Chương 158
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 158: Đối chất (1)

Từ sau khi trở về phương nam từ tháng ba, Thẩm Tây Linh vẫn chưa một lần gặp lại Tề Anh.

Đêm ấy chia tay nơi cửa thành, chàng từng nói sẽ sớm quay lại Phong Hà Uyển thăm nàng. Thế nhưng nàng chờ mãi, chờ mãi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng người đâu. Bao nhiêu thư tín nàng gửi đi cũng như đá chìm đáy biển, không một lời hồi âm.

Tề Anh cứ như thể đột nhiên tan biến khỏi thế gian, trong khi nàng thừa biết chàng vẫn đang ở thành Kiến Khang, vẫn ở trong bản phủ.

Việc không nhận được tin tức từ chàng khiến Thẩm Tây Linh bất an khôn nguôi. Nhưng nàng nay đã chẳng còn là tiểu cô nương ngây dại năm nào, chẳng phải chỉ biết trông chờ hồi thư để biết chuyện ngoài Phong Hà Uyển. Nàng đã có con đường riêng để dò la tin tức, chẳng bao lâu liền rõ ràng tình thế hiện tại của Tề gia, thậm chí còn biết Tề Anh đã bị đoạt quyền, nay gần như bị giam lỏng trong bản phủ.

Khi hay tin này, Thẩm Tây Linh bàng hoàng đến mức chẳng thể tự kềm chế. Bởi lẽ, nàng có lẽ là người hiểu rõ nỗi sợ ấy hơn bất kỳ ai trên thế gian. Cảnh tượng thay đổi trong chớp mắt sớm còn là vinh hoa, chiều đã là tro tàn, nàng từng nếm trải điều ấy từ bốn năm về trước. Trận đại kiếp năm ấy đã cướp đi sinh mạng của phụ mẫu nàng, cũng đẩy nàng vào cảnh lưu lạc cùng trời.

Nàng không sao tưởng tượng được, cơn tai họa này lại giáng xuống thân Tề Anh. Vì lẽ đó, nàng đêm đến chẳng yên giấc, ngày chẳng nuốt nổi cơm canh. Nàng khổ tâm suy nghĩ không thôi, chỉ mong tìm được một phương kế có thể giúp chàng. 

Thế nhưng, dù nàng nghĩ đến bạc đầu cũng không sao tìm ra lối thoát, những gì nàng sở hữu chẳng qua chỉ là chút ít tài sản. Mà trong cơn sóng gió quyền lực, thứ ấy chẳng khác nào hạt cát giữa sa mạc, không đủ lay chuyển một tấc trời.

…Nàng vẫn yếu ớt đến vậy, vô dụng đến vậy.

Ngày tháng trôi qua trong sự chờ đợi rã rời, chậm rãi tựa như từng giọt nước nhỏ từ mái hiên xuống lòng nàng. Thủy Bội cùng đám nha hoàn khuyên nàng nên vui lên, nhưng sự an ủi ấy chẳng chút hiệu quả. Huống hồ, ngay cả mấy nha hoàn cũng đã cảm nhận được bầu không khí u uất, nặng nề bao trùm khắp Phong Hà Uyển.

Có lẽ, thứ duy nhất không đổi chính là những nụ sen mới nhú trong hồ sen. Chúng đang kỳ trổ bông, từ bùn lầy vươn lên, nở rộ thanh khiết mà rực rỡ, gió thoảng qua đưa hương ngan ngát. Đáng tiếc thay, cảnh đẹp đến nhường ấy mà năm nay lại chẳng có ai thưởng ngoạn, thành ra lại càng lặng lẽ tiêu điều.

Vào cuối tháng tư, Phong Hà Uyển đột nhiên bị một đội binh áp sát, quan binh mặc giáp đeo đao hùng hổ kéo đến, ngang nhiên muốn bắt Thẩm Tây Linh vào ngục.

Tràng cảnh ấy giống hệt như ký ức thuở ấu thơ của nàng, cũng là họa lớn khiến cả gia tộc suy tàn. Cũng là quân lính ập vào không báo trước, cũng là cảnh phải chịu cảnh gông xiềng. Khác chăng đấy là năm xưa ở nơi gian tiểu viện đổ nát, còn nay là Phong Hà Uyển u nhã, thanh tao.

Mấy nha đầu đi theo nàng đều là người hầu cận lâu năm trong Tề phủ, thường ngày được người người kính trọng, có đâu từng thấy cảnh tượng hung hiểm đến thế. Ai nấy đều hoảng hốt thất sắc, run lẩy bẩy như lá trước gió. Đến như Thủy Bội vốn trầm tĩnh cũng mặt cắt không còn giọt máu, bị binh lính bắt trói liền luống cuống hô hoán: “Các ngươi là ai? Dựa vào đâu mà bắt người vô cớ?”

Nhưng bọn quan binh chẳng buồn hồi đáp, chỉ trói người xong là đẩy lôi thô bạo. Tử Quân hoảng sợ đến bật khóc, song vẫn cứng miệng buông lời thị uy: “Các ngươi thật to gan lớn mật! Chúng ta là người của Tề phủ, là hầu cận trước mặt nhị công tử. Các ngươi làm vậy không sợ sau này bị chủ nhân chúng ta trị tội hay sao?!”

Tề phủ xưa nay vẫn là chỗ dựa vững chắc cho bọn hạ nhân, danh hào của Tề nhị công tử lại càng hữu hiệu hơn cả, thường ngày hễ gặp chuyện khó, chỉ cần nhắc tới nhị công tử, chuyện gì cũng dễ giải quyết. Nào ngờ hôm nay lại là ngày vận suy sao rơi, quan binh vừa nghe đến hai chữ “Tề gia”, “Tề Anh” thì chẳng những không e dè, ngược lại còn nở nụ cười mỉa mai: “Trị tội? Chủ nhân nhà các ngươi giờ còn chẳng lo nổi thân mình, có còn cơ hội trị ai được nữa hay không còn chưa rõ, nào rảnh mà lo đến lũ hạ nhân như các ngươi?”

Một lời ấy như lưỡi dao sắc, đâm sâu vào tim người trong Phong Hà Uyển khiến lòng ai nấy rơi vào tuyệt vọng. Còn Thẩm Tây Linh thì chỉ cảm thấy… một cơn lạnh buốt thấu xương, buốt tận hồn phách.

Thượng Phương Ngục.

Đây là lần thứ hai trong đời Thẩm Tây Linh đặt chân tới chốn lao ngục này. Lần đầu bên nàng còn có mẫu thân đi cùng, cũng tại nơi đây nàng lần đầu tiên trông thấy thân nhân Thẩm gia. Ấy là cảnh tượng đám người kia chửi rủa phụ thân nàng không ngớt, ầm ĩ đến chói tai.

Lần này thì yên tĩnh hơn đôi chút, bởi Thủy Bội và mấy nha đầu không bị giam cùng nàng. Nàng bị biệt giam trong một gian nhà lao chật hẹp, bầu bạn duy nhất chỉ là bầy chuột lớn và thứ hàn khí ẩm thấp khiến cả mùa hạ cũng lạnh thấu xương.

Ngoài ra, người duy nhất có tiếp xúc với nàng là mấy tên ngục tốt* đến đưa cơm, mỗi lần vào đều đưa mắt dòm ngó nàng với ánh nhìn đầy tà ý khiến nàng chẳng thể không nhớ đến những việc nhơ nhớp từng bị Dương Đông làm với nàng tại biệt viện Đông Nam thuở trước. May thay, đám ngục tốt này chỉ dám nhìn lén lút chứ chưa dám ra tay, song tiếng cười d*m đ*ng của bọn chúng mỗi khi rời khỏi phòng giam vẫn khiến nàng rợn tóc gáy.

*Ngục tốt là tên gọi cho lính canh giữ ngục, quản ngục, người chịu trách nhiệm trông coi tù nhân trong nhà lao.

Cảnh đời như vậy, đương nhiên khiến người đau đớn buồn tủi. Nhưng điều khiến Thẩm Tây Linh đau lòng hơn cả, không phải bản thân nàng mà là… nỗi lo về Tề Anh.

Nàng chưa từng nhớ thương một người nào đến mức ấy. Nàng không dám tưởng tượng tình cảnh hiện giờ của chàng, dù chỉ một chút cũng không dám, nhưng lại không kìm được cứ nghĩ mãi không thôi, dường như đã lạc vào ma chướng. Nàng nghĩ chàng giờ đang làm gì, người nhà chàng ra sao, đại công tử và tam công tử đã rửa được oan hay chưa, chàng có được khôi phục chức vị không, chàng có ăn uống đầy đủ không, có bị đau dạ dày trở lại không, có mệt lắm không, có từng đêm từng đêm không ngủ như trước hay không…

Nàng cứ thế mà nghĩ, từ khi tia sáng đầu tiên rọi qua ô cửa sắt lao phòng, cho đến khi bóng tối nuốt trọn gian phòng, không thấy ánh sáng đâu.

Nàng gầy rộc đi chỉ trong ít ngày. Vốn thân thể nàng đã mảnh mai, nay lại gầy guộc đến nỗi tưởng như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn nàng đi mất. Nhưng nàng vẫn chẳng thể nào nuốt nổi cơm, không phải vì chê cơm tù thô lạt mà là… thật sự ăn không nổi.

Nàng muốn gặp chàng, thật sự rất, rất muốn. Chẳng phải để đòi hỏi sự sủng ái hay vỗ về như thuở trước nữa, mà là… Nàng muốn chăm sóc chàng. Nàng muốn bảo vệ chàng. Thẩm Tây Linh dựa lưng vào bức tường ẩm lạnh trong lao ngục, lặng lẽ rơi lệ.

Chư thiên vạn thần trên cao kia… bất luận là ai, xin hãy để ta dốc hết thảy những gì mình có… chỉ để bảo vệ chàng.

Đó có lẽ chính là lần chia ly khắc cốt ghi tâm nhất giữa nàng và chàng. Dù kỳ thực thời gian cũng chẳng dài, từ lúc ly biệt tháng ba đến nay mới chừng hai tháng, thế nhưng mỗi một khoảnh khắc lại dài lê thê như đã cả đời người. 

Lòng nàng tựa như bị từng đàn kiến nhỏ gặm nhấm không ngừng. Có những lúc, nàng gần như không chịu nổi cảnh ngục tù u ám ấy, đành phải tự nhủ mình nhớ về những điều từng khiến nàng hạnh phúc. Và rồi, nàng phát hiện ra mọi ký ức đẹp đẽ ấy… đều có liên quan đến chàng.

Thậm chí, cả khoảnh khắc đầu tiên gặp chàng, ánh mắt lạnh nhạt của chàng thuở ấy cũng trở thành bảo vật trong lòng nàng. Chỉ cần là chuyện có liên quan đến chàng, tất cả… đều tốt đẹp.

Có lẽ, chính tấm lòng thành tâm cầu nguyện ấy đã cảm động được trời cao, cho nên vào một ngày nọ, nàng rốt cuộc cũng được rời khỏi lao ngục.

Người đến dẫn nàng đi là mấy cung nhân, ai nấy mặt lạnh như băng, không lộ chút cảm xúc. Đám ngục tốt thì cúi đầu khúm núm, còn bọn cung nhân ấy tuyệt nhiên không buồn liếc mắt, chỉ im lặng mà thực hiện mệnh lệnh.

Lão thái giám cầm đầu chỉ hất nhẹ cằm, liền có hai tiểu thái giám tiến vào, mỗi người một bên xốc lấy Thẩm Tây Linh. Tay bọn họ dùng lực rất mạnh khiến nàng đau đớn không thôi, nhưng lúc đó nàng đã chẳng còn tâm trí bận tâm tiểu tiết, chỉ cố gắng gượng thân thể đã bao ngày không ăn uống, mở miệng hỏi: “Các ngươi… định dẫn ta đi đâu?”

Thái giám nọ khẽ liếc nàng bằng ánh mắt khinh khỉnh, trong con ngươi còn phảng phất chút thương hại, chậm rãi trả lời như ban ân: “Đưa ngươi đến chốn quý giá nhất thiên hạ này. Còn làm gì thì đợi đến nơi rồi ngươi sẽ rõ.”

Thẩm Tây Linh chẳng rõ lời nói kia ẩn hàm ý tứ gì, còn muốn mở miệng hỏi tiếp. Song lão thái giám kia đã chẳng muốn nhiều lời, chỉ thong dong xoay người, buông một câu lạnh nhạt: “Đưa đi.”

Vừa dứt lời, trước mắt nàng chợt tối sầm, nguyên lai là tiểu thái giám bên cạnh đã nhanh tay lấy một túi vải đen chụp lên đầu nàng. Tim nàng đập loạn như trống trận, nhưng mọi sự đã chẳng còn trong tay nàng nữa, chỉ có thể để mặc người lôi ra khỏi lao ngục, đưa lên xe ngựa, theo sau là tiếng bánh xe lộc cộc vang vọng, chẳng biết sẽ đi tới nơi nào.

Mãi về sau nàng mới biết được cái gọi là “chốn quý giá nhất thiên hạ” mà vị thái giám kia nói đến, chẳng đâu khác chính là đại điện Lương cung, nơi thiên tử cùng trăm quan viên thương nghị quốc chính.

Nơi này, nàng từng nghe nói tới vô số lần. Không ít người nàng quen thân đều có mối liên quan mật thiết với kim điện lộng lẫy ấy như Tề Anh, như phụ thân nàng, như Tả tướng và Tề đại công tử. Nào ngờ hôm nay, nàng cũng đã đặt chân tới đây.

Điện vàng nguy nga sừng sững như long bàn vắt ngang bậc ngự đạo, cửa son cao lớn, khí thế trầm hùng, vượt xa bản trạch Tề gia, khiến người đối diện bất giác nín thở.

Người thường nếu lần đầu vào chốn này ắt chẳng tránh khỏi khiếp đảm. Thế nhưng, khi Thẩm Tây Linh đối diện với quang cảnh trước mắt, nàng lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi. Trong tâm nàng chỉ có một niệm duy nhất, Tề Anh đang ở trong đó. Nhất định chàng đang ở trong ấy. Nàng muốn gặp chàng.

Chỉ cần nghĩ đến việc người ấy đang ở gần mình đến thế, cả người nàng như được hồi sinh, máu nóng bừng bừng chảy khắp thân thể. Dù đã mấy ngày chưa được ăn uống, thân thể vốn gầy gò yếu ớt, nhưng phút chốc lại như có sức lực vô tận. Bước chân nàng thậm chí còn vượt nhanh hơn cả hai cung nhân đang kèm giữ hai bên, khiến họ không khỏi kinh ngạc.

Nàng được đưa vào chính điện. Khi ấy đại điện đã đầy người. Thiên tử ngự tại thượng tọa, bá quan văn võ chen chúc đứng dưới. Khung cảnh huyên náo tựa như cảnh cực lạc tây phương được tả trong kinh phật, ánh vàng lấp lánh, khí lành cuồn cuộn. Nàng bị đám tiểu thái giám đẩy quỳ rạp xuống nền đá lạnh, toàn điện tức thì đồng loạt quay đầu nhìn về phía nàng.

Ánh mắt họ muôn hình vạn trạng, kẻ dò xét, kẻ trào lộng, có kẻ còn mang vẻ dâm tà, có kẻ cười cợt châm biếm, tựa như một hội chợ phàm tục chốn cung môn.

Thế nhưng Thẩm Tây Linh chẳng thấy được gì cả. Tầm nhìn của nàng lúc ấy thu nhỏ lại đến mức chỉ còn duy nhất một người lọt vào mắt nàng.

Tề Anh. Chàng đang đứng kia trên đại điện, ở một vị trí rất gần long tọa. Có lẽ vì chàng là quan chính nhị phẩm nên luôn đứng sát bên thiên tử, cho nên khoảng cách với nàng vô cùng xa. Song nàng vẫn nhận ra chàng ngay lập tức, dù thân ảnh ấy bị vô số quan viên che khuất, lúc ẩn lúc hiện nàng vẫn thấy rõ, không hề nhầm lẫn.

Chàng gầy đi nhiều… Nàng quá quen thuộc với chàng rồi. Chỉ cần một cái bóng lưng cũng đủ khiến nàng nhìn ra tất thảy. Nàng biết, những ngày nàng không gặp, chàng nhất định đã chịu biết bao khổ nhọc. Nếu không, sao bộ triều phục xưa kia vừa vặn, nay lại trông rộng thùng thình đến vậy? Khoé mắt nàng tức khắc ươn ướt.

Nàng quỳ rất xa chàng, chẳng thể nhìn rõ mặt chàng. Huống chi khi ấy, người khắp đại điện đều quay lại nhìn nàng, chỉ trừ một người chính là chàng. Tề Anh vẫn đứng yên nơi cũ, lạnh nhạt, thản nhiên, từ đầu đến cuối chưa từng ngoảnh lại lấy một lần, như thể hoàn toàn không hay biết nàng đã đến.

Vì thế, nàng vẫn chưa thể nhìn thấy đôi mắt phượng ấy, đôi mắt mà nàng từng quen thuộc, từng say đắm yêu đến mất hồn mất vía suốt sớm sớm chiều chiều.

Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác khó gọi thành lời, chàng… sẽ không quay đầu lại.

Nàng chẳng rõ vì sao lại sinh ra loại cảm giác này, nhưng trực giác nơi đáy lòng lại mạnh mẽ dị thường, rõ ràng, xác thực. Cũng bởi cảm giác ấy, nàng lần đầu tiên cảm nhận được khoảng cách giữa mình và chàng, một sự xa cách đến thê lương.

Rõ ràng cả hai vẫn còn dưới cùng một mái điện, chỉ cần bước vài bước là có thể ngã vào lòng chàng, thế nhưng đoạn đường nhỏ bé ấy… lại tựa như cách nghìn trùng sơn hải, khiến nàng dù có cố gắng đến đâu cũng không thể tiến thêm một tấc.

Nàng bàng hoàng, vừa như mất mát, lại vừa như luống cuống, chẳng biết nên làm gì.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ