Chương 155
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ?

Bị Cốc Kiều níu lại, gã đàn ông kia chẳng hề nao núng. Nhân viên an ninh tới thì đã sao? Làm gì có ai tin lời một con ranh vắt mũi chưa sạch chứ? Đằng nào cũng chẳng có nhân chứng.

Gã biết tỏng con bé này vì đuổi theo mình mới lên tàu, và trên chuyến tàu này, cô chẳng quen biết một ai. Nếu phải sợ một đứa con gái có khi còn chưa đến tuổi vị thành niên thì gã quả thực quá kém cỏi.

– Cô cứ túm áo tôi thế này, người ta nhìn vào lại tưởng mình có gì với nhau đấy. Tôi thì không sao, chứ cô là con gái… – Gã đàn ông bỏ lửng câu nói rồi bật cười.

Cốc Kiều chẳng màng mặt mình đang nóng bừng, cô lập tức nhận ra thế yếu của mình: trên chuyến tàu không biết sẽ đi những đâu này, cô chỉ có một thân một mình, hoàn toàn không quen biết ai. Nếu gã đàn ông này mà giở trò…

Nghĩ vậy, Cốc Kiều bèn cao giọng, cố để từng chữ lọt vào tai những hành khách xung quanh:

– Tên này lấy túi thơm của tôi ở sân ga rồi quỵt tiền! Vì đuổi theo hắn nên tôi mới lên tàu! Có cô bác anh chị nào lúc nãy mua túi thơm thì làm chứng giúp tôi với ạ! Ở sân ga chỉ có một mình tôi bán thôi!

– Con ranh này bị điên nên mới ăn nói hàm hồ, mọi người đừng nghe nó! – Thấy Cốc Kiều làm căng, gã đàn ông liền thay đổi thái độ, vẻ cợt nhả chuyển sang cáu bẳn. Gã đưa tay xô Cốc Kiều. – Tao không thèm chấp đàn bà con gái, nhưng mày đừng có mà chọc điên tao! Muốn kiếm tiền cũng không thể vu oan giá họa cho người khác như thế được!

Thấy vẻ mặt bặm trợn của gã, Cốc Kiều cũng hơi rén, nhưng càng sợ, cô lại càng gào to:

– Nếu anh không lấy túi thơm của tôi, mắc gì tôi phải đuổi theo anh lên tàu?

– Ai biết mày nghĩ gì! Có khi mày cố tình kiếm chuyện để trốn vé cũng nên… Hừ, đúng là đời, loại người quái gì cũng có. 

Dù Cốc Kiều khá khỏe nhưng suy cho cùng vẫn không thể đọ sức với một người đàn ông trưởng thành. Gã vừa xô một cái, chiếc giỏ cô khoác trên tay đã văng xuống đất.

– Anh…

Lạc Bồi Nhân và mấy thành viên trong ban nhạc mua vé ngồi sát nhau, chỉ riêng tay guitar là ngoại lệ. Cậu chàng vốn dĩ mua vé giường nằm, nhưng vì nằm một mình chán ngắt nên đã chủ động đổi lấy một ghế cứng. Chuyến đi vừa dài vừa chán, thế là ngoài Lạc Bồi Nhân, bốn người còn lại bèn rủ nhau chơi bài giết thời gian. Họ không muốn chơi cùng Lạc Bồi Nhân vì anh có một cái tật: tuy ngày trước không đủ năng khiếu học Toán nên đành chuyển sang học Lý, nhưng niềm đam mê với những con số vẫn cháy bỏng, hễ chơi bài là anh lại bắt đầu tính toán.

Khả năng tính toán của Lạc Bồi Nhân có lẽ chẳng thấm vào đâu so với những người ở khoa Toán, nhưng để đối phó với nhóm thanh niên văn nghệ này thì lại thừa sức. Vốn dĩ chơi bài là để giải trí, song anh cứ ngồi vào sòng là đầu óc lại hoạt động hết công suất, chỉ chăm chăm tính bài. Anh mà đã chơi thì gần như chẳng ai thắng nổi.

Điều khiến mọi người tức nhất là đáng lẽ họ phải là người tẩy chay Lạc Bồi Nhân, nào ngờ chính anh lại chẳng thèm chơi bài với họ nữa vì lý do “Thắng mãi cũng chán.” Đời thuở nhà ai lại nói ra một câu như thế được cơ chứ? Cả đám thua bài nghe xong chỉ muốn tống cổ anh xuống tàu cho khuất mắt.

Bốn người đang chơi say sưa thì những tiếng cãi vã chói tai liên tiếp vang lên, buộc họ phải chú ý đến.

Tay guitar đang định bỏ bài xuống, đứng dậy đi giúp cô bé mặc váy vàng thì nghe Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Đưa huy hiệu trường của cậu cho tôi.

– Hả?

Tay guitar hơi sững người nhưng vẫn nhanh chóng đưa huy hiệu cho Lạc Bồi Nhân. Anh cầm lấy rồi cài thẳng lên áo sơ mi của mình.

Tay guitar không nhớ Lạc Bồi Nhân có thói quen đeo huy hiệu trường, nói đúng hơn là anh ta chưa từng thấy anh đeo bao giờ. Bản thân anh ta cũng chẳng có thói quen khoe mẽ trường lớp ở bên ngoài, bởi không muốn đại diện cho tập thể, cũng chẳng muốn tập thể đại diện cho mình. Chẳng qua kiểu tóc của anh ta hơi đặc biệt, dễ trở thành đối tượng bị soi mói trên tàu, nên để bớt phiền phức, anh ta đành đeo huy hiệu cho ra dáng một thanh niên tử tế.

Trong khi đó, tướng mạo của Lạc Bồi Nhân chẳng dính dáng gì đến phường lưu manh, nên anh hoàn toàn không cần phải đeo huy hiệu trường.

Tay guitar còn chưa kịp thắc mắc thì đã nghe Lạc Bồi Nhân lên tiếng làm chứng cho cô gái kia:

– Lúc nãy ở sân ga, đúng là chỉ có một mình cô ấy bán túi thơm.

Cả bốn người đang chơi bài đều ngớ ra. Khi tàu dừng ở ga, họ còn chẳng thấy Lạc Bồi Nhân mở mắt, nói gì đến chuyện để ý sân ga có mấy người bán túi thơm.

Cốc Kiều đang lúi húi nhặt lại mấy chiếc túi thơm rơi dưới đất, nghe có người làm chứng cho mình, cô liền ngẩng phắt lên nhìn về phía phát ra tiếng nói. Đập vào mắt cô là một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, đeo chiếc tai nghe màu vàng trên cổ. Khí chất của anh hoàn toàn lạc quẻ giữa toa tàu ồn ã náo nhiệt này. Dù ở đây chật ních người, người ta vẫn dễ dàng chú ý đến anh.

Rõ ràng anh đâu có mua túi thơm của Cốc Kiều, thậm chí cô còn chưa từng trông thấy anh bao giờ. Vậy mà lúc này anh lại chủ động đứng ra làm chứng, đúng là người tốt hiếm có. Cốc Kiều bất giác nhớ đến quẻ bói bà ngoại xem hộ mình, quả nhiên màu vàng hợp vía cô thật. Cô mỉm cười biết ơn với nhân chứng, nhưng anh chẳng đáp lại bằng một nụ cười tương tự.

Gã đàn ông lấy túi thơm vốn đinh ninh Cốc Kiều thân cô thế cô, giờ thấy có người bênh vực cô, gã không khỏi thấy hơi chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn la lối:

– Mày nhìn gà hoá cuốc rồi, đừng có ăn ốc nói mò!

Gã đàn ông chưa dứt lời đã thấy chàng trai vừa làm chứng đứng bật dậy. Cậu cao to hơn gã tưởng nhiều, khiến gã tự dưng rén hẳn.

– Tôi không chỉ thấy ở sân ga có mỗi mình cô ấy bán túi thơm, mà còn thấy anh lấy đồ của người ta mà không trả tiền.

Lạc Bồi Nhân chắn giữa gã đàn ông và Cốc Kiều, siết lấy vai gã, nói tiếp:

– Người ta đã đuổi theo anh đến tận đây rồi, anh cũng nên trả tiền đi chứ.

Gã kia đang định chửi đổng thì vai bỗng bị bóp đau điếng. Cố nén đau, gã nghiến răng xẵng:

– Thằng ranh con lo chuyện bao…

Chữ “đồng” chưa kịp thoát khỏi miệng, gã đã hứng trọn một cú đá trời giáng, văng thẳng vào đống bao xác rắn bên lối đi rồi ngã chỏng gọng lên túi trứng vịt muối của một hành khách khác. Túi trứng được muối rất khéo, lòng đỏ ra lòng đỏ, lòng trắng ra lòng trắng, dầu béo ngậy ứa cả ra ngoài. Gã vừa đặt mông xuống đã bị dầu trứng bắn tung tóe lên quần.

Tay guitar vốn định hỏi xem có cần giúp gì không, nhưng chứng kiến cảnh này bèn ung dung ngồi lại ghế hóng hớt, vừa xem vừa bình phẩm:

– Thằng cha này rõ yếu nhớt. Ban nãy thấy hổ báo cáo chồn thế cứ tưởng biết võ vẽ gì chứ.

Gã đàn ông chưa kịp chửi bới thì chủ túi trứng đã xót của la toáng lên:

– Toàn là trứng hai lòng đỏ loại một đấy, anh có biết mua được trứng hai lòng khó thế nào không? Tôi cất công muối mãi mới được, anh ngồi một phát bẹp dí hết cả rồi. Đền tiền, đền ngay cho tôi…

Mãi đến lúc này, nhân viên an ninh trên tàu mới có mặt. Vụ túi thơm chưa xong lại chồng thêm vụ trứng vịt muối khiến ông ta đau cả đầu, đành phải ưu tiên giải quyết vụ đầu tiên trước.

Nhìn thấy chiếc huy hiệu trường mà Lạc Bồi Nhân đang đeo, nhân viên an ninh bất giác tin lời anh nói thêm vài phần.

Cốc Kiều nghe có người làm chứng cho mình thì càng thêm vững dạ. Cô không chỉ đòi gã đàn ông trả tiền mà còn yêu cầu gã phải bồi thường thiệt hại:

– Nếu không phải tại anh ta trộm đồ của cháu thì cháu đã chẳng lên tàu, giờ cũng không về nhà được!

Lạc Bồi Nhân liền chỉnh lại:

– Em dùng từ sai rồi. Đây không gọi là trộm… Em không nhìn thấy mới gọi là trộm.

Gã đàn ông không ngờ chàng trai tướng tá võ biền này lại là một tên mọt sách giỏi bắt bẻ câu chữ. Nhưng được một tên mọt sách nói đỡ cho mình cũng là chuyện tốt, gã nhất thời quên bẵng rằng chính thằng ranh này đã đá mình ngã dúi dụi vào đống trứng muối:

– Đúng đúng, quả là sinh viên trường xịn có khác, ăn nói chuẩn xác thật. Tôi làm thế sao gọi là trộm được…

Lạc Bồi Nhân nói tiếp:

– Đây không phải là trộm, mà là cướp.

Tội cướp giật nặng hơn tội trộm cắp nhiều. Gã chỉ lấy một cái túi thơm không trả tiền thôi mà, sao lại thành cướp giật được chứ?

Lúc này gã đàn ông mới nhận ra, kẻ lẻ loi cô độc ở đây không phải con bé trước mặt, mà chính là gã. Gã đành rối rít xin lỗi Cốc Kiều, mong cô rộng lượng bỏ qua. Xin lỗi thì được, chứ tiền thì gã thật sự không có. Gã trả lại chiếc túi thơm, còn dặn cô cầm cho kỹ.

Đến cái túi thơm mà cũng phải chôm chỉa thì mong gì moi được tiền từ tay tên này. Cốc Kiều nhìn mảng dầu loang lổ sau quần gã, cũng lười so đo thêm.

Cô quay sang chàng trai vừa giúp mình, hỏi thăm:

– Cảm ơn anh. Anh tên gì thế ạ?

Chàng trai lờ đi câu hỏi của cô, đáp:

– Còn ba tiếng nữa mới đến ga tiếp theo. Em mau đi tìm trưởng tàu hỏi xem có vé chuyến đêm quay lại không.

Biết chuyện của Cốc Kiều, bà trưởng tàu tỏ ra rất nhiệt tình, nhưng lại không thể giúp cô thu xếp chuyến tàu về nhà ngay lập tức. Bà chỉ có thể liên lạc với nhân viên nhà ga để Cốc Kiều nghỉ tạm trong phòng trực ban của họ.

Nghĩ đến cảnh tối nay không thể về nhà, Cốc Kiều suýt bật khóc. Thấy cô mãi chưa về, chắc hẳn bố và chị Thúy Thúy lo sốt vó. Cô cố nén nước mắt, hỏi bà trưởng tàu xem liệu có cách nào liên lạc với nhà ga ở huyện mình được không. Cô muốn nhờ họ phát thông báo trên loa bảo rằng mình vẫn ổn, ngày mai sẽ về, để bố yên tâm đưa chị Thúy Thúy về trước.

Thấy Cốc Kiều trạc tuổi con mình, bà trưởng tàu vội an ủi cô đừng lo, và hứa sẽ cố gắng giúp hết sức. Tuy lòng nóng như lửa đốt, nhưng Cốc Kiều vẫn không quên chuyện cảm ơn. Cô lấy một chiếc túi thơm trong giỏ ra, đưa cho bà trưởng tàu, nói:

– Cháu cảm ơn cô ạ.

– Cô nhận tấm lòng của cháu thôi, chứ quy định không cho phép cô nhận quà của hành khách.

– Dạ cô có thể nhận cái gì ạ?

Chưa đợi bà trưởng tàu trả lời, Cốc Kiều đã nảy ra ý định gửi thư cảm ơn bà. Cô thầm nhủ, đợi về đến nhà nhất định sẽ viết một bức thư cảm ơn thật trịnh trọng gửi cho ngành đường sắt.

Sự đã rồi, hối hận cũng chẳng ích gì. Dù sao tối nay cũng không về được, chi bằng bán nốt số túi thơm còn lại trong giỏ. Như vậy cũng coi như có lời ăn nói với chị Thúy Thúy, không uổng công chị đã lo lắng cho cô. Cốc Kiều quay lại toa tàu khi nãy. Cô nhớ lại lúc ở sân ga, chàng trai kia đã để ý thấy chỉ có mình cô bán túi thơm. Chắc hẳn anh rất thích món đồ này, cô nhất định phải tặng anh một cái mới được.

Lúc này trong toa, nhân viên an ninh vừa giải quyết xong một vụ việc khác.

Chủ nhân túi trứng muối nhất quyết đòi lại công bằng cho mớ trứng hai lòng đỏ của mình. Gã đàn ông trộm túi thơm vội vàng thanh minh:

– Ban nãy nếu không phải thằng ranh… 

Gã liếc trộm người vừa đá mình rồi nuốt nửa câu sau vào bụng. Mông gã vẫn còn đau ê ẩm, nếu phải chịu thêm một cú nữa thì thật không đáng, nhưng bảo gã đền tiền thì gã chịu chết.

Lạc Bồi Nhân bèn hỏi thẳng chủ túi trứng:

– Chỗ trứng này bao nhiêu tiền ạ?

– Toàn trứng hai lòng đỏ loại một đấy, bét nhất cũng phải hai chục tệ…

Lạc Bồi Nhân chẳng buồn truy cứu giá trị thực của chúng, anh rút ngay tờ hai mươi tệ trong túi ra đưa cho ông ta

Thế là chuyện trứng vịt muối coi như được giải quyết êm thấm. Chủ túi trứng tuy nhận được hai mươi tệ nhưng vẫn không khỏi xót xa; nhất là khi thấy chàng trai trả tiền nhẹ tênh như vậy, ông càng cảm thấy mình bị hớ:

– Trứng hai lòng đỏ ngon thế này, hai chục bạc sao mua nổi…

Lạc Bồi Nhân tháo huy hiệu trường trả lại cho tay chơi guitar. Bốn người đang chơi bài không khỏi tò mò bởi hôm nay Lạc Bồi Nhân nhiệt tình quá thể. Cứ coi như chuyện ra tay nghĩa hiệp giúp một người xa lạ là bổn phận của một thanh niên tốt đi, nhưng việc anh còn mượn cả huy hiệu trường đeo để tăng độ uy tín khi làm chứng thì quả thực quá khác thường.

Lạc Bồi Nhân đeo tai nghe lên, bỏ ngoài tai khúc ai điếu dành cho mớ trứng vịt muối cùng sự thắc mắc của đám người xung quanh.

Khi Cốc Kiều quay lại toa tàu, vụ trứng vịt muối đã được giải quyết xong xuôi. Cô thấy chàng trai kia đã ngồi về chỗ cũ, đang nhắm nghiền mắt.

Sợ anh không để ý, Cốc Kiều bèn chủ động lấy một túi thơm từ trong giỏ ra, khẽ huơ huơ trước mũi anh.

– Cảm ơn anh chuyện ban nãy nhé. Em tặng anh túi thơm này.

Lạc Bồi Nhân mở mắt ra, đáp:

– Không cần đâu, cảm ơn nhé.

Cốc Kiều không hiểu sao lại thấy câu này nghe quen quen.

– Đừng khách sáo, anh đã giúp em một chuyện lớn như thế mà, đây là chút lòng thành của em thôi ạ.

– Anh bị dị ứng với hương hoa.

– Túi thơm này tuy thơm thật nhưng không bỏ hoa vào đâu ạ. 

Cốc Kiều thầm thấy lạ, nếu không có hứng thú với túi thơm thì sao anh lại biết chỉ có mình cô bán thứ này ở sân ga?

Cô lặp lại câu hỏi lúc trước:

– Anh cho em biết tên được không ạ?

Nghe vậy, chàng trai liếc cô một cái, ánh mắt có phần sắc lạnh.

Nhìn thấy huy hiệu trường đại học Z trên ngực áo anh, Cốc Kiều bèn nói:

– Về nhà em sẽ gửi thư cảm ơn đến trường anh ạ.

Cô biết, với một số người, một lá thư cảm ơn còn quý giá hơn mọi thứ quà cáp.

Bốn người chơi bài tuy mắt vẫn dán vào những quân bài nhưng tai đã dỏng lên nghe ngóng từ lâu. Tay chơi guitar vốn tính hay chuyện, bèn chủ động báo tên Lạc Bồi Nhân.

Nghe thấy ba chữ “Lạc Bồi Nhân”, Cốc Kiều trợn tròn mắt. Cô có một người anh họ cũng có cái tên giống vậy. Cô dán mắt vào mặt Lạc Bồi Nhân, cố xác nhận xem đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay mình đã tình cờ gặp lại người quen cũ.

Thế nhưng trong mắt người ngoài, cái nhìn trắng trợn của cô lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Cốc Kiều phát hiện vẻ mặt của chàng trai cuối cùng cũng bớt lạnh lùng hơn trước. Anh nói:

– Em đừng gửi thư cảm ơn gì cả…

Nếu tính tuổi của anh họ thì hết hè này anh mới lên lớp mười hai, chứ không thể là sinh viên đại học được. Thế nhưng chẳng hiểu sao, Cốc Kiều lại thấy phong thái của người này quen thuộc đến lạ. Cô bèn đánh liều gọi thử:

– Anh họ?

Rồi vội vàng giới thiệu: 

– Em là Cốc Kiều, Cốc trong ngũ cốc, Kiều do chữ Nghiêu và Vũ ghép lại ạ.

Cô không nhắc gì đến chuyện hai người từng gặp nhau trong đám cưới của dì họ. Ở tuổi này, cô thừa hiểu rằng một đứa trẻ phải dự đám cưới của bố và mẹ kế chẳng phải chuyện vui vẻ gì.

Nghe tiếng gọi “anh họ”, Lạc Bồi Nhân dường như không hề ngạc nhiên. Trái lại, mấy người bạn ngồi cạnh anh lại tỏ ra bất ngờ.

Cốc Kiều cũng thoáng ngạc nhiên trước vẻ bình thản của Lạc Bồi Nhân. Lẽ nào anh đã nhận ra cô từ trước nên mới đứng ra làm chứng giúp? Nhưng bao năm không gặp, vóc dáng diện mạo của cô đã khác xưa quá nhiều, làm sao anh nhận ra cô được chứ?

Lạc Bồi Nhân không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, anh hỏi thẳng Cốc Kiều:

– Em mua được vé về chưa?

– Dạ vé thì chịu rồi ạ, nhưng bác trưởng tàu bảo em có thể ở lại phòng trực ban của nhà ga.

Dù người anh họ này đã nhiều năm không liên lạc, nhưng có anh ở đây, Cốc Kiều bỗng thấy yên tâm hơn hẳn. Cô không còn cảm thấy việc một mình kẹt lại ở một thành phố xa lạ là điều đáng sợ nữa.

– Anh chưa ăn tối phải không ạ? Lát nữa bán xong túi thơm, em mời anh tới toa ăn ăn một bữa nhé.

Chỉ cần bán hết túi thơm là Cốc Kiều sẽ có tiền để mời anh họ đi ăn, vả lại, chính cô cũng đang đói nẫu ruột. Dù gì cô cũng có một quỹ đen nho nhỏ, toàn là tiền lì xì và tiền tiêu vặt mà ông bà ngoại cùng bố mẹ cho. Tiền bán túi thơm có tiêu hết cũng không sao, về nhà cô sẽ lấy tiền trong quỹ đen của mình trả cho chị Thúy Thúy.

– Em vẫn định bán túi thơm tiếp à?

Cốc Kiều cười đáp:

– Vâng, dù sao ngồi không cũng chán ạ.

Cô mà ngồi không chỉ tổ lo lắng thêm, cũng không biết bác trưởng tàu có báo tin về nhà ga của huyện được không.

Cốc Kiều vừa dứt lời thì bụng cô bỗng réo một tiếng. Cô lè lưỡi, ngượng nghịu cười.

Lạc Bồi Nhân quay sang nói với mấy người bạn:

– Mình tới toa ăn đi. 

Rồi anh lại nhìn Cốc Kiều, hỏi:

– Em không ngại ăn cùng bọn anh chứ?

Nghe anh họ hỏi vậy, Cốc Kiều lúng túng ra mặt. Túi thơm chưa bán được, cô làm gì có tiền mời anh đi ăn.

Trong lúc Cốc Kiều còn đang đắn đo không biết nên từ chối thế nào, Lạc Bồi Nhân đã nói luôn:

– Anh mời.
  Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ