Chương 15
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 15: Màn té ngã tập thể lịch sử

Tục tới mức cùng cực lại chính là nhã, phải dùng ma pháp mới đánh bại được ma pháp.

Phòng họp im phăng phắc, trước những ánh mắt có phần kinh hãi của mọi người, Bùi Kha tiếp tục giải thích: "Mọi người yên tâm, chúng ta không chỉ múa đơn thuần đâu, mà là múa xen kẽ ảo thuật, đảm bảo ai cũng có cơ hội lộ diện. Còn 'Sự biến mất của nó' ở đây chính là sổ sách công ty."

Anh giơ khúc mía lên như vương trượng, nhìn quanh một lượt hỏi: "Mọi người thấy thế nào? Có ý kiến gì cứ nói."

Tất cả nhìn Bùi Kha, nhìn người đàn ông vốn luôn lạnh lùng, chỉnh chu và giữ kẽ trong công ty, trong đầu ai nấy đều chỉ có một suy nghĩ —

Bùi Kha điên thật rồi!

Ngôn Kiều dè dặt hỏi: "Làm mất sổ sách công ty là phạm pháp đấy anh ạ? Anh Bùi, anh... anh nghĩ cái quái gì thế?"

Hơn nữa cô không dám tưởng tượng cảnh tượng này diễn ra trong tiệc tất niên, mấy ông sếp ngồi dưới sẽ nghĩ gì, không thể vì phòng Kinh doanh chơi chiêu hèn mà phòng Tài chính cũng làm liều chứ?

Cô Tăng Thiện Mỹ còn gõ một cái vào trống lưng, ngâm thơ: "Cửa nhà giam luôn rộng mở, giang tay đón chờ em, trốn thuế lậu thuế đều có báo ứng, rồi em sẽ yêu nơi này thôi."

"Chẳng lẽ đây là con đường tất yếu của dân tài chính sao?" Lữ Mại lẩm bẩm, cảm thấy tương lai mình như ác mộng, trong mơ mọi con đường đều dẫn đến nhà tù.

Bùi Kha tặc lưỡi: "Cái đám ngốc này, sổ sách đương nhiên là đạo cụ chứ có phải thật đâu, tôi có điên đâu mà muốn ch.ết chùm với công ty, với lại tôi đến đây để kiếm tiền chứ có phải để mạo hiểm đâu."

Cây "vương trượng" mía của anh gõ hai cái xuống bàn, ra hiệu mọi người nghe anh nói hết đã.

"Đến lúc đó, tôi sẽ chọn ngẫu nhiên một người may mắn ôm sổ sách nằm vào cái thùng ảo thuật của chúng ta, sau đó nhạc nổi lên, ảo thuật gia bắt đầu biểu diễn, mọi người đứng sau múa phụ họa, trong quá trình đó người trong thùng và sổ sách sẽ cùng biến mất."

"Rồi sao nữa?" Lữ Mại hỏi.

"Rồi đến lượt cậu lên sân khấu, Lúa Mạch." Bùi Kha nhìn cậu ta búng tay cái tách, "Cậu chẳng phải muốn hát solo sao? Anh cho cậu cơ hội này, đến lúc đấy cậu cứ rap đi, nội dung chính là báo cáo công việc tài chính năm nay."

Mặt Lữ Mại biến sắc: "Hả?"

"Đồng thời giải thích cuốn sổ vừa biến mất là sổ giả, còn sổ thật thì sẽ tìm một người khác ôm từ trong thùng nhảy ra." Bùi Kha nhìn mọi người chốt lại: "Cuối cùng trọng điểm của tiết mục sẽ nhấn mạnh công ty tuân thủ pháp luật, kỷ cương, phòng Tài chính chúng ta làm việc nghiêm túc, trách nhiệm, kết thúc một năm hoàn hảo."

Nghe anh nói xong, cả phòng họp im lặng, ai cũng thấy ý tưởng này điên rồ nhưng không thể không thừa nhận nó cực kỳ hút mắt, quan trọng nhất là họ chẳng tìm đâu ra cái gì quái dị hơn để đánh bại điệu múa Hốt Tiền kia.

Cái ý tưởng này đúng là vừa thơm vừa thối.

Ngôn Kiều phản ứng nhanh nhất giơ tay: "Nếu thế em xin đăng ký làm ảo thuật gia."

Tuy cùng là đứng trên sân khấu làm trò hề, nhưng làm ảo thuật gia đỡ mất mặt hơn làm "dân chơi múa quạt" nhiều, dù sao cô còn phải làm việc ở công ty này bao nhiêu năm nữa, cô không muốn bị người ta chỉ trỏ sau lưng.

Trong phút chốc mọi người đều hiểu ra, tranh nhau làm ảo thuật gia và người may mắn cuối cùng ôm sổ thật chui ra từ cái thùng, chỉ có Lữ Mại là ngồi im không nhúc nhích.

Bởi vì cậu ta đã được chỉ định lên rap, giờ đang ngồi trên ghế suy ngẫm về mối quan hệ giữa nhân sinh vũ trụ và điệu nhảy xã hội, đồng thời mở máy tính lên học cách viết lời rap, tìm cảm hứng.

Nghe mọi người tranh luận sôi nổi, Bùi Kha lại hắng giọng ra hiệu im lặng, rồi lạnh lùng tuyên bố người cuối cùng ôm sổ thật chui ra từ thùng đã được chỉ định là chính anh.

Lý Hoa thất thanh hỏi: "Ai chỉ định thế?"

"Không khéo, chính là tại hạ."

Bùi Kha khiêm tốn cho biết đây là đặc quyền của lãnh đạo, đồng thời an ủi những đồng nghiệp đang phản đối: "Tiền khó kiếm, phân khó ăn, muốn chia giải nhất thì mọi người phải chịu hy sinh chút hình tượng. Nhưng tôi đã quyết định rồi, đến lúc đó mọi người đều đeo kính râm, chỉ lộ nửa mặt thôi, dù đồng nghiệp có đăng lên mạng cũng chẳng ai nhận ra đâu."

Nghe vậy mọi người thở phào nhẹ nhõm, tiếng phản đối dần lắng xuống.

"Hơn nữa mọi người cứ yên tâm, tiết mục của chúng ta không như bên kia, trang phục chỉ là áo sơ mi trắng vest đen đơn giản nhất, cùng lắm thêm đôi găng tay trắng, tuyệt đối không phải trang phục kỳ dị làm mọi người 'sáng mắt' đâu."

Ngôn Kiều nhìn anh: "Thế còn ảo thuật gia?"

"Ảo thuật gia thì tùy, còn ai làm ảo thuật gia thì tí nữa mọi người tung xúc xắc hay bốc thăm trong nhóm chat đều được, giao số mệnh vào tay ông trời đi, ông trời sẽ có sự sắp xếp tốt nhất." Bùi Kha chắp tay, nhắm mắt từ từ nói: "Amen."

Mọi người nhìn nhau không ai có ý kiến gì nữa, dù sao lãnh đạo đã quyết tâm, lúc này mà còn nhảy ra phản đối gay gắt thì đúng là không có não.

Thấy mọi người đều đồng ý đăng ký tiết mục "Sổ Sách 3", nhân viên mới Thái Đương Đương nãy giờ im lặng bỗng giơ tay xin phát biểu.

Có câu "người biết trước, người biết sau, mỗi người một sở trường", tuy mới vào làm nửa năm nhưng đã có kinh nghiệm bốn năm đi "quẩy", Đương Đương nhìn mọi người nói: "Hồi em đi du học em là dân chơi chính hiệu, có thể dạy mọi người nhảy 'Hạng mục 3' từ cơ bản đến chuyên nghiệp."

Bùi Kha ngớ người, không ngờ trong ngọa hổ tàng long lại có cao thủ.

Anh lập tức bổ nhiệm Thái Đương Đương làm chỉ đạo nghệ thuật cho tiết mục tất niên lần này, vỗ vai cậu ta khiêm tốn nói: "Thế giao cho cậu nhé, thầy Thái."

Được mọi người tung hô, Thái Đương Đương cười ngại ngùng, bảo đây là nghĩa vụ của nhân viên bộ phận, với lại cậu ta vốn dĩ ngày nào cũng nhảy "Hạng mục 3" để tập thể dục giảm cân nên không ảnh hưởng gì.

Tăng Thiện Mỹ sốc: "Thật hay đùa đấy? Cái này cũng giảm cân được á?"

"Thật ạ, mỗi ngày em nhảy điên cuồng nửa tiếng, giảm được bảy kí rưỡi rồi đấy." Thái Đương Đương gật đầu khẳng định, rồi lấy điện thoại cho đồng nghiệp xem ảnh so sánh vóc dáng ba tháng trước.

Những đồng nghiệp vốn còn lấn cấn lập tức buông bỏ sự kháng cự, ánh mắt thêm phần kiên định.

Thấy mục tiêu cuộc họp đã hoàn thành mỹ mãn, Bùi Kha tuyên bố tan họp, mọi người ôm đồ ăn vặt về chỗ bắt đầu nghỉ trưa và "lười biếng" nốt ngày làm việc cuối cùng của năm, còn Bùi Kha tìm người đẹp Dương để báo cáo tiết mục.

Người đẹp Dương gửi lại mấy dấu ba chấm thể hiện sự cạn lời, không nhịn được hỏi bộ phận Tài chính các cậu điên hết rồi à?

Sau khi nhận được câu trả lời của Bùi Kha là tinh thần mọi người vẫn ổn định, cô im lặng hồi lâu rồi trả lời một số "1".

Đến hai chữ "đã nhận" cô cũng lười gõ cho đám điên này.

Bùi Kha rất hài lòng vì tiết mục mình nghĩ ra đạt được hiệu quả chấn động như vậy, lại xin thêm một khoản kinh phí đạo cụ, rồi mới đến tủ lạnh lấy hộp cơm tình yêu do Thành Việt Long làm ra thưởng thức.

Mì kiều mạch ít béo đặc chế của Thành Việt Long ngon hơn tưởng tượng nhiều, chua chua cay cay, kết hợp với ức gà xé phay càng thêm đậm đà, Bùi Kha vừa ăn vừa không quên chụp ảnh gửi kèm lời khen cho đầu bếp Thành.

Chỉ tiếc là đầu bếp Thành đang đứng gác mỏi chân, không rảnh trả lời tin nhắn.

Ăn xong Bùi Kha về chỗ tiếp tục lười, lướt diễn đàn, xem lịch chiếu chương trình ca nhạc đón năm mới của các đài truyền hình, chẳng mấy chốc đã đến sáu giờ.

Giờ tan làm vừa điểm, Bùi Kha không đợi nổi một giây, tắt máy tính chạy biến ra ngoài.

Nhưng oan gia ngõ hẹp, lại đụng ngay lão Bành, hai người cười như không cười chào nhau, lão Bành, người luôn quan tâm thái quá đến giờ giấc của đồng nghiệp lại hỏi: "Trưởng phòng Bùi về sớm thế?"

"Nhà có việc." Bùi Kha trả lời qua loa, nghĩ bụng ngày cuối năm không nên nổi nóng, lười cãi nhau với ông ta.

Lão Bành hôm nay không biết ăn phải cái gì mà hăng thế, lại nói: "Nhà có việc thì xin nghỉ phép được mà, sếp Vương duyệt nghỉ nhanh lắm."

"Ồ, vậy ra còn được xin nghỉ phép cơ đấy." Bùi Kha bỗng làm ra vẻ ngạc nhiên quá lố như mới biết chuyện, "Xem ra nhà sếp Bành hay có việc phải xin nghỉ lắm nhỉ, quy trình nắm rõ thế cơ mà."

Thấy ông ta tắt nụ cười trên mặt, Bùi Kha cũng biết điểm dừng, dù sao đến hôm tất niên còn có món quà lớn tặng ổng, giờ hâm nóng bầu không khí chút là được rồi.

Môi lão Bành mấp máy định nói gì đó thì Bùi Kha đột nhiên đổi sắc mặt, nở nụ cười tươi rói gọi to về phía sau lưng mình: "Sếp phó!"

Bành Lợi Một quay đầu lại thấy Jerry mặc vest chỉnh tề xách cặp đi tới, hắn mỉm cười gật đầu với Bùi Kha: "Tan làm rồi à?"

"Đúng vậy." Bùi Kha gật đầu, "Sếp phó cũng về à?"

"Ngày cuối năm mà, về sớm đón năm mới." Jerry cười rồi quay sang nhìn Bành Lợi Một, "Sếp Bành sao thế? Chưa về à?"

Chưa đợi Bành Lợi Một kịp mở miệng, Bùi Kha đã tranh lời: "Sếp phó không biết đâu, sếp Bành xưa nay coi công ty là nhà, bao năm nay toàn là người về muộn nhất công ty đấy, vất vả lắm cơ. Vừa nãy sếp ấy còn hỏi tôi sao về sớm thế, bộ nhà có việc à, bảo có việc thì xin nghỉ phép đi."

Bành Lợi Một trợn tròn mắt nhìn Bùi Kha, không ngờ thằng ranh này to gan thật, dám đổi trắng thay đen, bóp méo lời nói ngay trước mặt mình.

"Thế à?" Jerry đương nhiên hiểu ẩn ý của Bùi Kha, hắn nhìn Bành Lợi Một cười nói: "Lão Bành này, đến giờ về thì cứ về, sức khỏe là quan trọng, chứ làm cố rồi gục ra đấy vào viện thì càng lỡ việc hơn."

Bành Lợi Một cười gượng mấy tiếng không nói gì, Jerry lại nhìn Bùi Kha: "Đi thôi Tiểu Bùi, thang máy đến rồi."

Bùi Kha đáp lại một tiếng, nhìn vẻ mặt lão Bành mà buồn cười, cũng chẳng thèm chấp nhặt cách xưng hô của Jerry, cùng hắn bước vào thang máy.

Thấy Bùi Kha cũng xuống tầng 1, Jerry chủ động hỏi: "Không lái xe à?"

"Có lái, nhưng phải đi lấy bánh kem đặt trước đã." Bùi Kha hỏi lại, "Sếp phó cũng không lái xe à?"

Jerry cười: "Xe đi bảo dưỡng rồi, mấy hôm nay tạm thời di chuyển xanh."

*Ý là đi bộ hoặc phương tiện công cộng.

Hai người khách sáo thêm vài câu trong thang máy rồi cùng xuống đến tầng 1, vừa ra khỏi thang máy Bùi Kha đã thấy cảnh đổi ca của bảo vệ, Thành Việt Long đang chỉnh lại cổ áo cho người khác.

Đang lúc anh quay đầu nhìn thì nghe thấy tiếng ai đó gọi mình ở cửa.

Quay ra thì thấy Triệu Đỉnh Thiên xách túi lớn túi bé hớn hở đi vào, hôm nay cậu ta không mặc cái áo trùm "thần thánh" nữa mà diện bộ đồ hiệu phong cách nghệ thuật, trông đẹp trai hơn hẳn.

"Kha!"

Bùi Kha ngớ người, lập tức nở nụ cười định đáp lại, thì thấy má Triệu vừa bước qua cái biển "Chú ý sàn trơn" thì trượt chân ngã ngửa ra sau.

Trước bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào, chân Triệu Đỉnh Thiên ma sát trên nền nhà bóng loáng, cuối cùng không trụ nổi, một chân trước một chân sau, xoạc một cú thẳng tắp ngồi phịch xuống đất, miệng phát ra một âm thanh run rẩy luyến láy —

"Wo ~!"

Bùi Kha: ...

Anh xách túi đứng hình nhìn má Triệu xoạc chân trên đất mà hai tay vẫn giơ cao hai cái túi nhất quyết không buông, vẫn là Jerry bên cạnh phản ứng nhanh hơn.

Hắn dùng hết sức bình sinh nén cơn buồn cười đang trào dâng, nói với giọng run rẩy: "Tiểu Bùi, bạn cậu không đứng dậy nổi rồi kìa, mau ra đỡ đi."

Bùi Kha lập tức tỉnh táo lại, cùng Jerry chạy ra đỡ má Triệu đang đau đến nỗi không thốt nên lời dưới đất, nhưng thực tế chứng minh sàn nhà trơn thật, đôi giày da cao cấp của Jerry vừa chạm đất đã cảm thấy không ổn.

Nhưng đã quá muộn.

Hắn không có khả năng giữ thăng bằng xuất sắc như má Triệu, thậm chí còn chẳng kịp giãy giụa ma sát, ngã ngửa ra sau ngắm sao trời luôn, chiếc giày trên chân còn văng ra, suýt thì phang trúng Thành Việt Long đang chạy tới.

"Anh Bùi, anh không sao chứ?"

Thành Việt Long né được chiếc giày bay tới, nhưng không ngờ còn có mai phục, chân cậu mềm nhũn không biết giẫm phải cái gì, loạng choạng lao về phía trước mấy bước rồi "Rầm" một tiếng quỳ sụp xuống ngay trước mặt Triệu Đỉnh Thiên, Jerry và Bùi Kha.

Bùi Kha: ...

Má Triệu: ...

Phát hiện tất cả mọi người trong sảnh đều dừng lại nhìn về phía này, Bùi Kha nhắm mắt lại, chỉ ước gì mình ch.ết quách đi cho rồi.

Lời tác giả:

Má Triệu: Cuộc đời hài hước đầy rẫy những trò cười.

Thành Việt Long: Em xin chúc tết sớm mọi người ạ! (Vì hành động quỳ lạy)

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (97)
Chương 1: Chương 1: Chiến dịch hốt đồ trừ nợ tại phòng gym S.B Chương 2: Chương 2: Của đi thay người Chương 3: Chương 3: Oan gia ngõ hẹp Chương 4: Chương 4: Mang cả đồ nghề tới ở Chương 5: Chương 5: Bữa cơm gia đình vui vẻ Chương 6: Chương 6: Giải cứu Hoàng tử tất Chương 7: Chương 7: Cú đấm của thánh sale Chương 8: Chương 8: Chiến thuật thả chó Chương 9: Chương 9: Tiết mục văn nghệ cho tiệc tất niên Chương 10: Chương 10: Nụ cười thân thiện trong phòng trà nước Chương 11: Chương 11: Cuộc đời bấp bênh và công việc bảo vệ lương cao Chương 12: Chương 12: Cuộc họp kín và màn chạm mặt thót tim Chương 13: Chương 13: Chuyện tình máu chó trong trí tưởng tượng Chương 14: Chương 14: Múa cột, à nhầm, múa sổ sách Chương 15: Chương 15: Màn té ngã tập thể lịch sử Chương 16: Chương 16: Đại chiến trong nhà vệ sinh Chương 17: Chương 17: Bí mật của sếp phó và mùi sầu riêng nồng nàn Chương 18: Chương 18: Năm mới, bệnh nhân mới Chương 19: Chương 19: Chuyến thăm bệnh viện đầy sóng gió Chương 20: Chương 20: Câu chuyện tình tay ba đầy máu chó Chương 21: Chương 21: Cuộc chiến giành lại hạnh phúc Chương 22: Chương 22: Lớp học nhảy múa quạt và bí mật chiếc quần rách Chương 23: Chương 23: Mưu đồ bất chính của trưởng phòng Bùi Chương 24: Chương 24: Màn ra mắt bất đắc dĩ trong thang máy Chương 25: Chương 25: Con rể tương lai cực phẩm trong mắt mẹ vợ Chương 26: Chương 26: Chuẩn bị nước rút Chương 27: Chương 27: Kế hoạch cứu rỗi tiết mục tất niên Chương 28: Chương 28: Màn múa lân khoe hàng và điệu múa hàn điện Chương 29: Chương 29: Màn ảo thuật tống tiễn đối thủ Chương 30: Chương 30: Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Kim cương tỏa sáng, oan gia chung đường Chương 32: Chương 32: Bốn người đàn ông và mùi hương khó đỡ Chương 33: Chương 33: Sự cố trên cầu vượt và màn tự hành xác của Má Triệu Chương 34: Chương 34: Nụ hôn mùi khói Chương 35: Chương 35: Nỗi buồn của kẻ đi đánh dấu Chương 36: Chương 36: Chuyện riêng tư của Chiến Thần Áo Trùm Chương 37: Chương 37: Chuyên gia tư vấn tình cảm bất đắc dĩ Chương 38: Chương 38: Kẻ được chọn và kẻ bị gài Chương 39: Chương 39: Sự ân cần đáng ngờ Chương 40: Chương 40: Món quà đầu lợn Chương 41: Chương 41: Tình huống khó đỡ Chương 42: Chương 42: Tình cờ gặp Chương 43: Chương 43: Nghi ngờ Chương 44: Chương 44: Kế hoạch của em Long Chương 45: Chương 45: Đập chậu cướp hoa Chương 46: Chương 46: Sự hối hận muộn màng Chương 47: Chương 47: Nỗi cô đơn đêm giao thừa Chương 48: Chương 48: Cuộc hẹn bất ngờ tại Long Hòa Cung Chương 49: Chương 49: Màn kịch trong nhà vệ sinh Long Hòa Cung Chương 50: Chương 50: Bốn người chạm mặt Chương 51: Chương 51: Sự hiểu lầm tai hại Chương 52: Chương 52: Lời thề trước Bồ Tát Chương 53: Chương 53: Cuộc đụng độ bất ngờ trong rạp chiếu phim Chương 54: Chương 54: Màn đòi nợ bất ngờ Chương 55: Chương 55: Mùa xuân của kẻ phạm Thái Tuế Chương 56: Chương 56: Nỗi oan của má Triệu Chương 57: Chương 57: Vị trí phong thủy Chương 58: Chương 58: Chiếc bụng bầu bí ẩn Chương 59: Chương 59: Đêm say của Bùi Kha Chương 60: Chương 60: Hậu quả của cơn say Chương 61: Chương 61: Sự quan tâm của sếp Thang Chương 62: Chương 62: Nạn nhân của xoài Chương 63: Chương 63: Bí mật của Vua Khỉ Chương 64: Chương 64: Cuộc chiến không cân sức Chương 65: Chương 65: Màn tỏ tình lệch pha Chương 66: Chương 66: Nụ hôn chính thức Chương 67: Chương 67: Tình yêu chớm nở Chương 68: Chương 68: Áo ngọc dát vàng Chương 69: Chương 69: Anh em nhà họ Bùi Chương 70: Chương 70: Sự cố bất ngờ tại công ty Chương 71: Chương 71: Cuộc giải cứu trong thang bộ Chương 72: Chương 72: Màn tỏ tình chấn động Chương 73: Chương 73: Màn tỏ tình trong khách sạn Chương 74: Chương 74: Cơn giận nửa mùa của Thành Việt Long Chương 75: Chương 75: Suýt lộ đuôi khỉ Chương 76: Chương 76: Tôi muốn nằm trên Chương 77: Chương 77: Tuyên bố gây sốc Chương 78: Chương 78: Chuyện tình động trời Chương 79: Chương 79: Bí quyết marketing hút khách Chương 80: Chương 80: Nỗi khổ tâm của má Triệu Chương 81: Chương 81: Bí mật động trời Chương 82: Chương 82: Sự thật phơi bày Chương 83: Chương 83: Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha Chương 84: Chương 84: Kỳ nghỉ lễ định mệnh Chương 85: Chương 85: Cuộc di cư của Bùi Nam Chương 86: Chương 86: Bài thuyết trình chấn động Chương 87: Chương 87: Bước ngoặt Chương 88: Chương 88: Khai trương suôn sẻ Chương 89: Chương 89: Chân tướng vụ mai mối Chương 90: Chương 90: Vua Khỉ bái thọ Chương 91: Chương 91: Sự xuất hiện của Đường Tăng Chương 92: Chương 92: Cái kết viên mãn Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 1 - Thế giới động vật núi Funny Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (1) Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (2) Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (1) Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (2)