Chương 151
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh

Thay vì trả lời, cậu bé hỏi ngược lại:

– Em là ai?

Cốc Kiều chớp đôi mắt to tròn, đáp:

– Chú Lạc Bá An là chồng của dì em! Bố anh là chú ấy đúng không ạ? Thế thì anh là anh họ của em rồi! Em tên là Cốc Kiều. Em cùng bố mẹ đến đây ăn cưới dì ạ…

Ở quê của Cốc Kiều, dường như ai ai cũng là họ hàng, có dây mơ rễ má với nhau. Dù quan hệ có xa đến mấy đời, người ta vẫn gọi nhau bằng quan hệ bà con chứ hiếm khi gọi thẳng tên. Bởi vậy, cô bé mới tám tuổi còn được chàng thanh niên hai mươi mấy tuổi gọi bằng bà cô. Với vốn sống non nớt của mình, Cốc Kiều mặc nhiên cho rằng việc gọi anh họ, em họ cũng là thoải mái như người ta kêu cô bé là bà cô vậy.

Lạc Bồi Nhân chỉ hỏi ba chữ mà cô bé đã tuôn ra cả tràng, khiến cậu thầm nghĩ chắc đây không phải người xấu, bởi làm gì có kẻ lừa đảo nào lại nói nhiều đến thế.

Có lẽ chưa ai dạy cô bé rằng việc nhìn chằm chằm vào người khác là rất mất lịch sự, và Lạc Bồi Nhân không thích bị nhìn như thế. Dù vậy, cậu vẫn quyết định dẫn gia đình cô bé về nhà mình.

Cốc Kiều giới thiệu bố mẹ với Lạc Bồi Nhân:

– Đây là bố mẹ em, cũng là dì dượng của anh đó!

Lạc Bồi Nhân không chào dì dượng mà chỉ lịch sự gật đầu, bảo:

– Cháu chào cô chú ạ.

Cốc Tĩnh Thục không khỏi ngỡ ngàng khi biết em họ mình lại lấy người đàn ông đã có con riêng. Chị thầm đoán không biết người này đã ly hôn hay goá vợ, nhưng dù là trường hợp nào đi nữa, một đứa con riêng cũng khó lòng thật tâm chào đón họ hàng bên đằng mẹ kế.

Trên đường đi, Cốc Kiều huyên thuyên không ngớt:

– Anh họ ơi, anh tên gì thế ạ?

Cô bé lôi trong túi ra mấy viên kẹo sữa được bố mẹ mua cho. Vốn dĩ Cốc Kiều đã chia phần sẵn, chỉ giữ lại cho mình năm viên, số còn lại để dành cho em gái và ông bà ngoại. Vậy mà lúc này, cô bé lại trịnh trọng chìa một viên trong số đó mời người anh họ mới quen:

– Anh họ ơi, anh ăn kẹo đi.

– Cảm ơn, anh không ăn đâu.

Cốc Kiều đinh ninh lời từ chối này chỉ là khách sáo, bởi ở nhà cô bé, hễ có món ngon là mọi người đều nhường qua nhường lại như thế.

Cô bé hào phóng nài nỉ:

– Anh họ, anh ăn đi mà, em vẫn còn đây này!

Thấy anh họ vẫn khách sáo, Cốc Kiều bèn vươn bàn tay nhỏ xíu ra định nắm lấy tay Lạc Bồi Nhân, chẳng ngờ lại bị cậu gạt phắt đi, khiến viên kẹo sữa rơi xuống đất.

Cốc Kiều thoáng sững sờ. Đôi mắt to hết nhìn viên kẹo dưới đất lại ngước lên nhìn anh họ, rồi lại cúi xuống, long lanh ngấn nước. Anh không ăn thì thôi! Cô bé thoăn thoắt nhặt viên kẹo lên, bóc vỏ rồi cho tọt vào miệng, nhai ngấu nghiến như để trút giận.

Vị kẹo sữa quả thực rất ngon, khiến Cốc Kiều vui vẻ lại ngay tắp lự.

– Mẹ ơi, kẹo sữa mẹ mua ngon ơi là ngon! Lúc về con phải để dành mấy viên cho em gái với ông bà ngoại ăn thử mới được.

Anh họ xấu tính, sau này đừng hòng cô bé cho cậu nữa!

Cốc Tĩnh Thục vốn đang xót con, nhưng thấy con vui nên cũng nhẹ nhõm hẳn. Bà xoa đầu con, bảo:

– Thích thì lúc về mẹ lại mua cho con.

Lâu Đức Dụ cũng góp lời:

– Mày thích thì bố mua! Muốn ăn bao nhiêu bố mua cho bấy nhiêu!

Dẫu ở nhà Lâu Đức Dụ hay đấu khẩu với Cốc Kiều, nhưng hễ ra ngoài thì hai bố con luôn cùng một phe. Nghĩ đến cảnh cậu bé kia hất viên kẹo của con gái mình xuống đất, anh lặng lẽ cất lại tờ mười tệ vốn định cho cậu làm quà gặp mặt.

Trên đường đến nhà họ Lạc, Cốc Kiều vốn líu lo hỏi han đủ thứ chuyện, thế nhưng từ lúc viên kẹo rơi xuống đất, cô bé bỗng im bặt. 

Cốc Tĩnh Thục nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái. Hơi ấm từ lòng bàn tay mẹ dường như cũng truyền cả nỗi lòng của chị sang con, khiến Cốc Kiều càng im lặng đi nốt quãng đường còn lại.

Vừa bước qua cổng khu nhà, Cốc Kiều đã thấy những tòa chung cư năm sáu tầng san sát nhau. Nhà họ Lạc nằm trên tầng ba, nhưng dì và dượng của cô bé đều không có nhà.

Lạc Bồi Nhân giới thiệu với bà Liên:

– Đây là họ hàng của dì Cốc ạ.

Bà Liên là người đã chăm sóc mẹ của Lạc Bồi Nhân từ thuở nhỏ. Từ khi cậu về nước, bà lại được mời đến để trông nom cậu. Tính ra, bà đã chăm lo cho ba thế hệ nhà họ Lạc. Đối với bà chủ mới, dĩ nhiên bà không mấy mặn mà, nhưng với thái độ chuyên nghiệp của một người giúp việc lâu năm, bà vẫn mỉm cười chào hỏi.

Mọi thứ xung quanh đều khiến Cốc Kiều tò mò, nhưng khi đến nhà họ Lạc, cô bé lại thu hết mọi sự hiếu kỳ của mình lại. Cô bé không chỉ kiệm lời đến lạ, mà ánh mắt cũng điềm tĩnh khác thường, chẳng hề nhìn ngó lung tung.

Ngồi ở nhà họ Lạc được chừng mười phút, Cốc Tĩnh Thục cười hỏi bà Liên:

– Bác ơi, bác có biết khi nào Tĩnh Tuệ về không ạ?

Bà Liên cũng không rõ. Chẳng đứa trẻ nào lại chào đón họ hàng của mẹ kế, huống hồ là một cậu bé như Lạc Bồi Nhân. Bà Liên không biết phải diễn tả tính cách của cậu thế nào, chỉ biết sự lạnh lùng ấy chẳng hề ăn nhập gì với tiết trời nóng nực này. Ấy vậy mà hôm nay, cậu bé lại có vẻ hơi khác thường.

Năm đó, Coca-Cola vừa thâm nhập vào thị trường Trung Quốc. Trong tủ lạnh nhà họ Lạc vừa hay có mấy chai do cô của Lạc Bồi Nhân mới mang đến.

Lạc Bồi Nhân lấy từ tủ lạnh ra ba chai Coca-Cola đặt trước mặt khách. Tóc mái của Cốc Kiều đã bết lại vì mồ hôi, nhưng cô bé không hề có ý định uống thứ nước ngọt có ga mát lạnh ấy. Ngay cả sự tò mò lúc trước dành cho Lạc Bồi Nhân giờ cũng tan biến sạch. Cô bé chỉ liếc nhìn thân chai rồi lập tức dời mắt đi.

Cốc Kiều lặp lại y hệt câu Lạc Bồi Nhân đã nói với mình lúc nãy:

– Cảm ơn, em không uống đâu.

Cậu không nhận kẹo của cô bé, mắc gì cô bé lại phải nhận chai nước của cậu?

Cốc Tĩnh Thục mỉm cười hỏi Lạc Bồi Nhân:

– Dì Cốc của cháu khoảng mấy giờ thì về? Hay bao giờ dì ấy về rồi cô chú quay lại sau, giờ không làm phiền nhà cháu nữa.

– Cháu cũng không rõ nữa ạ. Cô chú cứ ngồi đợi một lát đi.

Lạc Bồi Nhân cầm đồ khui trên bàn, mở nắp chai Coca-Cola lạnh trước mặt Cốc Kiều rồi đưa cho cô bé.

Lần này, Cốc Kiều vẫn không nhận. Cô bé thò tay vào túi, móc ra một viên kẹo sữa khác, bóc giấy gói rồi nói:

– Anh họ ơi, kẹo này thật sự ngon lắm, anh ăn thử một viên đi.

Cô bé đã tha thứ cho chuyện anh họ vô tình hất rơi viên kẹo lúc nãy. Có lẽ cậu không cố ý, chỉ là lỡ tay mà thôi.

Trước ánh mắt mong chờ của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân nhìn viên kẹo đã bóc sẵn, cuối cùng cũng nhận lấy.

Xem như hai đứa đã trao đổi xong kẹo sữa và Coca-Cola. Cốc Kiều ngửa cổ uống một ngụm, cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Cô bé rất muốn hỏi chai nước này giá bao nhiêu tiền, để lúc về có thể mua cho người nhà uống thử. Nhà cô bé tuy không có tủ lạnh, nhưng nếu ngâm chai nước vào thùng nước giếng vừa mới múc lên thì cũng mát lạnh chẳng kém gì ướp đá.

Thấy thái độ cậu bé cũng có vẻ nhiệt tình, Lâu Đức Dụ nghĩ bụng dù sao cũng nên đưa chút quà gặp mặt. Anh lại lần nữa lấy ra tờ mười tệ nhàu nhĩ mà ban nãy định cất đi. Đó là khoản tiền anh phải bán không biết bao nhiêu cái quạt nan trên tàu mới có.

Lạc Bồi Nhân nhìn tờ tiền đã cũ nhàu, thấm đẫm mồ hôi, đã qua không biết bao nhiêu tay người, chần chừ vài giây rồi cũng nhận lấy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ