Chương 150
Nhà Thiết Kế Game Ờ Dị Giới

Chương 150: [Quyển 10: Đại Đường Thịnh Thế]

Mấy năm không gặp, bạn học cũ có quá nhiều chuyện để hàn huyên.

Từ Khải Nhiên thao thao bất tuyệt kể về trải nghiệm du học của mình. Trong thời gian ở châu Âu, cậu ta còn thực tập một năm tại một công ty game, được tiếp xúc với không ít công nghệ tiên tiến của nước ngoài.

Tuy nhiên, khi nhắc đến chuyện tình cảm, ai nấy đều cho biết: "Hiện vẫn độc thân."

Nhan Khả nói đùa: "Vân Phàm, cậu là đội trưởng của bọn tớ đấy, phải làm gương đi chứ, thoát ế trước đi nào."

Quý Diễm cũng hùa theo: "Với điều kiện của Vân Phàm nhà ta thì muốn tìm người yêu dễ ợt. Chẳng qua là bận quá, không có thời gian thôi!"

Tạ Vân Phàm đành nói: "Đúng vậy, để sau 30 tuổi rồi tính."

Thời nay phần lớn mọi người đều kết hôn và sinh con muộn, tìm người yêu sau tuổi 30 hoàn toàn không muộn.

Hơn nữa, Tạ Vân Phàm cũng không vội. Cậu có cùng suy nghĩ với Lạc Hàng, sẽ không cố tình tìm người yêu như thể đang "làm nhiệm vụ", cứ để mọi chuyện tùy duyên thì hơn.

Tạ Vân Phàm trò chuyện với họ mãi đến mười một giờ đêm mới về.

Lạc Hàng đang đứng ngoài ban công uống nước, qua cửa sổ, anh thoáng thấy một bóng người quen thuộc đi vào tòa nhà. Anh nheo mắt nhìn kỹ một lúc, quả thật rất giống Tạ Vân Phàm.

Lạc Hàng liền gửi một tin nhắn hỏi: "Tôi vừa thấy có người đi vào tòa nhà số 7, bóng lưng rất giống cậu. Là cậu à?"

Tạ Vân Phàm đáp: "Là tôi, vừa về đến nơi."

Lạc Hàng thắc mắc: "Về muộn thế, không lẽ lại tăng ca ở công ty à?"

Tạ Vân Phàm giải thích: "Tôi đi ăn với mấy người bạn học, có uống hai ly nên về hơi muộn."

Lạc Hàng hiểu ra: "Họp lớp đại học à?"

Tạ Vân Phàm: "Ừm, cậu bạn cùng phòng đi du học của tôi về nước rồi, còn vào làm ở Tập đoàn Dương Phàm nữa. Hôm nay tôi mời mọi người tụ tập một bữa."

Vân Phàm hiếm khi tham gia các buổi tiệc tùng xã giao, càng đừng nói đến việc chủ động uống rượu.

Hôm nay đi ăn cùng bạn học, chắc hẳn cậu rất vui, lại còn uống đến hai ly?

Lạc Hàng quan tâm hỏi: "Cậu không say đấy chứ? Có cần tôi mang thuốc giải rượu qua cho không?"

Tạ Vân Phàm đáp: "Không cần đâu, tôi vẫn còn tỉnh táo lắm."

Lạc Hàng yên tâm hơn: "Vậy cậu nghỉ sớm đi."

Tạ Vân Phàm: "Ừm, tôi đi tắm rửa rồi ngủ đây, chúc ngủ ngon."

Lạc Hàng gửi một sticker chúc ngủ ngon, cất điện thoại rồi quay người đi tắm.

Đêm đó, cả hai cùng đi ngủ trước mười hai giờ, sáng hôm sau bảy giờ thức dậy, không ngờ lại gặp nhau khi đi chạy bộ trong khu dân cư.

Giờ giấc sinh hoạt của hai người bây giờ đã hoàn toàn đồng bộ.

Lạc Hàng nhìn bóng dáng quen thuộc trong bộ đồ thể thao đang chạy phía trước, vô thức rảo bước đuổi theo, mỉm cười nói: "Chào buổi sáng. Ra ngoài tập thể dục à?"

Tạ Vân Phàm khựng lại, rồi không nhịn được cười: "Trùng hợp vậy?"

Lạc Hàng nói: "Cũng nhờ cậu giúp tôi điều chỉnh lại giờ giấc đấy, bây giờ tôi không cần đặt báo thức mà ngày nào cũng dậy đúng giờ. Hôm nay thời tiết đẹp nên ra ngoài hít thở không khí."

Tạ Vân Phàm đáp: "Tôi cũng vậy, sáng ra vận động một chút."

Lạc Hàng bâng quơ hỏi: "Cậu bạn vừa về nước của cậu ấy, mọi người nói chuyện thế nào?"

Tạ Vân Phàm nói: "Năm năm không gặp, cậu ấy thay đổi nhiều lắm."

Lạc Hàng ngậm ngùi: "Chúng ta quen nhau cũng hơn năm năm rồi, mà cậu thì chẳng thay đổi gì mấy."

Tạ Vân Phàm dở khóc dở cười: "Hầu như ngày nào anh cũng gặp tôi, đương nhiên là thấy tôi không thay đổi rồi. Từ Khải Nhiên còn nói tôi thay đổi nhiều lắm, trưởng thành hơn hẳn."

Nhớ lại dáng vẻ cậu sinh viên ngây ngô lần đầu gặp mặt, Lạc Hàng bỗng mỉm cười: "Cũng đúng, trưởng thành hơn nhiều rồi."

Bị ánh mắt của anh nhìn đến hơi ngượng, Tạ Vân Phàm dời mắt đi chỗ khác, hỏi: "Hôm nay anh có kế hoạch gì không?"

Lạc Hàng: "Không có, sao vậy?"

Tạ Vân Phàm: "Vậy lát nữa tôi qua tìm anh, có chút chuyện muốn bàn."

Lạc Hàng nhìn đồng hồ, nói: "Được, chạy bộ xong về tắm rửa, tám giờ cậu qua nhé, cùng nhau ăn sáng."

Hai người tiếp tục chạy vài vòng quanh con đường trong khu dân cư, đến khi mồ hôi vã ra như tắm mới ai về nhà nấy để tắm rửa, thay quần áo.

Tám giờ sáng, Tạ Vân Phàm gõ cửa nhà Lạc Hàng đúng hẹn.

Lạc Hàng đang đeo tạp dề, bưng một thố đất đặt lên bàn ăn, nói: "Đến ăn sáng đi, cháo cá do chính tay tôi nấu đấy."

Tạ Vân Phàm vô cùng ngạc nhiên: "Tôi còn tưởng anh gọi đồ ăn ngoài, không ngờ lại có thời gian tự nấu cơ à?"

Lạc Hàng cười nói: "Tôi học được từ hệ thống nấu ăn trong《Phố Ẩm Thực》đấy, đừng nói chứ, học nấu ăn trong game cũng tiện phết, cậu nếm thử xem."

Tạ Vân Phàm ngồi xuống đối diện, đợi Lạc Hàng múc cháo cho mình.

Hôm nay là thứ Bảy, một ngày nghỉ hiếm hoi.

Hầu hết nhân viên có lẽ sẽ ngủ nướng, tỉnh dậy thì dành thời gian cho gia đình hoặc hẹn hò với người yêu.

Vậy mà hai ông chủ của Dương Phàm và Khải Hàng lại dậy từ sáng sớm để bàn bạc công việc riêng.

Tạ Vân Phàm cũng cảm thấy mình và Lạc Hàng đúng là "vua của sự chăm chỉ".

Có điều, ra ngoài trò chuyện với Lạc Hàng vẫn tốt hơn là ru rú ở nhà tự mình tra cứu tài liệu.

Tạ Vân Phàm ăn vài miếng cháo, tấm tắc khen: "Ngon lắm, rất ngon."

Lạc Hàng lại bưng ra một đĩa bánh tart trứng, được nướng vàng ruộm, trông thôi đã thấy thèm.

Tạ Vân Phàm: "Không lẽ cũng là anh làm đấy chứ?"

Lạc Hàng gật đầu: "Ừm, mới làm sáng nay."

Tạ Vân Phàm cầm một chiếc cho vào miệng, giơ ngón tay cái với Lạc Hàng.

Đây là bữa sáng ngon nhất mà cậu được ăn gần đây.

Ngày thường cậu chẳng có thời gian tự làm bữa sáng, toàn tiện đường mua sữa đậu nành với bánh bao, hoặc đến nhà ăn của công ty ăn bún, mì.

Vẫn là đồ ăn nhà làm ngon nhất, thanh đạm và tươi mới.

Tạ Vân Phàm húp liền hai bát cháo mới thỏa mãn lau miệng.

Đây là lần đầu tiên cậu đến nhà Lạc Hàng.

Ban đầu, Tạ Vân Phàm mua nhà trong khu này chỉ để tiện đi làm.

Không ngờ sau khi Lạc Hàng chuyển chi nhánh Khải Hàng từ Hoa Nam đến Dung Thành, anh cũng mua một căn hộ trong cùng khu dân cư, ba phòng ngủ hai phòng khách, gồm phòng ngủ chính, phòng làm việc và phòng gym, ngay cả cách bài trí cũng giống hệt nhà Tạ Vân Phàm.

Đôi khi, sự ăn ý giữa người với người thật kỳ diệu.

Tạ Vân Phàm cùng Lạc Hàng ra phòng khách, ngồi xuống sofa.

Cậu vào thẳng vấn đề: "Công nghệ kết nối mạng của Khải Hàng hiện tại đã phát triển đến giai đoạn nào rồi?"

Lạc Hàng đáp: "Mấy trung tâm dữ liệu của tôi ở nước ngoài đã xây dựng xong, đủ sức hỗ trợ các game online quy mô lớn, số lượng người chơi trực tuyến ở mỗi cụm máy chủ có thể lên đến hàng trăm nghìn người."

Thời game mobile, giới hạn của một server đa phần chỉ vài chục nghìn người, server nhỏ thì chỉ có vài nghìn, hễ người chơi đông lên là máy chủ sẽ bị giật, lag.

Hàng trăm nghìn người chơi, lại còn là cổng kết nối thực tế ảo, đây đã là một bước đột phá lớn về mặt kỹ thuật.

Dĩ nhiên, nó vẫn còn một khoảng cách khá xa so với thời đại mạng vũ trụ "một server toàn thế giới".

Dưới sự điều hành của Lạc Hàng, công nghệ của Khải Hàng đang tiến từng bước vững chắc.

Tạ Vân Phàm vui mừng nói: "Nếu vậy thì chúng ta có thể làm game online nhiều người chơi quy mô lớn rồi. Về phần đề tài... tôi muốn làm một game casual, không có quá nhiều yếu tố chiến đấu trước."

Lạc Hàng đồng tình: "Tôi cũng nghĩ vậy. Các chỉ số của game chiến đấu rất khó cân bằng, huống hồ là game chiến đấu thực tế ảo nhiều người chơi, chu kỳ phát triển sẽ rất dài. Chúng ta có thể làm game có lối chơi casual trước để thâm nhập thị trường quốc tế, sản phẩm tiếp theo hẵng làm game chiến đấu, cứ tuần tự mà tiến."

Suy nghĩ của hai người hoàn toàn trùng khớp.

Tiếp đó, cả hai lại bàn bạc kỹ hơn về đề tài của game mới.

Với game casual nhiều người chơi, Lễ hội Hán phục trong《Tủ Đồ Vạn Năng》và khu chợ trong《Phố Ẩm Thực》đều là những ví dụ điển hình.

Nhưng lối chơi của hai game này tương đối đơn điệu, lấy chủ đề trang phục và ẩm thực nên đối tượng người chơi cũng có hạn.

Để mở rộng tệp người chơi, Tạ Vân Phàm nghĩ đến một đề tài: "Xây dựng trong game thực tế ảo, anh thấy thế nào?"

Lạc Hàng ngẩn người: "Xây dựng? Lấy kiến trúc làm chủ đề à?"

Tạ Vân Phàm: "Không đơn giản như vậy. Thế giới này sẽ có những con phố ăn uống, có chợ bán rau, có tiệm son phấn, có cửa hàng quần áo. Người chơi có thể đi hái thuốc, câu cá, trồng rau, vẽ tranh, là một thế giới ảo thực tế ảo với độ tự do cực cao."

Lạc Hàng tỏ ra hứng thú: "Người chơi sẽ tự mình xây dựng nên thế giới đó sao?"

Tạ Vân Phàm gật đầu: "Ừm. Mỗi người chơi khi vào game đều sẽ được phân cho một bất động sản riêng, họ có thể tự do trang trí nhà cửa của mình. Mỗi server cũng sẽ có những nhiệm vụ thế giới lớn để người chơi cùng nhau hoàn thành việc xây dựng toàn bộ thế giới."

"Thế giới này còn có rất nhiều sự kiện ngẫu nhiên xảy ra, y như một thế giới thật vậy." Tạ Vân Phàm càng nói càng hăng hái: "Tôi muốn tái hiện lại thời kỳ Đại Đường thịnh thế trong một game thực tế ảo."

Nhìn dáng vẻ phấn khích của cậu, Lạc Hàng bỗng nhếch môi cười.

Mỗi lần nói về game, đôi mắt Vân Phàm lại sáng rực lên. Cậu quả thật có rất nhiều ý tưởng đáng kinh ngạc về game.

Trong một game thực tế ảo, để người chơi tự tay kiến tạo một thế giới, nghe quả thật rất thú vị.

So với lối chơi "xây dựng offline" cố định, người chơi chỉ cần bấm vài cái trên điện thoại để xây nhà, bài trí nội thất, thì mô hình "xây dựng tập thể", "sáng tạo thế giới lớn" này chắc chắn sẽ khiến người chơi phải trầm trồ.

Lạc Hàng nói: "Game này nghe có vẻ có tính bao hàm rất cao, có thể liên kết với các game trước đó, ví dụ như《Tủ Đồ Vạn Năng》hay《Địch Nhân Kiệt Phá Án》, đưa vào cũng không hề lạc lõng."

Tạ Vân Phàm nói tiếp ngay: "Còn có《Nhạc Hồn》nữa. Âm nhạc của game mới này tôi sẽ đầu tư kỹ lưỡng, thêm vào một lượng lớn các bản nhạc tự sáng tác, đến lúc đó sẽ tích hợp lối chơi của《Nhạc Hồn》vào, người chơi có thể mặc Hán phục, cầm đàn tranh, tỳ bà, tự do tấu nhạc trong một thế giới cổ kính."

Khung cảnh đó chắc chắn sẽ rất đẹp.

Chỉ cần tưởng tượng về một Đại Đường trong thế giới thực tế ảo, Tạ Vân Phàm đã nóng lòng muốn làm ra game ngay lập tức để tự mình vào trải nghiệm.

Việc có lượng lớn người chơi tham gia xây dựng thế giới chắc chắn sẽ phát sinh nhiều vấn đề cần giải quyết. Ví dụ, thành phố đầu tiên "Trường An" sẽ chứa được bao nhiêu người chơi, làm sao để kiểm soát tiến độ xây dựng thành phố?

Làm thế nào để phân chia giấy tờ nhà đất cho người chơi?

Giấy tờ nhà đất có thể chuyển nhượng, giao dịch không? Và định giá ra sao?

Sau khi Trường An được xây dựng xong, bước tiếp theo sẽ mở khóa Lạc Dương, Hàng Châu, v.v.

Có rất nhiều vấn đề cần phải cân nhắc.

Tạ Vân Phàm muốn mỗi thành phố đều có những đặc điểm riêng.

Nếu có thể tái hiện mô hình các thành phố này thời cổ đại trong game thực tế ảo, phục dựng lại sự náo nhiệt và phồn hoa của thời nhà Đường thịnh thế, thì đó sẽ là một điều tuyệt vời biết bao?

Khi người chơi bước vào game, chắc chắn sẽ có cảm giác như "đích thân xuyên không về thời nhà Đường".

Ngoài ra, các game đơn giản như thay đồ, ẩm thực, âm nhạc đều có thể lồng ghép vào game xây dựng này như những lối chơi casual.

Những bước đệm ban đầu chính là để cho "thế giới thực tế ảo rộng lớn" này ra đời.

Trên chặng đường này, Tạ Vân Phàm đã đi từ những game nhỏ đến những game lớn, từng bước vững chắc, tích lũy không ít kinh nghiệm.

Lần này, với dự án xây dựng toàn dân, có rất nhiều vấn đề cần lưu ý. Nhưng cậu có tự tin, cũng có đủ động lực để mang trò chơi này đến với toàn thế giới một cách hoàn chỉnh nhất.

Tên game, cậu cũng đã nghĩ xong rồi.

Cứ gọi là《Đại Đường Thịnh Thế》.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1: [Quyển 1 - Mê Cung Địa Phủ] Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: [Quyển 2: Nhạc Hồn] Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54: [Quyển 3: Tây Thiên Thỉnh Kinh] Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: [Quyển 4: Sóng Gió Hoàng Cung] Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: [Quyển 5: Địch Nhân Kiệt Phá Án] Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: [Quyển 6: Mối Tình Ngàn Năm] Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: [Quyển 7: Loạn Thế Xuân Thu] Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124: [Quyển 8: Phố Ẩm Thực] Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138: [Quyển 9: Tủ Đồ Vạn Năng] Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150: [Quyển 10: Đại Đường Thịnh Thế] Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167: [Quyển 11: Giang Hồ] Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187: [Quyển 12: Thế Giới Tu Tiên] Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208: [Quyển 13: Toàn Cầu Biến Dị] Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237: HÔN LỄ THẾ KỶ - CHÍNH VĂN HOÀN Chương 238: Chương 238: NGOẠI TRUYỆN 1 - TUẦN TRĂNG MẬT Chương 239: Chương 239: NGOẠI TRUYỆN 2 - CUỘC SỐNG SAU HÔN NHÂN Chương 240: Chương 240: NGOẠI TRUYỆN 3 - MÙA GIẢI MỚI Chương 241: Chương 241: NGOẠI TRUYỆN 4 - PHÓ BẢN KỲ DỊ Chương 242: Chương 242: NGOẠI TRUYỆN 5 - GAME KINH DỊ Chương 243: Chương 243: NGOẠI TRUYỆN 6 - HỆ THỐNG ĐỔI ĐIỂM Chương 244: Chương 244: NGOẠI TRUYỆN 7 - PHÓ BẢN ĐỘ KHÓ CAO Chương 245: Chương 245: NGOẠI TRUYỆN 8 - BÚT TIÊN KINH HỒN Chương 246: Chương 246: NGOẠI TRUYỆN 9 - HẬU MÃI HOÀN HẢO Chương 247: Chương 247: NGOẠI TRUYỆN 10 - NHÀ SẢN XUẤT ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT (Toàn văn hoàn)