Chương 16
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 16: Đại chiến trong nhà vệ sinh

Tại trung tâm sảnh tầng 1 tòa nhà Funny tráng lệ giữa lòng thành phố, bốn tên đàn ông mỗi người một tư thế: người quỳ, người xổm, người xoạc chân, người nằm ngửa, nhưng không một ai đứng thẳng.

Sếp phó Jerry hoàn hảo từ đầu đến chân, đến nụ cười cũng phải căn chuẩn góc độ, giờ đây đã mất hết phong độ như đôi giày tây văng khỏi chân, đang nằm ngửa mặt lên trần nhà, trên chân chỉ còn đôi tất, cái đầu ong ong vẫn còn đang load xem chuyện quái gì vừa xảy ra.

Tại sao mình không ngất quách đi cho rồi, thế có đỡ phải nghĩ ngợi không.

Còn Thành Việt Long, người vừa quỳ một cú chấn động trời đất trước bao cặp mắt, chỉ ước đầu gối mình biến thành mũi khoan, khoan thủng sàn nhà đào đường hầm trốn ngay lập tức. Tạm biệt mẹ yêu, tối nay con đi ra khơi xa đây.

Nhưng tiếc là cậu không có siêu năng lực, chỉ đành quỳ ở đó chờ mọc rễ nảy mầm.

Bùi Kha, người duy nhất chưa ngã, nhìn ra cửa sổ cố nén cảm xúc, nhủ thầm cứ để cơn mưa kia trút hết xuống, để che đi sự ngượng ngùng trên mặt tôi.

Kết thúc hết đi, nói thật lòng, tôi muốn nộp đơn xin nghỉ việc lắm rồi.

Mỗi người một tâm trạng, cuối cùng người bị thương nặng nhất là má Triệu lại phản ứng nhanh nhất, cậu ta từ từ quay đầu, nén đau nói bằng giọng khàn khàn run rẩy: "Kha, đỡ tao cái."

Bùi Kha hít mũi một cái, bấm ngón chân xuống đất cho chắc chắn rồi mới cẩn thận đỡ Triệu Đỉnh Thiên dậy. Nghe giọng cảm ơn the thé của bạn, anh cũng run giọng hỏi: "Má Triệu, dây thanh quản của mày cũng bị ngã hỏng rồi à?"

Triệu Đỉnh Thiên không nói gì nữa, chỉ khom lưng kẹp hai chân hình chữ X xua tay.

Một tay cậu ta chỉ vào háng, một tay chỉ xuống sàn nhà, mày cau lại, ánh mắt lờ đờ. Cơn đau khó tả đang ập đến khiến Triệu Đỉnh Thiên tạm thời mất khả năng giao tiếp.

Lúc vừa xoạc xuống thì chưa thấy gì, giờ đứng dậy rồi cơn đau mới dội ngược lên, đau hơn cả giải đề vật lý cao cấp, từng cơn từng cơn ập tới. Triệu Đỉnh Thiên cảm giác sau trận này, mình không còn là một Alpha nguyên vẹn nữa rồi.

Xác định má Triệu đã đứng vững, Bùi Kha mới quay sang đỡ sếp mình, người vẫn nằm thẳng cẳng trên sàn như đã thăng thiên được một lúc, đứng dậy.

"Sếp Jerry, sếp ổn không?" Bùi Kha dìu hắn, "Có chóng mặt không?"

Jerry từ từ quay đầu nhìn chằm chằm anh mấy giây rồi mới hỏi: "Xin hỏi cậu là ai? Ngại quá, hình như tôi vừa bị mất trí nhớ tạm thời rồi."

Lãng quên là cách tốt nhất để đối diện với chấn thương.

Bùi Kha hiểu ngay ý sếp, vội vàng hùa theo: "Không sao không sao, sếp vừa ngã chắc va đầu vào đâu rồi, quên đi cũng tốt, quên đi cũng tốt, tôi cũng quên rồi."

Đời người ai cũng có vài khoảnh khắc đáng nhớ, nhưng không thể sống mãi trong khoảnh khắc mất mặt được.

Bùi Kha hiểu ý sếp nhưng Thành Việt Long thì không, cậu đứng dậy quay đầu nhìn quanh, tìm ra thủ phạm khiến mình ngã sấp mặt —

Lót giày tăng chiều cao tàng hình.

Thành Việt Long bóc chúng lên khỏi sàn nhà, nhìn hai chiếc giày da văng đằng xa rồi lại nhìn miếng lót giày, sau đó cậu quay sang hỏi Jerry đang nói chuyện với Bùi Kha: "Xin chào, anh gì ơi, anh còn nhớ cái này là của anh không?"

Miếng lót giày màu trắng trong suốt rung rinh trong không khí như thạch rau câu, Jerry chỉ nhìn thoáng qua đã hét lên một tiếng chói tai, giật phắt lấy miếng lót giày nắm chặt trong tay.

Đám đông vừa định đi tiếp lại dừng lại vì tiếng hét, cảm nhận được bao ánh mắt đổ dồn vào mình, mặt Jerry đỏ bừng từ gót chân lên đến đỉnh đầu.

Bí mật thầm kín nhất cuộc đời bị phơi bày trước mặt cấp dưới và người lạ, hắn muốn lên cơn điên, muốn gào thét, muốn nổi loạn, nhưng mọi người đang nhìn chằm chằm, lúc này mà điên thì hỏng hết bánh kẹo!

"Không có gì."

Thành Việt Long nói rồi lại nhặt nốt chiếc còn lại lên: "Ở đây còn một cái nữa này, chắc là một đôi đấy."

Jerry: ...

Bùi Kha: ...

Sao cậu không đưa một thể luôn đi!

Má Triệu đang đau gân không nhịn được bật cười, nhưng vừa cười thì bụng dưới và gân chân lại co rút đau điếng, tiếng cười biến thành tiếng khỉ kêu "Á á" thảm thiết.

Vừa kêu như khỉ vừa than đau.

Bùi Kha cảm thấy mình sắp không nhịn nổi nữa rồi, anh đưa tay vuốt mạnh mặt, cố ấn cái khóe miệng đang toác ra tận mang tai xuống, hít sâu một hơi phồng cả mũi, nói giọng nghẹt mũi: "Phó tổng giám đốc, để tôi đi nhặt giày cho anh."

Mình không thể ở đây thêm nữa, nếu còn đứng đây mà cười ra tiếng thì ngày mai mình sẽ bị đuổi việc vì lý do bước chân trái vào công ty trước mất.

Nhịn đi! Bùi Kha, mày làm được mà!

Để phân tán sự chú ý, lúc đi nhặt hai chiếc giày văng mỗi nơi một chiếc, anh lẩm nhẩm hát bài thể dục nhịp điệu hồi cấp hai trong đầu, cố nhớ lại từng động tác tay, nhờ đó mà thuận lợi nhặt được giày mang về cho Jerry.

"Phó tổng giám đốc, anh đi giày vào đi." Bùi Kha đặt giày xuống trước mặt hắn.

Jerry miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh cảm ơn Bùi Kha, đang định cúi xuống xỏ giày thì Thành Việt Long đột nhiên nhắc: "Anh chưa nhét lót giày vào kìa."

Jerry: ...

Bùi Kha mím chặt môi, nghĩ đến tất cả những chuyện buồn nhất trong đời để kìm nén, ngay lúc anh đang khổ sở chống chọi thì vai bị vỗ một cái.

Ngay sau đó, anh nghe thấy má Triệu thì thầm vào tai: "Kha ơi, toang rồi, tao rách đ*ng q**n rồi."

Toang thật rồi.

Bùi Kha rốt cuộc không nhịn nổi nữa, anh cười phá lên như điên dại, mặc kệ tất cả. Đám đông trong sảnh lại một lần nữa dừng bước, ngoái nhìn và bắt đầu xì xào bàn tán.

Người đàn ông cuối cùng chưa bị mất mặt cũng đã sụp đổ hoàn toàn, bốn người trở thành trò cười cho thiên hạ, không ai sống sót.

"Anh Bùi, đừng cười nữa." Thành Việt Long vội vàng can ngăn, nhưng chẳng hiểu sao Bùi Kha nhìn cậu một cái lại càng cười dữ hơn, cười đến chảy cả nước mắt.

Má Triệu cũng cuống, kẹp cái giọng vịt đực nói: "Kha, đừng cười nữa, người ta nhìn kìa!"

Cậu ta không nói thì thôi, vừa mở mồm là cơn buồn cười Bùi Kha vừa định nén xuống lại trào dâng l*n đ*nh điểm. Jerry tê cả da đầu, phát hiện đã có nhân viên công ty mình xuất hiện ở tầng 1, thấy tình hình không ổn liền ra lệnh: "Đổi chỗ khác nói chuyện đi."

Hắn và Thành Việt Long mỗi người một bên xốc nách Bùi Kha lôi vào nhà vệ sinh tầng 1, Triệu Đỉnh Thiên kẹp chân đi bước nhỏ xách túi lạch bạch theo sau.

Vì không có lót giày tăng chiều cao nên giày của Jerry hơi rộng, đi trên sàn cứ kêu lạch cạch, Bùi Kha nghe tiếng giày nhìn dáng đi của má Triệu, cảm thấy kiếp trước chắc mình phạm tội nặng nên kiếp này mới phải chịu cảnh này.

Cuối cùng cả nhóm cũng chui vào được nhà vệ sinh vắng người, Bùi Kha chống tay lên bồn rửa mặt cười đến rũ rượi, phải dựa hẳn vào người Thành Việt Long mới đứng vững được.

Nghe anh cười đến nỗi thở không ra hơi, khuôn mặt vốn nhợt nhạt giờ đỏ bừng, Thành Việt Long vừa bực vừa buồn cười, bất lực hỏi: "Anh thấy bọn tôi làm trò hề buồn cười thế cơ à?"

Bùi Kha dựa vào người cậu yếu ớt xua tay, phải mất mấy giây sau mới dùng giọng khản đặc xin lỗi: "Xin lỗi, tôi không cố ý, nhưng tôi thật sự không nhịn được."

"Vừa nãy vẫn ổn mà?" Jerry cuối cùng cũng đi xong giày, cau mày nhìn anh, vị tổng tài vừa mất mặt trước bàn dân thiên hạ mặt mũi cũng hơi đỏ, "Sao tự nhiên lại không nhịn được?"

Bùi Kha im lặng vài giây, quay sang nhìn Triệu Đỉnh Thiên lúc này đã đứng thẳng lưng đầy tự tin: "Nó vừa bảo tôi là lúc xoạc chân nó bị rách đ*ng q**n."

Triệu Đỉnh Thiên: ...

Thành Việt Long: ...

Jerry: ...

Nhà vệ sinh vừa yên tĩnh được một lúc lại vang lên tiếng cười như pháo rang, Jerry cười đến mức phải day trán lắc đầu, Thành Việt Long không muốn mang tiếng cười trên nỗi đau của người khác nên chỉ biết siết chặt tay ôm Bùi Kha, vùi mặt vào vai anh để che đi khuôn mặt đang méo xệch vì nhịn cười.

Chẳng ai để ý tư thế của hai người thân mật đến mức nào.

Nạn nhân Triệu Đỉnh Thiên xách hai cái túi đứng đần mặt ra, rồi quay sang lườm Jerry đang cười không ngớt: "Anh cười cái gì mà cười? Anh chẳng ngã sấp mặt ra đấy à? Lại còn văng cả lót giày ra ngoài nữa."

Jerry lập tức tắt nụ cười, nhìn chằm chằm cậu ta mấy giây rồi đáp trả: "Thế còn đỡ hơn cậu xoạc chân rách quần giữa chốn đông người."

"Thế á, ít ra tôi ngã không làm ai ngã theo." Triệu Đỉnh Thiên cười khẩy, "Chứ lót giày của anh bay ra làm em Long nhà tôi quỳ sụp xuống đất đấy."

Jerry nghe vậy cau mày, thắc mắc: "Em Long nhà các cậu? Các cậu quen nhau à?"

"Thôi đừng cãi nhau nữa." Thành Việt Long vội vàng đứng ra giảng hòa, khuyên hai ông anh cùng cảnh ngộ mất mặt này bình tĩnh lại. Dù sao ai cũng như ai, chó chê mèo lắm lông làm gì.

Bùi Kha cuối cùng cũng kiểm soát được cảm xúc, anh bóp nhẹ tay Thành Việt Long nói khẽ: "Em Long, bỏ tôi ra được rồi đấy."

Thành Việt Long lúc này mới giật mình nhận ra mình đang ôm eo "Beta của Triệu Đỉnh Thiên" ngay trước mặt chính chủ, như sét đánh ngang tai, cậu vội vàng buông tay ra, nhìn Bùi Kha đứng thẳng dậy, giới thiệu Triệu Đỉnh Thiên và mình với tên mặc vest này.

Thấy Triệu Đỉnh Thiên dường như không để ý đến hành động thân mật vừa rồi của mình với Bùi Kha, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng lại trên người Bùi Kha, cảm nhận rõ ràng về đường cong cơ thể mà cậu vừa ôm trọn.

Eo anh Bùi nhỏ thật, đúng là cần phải tập luyện đàng hoàng.

"Đây là sếp phó công ty tao, Jerry." Bùi Kha lập tức liếc mắt ra hiệu cho má Triệu, hy vọng cậu ta hiểu ý mình.

Má Triệu nghe thấy đây là sếp của Bùi Kha thì cứng người lại, môi mấp máy đôi môi gượng gạo nặn ra nụ cười, chủ động đưa tay: "Ngại quá sếp Kiệt, vừa nãy tôi hơi nóng vội."

Jerry: "Ngại quá, tôi họ Thang."

*Phiên âm của Jerry là Kiệt Thụy (jié rùi)

Má Triệu đổi giọng ngay tắp lự: "Trùng hợp ghê, tên tiếng Anh của tôi cũng họ Thang, gọi là Tom."

*Phiên âm của Tom là Thang Mỗ (tāngmǔ)

Jerry: ...

Bùi Kha: ...

Ngay lúc Thành Việt Long đang vắt óc nghĩ xem nên nói gì để cứu vãn tình hình, thì cửa một buồng vệ sinh bật mở, một người đàn ông bước ra, ném cho họ một cái nhìn kỳ quặc, rửa tay rồi đi thẳng.

Bùi Kha vội ho khan một tiếng: "Thôi chúng ta rời khỏi đây trước đã."

Lần này cả nhóm không đi cửa chính mà lén lút đi cửa ngách ra ngoài, ra đến nơi Bùi Kha mới nhớ ra quay sang hỏi Thành Việt Long: "Cậu tan làm chưa?"

Thành Việt Long gật đầu: "Tôi tan rồi, mai được nghỉ nên hôm nay giờ tan làm thay đổi."

"Thế cậu đi thay đồ đi, tôi đợi ở đây." Bùi Kha nói.

Thành Việt Long đáp lại một tiếng rồi đi thay đồ, còn má Triệu xách hai túi đồ nhìn Jerry đang gọi điện thoại, vị tổng tài này đi giày vào, mặt nghiêm lại trông cũng ra dáng phết.

Nhưng má Triệu vô thức đứng thẳng lưng tiến lại gần hắn một bước, hơi cúi đầu nhìn xuống đỉnh đầu đối phương, nở nụ cười đắc thắng không thành tiếng.

Hơi lùn thật, bảo sao phải đi lót giày tăng chiều cao.

Mình thắng rồi.

Jerry không biết tên đàn ông này đang nghĩ linh tinh cái gì, hắn cúp máy nói với Bùi Kha: "Tiểu Bùi, tôi gọi điện cho quản lý tòa nhà rồi, cậu và bạn cậu nếu thấy không khỏe chỗ nào thì cứ đi bệnh viện kiểm tra, có vấn đề gì cứ tìm họ, họ sẽ chịu trách nhiệm tiền thuốc men."

"Được, sếp Thang." Bùi Kha đáp ngay.

Thang Kiệt Thụy cười gật đầu với anh, rồi quay sang nhìn Triệu Đỉnh Thiên từ đầu đến chân một lượt, sau đó ngước lên nhìn người đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu, nheo mắt cười một nụ cười chẳng mấy thân thiện.

"Tiền quần người ta cũng đền đấy, nhớ mang hóa đơn mua hàng theo nhé, Hiệp Sĩ Rách Đũng."

Lời tác giả:

Triệu Đỉnh Thiên: Biết thế hôm nay mặc cái áo trùm cho rồi.

Thang Kiệt Thụy: Thế thì cậu thành Hiệp Sĩ Áo Trùm à.

Bùi Kha: Cuối cùng vẫn không nhịn được cười, tôi hận má Triệu.

Thành Việt Long: Chủ nhà hơi còi nha.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (97)
Chương 1: Chương 1: Chiến dịch hốt đồ trừ nợ tại phòng gym S.B Chương 2: Chương 2: Của đi thay người Chương 3: Chương 3: Oan gia ngõ hẹp Chương 4: Chương 4: Mang cả đồ nghề tới ở Chương 5: Chương 5: Bữa cơm gia đình vui vẻ Chương 6: Chương 6: Giải cứu Hoàng tử tất Chương 7: Chương 7: Cú đấm của thánh sale Chương 8: Chương 8: Chiến thuật thả chó Chương 9: Chương 9: Tiết mục văn nghệ cho tiệc tất niên Chương 10: Chương 10: Nụ cười thân thiện trong phòng trà nước Chương 11: Chương 11: Cuộc đời bấp bênh và công việc bảo vệ lương cao Chương 12: Chương 12: Cuộc họp kín và màn chạm mặt thót tim Chương 13: Chương 13: Chuyện tình máu chó trong trí tưởng tượng Chương 14: Chương 14: Múa cột, à nhầm, múa sổ sách Chương 15: Chương 15: Màn té ngã tập thể lịch sử Chương 16: Chương 16: Đại chiến trong nhà vệ sinh Chương 17: Chương 17: Bí mật của sếp phó và mùi sầu riêng nồng nàn Chương 18: Chương 18: Năm mới, bệnh nhân mới Chương 19: Chương 19: Chuyến thăm bệnh viện đầy sóng gió Chương 20: Chương 20: Câu chuyện tình tay ba đầy máu chó Chương 21: Chương 21: Cuộc chiến giành lại hạnh phúc Chương 22: Chương 22: Lớp học nhảy múa quạt và bí mật chiếc quần rách Chương 23: Chương 23: Mưu đồ bất chính của trưởng phòng Bùi Chương 24: Chương 24: Màn ra mắt bất đắc dĩ trong thang máy Chương 25: Chương 25: Con rể tương lai cực phẩm trong mắt mẹ vợ Chương 26: Chương 26: Chuẩn bị nước rút Chương 27: Chương 27: Kế hoạch cứu rỗi tiết mục tất niên Chương 28: Chương 28: Màn múa lân khoe hàng và điệu múa hàn điện Chương 29: Chương 29: Màn ảo thuật tống tiễn đối thủ Chương 30: Chương 30: Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Kim cương tỏa sáng, oan gia chung đường Chương 32: Chương 32: Bốn người đàn ông và mùi hương khó đỡ Chương 33: Chương 33: Sự cố trên cầu vượt và màn tự hành xác của Má Triệu Chương 34: Chương 34: Nụ hôn mùi khói Chương 35: Chương 35: Nỗi buồn của kẻ đi đánh dấu Chương 36: Chương 36: Chuyện riêng tư của Chiến Thần Áo Trùm Chương 37: Chương 37: Chuyên gia tư vấn tình cảm bất đắc dĩ Chương 38: Chương 38: Kẻ được chọn và kẻ bị gài Chương 39: Chương 39: Sự ân cần đáng ngờ Chương 40: Chương 40: Món quà đầu lợn Chương 41: Chương 41: Tình huống khó đỡ Chương 42: Chương 42: Tình cờ gặp Chương 43: Chương 43: Nghi ngờ Chương 44: Chương 44: Kế hoạch của em Long Chương 45: Chương 45: Đập chậu cướp hoa Chương 46: Chương 46: Sự hối hận muộn màng Chương 47: Chương 47: Nỗi cô đơn đêm giao thừa Chương 48: Chương 48: Cuộc hẹn bất ngờ tại Long Hòa Cung Chương 49: Chương 49: Màn kịch trong nhà vệ sinh Long Hòa Cung Chương 50: Chương 50: Bốn người chạm mặt Chương 51: Chương 51: Sự hiểu lầm tai hại Chương 52: Chương 52: Lời thề trước Bồ Tát Chương 53: Chương 53: Cuộc đụng độ bất ngờ trong rạp chiếu phim Chương 54: Chương 54: Màn đòi nợ bất ngờ Chương 55: Chương 55: Mùa xuân của kẻ phạm Thái Tuế Chương 56: Chương 56: Nỗi oan của má Triệu Chương 57: Chương 57: Vị trí phong thủy Chương 58: Chương 58: Chiếc bụng bầu bí ẩn Chương 59: Chương 59: Đêm say của Bùi Kha Chương 60: Chương 60: Hậu quả của cơn say Chương 61: Chương 61: Sự quan tâm của sếp Thang Chương 62: Chương 62: Nạn nhân của xoài Chương 63: Chương 63: Bí mật của Vua Khỉ Chương 64: Chương 64: Cuộc chiến không cân sức Chương 65: Chương 65: Màn tỏ tình lệch pha Chương 66: Chương 66: Nụ hôn chính thức Chương 67: Chương 67: Tình yêu chớm nở Chương 68: Chương 68: Áo ngọc dát vàng Chương 69: Chương 69: Anh em nhà họ Bùi Chương 70: Chương 70: Sự cố bất ngờ tại công ty Chương 71: Chương 71: Cuộc giải cứu trong thang bộ Chương 72: Chương 72: Màn tỏ tình chấn động Chương 73: Chương 73: Màn tỏ tình trong khách sạn Chương 74: Chương 74: Cơn giận nửa mùa của Thành Việt Long Chương 75: Chương 75: Suýt lộ đuôi khỉ Chương 76: Chương 76: Tôi muốn nằm trên Chương 77: Chương 77: Tuyên bố gây sốc Chương 78: Chương 78: Chuyện tình động trời Chương 79: Chương 79: Bí quyết marketing hút khách Chương 80: Chương 80: Nỗi khổ tâm của má Triệu Chương 81: Chương 81: Bí mật động trời Chương 82: Chương 82: Sự thật phơi bày Chương 83: Chương 83: Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha Chương 84: Chương 84: Kỳ nghỉ lễ định mệnh Chương 85: Chương 85: Cuộc di cư của Bùi Nam Chương 86: Chương 86: Bài thuyết trình chấn động Chương 87: Chương 87: Bước ngoặt Chương 88: Chương 88: Khai trương suôn sẻ Chương 89: Chương 89: Chân tướng vụ mai mối Chương 90: Chương 90: Vua Khỉ bái thọ Chương 91: Chương 91: Sự xuất hiện của Đường Tăng Chương 92: Chương 92: Cái kết viên mãn Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 1 - Thế giới động vật núi Funny Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (1) Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (2) Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (1) Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (2)