Chương 16
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về

Phim trường “Quý Nữ Vị Ương”.
 
Chát!
 
Một cô gái mặc bộ cổ trang vàng nhạt vừa tát một cái trời giáng vào má cô gái trong trang phục cổ trang xanh nhạt, đôi mắt cô mở to, đầy tức giận, lớn tiếng nói:
 
“Linh Chi, ta đối xử với ngươi tốt như vậy, tại sao ngươi lại phản bội ta?”
 
Trong mắt Linh Chi tràn đầy nước mắt, khuôn mặt hoảng loạn, giọng nói nghẹn ngào đến mức run rẩy.
 
“Tiểu thư, không phải ta cố ý phản bội người. Là hắn đã dùng gia đình ta để uy h**p. Cầu xin tiểu thư cho ta một cơ hội chuộc lỗi, ta nhất định sẽ lập công bù đắp.”
 
“Cắt, cảnh này qua rồi.”
 
Nghe đạo diễn nói vậy, Dung Yên không hề tỏ ra thả lỏng cảnh giác.
 
Đúng vậy, cô chính là Linh Chi - người vừa bị tát một cái kia.
 
Mà người tát cô chính là nữ chính Vị Ương, cũng chính là Hạ Vân Đoá.
 
Tập đoàn trang sức Hạ Thị đã phá sản, Hạ Đa Uẩn bước chân vào làng giải trí, còn đổi nghệ danh thành Hạ Vân Đoá.
 
Nếu không phải vì có một người chồng thực vật, một đứa em trai ngốc nghếch và một cô con gái nhỏ cần phải chăm lo, Dung Yên tuyệt đối sẽ không đặt chân vào giới giải trí.
 
Lại còn phải diễn một vai nha hoàn phản diện, chẳng phải nữ phụ cũng không đến lượt, nhưng may thay cô là một diễn viên giàu kinh nghiệm.
 
Khi Hạ Vân Đoá dồn sức tát cô, cô đã khéo léo lùi lại một chút, chỉ để tay Hạ Vân Đoá lướt qua mặt mình.
 
Nếu không, khuôn mặt cô chắc chắn đã sưng vù lên rồi.
 
“Đạo diễn Trương, tôi cảm thấy cảnh vừa rồi chưa diễn tốt, có thể quay lại một lần nữa không?”
 
Hạ Vân Đoá nhẹ nhàng kéo tay áo đạo diễn Trương, giọng nói ngọt ngào làm người ta rùng mình.
 
Dung Yên nheo mắt, cô biết ngay Hạ Vân Đoá không dễ dàng bỏ qua cho mình.
 
Không tát sưng mặt cô thì chưa chịu dừng lại.
 
Nhưng nghĩ đến cát-xê, có lẽ cô chỉ còn cách nhẫn nhịn.
 
Trợ lý kiêm quản lý của Dung Yên, Dương Đại Quất, tay cầm sẵn một lọ thuốc mỡ, mặt đầy lo lắng hỏi:
 
“Chị Yên, mặt chị không sao chứ?”
 
Dung Yên không nhận lấy thuốc mỡ, chỉ khẽ mỉm cười.
 
“Hiện tại thì không sao.”
 
Nhưng lát nữa thì chưa chắc.
 
Thấy đạo diễn và Hạ Vân Đoá bước về phía mình, nụ cười trên môi Dung Yên càng thêm sâu sắc.
 
Đạo diễn Trương dừng bước, nhìn khuôn mặt Dung Yên rồi quay sang nói với chuyên viên hóa trang:
 
“Mặt này chưa đủ sưng, vẽ sưng thêm một chút.”
 
Chuyên viên hóa trang lập tức tiến tới chỉnh sửa lại lớp trang điểm.
 
Hạ Vân Đoá thoáng sững sờ, sau đó cố tình kéo dài giọng nũng nịu.
 
“Đạo diễn Trương, mặt cô ta chưa sưng đủ, chứng tỏ cảnh quay vừa rồi chưa đạt, cần quay lại lần nữa.”
 
Nói xong, Hạ Vân Đoá còn cố ý liếc nhìn Dung Yên đầy đắc ý.
 
Bốn năm trước, Dung Yên từng được Giang Tam Thiếu che chở, uy phong biết bao nhiêu.
 
Nếu không phải tại con tiện nhân Dung Yên này, tập đoàn Hạ Thị của cô đã không đến nỗi phá sản.
 
Giờ đây Giang Tam Thiếu chỉ còn là một người thực vật nằm trên giường bất động, ông trời quả thật công bằng, chẳng phải đã trao cho cô cơ hội báo thù sao?
 
Cô không chỉ muốn tát sưng mặt Dung Yên, mà còn muốn dùng kim làm rách mặt cô ấy, tốt nhất là khiến cô ấy hủy dung nhan.
 
Đạo diễn Trương lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với Hạ Vân Đoá, khuôn mặt nghiêm nghị nói:
 
“Cô Hạ, cảnh quay vừa rồi không đạt, chẳng lẽ không phải vì biểu cảm của cô chỉ dừng ở việc trợn mắt thôi sao?”
 
“Cảnh vừa rồi, cô cần phải thể hiện được cả sự phẫn nộ lẫn đau lòng, nhưng khán giả làm sao cảm nhận được điều đó qua việc cô chỉ trợn mắt?”
 
Hạ Vân Đoá: “...”
 
Cô cũng muốn thể hiện được sự phẫn nộ và đau lòng lắm, nhưng vài ngày trước gương mặt vừa được “bảo dưỡng lại” còn đang cứng đờ, cô chỉ có thể trợn mắt.
 
Vốn dĩ Dung Yên đã chuẩn bị tinh thần chịu đựng, giờ lại dành ánh mắt đầy biết ơn cho đạo diễn Trương vì sự sáng suốt của ông.
 
Nhưng đạo diễn Trương chỉ đáp lại cô bằng một ánh mắt đầy bất lực:
 
“Cô Dung, cô như vậy làm tôi rất khó xử.”
 
Dung Yên khó khăn nuốt nước bọt, chân thành nói:
 
“Đạo diễn, nếu tôi có điểm nào cần cải thiện, xin ông cứ nói thẳng.”
 
Đạo diễn Trương thở dài một hơi:
 
“Cô Dung, trong phim cô chỉ là một nha hoàn. Vậy mà diễn xuất lại quá tốt, khiến các diễn viên chính không theo kịp nhịp của cô. Cô nói xem, làm đạo diễn như tôi phải làm sao đây?”
 
Dung Yên: “...”
 
Đây là lỗi của cô, vì diễn xuất quá giỏi.
 
Hạ Vân Đoá: “...”
 
Tuy không phải là đả kích lớn, nhưng lại là sự sỉ nhục nặng nề.
 
Đạo diễn Trương đành bất lực quay trở lại ghế đạo diễn, chuẩn bị quay cảnh tiếp theo.
 
Hạ Vân Đoá không thèm che giấu sự khinh bỉ, quay sang nói với Dung Yên:
 
“Diễn xuất có giỏi thì làm được gì, không có người nâng đỡ, cô mãi mãi chỉ có thể làm nha hoàn cho tôi mà thôi.”
 
“Chứ đừng nói đến Giang Tam Thiếu, cái người thực vật kia. Ngay cả vai nha hoàn như thế này, hắn cũng không thể cho cô được.”
 
“Nói đi, cô bị ai quy tắc ngầm mà lại được nhận vai nha hoàn này?”
 
Dung Yên còn chưa kịp mở miệng, một người đã bước lên, đẩy Hạ Vân Đoá ra xa.
 
“Là tôi giới thiệu đàn em đóng vai Linh Chi này. Cô có ý kiến gì không?”
 
Vệ Trì hận bản thân chưa đủ nổi tiếng, chỉ có thể giới thiệu cho Dung Yên một vai nha hoàn. Còn mình thì chỉ được nhận vai nam phụ thứ ba.
 
Tuy nhiên, trong bộ phim Quý Nữ Vị Ương, vai nam thứ ba mà Vệ Trì đảm nhận lại là kẻ thù không đội trời chung với nữ chính.
 
Anh thường xuyên có những hành động làm tổn thương nữ chính, như đánh nữ chính bằng roi hay đẩy nữ chính xuống hồ.
 
Lo sợ Vệ Trì công tư không phân minh, Hạ Vân Đoá trừng mắt lườm Dung Yên một cái đầy căm ghét, rồi rời đi tìm idol Đào Thịnh Thần - người đóng vai nam chính để làm nũng.
 
Vệ Trì nhìn Dung Yên với vẻ áy náy:
 
“Xin lỗi em, đàn em. Anh không biết em và Hạ Vân Đoá không ưa nhau.”
 
“Anh xin lỗi em là không đúng rồi, anh giới thiệu công việc cho em, em còn chưa mời anh một bữa nữa.”
 
Dung Yên cười tươi, pha chút tinh nghịch, tiếp lời:
 
“Chuyện em không hợp với Hạ Vân Đoá đã là chuyện từ nhiều năm trước rồi. Đừng nói anh không biết, ngay cả em cũng gần như quên mất rồi.”
 
Vệ Trì cũng bật cười:
 
“Vậy em định bao giờ mới mời anh ăn cơm đây?”
 
Dung Yên quay sang nhìn trợ lý Dương Đại Quất, chỉ nhận được một cái nhún vai từ anh, khiến cô hiểu ngay.
 
Một diễn viên tuyến mười tám không có chỗ dựa như cô, gần đây lại bận tối mắt tối mũi.
 
Cô ngượng ngùng gãi đầu:
 
“Xin lỗi anh, có lẽ phải đợi đến khi đóng máy bộ phim này em mới rảnh, đến lúc đó anh đừng khách sáo nhé.”
 
Vệ Trì không thiếu một bữa cơm từ Dung Yên, anh chỉ cảm thấy nói chuyện hay ăn cơm cùng cô đều là những việc rất thoải mái.
 
May mắn thay, hôm nay Dung Yên không còn cảnh đối diễn với Hạ Vân Đoá, nên cô khá thuận lợi hoàn thành công việc trước bảy giờ tối.
 
Dương Đại Quất vừa đưa ly giữ nhiệt cho cô vừa nói:
 
“Chị Yên à, chúng ta phải tẩy trang ngay trên xe thôi. Tối nay chị còn cảnh quay đêm ở đoàn Độ Kiếp Đào Hoa nữa.”
 
Uống cạn nước trong ly, Dung Yên nhíu mày:
 
“Cảnh quay đêm ở Độ Kiếp Đào Hoa à? Thế thì phải ăn thêm một hộp cơm nữa rồi.”
 
Dương Đại Quất: “...”
 
Cũng may chị Yên nhà anh công việc nhiều, vận động nhiều, nên không sợ béo.
 
Chuông điện thoại reo, Dương Đại Quất vội đưa máy cho Dung Yên:
 
“An An gọi mấy cuộc liền rồi. Em hỏi con bé có chuyện gì, nhưng nó không chịu nói, chỉ bảo phải nói chuyện trực tiếp với chị.”
 
Cầm lấy điện thoại, Dung Yên lập tức nhấn nút nhận cuộc gọi.
 
Cô sợ An An gọi vì có chuyện gấp.
 
“Mẹ ơi, mau về đi. Ba đã tỉnh rồi...”
 
Nghe xong lời này, suýt chút nữa Dung Yên đánh rơi điện thoại.
 
Giang Ngự Hàn đã tỉnh.
 
Là cô đang mơ sao?
 
Sau khi bình tĩnh lại, Dung Yên nghiêm túc nói với An An:
 
“Con yêu, hôm nay không phải Cá tháng Tư đâu. Nếu con dám nói dối mẹ, mẹ sẽ đánh vào lòng bàn tay con đấy.”
 
“Mẹ, con không lừa mẹ đâu. Ba... ba tự nói chuyện với mẹ này...”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục