Chương 15
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em”

Đường Án Trác cưỡi ngựa một vòng vẫn cảm thấy chưa đã thèm, cuộc sống trước kia của cậu thực sự quá áp lực, cho nên thời gian thả lỏng như thế này rất hiếm có, cậu nhìn bộ lông mềm mại óng ả của Đức Mã thì rất muốn chạy thêm vòng nữa, nhưng cậu lại ngại nói ra, cứ cảm thấy mình làm phiền Ngụy Tắc Văn quá rồi.

Ngụy Tắc Văn đi lấy hai bình nước trái cây, khi trở về thì thấy Đường Án Trác đang sờ lông Đức Mã. Nói ra cũng thật kỳ quái, Đức Mã không phải một con ngựa dịu ngoan, ngoại trừ Ngụy Tắc Văn và nhân viên chăm sóc, nó đối đãi với những người khác thậm chí là những chú ngựa khác đều vô cùng đề phòng, hệt như giây tiếp theo nó sẽ nâng chân đạp mạnh, nhưng đối mặt với Đường Án Trác nó lại rất ngoan ngoãn.

Quả nhiên nhóc con xinh đẹp thì sẽ được động vật yêu thích, kể cho đám bạn của hắn nghe phỏng chừng sẽ ghen tị chết người, lâu như vậy rồi họ vẫn chưa thể tạo lập tình hữu nghị được với Đức Mã đâu đấy.

“Uống một ngụm giải khát đi rồi chúng ta cưỡi thêm một vòng!”

“Thật vậy ạ? Tuyệt quá!” Nguyện vọng nho nhỏ trong lòng được thực hiện, Đường Án Trác cong cong khóe miệng, kiềm nén không được sự vui vẻ.

Ngụy Tắc Văn lại dẫn cậu cưỡi ngựa thêm hai vòng, đến khi Đường Án Trác mồ hôi đầm đìa thở hổn hển, hắn mới cầm khăn lông giúp cậu lau mồ hôi trên trán.

Dưới ánh mặt trời chan hòa, đôi mắt Đường Án Trác sáng lấp lánh, Ngụy Tắc Văn chợt nghĩ tới tối ngày đó, cậu hệt như một con mèo tràn ngập đề phòng, rõ ràng sợ hãi lại yếu ớt nhưng vẫn lộ ra vẻ cứng cỏi, làm người ta trông thấy bèn đau lòng.

Nhưng hiện tại ánh mắt cậu sáng ngời rạng rỡ, ít nhất trong khoảnh khắc này cậu là đứa trẻ vô ưu vô lo, Ngụy Tắc Văn nghĩ đây hẳn là ý nghĩa lớn nhất của việc hắn trợ giúp Đường Án Trác.

Giúp cậu sống tốt hơn, không chỉ là sinh hoạt, mà còn là tâm thái.

Ngày hôm sau, Ngụy Tắc Văn hẹn với thầy quản lý ở trường mới của Đường Án Trác để bàn bạc chuyện chuyển trường.

Ngụy Tắc Văn cũng tốt nghiệp từ nơi này, tốt nghiệp xong hắn còn quyên tặng hai tòa nhà cho nên trân trọng thể diện của Ngụy Tắc Văn, thầy giáo biểu hiện cực kỳ tôn kính.

Sắp xếp lớp học với trang thiết bị tốt nhất cho Đường Án Trác, thậm chí sách giáo khoa và tài liệu học tập khác đều được chuẩn bị đầy đủ.

Đường Án Trác ngồi phía sau Ngụy Tắc Văn, nhìn hắn và thầy quản lý nói chuyện với nhau, tựa như không lâu trước kia nhìn hắn giải quyết phiền toái cho cậu.

Không khoa trương chút nào khi nói rằng, đối với Đường Án Trác, Ngụy Tắc Văn tựa như thần linh đột nhiên xuất hiện trong sinh mệnh.

Rõ ràng hắn mặc một thân màu đen, lại ngông nghênh bổ ra một khe nứt trong cuộc đời ảm đạm của Đường Án Trác, sau đó cậu mới có thể nhìn thấy ánh sáng.

Nếu ánh sáng có tên.

Hẳn sẽ tên là Ngụy Tắc Văn.

Ở trong mắt cậu, Ngụy Tắc Văn là một người rất có sức hút, trên người hắn có khí thế mạnh mẽ thuộc về kẻ luôn đứng ở vị trí cao.

Đường Án Trác chưa thấy ai tài giỏi, lợi hại như hắn, cậu chỉ biết cái lần cậu đụng vào Ngụy Tắc Văn, ngẩng đầu lên bèn cảm nhận được sự đè nén, áp chế chưa từng có.

Khiến cậu theo bản năng muốn cuộn thành một cục.

Nhưng sau khi thân quen cậu mới hiểu không phải vậy, Ngụy Tắc Văn ưu nhã, thân sĩ, tinh tế, săn sóc, cảm giác đè nén từ hắn cũng không làm người khác khó chịu, ngược lại biến thành một loại đáng tin.

Tựa hồ chỉ cần hắn đứng ở đó là có thể giải quyết hết thảy sự tình, có hắn ở đây thì không cần sợ gì nữa.

Đường Án Trác biết thân phận và tuổi tác của họ chênh lệch, làm bạn bè là điều quá xa xỉ, nhưng đối với cậu, nếu có thể, cậu rất muốn cả đời này được quen biết Ngụy Tắc Văn.

Không phải bởi vì Ngụy Tắc Văn có thể giúp cậu, có thể cho cậu một cuộc sống tốt đẹp.

Dẫu cho ngày mai hắn không muốn giúp cậu nữa, cậu lại phải trở về căn nhà nhỏ bé ọp ẹp kia, mỗi ngày đối diện với sự lạnh nhạt của Lữ Quyên và miệt thị trào phúng của hàng xóm láng giềng hay bạn học, cậu cũng cảm thấy ít nhất những ngày nay cậu đã có được ấm áp, vui sướng rồi.

Dù sao là Ngụy Tắc Văn khiến cậu cảm thấy sự tồn tại của con người dường như không còn quá đáng sợ, đây là thứ đáng quý hơn nhiều so với vật chất.

Ngụy Tắc Văn bàn bạc với thầy quản lý rất nhanh, quay đầu lại vẫy tay gọi cậu tới, thầy quản lý nhìn thoáng qua cậu một lượt từ trên xuống dưới, không phải vẻ khinh thường cậu hay nhận mà là ánh mắt tràn ngập thiện ý và thưởng thức. Một ánh mắt mà Đường Án Trác vô cùng xa lạ.

Có một thoáng cậu cảm thấy chua xót, lại cảm thấy mình thật sự quá mất mặt, vì thế hút hút mũi cố nén.

“Án Trác, đây là chủ nhiệm Lâm.”

“Em chào chủ nhiệm Lâm.”

“Chào em Án Trác, đứa nhỏ này vừa nhìn là biết ngoan ngoãn nghe lời, học tập còn rất giỏi.”

“Cảm ơn chủ nhiệm.”

“Tắc Văn dẫn em ấy về chuẩn bị đi, ngày mai là có thể tới học.”

“Vâng, em biết rồi chủ nhiệm Lâm, chúng em đi trước.”

Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn nói tạm biệt với chủ nhiệm Lâm, sau đó rời khỏi trường học.

Sân trường rất lớn, cảnh thật làm cho cậu chấn động hơn những gì thấy trên hình ảnh, cậu nghĩ mình thậm chí phải tốn cả ngày mới có thể đi hết toàn bộ ngôi trường một lượt.

Khu dạy học sẽ không có bức tường bị bong tróc từng mảng, sân thể dục cũng không dính đầy bùn đất cát đá, bồn hoa có hoa chứ không phải cỏ dại, nhà ăn to lớn với năm tầng lầu.

Đây chính là nơi cậu sẽ hoàn thành năm cuối trời trung học sao? Đường Án Trác hung hăng nhéo vào đùi, đau đến nỗi nhe răng nhếch miệng, là thật sự, không phải giấc mơ.

Hơn nữa khi Ngụy Tắc Văn chuyển trường cho cậu, hắn cũng nói mình từng là học sinh nơi này.

Thế nhưng… cảm giác tự ti của Đường Án Trác lại quấn lấy cậu, liệu cậu có thể thích ứng nơi này được không?

Cậu và các cậu ấm cô chiêu ở đây vốn là hai thế giới, cậu ở tầng dưới chót xã hội đã phải nhận hết ghẻ lạnh, huống chi là xã hội thượng lưu? Nhưng khi cẩn thận ngẫm lại, Ngụy Tắc Văn đối xử với cậu thực sự quá dịu dàng.

“Làm sao vậy? Lại có tâm sự gì hả?”

Ngụy Tắc Văn phát hiện người phía sau đi rất chậm, đợi cậu trong chốc lát cho đến khi khi hai người sóng vai.

Bây giờ Đường Án Trác đã có thể thẳng thắn thành khẩn nói ra suy nghĩ của mình.

“Em hơi sợ.”

Cậu chưa nói sợ cái gì nhưng cậu biết Ngụy Tắc Văn sẽ hiểu ý mình.

Quả nhiên, Ngụy Tắc Văn xoa đầu cậu, “Đừng sợ Án Trác, có tôi ở bên em.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”