Chương 15
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Chương 15

Hắn nói: "Chảy m.á.u rồi kìa."

Hạ Tuế An biết Kỳ Bất Nghiên đang xem vết thương của mình nên không có chút tạp niệm nào, nàng bây giờ chỉ muốn mau chóng rời khỏi phủ tướng quân, rời khỏi Tấn Thành, nhưng lại không biết mở miệng hối thúc hắn thế nào.

Dương phó tướng ôm quyền tạ lỗi, nói chuyện vừa rồi sẽ không xảy ra nữa, hy vọng sau khi bọn họ an toàn ra khỏi thành sẽ giữ lời hứa giao trả Lý tướng quân.

Kỳ Bất Nghiên cũng chẳng biết có nghe lọt tai hay không, dùng tay chấm một ít m.á.u của Hạ Tuế An.

Bị người ta chạm vào, hai vai nàng vô thức co lại.

Hạ Tuế An rũ mắt xuống.

Đầu ngón tay thiếu niên vê giọt máu, m.á.u thấm vào vân tay hắn, làn da trắng bệnh phối với màu m.á.u đỏ tươi trông thật yêu dị: "Đau không?"

Bản năng muốn lắc đầu nói không đau, nhưng Hạ Tuế An nhớ lại lời Kỳ Bất Nghiên từng nói không được nói dối hắn, im lặng một lát, ngước mắt nhìn hắn, chậm rãi gật đầu, khẽ nói: "Đau."

Kỳ Bất Nghiên: "Lần sau có kẻ nào làm ngươi bị thương nữa, ngươi cứ g.i.ế.c hắn đi."

Hạ Tuế An không nói gì.

Chuyện không làm được, Hạ Tuế An không thể tự lừa mình dối người. Nàng không biết trước đây mình sống ở đâu, cảm thấy thế gian này rất xa lạ, không phải sự xa lạ do mất trí nhớ, mà là...

Là một cảm giác xa lạ khó tả.

Giống như con người nàng trước đây không thuộc về thế giới này. Đối mặt với những c.h.é.m g.i.ế.c thường thấy trong giang hồ, nàng ngoài việc muốn tránh xa thì vẫn là muốn tránh xa.

Hạ Tuế An cũng biết suy nghĩ này rất hoang đường, sao nàng có thể không phải là người ở đây chứ, có lẽ trước kia nàng sống ở một nơi thái bình an toàn, nên mới không thích phong khí c.h.é.m g.i.ế.c của giang hồ.

Kỳ Bất Nghiên thấy Hạ Tuế An im lặng không nói, ghé sát vào nhìn nàng, khoảng cách hai người đột ngột thu hẹp.

"Tại sao không trả lời ta?"

Đáy mắt hắn phản chiếu hình bóng nàng.

Lúc này Hạ Tuế An không muốn nhìn vào đôi mắt dường như có thể nhìn thấu lòng người của Kỳ Bất Nghiên, hoảng loạn ôm lấy hắn, dường như chỉ có cách này mới tạm thời tránh được ánh mắt của hắn.

Chỉ thấy hai tay nàng nắm chặt lấy đai lưng ba màu đỏ đen lam của Kỳ Bất Nghiên, khẽ nói: "Ngươi có thể đưa ta rời khỏi đây trước không?"

Nàng sợ c.h.ế.t nhất.

Hạ Tuế An chưa bao giờ phủ nhận việc mình sợ c.h.ế.t.

Búi tóc hình bướm của thiếu nữ tì vào n.g.ự.c thiếu niên, Kỳ Bất Nghiên còn ngửi thấy hương tóc của nàng, tâm trạng bỗng nhiên vui vẻ hơn nhiều. Nuôi người cũng có cái lợi, lũ cổ trùng nuôi trước đây đều không biết nói chuyện.

"Được."

Quan trọng nhất là Hạ Tuế An cũng nghe lời giống như cổ trùng của Kỳ Bất Nghiên, nếu không phải vậy, hắn cũng sẽ bóp c.h.ế.t nàng như bóp c.h.ế.t một con cổ trùng.

Dương phó tướng và thân binh của Lý tướng quân đi theo bọn họ suốt dọc đường từ lối mòn ra khỏi Tấn Thành, không làm kinh động đến bách tính trong thành.

Tay Hạ Tuế An nắm lấy đai lưng của Kỳ Bất Nghiên chưa từng buông lỏng, mãi đến khi hắn nhắc nhở nàng, nếu dùng sức thêm chút nữa, đai lưng có thể sẽ tuột xuống.

Nàng lúc này mới ngượng ngùng nới lỏng mấy ngón tay.

Vừa ra khỏi cổng thành, Kỳ Bất Nghiên liền ném Lý tướng quân đang tê liệt không cử động được xuống.

Mấy tên thân binh chạy tới khiêng Lý tướng quân đi, sau đó muốn cầm đao đuổi theo bắt bọn họ trở lại, nhưng bị Dương phó tướng ngăn cản.

Dương phó tướng nhìn Lý tướng quân không nói nên lời, không biết nghĩ tới điều gì: "Hắn biết dùng cổ, huống hồ người Hồ giỏi tập kích bất ngờ, các ngươi mạo muội đuổi theo có thể sẽ gặp phải người Hồ."

Đám thân binh do dự.

Đuổi theo mà gặp người Hồ thì chỉ có đường c.h.ế.t.

Bọn họ nhíu mày, bất bình nói: "Chẳng lẽ cứ để bọn chúng chạy như vậy sao? Tướng quân bị chúng làm bị thương nặng thế kia."

Thân binh không tinh thông y thuật, thấy Lý tướng quân còn sống, chỉ là trên người có vết thương mức độ khác nhau, tưởng rằng bị thương ở đâu đó, chứ không biết Lý tướng quân đã trúng t.ử cổ sẽ c.h.ế.t sau bốn ngày nữa.

Dương phó tướng: "Hiện giờ quan trọng nhất là an nguy của tướng quân, mau đi tìm quân y."

"Rõ."

Sau khi hoàn toàn rời xa phạm vi quản hạt của Tấn Thành, Hạ Tuế An mới yên tâm. Dù sao Kỳ Bất Nghiên đã hạ t.ử cổ với Lý tướng quân, đám thân binh của ông ta nếu biết sự thật sẽ không tha cho bọn họ.

Hai ngày nay không thấy bọn họ đuổi theo, chắc là sẽ không đuổi theo nữa, hoặc là bọn họ đã không thể lần ra dấu vết của hai người.

Nhưng trên người Kỳ Bất Nghiên xảy ra một chuyện khiến nàng lo lắng không thôi.

Hắn bắt đầu ngủ li bì.

Trời càng lạnh, hắn ngủ càng nhiều.

Giống như bầy rắn phải ngủ đông vào mùa đông vậy, Kỳ Bất Nghiên cũng cần thời gian ngủ dài hơn người thường, và mỗi khi đến lúc này, lũ cổ trùng hắn nuôi sẽ tinh thần phấn chấn canh giữ xung quanh.

Tuyền Lê

Hạ Tuế An gọi cũng không đ.á.n.h thức được hắn.

Nếu không phải Kỳ Bất Nghiên đã báo trước với nàng, có lẽ nàng sẽ tưởng hắn bị bệnh.

Nàng rất lạnh.

Trốn trong hang núi chắn được gió tuyết, nhưng không chắn được cái lạnh thấu xương ngập trời.

Liên tục gọi Kỳ Bất Nghiên mấy tiếng, hắn vẫn không phản ứng. Hạ Tuế An vô tình chạm vào cổ tay hắn, rất ấm áp, giống như một lò lửa tự nhiên.

Giữa việc c.h.ế.t cóng và chạm vào Kỳ Bất Nghiên, Hạ Tuế An đã chọn vế sau. Nàng lén lút chui vào lòng hắn để sưởi ấm, khóe mắt thấy rắn bò tới, nàng sợ hãi càng chui sâu vào trong lòng hắn hơn.
 
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (228)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228: Hoàn