Chương 15
Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma

Chương 15

Giang Như Thu có một gia đình đáng ghen tị.

Ba của anh dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, ở tuổi trung niên đã có số tài sản kếch xù. Mẹ anh là người có học thức cao, khi còn trẻ, những người theo đuổi bà có thể chật hết cửa nhà.

Hai người họ hợp nhau trong tình yêu, nhìn thấy đều khen một câu duyên trời tác hợp.

Anh cũng từng được cha mẹ chiều chuộng, chẳng qua, quá ngắn ngủi, ngắn ngủi đến nỗi chỉ cần một nhát dao thôi là anh sẽ tan thành cặn bã, không bao giờ được tìm thấy.

Khi anh mười tuổi, không còn quấy rầy cha mẹ nữa, dưới sự dạy dỗ của gia sư, anh có thể đọc đại khái sách giáo khoa của các lớp trên.

Anh từ nhỏ đã thông minh.

Cha mẹ anh luôn tự hào.

Cậu bé mới mười tuổi, nhưng trong phòng ngủ đã đầy ắp các giải thưởng khác nhau, mỗi giải thưởng đều thể hiện vinh quang trước đây của anh.

Cũng chính là năm này, anh mới thấy rõ thế giới trước mắt, thế giới trước mắt bị cha mẹ anh làm cho bẩn thỉu xấu hổ như thế nào.

Công việc kinh doanh của Giang Hải ngày càng lớn, ông ngày càng bận rộn hơn, dành thời gian ở nhà ít hơn, bỏ vợ và con trai sống trong một biệt thự khổng lồ.

Khi đó là kỳ nghỉ hè, Giang Như Thu đã đăng ký tham gia trại hè, nhưng khi sắp đến nơi, đột nhiên thay đổi hành trình, anh chỉ có thể về nhà, không có ai ở nhà, anh lười biếng chợp mắt ngủ, bị đánh thức bởi một tiếng động lớn, nên anh đi ra ngoài.

Một cảnh tượng đã xảy ra khiến trái tim anh tan nát.

Diệp Mai ôm một người đàn ông, động tác vội vàng, chưa kịp bước vào phòng, đã làm chiếc ghế sofa kêu lạch cạch, giọng nói sắc bén của người phụ nữ và tiếng gầm thô bạo của người đàn ông vang vọng trong căn biệt thự trống trải.

Giang Như Thu trợn to mắt, nhất thời thất thanh.

Người đàn ông đó là tài xế của Giang Hải.

Giang Hải sợ mẹ con họ ở nhà không tiện nên ông đã giữ lại người tài xế đắc lực nhất.

Thật bất ngờ......

Không ai phát hiện ra cậu bé đang đứng trên lầu.

Người phụ nữ đã tạo ra anh, được biết đến như một người phụ nữ vĩ đại, đã tự tay đập nát anh từng li từng tí.

Đây là sự khởi đầu của cơn ác mộng.

Cuộc đời anh chìm trong bóng tối.

Giang Như Thu ngồi xổm trên mặt đất, hai tay bao quanh đầu gối của mình, hình bóng tràn ngập cô đơn.

Kiều Nguyệt rất kinh ngạc.

Sau khi nghe những gì anh nói, cô không chỉ cảm thấy đau lòng, mà còn sinh ra nghi ngờ ngắn ngủi.

Sao anh có thể nói với mình một chuyện cá nhân như vậy?

Trong lòng chợt dâng lên ý thức trách nhiệm được tin tưởng, đồng thời cũng thấy xót xa cho thiếu niên trước mặt.

Nhưng cô không biết nói gì để an ủi Giang Như Thu, tất cả lời nói đều nhợt nhạt và yếu ớt trước kinh nghiệm của anh.

Kiều Nguyệt bối rối một hồi, ngồi xổm bên cạnh anh, đặt tay lên lưng anh, nhẹ nhàng vỗ về.

"Đừng buồn."

Cô vắt óc suy nghĩ, lại nói: "Cậu có thể khóc nếu cậu muốn."

Vừa dứt lời, Giang Như Thu đột nhiên dựa vào người cô.

Chính xác mà nói, khuôn mặt anh đang vùi vào vai cô.

Hơi thở xa lạ đột nhiên ập đến, Kiều Nguyệt cảm thấy khó chịu, cô vô thức duỗi tay muốn đẩy, còn chưa dùng sức, tay cô dừng lại trên người anh, sau đó trở thành một cái ôm nhẹ nhàng.

"Mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Cơ thể thiếu niên trong lòng khẽ run, hồi lâu sau, anh mới hỏi: "Cậu không cảm thấy tôi ghê tởm sao?"

Giang Như Thu vẫn dựa vào vai cô, vốn không nghĩ đến bất cứ điều gì, nhưng giọng nói của cô quá dịu dàng, biến trái tim vốn đã đóng băng của anh thành một mảnh, nỗi đau từ đó xuất hiện.

Đôi mắt của anh thực sự đỏ.

Ngay từ khi nhìn thấy nó, anh đã cảm thấy mình rất bẩn thỉu, thế giới không chỉ bị chính tay Diệp Mai phá vỡ, mà còn bị ném xuống bùn cùng anh, hắt hủi và ngược đãi theo anh lớn lên.

Kiều Nguyệt cảm thấy được sự ngượng ngùng và ghê tởm trong giọng điệu của Giang Như Thu, sự khó chịu trong lòng vì sự tiếp cận của người khác giới biến mất, cô dùng sức một chút, ôm lấy thân hình cao nhưng gầy của thiếu niên.

"Sao có thể? Cậu là cậu, không phải bất kỳ ai, người khác làm điều sai trái dù là người ruột thịt hay thân cận, bọn họ cũng không thể đẩy lên người cậu."

"Cậu cũng chỉ là cậu mà thôi."

Giang Như Thu thả lỏng cơ thể, dựa vào vai cô, "Ừm."

Giọng điệu của anh vẫn còn hơi buồn, tâm trạng của anh dường như không được cải thiện, Kiều Nguyệt cũng không di chuyển quá nhiều, cô chỉ có thể ngồi xổm tại chỗ, thiếu niên trốn trong ngực cô khóc sụt sịt.

Ngày hôm đó Kiều Nguyệt và Giang Như Thu ngồi xổm hồi lâu, khi đứng dậy hai chân đã tê cứng đến mức không dám cử động, bởi vì cô mặc đồng phục học sinh nên sau khi trở về cô có chút khó chịu, nhưng vẫn cố uống thuốc rồi bắt đầu học.

Không biết ngày đó Giang Như Thu nói với cô có phải là như vậy không, cô luôn cảm thấy Giang Như Thu gần gũi với cô hơn.

Họ từng ngồi cùng bàn, hai người hiếm khi giao tiếp. Nhưng từ hôm đó, anh luôn nói chuyện với cô, thỉnh thoảng đi siêu thị mua đồ ăn vặt cho cô ăn.

Kiều Nguyệt vẫn cùng anh về nhà, trên đường cũng không còn ngượng ngùng, ngược lại có rất nhiều chủ đề để trò chuyện cùng nhau.

"Nguyệt Nguyệt về rồi, mau đến xem chú Kiều của con mua đồ ngon gì." Mạc Xuân Hồng kéo Kiều Nguyệt vào phòng, cười nói với cô: "Tiền lương của chú Kiều của con tăng lên rồi, mẹ cố tình mua thật nhiều sườn heo, chúng ta hầm xương sườn ăn."

Kiều Quốc Cường thấy Kiều Nguyệt đã trở về cũng cười

Gọi cô: "Hôm nay chú xuống bếp, Giai Yến trước đây thích nhất đồ ăn do chú nấu, con bé có thể ăn được một chén cơm lớn."

Kiều Nguyệt buông cặp sách đi vào phòng bếp giúp đỡ, bị Kiều Quốc Cường đuổi ra: "Con là đứa trẻ ngoan, mau đi vào phòng làm bài tập đi, đợi nấu xong sẽ gọi con."

Kiều Nguyệt nhìn Mạc Xuân Hồng và Kiều Quốc Cường hoà thuận vui vẻ trong phòng bếp, vô cảm mà vào phòng.

Cô lấy nhiệt kế ra, mười phút sau cô lấy ra nhìn, quả nhiên phát sốt thật. Hèn chi hôm nay cô lảo đảo cả ngày đến nỗi một lời người khác nói cũng không lọt vào tai được

Cô nằm trên giường một lúc, bụng đói đến cồn cào, nghe tiếng động trong bếp.

Mạc Xuân Hồng bưng tất cả đồ ăn đã nấu lên bàn, "Chị gái con còn chưa trở về, chờ con bé về cùng nhau ăn cơm."

Kiều Nguyệt không nói gì, cô đi vào bếp giúp đỡ, dọn dẹp sạch bàn ăn.

Không biết có phải vì bệnh tật không mà bộ não bắt đầu suy nghĩ lung tung, không kiểm soát được.

Trên bàn cơm đặt một bát lớn thịt kho tàu, cách xa đã có thể ngửi thấy mùi hương cay cay, ngọt ngọt của thịt.

Nhưng cô không thể ăn đồ cay.

Cơ thể của cô không tốt, sợ lạnh, lúc còn rất nhỏ đã bị đông lạnh, từ đó bị viêm mũi, không thể gặp lạnh, cũng không thể ăn cay, nếu không sẽ khó chịu.

Cô nhớ rằng trước khi cha ruột của cô qua đời, gia đình chưa bao giờ ăn đồ cay.

Nhưng là Kiều Giai Yến thích ăn, không chỉ ăn ớt cay, cô ta còn ăn que cay cả ngày, bất cứ khi nào cô ta ở nhà, không khí đều giống như mùi vị của que cay.

Kiều Nguyệt từ khi còn rất nhỏ đã biết rằng gia đình hiện tại rất khác so với gia đình trước đây của cô, gia đình được hình thành giữa hai bên là đúng và tự nhiên, nhưng những rào cản và cấm kỵ cũng là một hố sâu.

Cô cố gắng hết sức để thay đổi bản thân, phù hợp với gia đình hiện tại, cố gắng hết sức để làm hài lòng chú Kiều và cả Kiều Giai Yến.

Không quan trọng là cô có hạnh phúc hay không.

"Mẹ, con......" Kiều Nguyệt nhìn thức ăn trên bàn, vừa muốn nói hôm nay cô không được khỏe, muốn ăn nhẹ, nhưng cánh cửa đã mở ra.

Kiều Giai Yến vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm, hai mắt sáng lên, chạy tới, "Wow, con đã muốn thịt kho tàu từ lâu rồi! Ba, cuối cùng ba cũng chịu làm rồi!" Cô ta chưa kịp nói xong đã duỗi tay đút một miếng vào miệng, mở to mắt cười: "Ngon quá!"

Kiều Quốc Cường giả vờ tức giận đánh tay cô ta một cái, vẻ mặt cưng chiều: "Đứa nhỏ này, vừa về nhà liền bốc ăn không rửa tay, nhìn em gái ngoan ngoãn của con xem, mau đi rửa tay đi."

Kiều Giai Yến cười hì hì chạy vào toilet.

Kiều Quốc Cường nhìn về phía Kiều Nguyệt đang đứng sang một bên, nói với vẻ hài lòng: "Tiểu Nguyệt con nếm thử món ăn của chú có ngon hay không."

Kiều Nguyệt gạt đi những suy nghĩ trong lòng, nở nụ cười dịu dàng, ăn miếng sườn cay "Thật ngon, chú nấu còn ngon hơn mẹ con nhiều."

Mạc Xuân Hồng bước ra, nghe thấy câu này, giả vờ ghen tị mà quay sang Kiều Quốc Cường: "Sau này để chú Kiều nấu ăn cho con!"

Một nhà hoà thuận vui vẻ.

Hôm nay Kiều Quốc Cường vui vẻ, uống chút rượu, ánh mắt vui mừng nhìn Kiều Nguyệt và Kiều Giai Yến ở phía đối diện, dặn dò thật nhiều lời, cuối cùng chuyển, nói về tin tức ngoài ngõ vừa rồi.

"Sau này hai chị em các con đi đường không cần phải lo lắng, trước đây Tưởng Thắng đã quấy rối Tiểu Nguyệt, báo cáo bị bỏ qua, bây giờ thì không sao, ông ta đã bị bắt cùng vợ."

Lúc Kiều Nguyệt còn nhỏ, cô đã từng bị Tưởng Thắng chặn ở đầu hẻm, may mà lúc ấy có người qua lại nên không có chuyện gì xảy ra.

Mạc Xuân Hồng kinh ngạc nói: "Bi bắt? Ông ta đã phạm tội gì?"

Kiều Quốc Cường lại uống thêm một ngụm rượu, nói: "Vợ chồng họ không lo làm ăn, đi đánh bạc đến hết sạch tiền, lại đắc tội một lũ xã hội đen, mấy ngày trước không biết vì sao đã phát tài, không chỉ trả lại tiền, còn khoe ở đầu hẻm cả ngày."

"Không biết số tiền đó có sạch sẽ không, dù sao đến tay hai người đó chẳng qua là làm cho họ dám làm điều xấu hơn, mặc dù ông ta không đánh bạc, nhưng bất ngờ bị cáo buộc lén hút trong nhà."

"Bắt vào, sợ là đời này không ra được!"

Kiều Giai Yến không rời đi vì trên bàn vẫn còn xương sườn, rất kiên nhẫn lắng nghe, "Xứng đáng." Cô ta cũng ghét gia đình Tưởng Thắng.

Kiều Quốc Cường nói tiếp: "Phải không!"

Ánh mắt Kiều Nguyệt hơi sáng lên, tâm trạng cũng tươi tỉnh hơn.

Ngoài cửa sổ xe đến xe đi, ánh đèn rực rỡ mờ ảo.

Giang Như Thu lười biếng nằm trên sô pha, đèn trong phòng đã tắt, chỉ có ánh đèn mờ nhạt chiếu vào tấm ảnh mà anh đang dùng đầu ngón tay véo.

Nền xanh, áo khoác đen, trên đó in nụ cười dịu dàng và tỏa nắng trên khuôn mặt của cô gái.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (54)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53: Kết cục Chương 54: Chương 54: Phiên ngoại hằng ngày