngày, mà cậu đã đi thăm lão gia nhiều lần như vậy, liệu có thích hợp không?"

Chung Lí Dữ đáp như lẽ đương nhiên: "Có gì mà không thích hợp? Ba con ruột thịt, chẳng phải nên thường xuyên gặp gỡ hay sao?"

Chú Trịnh nhăn mặt: "Nhưng lão gia đang ở trong tù mà... đâu có ai ba ngày năm bữa lại đi thăm phạm nhân như vậy?"

Chung Lí Dữ khoát tay: "Chú Trịnh, chú có định kiến rồi. Cho dù ba tôi có vào tù, nhưng chúng tôi vẫn là máu mủ ruột rà. Tôi không nên vì thế mà cảm thấy xấu hổ, chỉ cần chờ ông ấy cải tạo tốt rồi trở về là được."

Nói xong, Chung Lí Dữ còn không vừa ý, liếc chú Trịnh một cái, có chút trách móc: "Chú Trịnh, chú theo ba tôi cả đời, người khác nghĩ sao không quan trọng, chú cũng không nên coi thường ông ấy chứ."

Lòng bình tĩnh vốn được rèn luyện qua cả đời sóng gió của chú Trịnh cuối cùng cũng vỡ vụn.

Chú ta lật bàn, giận đỏ cả mắt, máu nóng bốc lên: "Coi thường ư? Cái thằng bất hiếu như cậu, ngày nào cũng chầu chực đi thăm, sao lúc trước sao lại gửi ba mình vào tù hả?"

Nói xong chú ta còn lẩm bẩm: "Được rồi, được rồi, cũng là xui rủi cho cậu thôi. Lẽ ra lúc đó tôi phải cùng anh tôi vào trong, khỏi phải suốt ngày làm cậu khó chịu."

Chung Lí Dữ nói: "Không thể nói thế được. Pháp luật có chuẩn mực riêng, chú Trịnh chỉ cần nộp một khoản bảo lãnh là xong."

Chú Trịnh tức đến mức mắt tối sầm, lại thở dài mệt mỏi: "Cậu... hôm nay lại đi gặp ba mình làm gì?"

Chung Lí Dữ đỏ mặt: "Tôi với người yêu có chút rắc rối, muốn xin ý kiến ba xem lúc trước ông ấy đã làm thế nào để theo đuổi mẹ tôi."

Chú Trịnh ném tập hồ sơ trên tay rồi bước ra ngoài, cấp dưới vội vàng chặn lại: "Lão gia đừng giận, ông không thể đi được!"

"Tôi không làm nữa, hôm nay tôi nghỉ hưu luôn."

"Ông nghỉ việc rồi, đại lão gia thì sao?"

Nghe vậy, chú Trịnh thực sự không nổi giận nữa, nhưng trong lòng lại thấy đời hai anh em đã từng tung hoành một thời, giờ tuổi già lại thê lương.

Mấy chục năm gây dựng sự nghiệp, đất đai tài sản, bị thằng bất hiếu kia phá sạch, chuyển sang kinh doanh mảng khác, còn bắt các lão già trong nhà cải tạo lại bản thân.

Lẽ ra không nên gửi nó đi nước ngoài, không nên giấu nó chuyện gia đình làm gì, lớn lên nó tưởng mình là công dân tốt, không chấp nhận tài sản của gia đình mà tự tiện xử lý hết.

Chẳng hiểu lấy từ đâu ra sức lực và quyền lực, thằng bất hiếu này mà có khả năng như vậy thì giúp gia tộc trở thành đầu ngành thì tốt hơn nhiều không phải sao, mắc gì lại làm loạn chứ?

Bây giờ cả giới giang hồ đều cười nhạo họ, thậm chí nhiều gia tộc đã phải điều chỉnh chiến lược đào tạo người kế thừa.

Ở một bên, thế hệ giàu có của nhà họ Chung lo lắng trĩu nặng, thì ở bên kia, Lục Thanh Gia trở về thực tại, vừa thoát khỏi hiểm nguy.

Cậu thừa nhận, việc Chung Lí Dữ ghét tên ngốc kia cũng không vô lý, kẻ đó đúng là một tên b**n th**.

Dĩ nhiên, sự chênh lệch về thực lực là lý do cơ bản, nhưng còn có tiền đề là dựa trên sự hiểu biết của Lục Thanh Gia về anh.

Yêu đương với anh cũng được, đẹp trai, giàu có, hào phóng, vui vẻ khi giao tiếp, lại biết cách chiều chuộng người khác.

Nhưng nếu thật sự nghĩ anh là kẻ ngốc, thì kẻ ngốc chắc chắn là mình. Cậu có một bộ óc logic và tự định nghĩa bản thân cực kỳ tuyệt đối.

Lục Thanh Gia tự nhận mình là kẻ giả tạo, nói dối không chớp mắt, cũng chẳng có chuẩn mực đạo đức gì.

Nhưng tên ngốc đó, rõ ràng tài năng và năng lực gây rối cực cao, lại kiên định cho rằng mình là một công dân ngoan hiền, có thể làm những việc kinh khủng mà vẫn mặt mày vô tư, quan điểm giá trị bên ngoài chẳng ảnh hưởng được gì.

Những chuyện phức tạp khác, Lục Thanh Gia đều cảm thấy chưa cần suy nghĩ quá kỹ. Ít nhất, trước khi cậu có khả năng ngang hàng với đối phương, Lục Thanh Gia cảm thấy có một số điểm mập mờ của Chung Lí Dữ là không nên chọc tới.

Dự đoán tên đó trong thời gian ngắn sẽ không tới, Lục Thanh Gia hơi thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tổng kết những thành quả của lần vượt phó bản này.

Quả nhiên, nhiệm vụ cơ bản của phó bản chỉ là sống sót trong ba ngày. Như Lục Thanh Gia, trực tiếp phá vỡ phó bản, khiến vòng luân hồi tan biến, thì coi như đạt điểm 120 trên thang 40 điểm.

Đánh giá dự đoán cũng rất cao, lần này vẫn là hạng S, thưởng 20.000 điểm, còn có thêm một nhánh riêng về quản lý Hác, thưởng 8.000 điểm, cộng với điểm từ vòng chọn lọc, hiện tại Lục Thanh Gia gần như nắm trong tay 50.000 điểm.

Quên nói, số tiền 10 triệu do ông Lý mang đến cũng được quy đổi thành 1.000 điểm, tính vào tay Lục Thanh Gia, đây cũng là lý do cậu để đối phương mang tiền mặt. Chỉ cần hoàn tất bàn giao, là sẽ thuộc về cậu.

Số điểm này dù nhìn từ khía cạnh nào cũng là một khoản khổng lồ, vì phó bản bình thường, người chơi chỉ cần đạt đánh giá cấp B trở lên đã được xem là xuất sắc, mà phần thưởng của cấp B chỉ có 2.000 điểm.

Không trách mấy người chơi trước kia lại tiết kiệm từng 50 điểm cho mỗi lá bùa.

Nói về nâng cấp chỉ số cơ thể, mỗi chỉ số tiêu chuẩn tính 100 điểm một mục, ba chỉ số sức mạnh, nhanh nhẹn, tốc độ cơ bản nếu mỗi chỉ số cộng 10 điểm thì đã mất 3.000 điểm.

Do đó, điều kiện nâng cấp trong trò chơi Kinh Dị thật ra với người chơi bình thường không hề dễ dàng.

Tuy nhiên, hiệu quả ban đầu khá rõ ràng, ví dụ một cô gái bình thường, gầy yếu, chỉ cần mỗi kỹ năng cơ bản cộng  thêm 5 điểm, cũng có thể chống lại một gã lực lưỡng gấp nhiều lần mình.

Nhưng đánh nhau không chỉ dựa vào thể lực, khi chênh lệch không quá lớn, kỹ năng và kinh nghiệm cũng quan trọng, nên muốn mạnh hơn, chủ động luyện tập là không thể thiếu.

Trước khi vào phó bản, Lục Thanh Gia chưa tăng điểm gì, vì trò chơi đã chơi khăm cậu. Khi phó bản kết thúc, tên ngốc kia không cố tình gây phiền phức nữa, mở cửa sổ đổi thưởng.

Lục Thanh Gia không suy nghĩ nhiều, cộng ngay 50 điểm cho mỗi chỉ số cơ thể. Cậu đang có câu hồn tác, thật ra mấy món đồ cấp thấp không quan trọng lắm, nên tạm thời không cần tiêu điểm không cần thiết.

Ngược lại, mấy món hỗ trợ như bùa ảo giác từng dùng bởi nữ người chơi trước đó, cậu có hứng thú hơn.

Nhưng giá trị lớn nhất là thẻ vượt phó bản trong gói tân thủ.

Thẻ này là vật phẩm dùng một lần, có thể từ bỏ phó bản bất cứ lúc nào, vô thưởng vô phạt, tương đương việc bảo hộ mạng sống tuyệt đối.

Mỗi người chơi chỉ có một cơ hội mua duy nhất trong gói tân thủ.

Ngoài ra, phó bản này còn phát ra hai kỹ năng cho Lục Thanh Gia.

Một là phóng độc khí, một là điều khiển băng tuyết, rõ ràng là dựa vào thiện cảm từ bà Lý và Chu Hiểu Mai.

Hai kỹ năng hiện thuộc cấp thấp nhất. Kỹ năng phóng độc khí cần không gian kín tuyệt đối, không quá 20m vuông, duy trì 10 phút mới gây chết.

Điều kiện sử dụng nhiều, còn phải phù hợp môi trường, kẻ địch phải đứng chịu đòn. Trừ khi lừa kẻ thù vào không gian kín không thoát được hoặc tấn công bất ngờ, hiện tại sức mạnh chưa lớn.

Kỹ năng điều khiển băng tuyết, Lục Thanh Gia thử thì lập tức có thể làm lạnh một chai coca, nhưng muốn mở rộng phạm vi để hạn chế sự di chuyển đối phương, vẫn cần thời gian, không nhanh.

Tuy nhiên, Lục Thanh Gia vẫn rất vui. Việc nâng cấp chỉ là vấn đề thời gian, hai kỹ năng này thực ra đều là những kỹ năng tấn công rất tiện lợi.

Sau khi kiểm kê xong tài sản của mình, Lục Thanh Gia cũng hài lòng với tiến độ, nên nghỉ ngơi vài ngày.

Mập ở bên này chơi một lúc rồi mới quay về thành phố. Cậu ta định đợi Lục Thanh Gia hoàn tất lễ hội mùa hè, nhưng vừa qua hai ngày trò chuyện video với mẹ, khoe mình đã gầy đi, kết quả danh tiếng bổng nhiên tăng vọt.

Sau màn khoe khoang của mẹ cậu ta, các cô dì bên ngoại hăng hái mai mối, thúc ép cậu ta đi xem mắt.

Mập rời đi, công việc của Lục Thanh Gia cũng tạm ổn, cậu liền gửi yêu cầu tới trò chơi, xin vào trước phó bản tiếp theo.

Chiều hôm đó, Lục Thanh Gia quay về phòng, khóa cửa lại.

Sau cảm giác mất trọng lực, cậu thấy mình đang ở trên một chiếc xe khách.

Lần này, bên ngoài không phải nơi hoang vắng, xung quanh là các công trình đô thị bình thường.

Số người trên xe không đông, chỉ hơn mười người, rất dễ nhận biết các người chơi, tính cả Lục Thanh Gia thì có tất thảy bảy người.

Ngoài người chơi, vài người còn lại đang vòng quanh một người đàn ông trung niên hói đầu để nịnh nọt.

Qua vài câu thoáng nghe lộ ra, dễ hiểu tình hình.

Họ là một đoàn phim nghiệp dư, quy mô cũng chỉ chuyên nghiệp hơn chút so với những video tự quay tự vui ngoài nghề.

Hiện tại, cả đoàn đang đi tới địa điểm quay, hôm nay tập làm quen cảnh, ngày mai chính thức bấm máy.

Xe dần chạy ra ngoại ô, không quá xa thành phố, cuối cùng dừng trước một khu dân cư cũ kỹ.

Các thành viên đoàn phim vác theo vài thiết bị hiếm hoi, tiến vào địa điểm quay, một tòa chung cư cũ kỹ.

Khu dân cư này có nhiều người sống, nhưng tòa chung cư này và khu xung quanh lại im ắng bất thường.

Trên đường vào, cư dân nhìn họ đi qua, lắc đầu như nhìn kẻ ngốc.

Tòa nhà cũ kỹ, lộn xộn, hành lang hẹp, nước thải bốc mùi, thỉnh thoảng rác từ cửa sổ tầng trên bay xuống, người già dưới lầu hò hét chửi bới.

Nhưng họ chửi, tầng trên vẫn im lìm, tầng dưới cũng vậy.

Một nữ diễn viên rõ ràng là vai chính, ngực lớn, da trắng, mặt nhọn, giọng yếu ớt phàn nàn với đạo diễn: "Đạo diễn An~~, anh chọn chỗ gì thế này?"

Đạo diễn An hói đầu ôm lấy vòng eo thon của nữ diễn viên: "Cảnh quay, cảnh quay. Phim lớn phải tốn tiền mới tái hiện được không khí bình dân như thế này, vì nghệ thuật chịu chút vất vả có sao đâu?"

"Bộ phim hot năm nay, nữ chính nổi bật ngay vai đầu, chẳng phải cũng là kiểu tam giáo cửu lưu này sao?"

(*)Tam giáo cửu lưu - 三教九流(sān jiào jiǔ liú): là một thành ngữ Trung Quốc dùng để chỉ tất cả các tôn giáo và các trường phái học thuật, và sau này mở rộng ra để chỉ tất cả các ngành nghề, tầng lớp xã hội, hoặc các hạng người khác nhau. [Trong đây nhân vật nói với ngữ khí châm biếm, miệt thị thì nó có nghĩa là 1 khu tạp nham, loại gì cũng có.]

"Sao? Không chịu nổi à? Vậy thì mau kết hôn đi, đừng theo nghề này nữa."

Cô nàng eo thon chu môi, cuối cùng không phàn nàn nữa.

Cùng lúc đó, Lục Thanh Gia như sợ nhiệm vụ vẫn chưa được công bố, liền nhắc nhở: "Tiến độ đã đạt tới 60%."

Trước khi mọi người bước vào tòa chung cư, trò chơi nhanh chóng phát nhiệm vụ.

【Chủ đề phó bản: Phim hài bi kịch, vài thanh niên ôm mộng điện ảnh được cơ hội diễn trong một bộ phim hài kinh phí thấp, nhưng trong quá trình quay, những chuyện kinh hoàng liên tiếp xảy ra.】

【Nhiệm vụ phó bản: Hoàn thành bộ phim.】

Nhiệm vụ vừa hiện ra, một người chơi không nhịn được mà hít một hơi lạnh, thì thầm: "Hoàn thành bộ phim? Còn không cho cơ hội thoát thân nữa, phó bản này——"

Chưa nói hết đã bị người chơi bên cạnh chạm nhẹ.

Lúc này, trợ lý đạo diễn lần lượt phát kịch bản và sắp xếp cho các diễn viên, bao gồm cả người chơi.

Lục Thanh Gia nhận lấy kịch bản, chưa kịp xem phần khác, nhìn ngay vào nhân vật của mình.

Ba chữ lớn: [Kẻ lừa đảo], như là sự chế nhạo vô tận của trò chơi Kinh Dị.

"Ha ha!" Lục Thanh Gia cười, dường như không thấy xấu hổ mà còn tự hào.

___

Bót: Vẫn chưa rõ thuộc tính anh công lắm, nhưng ảnh yêu vợ ảnh là cái chắc, lại còn hay ghen nữa =)))
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Ăn vạ và lừa đảo, ai hơn ai? Chương 2: Chương 2: Cuộc gọi lừa đảo Chương 3: Chương 3: Nhặt được của rơi, tạm thời... A, đồ giả!? Chương 4: Chương 4: Lừa hay bị lừa Chương 5: Chương 5: Phóng hỏa Chương 6: Chương 6: Khu tự trị Chương 7: Chương 7: Chào mừng gia nhập trò chơi kinh dị Chương 8: Chương 8: Ải 1(1) - [Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng]: Tức hết cả trò chơi! Chương 9: Chương 9: Ải 1(2): Tống tiền Chương 10: Chương 10: Ải 1(3): Game kinh dị chứ có phải game tán gái đâu? Chương 11: Chương 11: Ải 1(4): Hệ thống trẻ trâu Chương 12: Chương 12: Ải 1(5): Lời ngon tiếng ngọt Chương 13: Chương 13: Ải 1(6): Bỏ 1 lời 10, tiền đến rồi~ Chương 14: Chương 14: Ải 1(7): Nhiệm vụ cá nhân Chương 15: Chương 15: Ải 1(8 - Kết): Chạm trán tình cũ Chương 16: Chương 16: Ải 2(1) - [Phim hài bi kịch]: Kẻ lừa đảo Chương 17: Chương 17: Ải 2(2): Mang tiền vào đoàn phim Chương 18: Chương 18: Ải 2(3): Cá cược Chương 19: Chương 19: Ải 2(4): Mục tiêu không đúng lắm Chương 20: Chương 20: Ải 2(5): Giao dịch... Cảnh sát đây! Chương 21: Chương 21: Ải 2(6): Có ngại chơi ba người không? Chương 22: Chương 22: Ải 2(7): Lừa hung thủ vào tròng Chương 23: Chương 23: Ải 2(8): Phun lửa nướng 'xúc xích' Chương 24: Chương 24: Ải 2(9): Hợp tác vui vẻ! Chương 25: Chương 25: Ải 2(10 - Kết): Cái đồ nghịch tử chết tiệt Chương 26: Chương 26: Đứa con ngốc nghếch với não yêu đương Chương 27: Chương 27: Ải 3(1) - [Bệnh viện thẩm mỹ đen tối]: Vào game trốn chồng Chương 28: Chương 28: Ải 3(2): Ủ đậu phụ thối Chương 29: Chương 29: Ải 3(3): Điều trị da bằng mỡ người? Chương 30: Chương 30: Ải 3(4): Quỷ chuyển giới Chương 31: Chương 31: Ải 3(5): Hội đồng quản trị tức chớt rồi ! ! ! Chương 32: Chương 32: Ải 3(6): Bị bắt cả lũ Chương 33: Chương 33: Ải 3(7): Trả son cho tao~ Chương 34: Chương 34: Ải 3(8): Thanh trừ Chương 35: Chương 35: Ải 3(9): Ảnh chụp Chương 36: Chương 36: Ải 3(10): Livestream vạch trần tội ác Chương 37: Chương 37: Ải 3(11 - Kết): Tôi tha thứ cho em Chương 38: Chương 38: Lời khuyên của mẹ Chương 39: Chương 39: Nhân viên mới Chương 40: Chương 40: Ải 4(1) - [Trường học tăm tối]: Quy tắc chỉ có một Chương 41: Chương 41: Ải 4(2): Lừa dối Chương 42: Chương 42: Ải 4(3): Người chơi Âu Hoàng Chương 43: Chương 43: Ải 4(4): Thao túng tâm lý quỷ Chương 44: Chương 44: Ải 4(5): Đối đầu với Âu Hoàng là cảm giác như thế nào? Chương 45: Chương 45: Ải 4(6): Tôi biết... Tôi là một người tốt Chương 46: Chương 46: Ải 4(7): Kiểm soát tiết tấu buổi học Chương 47: Chương 47: Ải 4(8): Thầy giáo không phải thầy giáo?!! Chương 48: Chương 48: Ải 4(9): Cướp bóc bao giờ cũng lời hơn làm thuê Chương 49: Chương 49: Ải 4(10 - Kết): Xá Xíu Mũ Xanh Chương 50: Chương 50: Bị đuổi Chương 51: Chương 51: Học ba dỗ vợ Chương 52: Chương 52: Ải 5(1) - [Showbiz Anh Hùng]: Hai tên ngốc yêu đương Chương 53: Chương 53: Ải 5(2): Hả? Anh hùng nào đây?!!! Chương 54: Chương 54: Ải 5(3): Cái nghèo hạn chế trí tưởng tượng của chúng ta Chương 55: Chương 55: Ải 5(4): Suýt bị cắt trứng =))) Chương 56: Chương 56: Ải 5(5): Cướp cờ Chương 57: Chương 57: Ải 5(6): Vu oan giá họa Chương 58: Chương 58: Ải 5(7): Báo cáo, ở đây có người dùng sắc đẹp để phạm luật! Chương 59: Chương 59: Ải 5(8): Trời lạnh rồi, cho Vương thị phá sản thôi! Chương 60: Chương 60: Ải 5(9): Ván cờ bị quấy nhiễu Chương 61: Chương 61: Ải 5(10): Tên người chơi Vô Hạn ngu ngốc Chương 62: Chương 62: Ải 5(11): Thay thế tuyển thủ Ma Vương Chương 63: Chương 63: Ải 5(12): Cái danh hiệu này nghe hay đấy, giờ nó là của tôi Chương 64: Chương 64: Ải 5(13): Bảy vạn con tin Chương 65: Chương 65: Ải 5(14): Lật tẩy Chương 66: Chương 66: Ải 5(15 - Kết): Tôi đâu có giận Chương 67: Chương 67: Nói chuyện nghiêm túc với tên ngốc này đúng là lỗi của cậu Chương 68: Chương 68: Gặp mặt kẻ thù Chương 69: Chương 69: Xong rồi, cả đời này coi như xong luôn rồi. Chương 70: Chương 70: Tái hợp Chương 71: Chương 71: Ải 6(1) - [Trò chơi bất hợp pháp]: Ký ức đứt đoạn Chương 72: Chương 72: Ải 6(2): Mở khóa ký ức Chương 73: Chương 73: Ải 6(3): Tượng sáp sống Chương 74: Chương 74: Ải 6(4): Vụ án giết người trong phòng kín Chương 75: Chương 75: Ải 6(5): Mỹ nhân rực rỡ, quyến rũ đến chói mắt. Chương 76: Chương 76: Ải 6(6): Lừa tình Chương 77: Chương 77: Ải 6(7): Thế mà bắt tôi phải bắt cá hai tay rồi sao? Chương 78: Chương 78: Ải 6(8): Nó không nỡ Chương 79: Chương 79: Ải 6(9): Bản sao rẻ tiền Chương 80: Chương 80: Ải 6(10): Nên tự biết rõ chỉ số thông minh của mình đi Chương 81: Chương 81: Ải 6(11 - Kết): Đánh nhau đi! Đánh đi nào! Chương 82: Chương 82: Anh nói lại lần nữa em nghe xem nào? Chương 83: Chương 83: Ải 7(1) - [Bí ẩn lời nguyền gia tộc]: Chẳng dễ sống Chương 84: Chương 84: Ải 7(2): Nguồn gốc lời nguyền Chương 85: Chương 85: Ải 7(3): Không thể để âm dương cách biệt quá lâu được Chương 86: Chương 86: Ải 7(4): Chồng của cậu ruột Chương 87: Chương 87: Ải 7(5): Nguyên liệu của đèn bảo mệnh Chương 88: Chương 88: Ải 7(6): Khóa ngọc Chương 89: Chương 89: Ải 7(7): Không thể lơ là một chút nào khi đối diện với cậu Chương 90: Chương 90: Ải 7(8): Xuất hiện BUG! Chương 91: Chương 91: Ải 7(9): Đơn giản đến mức các người không thể tưởng tượng nổi Chương 92: Chương 92: Ải 7(10 - Kết): Không giữ đượcLúc đầu, mọi người vẫn không tin lời giải thích này của Lục Thanh Gia. Dù sao thì đ Chương 93: Chương 93: Họp quản trị viên, chứng kiến thứ trò chơi mất mặt Chương 94: Chương 94: Ải 8(1) - [Giải Đấu Cạnh Tranh]: Chính thức gặp mặt Chương 95: Chương 95: Ải 8(2): Ngồi uống trà đàm đạo Chương 96: Chương 96: Ải 8(3): Thật hay thách? Chương 97: Chương 97: Ải 8(4): Chơi trò gia đình Chương 98: Chương 98: Ải 8(5): Tính kế lẫn nhau Chương 99: Chương 99: Ải 8(6 - Kết): Đi tìm linh hồn Chương 100: Chương 100: Hoàn chính văn Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện