Chương 15
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 15

Thằng Phum đánh xe vào một nơi có tấm biển rõ to ghi "Trung tâm huấn luyện muay". Vừa nhìn thấy nó là tôi mở trợn tròn mắt suýt thì nhảy khỏi ghế dù suốt cả dọc đường tôi im như thóc. Tôi ngay lập tức quay sang nhìn nó nhưng cái mặt thằng này vẫn bình tĩnh như mọi khi.
"Lấy túi với nước đằng sau xe cho tao." - Tắt máy xong nó vứt chìa khóa cho tôi với dụng ý xuống xe mở cốp lấy đồ rồi nhanh chân theo cậu chủ. Tôi vẫn ngồi ngây người không bắt được ý của cậu chủ nên quay qua hỏi nó đưa tôi đến đây làm gì còn nó thì đã đi vào bên trong rồi. Ặc ặc, không phải chứ. Không phải nó đưa tôi đến làm bạn tập đâu nhỉ.
"Chậm chạp" - Đây là điều mà nó nói khi thấy tôi ló đầu vào trong trung tâm. Mày nhìn cái đống đồ mà tao phải vác vào đây này. Vừa nhiều vừa nặng. Mày thì chỉ việc mang mỗi cái xác không nhẹ nhàng mà đi. Vừa vào đến là tôi vội thả đồ xuống rồi ngồi xuống cạnh nó hỏi:
"Mày đưa tao đến chỗ tập muay làm gì?" - Nó nâng mắt lên nhìn tôi từ trên xuống, cái ánh mắt này của nó chính là thứ làm tôi khó chịu nhất.
"Mày đừng đánh giá cao bản thân thế. Tao đến tập, mày là người hầu của tao thì phải đi theo nghe tao sai sử chứ. Quên rồi à." - Lớn giọng quá rồi đấy Phum. Thôi được rồi, coi như tao đến làm chân lon ton đưa nước.
“Với cả đến trung tâm tập muay chả nhẽ để xem Kungfu Panda.”
"Ồ thế mà tao cứ tưởng mày đến xem phóng tên lửa cơ." - Tôi cũng ăn miếng trả miếng. Nó quay qua vỗ đầu tôi. Không biết vô tình hay cố ý mà ra tay nặng thế, tí thì đầu tôi chúi xuống đất.
Khi đã thỏa mãn với việc tra tấn tôi, nó vơ lấy cái túi đi vào phòng thay đồ. Tôi để ý thấy không chỉ các võ sĩ khác mà các thầy huấn luyện cũng tỏ ra rất tôn trọng nó. Cái quái gì vậy? Trong lúc chờ nó, tôi nhìn quanh chỗ này chỗ kia. Wow, có tới 10 sàn đấu rộng rãi vô cùng. Tiếng đánh muay nghe cũng rất vui tai. Có cả trẻ con đến tập, cả mấy bé gái nữa. Ôi ngầu vãi chưởng.
Thực ra tôi khá thích xem đánh muay: muay Thái, đấm bốc, quyền anh,... tôi đều thích xem. Nhưng thích nhất vẫn là muay Thái, vừa rèn luyện sức khởe, vừa sử dụng thời gian rảnh một cách có ích lại còn có thể thể hiện tình yêu văn hóa Thái Lan. Ối, em gái kia đỉnh quá đi.
Riêng thằng Phum thì tôi xin được đưa nó vào nhóm đến tập vì muốn thể hiện sức mạnh của bản thân.
"Mày đúng là bị ngơ thật đấy lùn." - Đó, nhắc chó chó tới liền.
"Gì, tao..." - Tôi quay lại đang định chửi thì bị đứng hình. Thằng Phum mặc một chiếc áo cổ chữ V màu xanh đậm thêm một cái quần đùi màu xanh dương. Đồ thể thao hàng hiệu từ đầu đến chân, ngầu vãiii.
Thôi thôi, đừng có vội khen nó. Ngoài cao, trắng, đẹp trai ra thì chả được nước gì nữa. Hờ mà chỉ thế thôi cũng đủ giúp nó đi vào lịch sử Thái Lan với danh hiệu võ sĩ đẹp trai nhất rồi. Nó hơi nhíu mày khi thấy tôi đơ ra rồi thay đổi sắc mặt. Chắc mày đang rối não với tao lắm đúng không, tao cũng đang rối não chính tao đây này.
“Tao đi tập đây. Mày ngồi trông đồ ở đây, hiểu chưa?”
"Ờ, chỉ biết sai việc thôi." - Nói xong nó ném Iphone và một chiếc ví Lacoste hàng xịn bên trong rất nhiều tiền cho tôi. Tim tôi tí thì rớt xuống đất.
Đm, nhỡ mà tao không bắt được Iphone của mày thì mày có chịu lấy con cục gạch của tao dùng tạm không. Mày nghĩ Iphone là bánh mỳ hay sao mà thích ném là ném, cả mấy chục nghìn baht đấy.
Hôm nay tôi lại biết thêm được một khía cạnh khác của nó. Ngoài tùy hứng, khó chiều, phiền phức ra nó còn rất thích ném đồ. Ví dụ như việc nó đã ném tất cả những đồ có thể cho tôi này.
Ném xong nó đi vào sàn bắt đầu tập. Thằng Phum đeo một đôi găng tay đen, không có ai tập cùng nó cả, nó tự tập với bao cát trong sân. Nhìn dáng tập và các đòn đánh của nó thì có vẻ nó không tập chơi chơi mà như đang ra tay thật ấy. Đáng sợ quá.
Mà tôi cũng khá bất ngờ khi một thằng như nó lại quan tâm đến một môn thể thao bình dân như tập muay. Cứ nghĩ cái dáng cậu chủ nhà giàu đấy thì phải đi đánh golf, đánh tennis cơ. Ít ra cái cốt vẫn là người Thái đấy chứ.
Trong lúc ngồi đợi cậu chủ Phum luyện võ công, tôi chỉ đành giết thời gian bằng cách lôi điện thoại ra nghịch nhưng nghịch được một lúc thì cũng chán. Tôi quay trái quay phải ngó nghiêng chợt để ý đến chiếc Iphone của thằng Phum, hà hà, clip quay tôi nằm trong này chứ gì. Tới công chuyện với tao.
Tôi len lén nhìn sang thằng Phum, nó vẫn đang miệt mài hành hạ cái bao cát không để ý gì đến xung quanh. Hay quá, thời đến rồi. Tôi nhanh chóng cầm lấy điện thoại của nó, ơ nhưng mà... đậu mè thằng chó này cài mật khẩu. Mày cũng cẩn thận quá đấy. Chán điên lên được.
Thôi đứng lên đi lại cho đỡ chán đời vậy. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi được đến phòng tập muay như thế này, cơ hội ngàn năm có một phải đi thăm thú cho mở mang tầm mắt. Nhưng mà nhiệm vụ thì vẫn phải làm, vẫn phải xách theo điện thoại, túi và chìa khóa của thằng Phum. Quá mệt mõi.
"Này c*, mới đến à, chú chưa thấy mày bao giờ." - Tôi hơi giật mình khi thấy có người gọi giữa lúc đang mải tập trung hóng một anh trai cơ bắp đấu với một anh trai thân xăm hình rồng xem ai thắng ai thua. Quay về phía phát ra âm thanh, tôi thấy một ông chú tầm ngoài 50 nhưng nom vẫn vô cùng khỏe mạnh và có uy.
“À vâng.”
“Đến tập muay à?”
"À không ạ, bạn rủ đi cùng thôi ạ." - Hờ hờ, thật ra thì không phải bạn đâu ạ, với cả là cũng không phải rủ mà nó cưỡng chế lôi cổ cháu đến đây.
"Chả trách, nhìn cái dáng mày chắc không đánh nổi quyền đâu." - Tí thì tôi bước hụt.
"Ơ kìa chú, đừng coi thường cháu nha. Chú muốn thử vài đường quyền của cháu không? Thử không nào?" - Tôi chuẩn bị vào thế, chân hết vòng sang trái lại vòng sang phải. Dù chú đang nhìn tôi cười cười nhưng tôi mặc kệ, vẫn rất tập trung kéo chân về tạo dáng sẵn sàng nghênh chiến.
"Lùn!!! Mày đứng múa rồi ở đó làm cái gì, về đây ngay." - Tí thì lại sặc nước bọt, tôi dừng ngay mọi động tác, môi run run, răng cắn chặt quay đầu lại. Thằng Phum đang đứng chỗ sàn tập nhìn tôi bằng ánh mắt chán-không-còn-gì-để-nói. Múa rối cái thằng bố mày, tao đang thể hiện võ công của tao. Mẹ, hỏng bét rồi.
"Bạn cháu gọi rồi, coi như hôm nay chú gặp may đó. Cháu đi đây." - Chú cười gì chứ, cháu có nói điêu đâu, thằng Phum nó gọi cháu thật kia kìa. Để người khác phải đợi là không tốt đâu.
"Chuyện gì?" - Tôi đi nhanh đến trước mặt thằng Phum.
"Nước tao đâu?" - Hở? Nước mày? Tôi trộm cười trong lòng, nước mày ở trong người mày chứ đâu, hehe.
"Mày đang nghĩ cái quái gì thế, ý tao là nước uống, đưa đây." - Nó còn đọc được suy nghĩ của tôi luôn à? Quên mất, nó vẫn đang sợ đó giờ mà. Thế nhưng tôi còn sợ cái suy nghĩ của chính mình hơn.
"Ờ ờ" - Tôi đi đến lấy nước lọc và nước điện giải. Kinh nghiệm đã dạy tôi rằng đừng bao giờ tự đoán ý thằng Phum xem nó muốn gì, cách tốt nhất là hãy chuẩn bị sẵn sàng tất cả mọi thứ để nó lựa chọn.
"Mày nói chuyện gì với chú Sak thế?" - Cái cách nó uống nước mới ngầu làm sao. Chắc mày không biết lúc mày uống nước trông ngầu thế nào đâu đúng không. Ôi ghen tị quá đi. À mà nó hỏi tôi cái gì ấy nhỉ, chú Sak?"
“Chú Sak, ai?”
“Thì người mày vừa đứng nói chuyện lúc nãy đấy, chú Sak, chủ trung tâm này.”
"Hả??? Ông chủ?" - Đẹp mặt chưa Peem ơi, tí thì gây sự với ông chủ trung tâm huấn luyện muay, tí thì đời mày đi tong rồi. Thằng Phum nhìn tôi ra điều khó hiểu, rồi lắc đầu đi vào sàn đấu tập tiếp.
Khoảng gần một tiếng sau thì thằng Phum dừng tập, nó đi vào khu vệ sinh để tắm rửa thay quần áo. Trước khi về chú Sak có qua nói vài câu và tiện thể tiễn chúng tôi ra ngoài. Tôi xấu hổ đến mức không dám nhìn chú nhưng vẫn tranh thủ cơ hội xin lỗi chú. Trái ngược với vẻ ngoài hung dữ, chú Sak là một người rất tốt. Chú bảo tôi vui tính, đáng yêu - điều này khiến tôi không thể vui nổi.
“Bạn cậu Phum vui tính thật đấy.”
"Hừ, không phải lúc nào cũng thế đâu ạ" - Dù đang sắp đồ đằng sau xe nhưng tôi vẫn nghe được tiếng của thằng quỷ Phum.
"Ông Thaan có khỏe không cậu?" - Sao phải dùng kính ngữ với đứa vắt mũi chưa sạch như thằng Phum thế chú.
"Khỏe ạ. Chú cũng qua thăm bố cháu đi, bố cháu suốt ngày nói muốn gặp chú." - Tôi méo miệng bắt chước theo giọng thằng Phum: tốt ạ, được ạ.
“Chú cũng muốn đi lắm nhưng độ này khách đến trung tâm tập nhiều, chú cũng bận. Gửi lời chào đến bố cháu giúp chú nhé.”
“Vâng, vậy cháu đi đây.”
“Được, rảnh lại đến đây nhé cậu Phum.”
“Vâng. Này lùn, xong chưa, lề mà lề mề.”
"Ờ ờ, xong rồi đây. Gì mà tính nóng như kem. Cháu đi đây ạ, một lần nữa xin lỗi chú nhé ạ." - Nói rồi tôi nhanh chân chạy lên chỗ thằng Phum trước khi nó lại nổi khùng lên với tôi.
“Ui dào cái thằng c* này, chú đã bảo không việc gì rồi. Rảnh thì lại đến nhé, chú luyện muay cho.”
"Dạ dạ, thế cháu đi nha. Chào chú ạ." - Tôi với thằng Phum chắp tay vào chú Sak rồi lên xe. Lần đầu đến trung tâm huấn luyện muay cũng vui đấy, chỉ là tí thì gây sự với ông chủ thôi. Mày giỏi kiếm chuyện thật Peem ạ.

"Mày ơi" - Ngồi xe được một lái, cái bụng tôi bắt đầu biểu tình theo tiếng gọi của tự nhiên. Đóiiiii.
"Việc gì?" - Nó đáp câu cụt lủn, mặt vẫn không thèm quay qua nhìn tôi.
"Tao đói." - Lần này thì nó chịu quay qua nhìn tôi rồi. Nếu mày định nhìn tao với ánh mắt hung dữ thế thì thà đừng nhìn, quay ra nhìn đường còn hơn. Nhưng tôi đói thật, giờ đã là 8 giờ tối rồi mà tôi còn đang tuổi ăn tuổi lớn (à thì chắc không thể lớn hơn thế này được nữa đâu).
“Lắm chuyện.”
“Nhưng tao đói, không thì mày dừng xe đi để tao tự về.”
“Chứ mày nghĩ tao còn phải đưa mày về tận nhà à.”
"Ơ" - Tôi ngớ người. Đúng vậy, tôi đã nghĩ là nó sẽ đưa tôi về nhà nhưng giờ nhận ra tất cả chỉ là hiểu lầm. Có gì khó đâu, tự về thì tự về.
"Muốn ăn gì?" - Tôi quay lại nhìn nó với sự khó kiểu. Xin được nhắc lại lần nữa, tôi đúng là không thể theo kịp được cảm xúc của thằng này.
"Mì vằn thắn, đó đó, quán bên đó." - Tôi nhìn thấy một quán ăn nho nhỏ bên lề đường.
"Ghê tởm." - Mọe, câu này đau đấy.
“Ờ, mấy quán ven đường không xứng được với mày đâu. Dừng xe cho tao xuống.”
“Tao nói mày ghê ấy. Còn chưa tắm rửa gì đã sà vào ngồi ăn giữa bao nhiêu người như thế.”
"Hơ... tao thấy có vấn đề gì đâu." - Cuộc hội thoại kết thúc lúc thằng Phum tắt đèn sau khi đỗ xe vào trong bãi còn cái mặt tôi thì đang ngây ra không biết nên bực mình vì nó đã chửi tôi là ghê tởm hay nên cảm thấy vui vì được ngồi ăn trong cảm xúc lẫn lộn cùng cậu Phum đây.
Đúng như dự đoán, khi tôi và thằng Phum bước vào, người đang ăn đều ngước lên nhìn, ngay cả những thực khách ở quán cơm gà, cơm thịt lợn bên cạnh cũng quay sang ngó. Thôi nào, 2 đứa chúng tôi có phải người sắt đâu.
Quán này chỉ có tầm 4,5 bàn gì đấy. Thì nó cũng chỉ là một quán ăn ven đường thôi, kê thêm nhiều bàn mà làm gì. Tôi chọn 1 chiếc bàn bên trong góc vì sợ nếu chọn bàn ngay cạnh đường thì thằng Phum chẳng dám ăn.
“Ăn gì chàng trai?”
"Cho cháu một mì tomyum nhiều bánh." - Tôi lớn giọng gọi đồ rồi quay qua nhìn thằng Phum. Nó im lặng.
“Mày ăn gì.”
"..." - Vẫn im lặng.
“Này, bác đang chờ mày kìa.”
"Tao... không biết gọi." - Nó nói giọng lí nhí rồi đánh mắt quay qua nhìn đường. Ôi, có con ma nào ăn mất lưỡi thằng Phum rồi à. Ai đấy, mau ra điii!
“Hả???”
"Tao không biết gọi!!!" - Lần này nó đáp như thể đang bực lắm rồi đấy. Từng chữ gằn thật mạnh.
"Vậy cho cháu một bát như thế nữa với 2 chai pepsi thêm 2 cốc đá nhé bác." - Tôi nhìn sang nó, muốn cười thật to nhưng chẳng dám, sợ nó đánh cho rụng răng nên chỉ đành che miệng cười khùng khục trong họng.
Thằng Phum cuộn chặt tay thành nắm đấm, trừng mắt nhìn tôi. Bình thường nhìn thấy dáng vẻ này của nó đủ khiến tôi sợ khiếp vía rồi nhưng lúc này đây nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy nó như đứa trẻ con đang hờn dỗi.
"Quán không có menu, tao không biết phải gọi đồ thế nào." - Nó thả ra một câu lạnh tanh. Cái đồ công tử, cái đồ chảnh chọe.
"Thế tức là mày chưa ăn mì vằn thắn bao giờ?" - Cơ hội vàng như thế này tôi nhất định phải nắm lấy. Tôi nhanh chóng đánh phủ đầu nó, hihi.
"Đồ đầu bò, tao từng ăn rồi nhưng chưa ngồi ăn thế này bao giờ. Mấy cái quán này nếu muốn ăn thì nhờ người giúp việc đi mua về." - Ôi dồi, thằng này công tử hơn tôi nghĩ đấy, cứ nghĩ mấy chuyện như này chỉ có trên phim thôi cơ. Chả trách người ta hay bảo đời thật còn hơn trong phim.
"Ờ ờ, bảo không biết gọi là được rồi, càm rà càm ràm." - Tôi bật cười. Thực ra tôi không cười vụ nó không viết cách gọi đồ, tôi cười vì thấy... nó cũng có điểm đáng yêu đấy chứ.
“Đồ ăn tới đây.”
"Cháu cảm ơn ạ, à bác ơi cho cháu thêm một bát nước dùng nha." - Bác chủ quán cười thân thiện với tôi rồi quay người đi múc nước dùng. Thằng Phum đang nhìn bán mì chằm chằm.
"Này." - Tôi đưa đũa thìa cho nó: "Đưa đây tao trộn cho." - Gọi đồ nó còn không biết thì tôi cũng chẳng hy vọng gì nó biết trộn mì.
"Tao biết làm, không phiền mày." - Nó đã nói chắc chắn như thế thì tôi cũng để cho nó làm. Nhưng theo như tôi để ý thì nó đang làm theo tôi. Ôi cậu chủ ơi. Thật ra tôi cũng không thích trộn thêm đâu vì bình thường món này đã ngon lắm rồi, nên tôi chỉ khuấy khuấy vài đường còn thằng Phum thì tự ăn phần của nó.
"Ó on ông ày?" - Tôi ngẩng đầu lên cố gắng bắt chuyện với thằng Phum dù trong mồm còn đang đầu thức ăn. Thằng Phum nhìn lại tôi với vẻ mặt không thể chấp nhận được. Tôi nhún vai, mặc kệ. Tôi cũng chẳng phải mấy em gái phải ăn uống khép nép trước mặt đám con trai. Bản chất tôi là thế này, chẳng cần để ý đến ai. Thế rồi tôi lại cúi xuống tập trung ăn không thèm bận tâm đến thằng Phum nữa.
“Cay vãi!!!”
"Hử" - Tôi ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn nó. Chu choa cái miệng thằng Phum đỏ ửng lên, má cũng đỏ, tai càng đỏ hơn. Mồ hôi chảy khắp mặt. Tôi rất muốn ồ lên: thằng Phum không ăn được cay!!!.
“Mày không ăn được cay à?”
"Không phải! Tao... tao... tao chỉ không thích." - Thực lòng mà nói thì bây giờ tôi rất muốn cười thật to và chế nhạo nó nhưng mà nghĩ cũng thương hại. Nó như một đứa trẻ con ấy. Tôi lấy tay chạm vào cốc đá mà bác chủ vừa mang cho đến khi cảm thấy tay tê buốt vì lạnh rồi nhẹ nhàng giơ tay ra chạm vào miệng thằng Phum.
Có thể là do trong giây lát não tôi chẳng nghĩ được gì nhiều hoặc cũng có thể là do tôi chỉ muốn tìm cách giúp nó thấy đỡ cay, nhưng dường như trong khoảnh khắc đó có ai đã nhấn nút dừng khiến cho thế giới xung quanh tôi ngừng lại. Có một cảm xúc gì đó nảy sinh khi mắt tôi chạm đến đôi mắt đen láy ấy, có một cảm xúc gì đó nảy sinh mãnh liệt trong tôi.
Cái gì, là cái gì đã khiến trái tim tôi nhảy tưng tưng trong lồng ngực thế này.
"À, xin lỗi nhé, tao..." - Tôi nhanh rụt tay về khi tâm trí thức tỉnh trở lại. Liệu nó có đánh tôi không? Nhìn dáng vẻ thì chắc thằng Phum vẫn chưa hoàn hồn sau sự việc vừa nãy, nó gãi gãi đầu và rồi cất giọng:
"Ọe, tay bẩn quá." - Vừa nói nó vừa có gắng thổi trong mồm cho đỡ cay.
"Đm lần sau thì đừng có hòng tao giúp. Mất hết cả tâm trạng." - Câu trước là tôi chửi nó còn câu sau là dành cho tôi. Cơ mà…
Mới nãy thằng Phum vừa cười. Nó cười OoO. Tôi chỉ ước gì có ngay một chiếc máy cơ siêu xịn để chụp lại khoảnh khắc của năm này. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó cười một nụ cười đúng nghĩa.
Nói chính xác hơn đây là lần đầu tiên tôi thấy nó cười. Là vì nụ cười hay vì cái gì tôi cũng không biết đã làm tôi bị đứng hình.
Nhưng điều mà tôi nhận thức được rõ ràng ngay lúc này đó là: nụ cười của thằng Phum mới đẹp làm sao!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (148)
Chương 1: Chương 1: Lần đầu gặp... đập nhau luôn (1) Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148