Chương 149
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 149: Trẫm sai rồi sao

Mấy ngày gần đây, trong Hưng Khánh Cung càng thêm trầm uất lạnh lẽo, cung nhân hầu giá ngày đêm đều treo tim, nín thở cẩn cẩn thận thận mà hầu.
Từ lần trước thánh giá từ Ngọc Sơn cầu phúc hồi loan, sắc mặt bệ hạ liền âm u đến cực đỉnh, vốn dĩ bình thường đã lãnh đạm ít lời với bọn nô tài, nay càng thêm uy lệ, sát khí càng thịnh. Bệnh cũ ban đêm khó ngủ vốn đã khá hơn nhiều, chẳng biết vì sao mấy hôm nay lại tái phát.
Huống chi lúc này, chủ tử như bị chướng khí quấn thân. Thái Y Viện, nội thị giám mấy phen quỳ xuống thỉnh cầu, bệ hạ vẫn không chịu dùng dược, cứ thế gắng gượng chống đỡ. Đến mức văn võ tiền triều cũng nhìn ra  sự không ổn, dâng sớ biểu thỉnh an, trần tình, từng tờ từng tờ như tuyết như mưa dồn vào Ngự Thư Phòng, song đều như đá chìm đáy biển.

Đêm nay, đèn trong Trường Sinh Điện đến giờ Thìn đã tắt ngấm.
Thánh thượng không ngủ lại ở Trường Sinh Điện, mà bãi giá sang Quá An Điện.
Đêm càng sâu, mái cong ngói lưu ly vẫn lấp lánh ánh vàng nhạt, xà nhà điêu long bày biện nghiêm ngặt, thần uy đè xuống. Lúc này cửa điện đóng chặt.
Hà Thành nhận chỉ gấp gáp chạy đến trước điện, thấy Khương Hồ Bảo cùng Đàm Cát đều đứng canh dưới hiên. Vừa thấy y tới, cả hai lập tức đứng thẳng người, vội bước lên trước nghênh đón.
Hà Thành ba bước hóa một, sải dài chân lên bậc bạch ngọc, mắt hổ nhìn chằm chằm cánh cửa điện trang trọng đang rỉ ra chút ánh sáng tĩnh mịch, lông mày rậm nhíu thành một vệt:
“Bệ hạ thế nào?”
Y vốn đang tuần tra cung thành, việc gác đêm rất quan trọng, lại bị thái giám Hưng Khánh Cung chặn ở Ngũ Phượng Lâu, nói bệ hạ có chỉ, mời y nhập Quá An Điện.
Khi ấy y thật sự giật mình—không vì gì khác, chỉ vì Quá An Điện từ sau khi bệ hạ đăng cơ đã đổi công dụng, nay là nơi chuyên cung phụng thần vị của lão Tấn vương và Thái phi nương nương. Đêm hôm ở canh giờ này mà triệu y vào, không cần nghĩ sâu cũng biết tối nay e rằng có chuyện khó.
Lại nghĩ đến mấy ngày nay bệ hạ từ Ngọc Kính tự trở về, khí uất càng sâu, Hà Thành trong lòng như có trống nhỏ dồn dập đánh loạn.
Đàm Cát vẫn không phải kẻ mở miệng trước. Bên kia, Khương Hồ Bảo thấy Hà Thành đứng lại liền nửa khom người ghé sát, hạ giọng đáp:
“Bệ hạ hôm nay vào Quá An Điện… muốn dâng rượu.”
Nói đến hai chữ cuối, nhấn nặng thêm ba phần.
Hà Thành vừa nghe rõ, mi tâm lập tức nhíu sâu hơn, mí mắt cũng vì kinh nghi mà khép chặt:
“Ngươi nói cái gì?”
Khương Hồ Bảo không đáp nữa, chỉ mặt xám như tro, nhắm mắt, nặng nề gật đầu.
Hà Thành ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên cửa điện, vũ trảo kim long dường như càng thêm dữ tợn mấy phần, hương khói mơ hồ phả ra không khác gì từng luồng chướng khí.
“Đại thống lĩnh,” Đàm Cát rốt cuộc cất tiếng, “bệ hạ tối nay uống ngự tửu có phần nhiều. Lại ở trong đó đã lâu. Ngài vào trong… xin hãy thận trọng.”
Ý tứ không thể rõ hơn—
Trong điện, thiên tử… có lẽ đã say.
Mà say rượu… càng phải vạn phần cẩn trọng.
Hà Thành nghe xong, con ngươi lại chấn, rồi bật cười nhạt:
“Rượu tiến cung, cho dù uống mấy chục hồ, bệ hạ cũng chưa chắc say. Nhiều lắm chỉ ấm người thôi.”
Tây Bắc vương phủ là nơi khổ hàn, trong quân lại càng cần rượu mạnh để làm ấm thân đuổi lạnh. Rượu nội tử phường dâng lên cho long thể, nếu không có đặc chỉ, tuyệt không dâng loại quá nồng. Phần nhiều chỉ cầu hương vị tinh thuần, không lấy độ rượu làm đầu.
Y kinh hoảng là ở chỗ: bệ hạ lại uống rượu trước thần vị lão vương gia và Thái phi nương nương. Còn chuyện vào trong gặp một thiên tử thần trí không rõ, y lại không quá lo.
“Thông truyền.” Hà Thành ngẩng cằm về phía cửa điện.
Đàm Cát gật đầu, xoay người đến trước cửa, giương giọng:
“Khởi bẩm bệ hạ, Hà đại thống lĩnh đã tới.”
Trong điện không tiếng đáp.
Khương Hồ Bảo liếc mắt ra hiệu cho cung nhân hai bên, có người lập tức tiến lênmở cửa điện. Đợi võ tướng cởi giáp bước vào, mới chầm chậm khép trọng môn lại.
Tiếng cửa điện khép lại nặng nề. Trong điện, tiếng lửa đốt vàng mã giấy tiền “rẹt rẹt” khe khẽ càng khó bỏ qua. Dù cửa sổ chớp đều mở, hương tro vẫn nặng, lại lẫn thêm mùi rượu.
Hà Thành bước chân chậm rãi, thận trọng đi vào.
Càng vào sâu, đèn càng sáng, mà mùi khói của tro tàn càng dày đặc ngột ngạt.
Ánh mắt y trước tiên chạm đến hai bức họa treo ngay trên vách: hoa sen nâng đỉnh, án thờ tử đàn. Trên án đặt điện thờ bằng vàng, khí phái vô cùng nghiêm cẩn dùng để cung phụng hai tấm bài vị.
Trước án đặt một lò đốt vàng mã mới vừa di dời vào đêm nay. Bên lò ngoài đống vàng mã đã cháy và chưa cháy, còn bày cả một bàn cống tửu ngự rượu.
Hoàng đế quay lưng về phía y, đang ngồi trên ghế chủ toạ. Người cầm một xấp giấy vàng mỏng, từng tờ đưa vào lò. Xong lại nâng một bên bình rượu ngọc đầy tràn, ngửa đầu uống cạn.
“Bệ hạ.” Hà Thành nhịn không được gọi trước một tiếng, rồi mới chuẩn bị quỳ xuống hành lễ.
“Miễn. Lại đây ngồi.” Lời xá miễn đi trước động tác một bước.
Hà Thành khựng lại, mi tâm nhíu chặt, liếc bóng lưng lạnh tiêu kia một cái, đưa tay lau mặt.
Y bèn cúi đầu hướng thần vị cung kính vái ba lạy, rồi đi qua một bên kéo ghế, sải bước đến cạnh án, ngồi phịch xuống.
Ngồi xong cũng chẳng câu nệ, cầm bầu rượu trên bàn rót đầy một chén, ngửa cổ uống cạn.
Tông Lẫm nghiêng mắt liếc đối phương một cái, rồi rũ mắt xuống.
Hà Thành uống xong chép miệng, hít hà:
“Mẹ kiếp… rượu trong cung vẫn ngon hơn rượu trong quân, chỉ là… không đủ mạnh.”
Nói rồi lại rót một chén. Khi sắp đặt xuống, y thấy bên kia bình rượu ngọc của hoàng đế đang trống, bèn nhấc bầu rượu rót luôn đầy một ly.
“Bệ hạ, uống, uống.” Y tùy tiện hô một tiếng.
Tựa như không phải thần tử bị triệu, mà vẫn là chủ soái năm đó và phó tướng trong quân.
Tông Lẫm không nói, theo lời y mà cầm bình rượu ngọc lên, nhưng không uống cạn như trước, chỉ nhấp nửa ngụm.
Hà Thành rót xong chén thứ hai, cũng không rót nữa. Y kẹp bình bạc trong tay, ngẩng đầu nhìn hai bức họa trên vách, trầm mặc.
Trong điện lại rơi vào tĩnh lặng. Chỉ còn lò lửa đỏ rực càng cháy càng dữ, ngoài cửa sổ gió đêm rít khẽ.
Hai người cứ thế ngồi, không biết qua bao lâu. Hà Thành lại rót chén thứ ba, nhấc tay uống cạn, rồi “phanh” một tiếng đặt kim tôn lên án.
Y thở dài, thẳng thừng hỏi:
“Bệ hạ, ngài định như vậy tới khi nào?”
Y chẳng kiêng dè gì. Từ lúc bước vào, trong lòng đã có đáp án.
Từ Ngọc Kính tự trở về mấy hôm nay, cả tiền triều lẫn hậu cung đều nặng nề như đè đá. Y không phải không biết, chỉ nghĩ đã có Khương Hồ Bảo bầu bạn, mà cũng không phải lần đầu bệ hạ náo loạn đến vậy. Y từng chịu tội “can gián” một lần, nay lại vì đủ loại chuyện trước kia, đối mặt vị ở Ngọc Kính tự kia quả thật rất là khó xử, thậm chí có chút hổ thẹn, nên cũng không tiện l* m*ng, chỉ có thể nghẹn nuốt vào bụng.
Đêm nay thánh chỉ đột nhiên tới, tảng đá trong lòng y bay lên rồi lại rơi xuống—một là kinh, hai là sầu. Người ta nói vạn người phía trên là kẻ cô độc, quả không sai. Nếu không thì sao lại đến phiên y, một gia thần, phải vào đây bồi hai tấm linh vị mà nói chuyện với bậc đế vương.
“Bệ hạ…”
“Hà Thành.” Thiên tử hơi ngửa đầu, mắt thẳng nhìn hai bức họa treo trên vách, giọng trầm như nghi, “Trẫm lúc trước… làm sai sao?”
Hà Thành cứng đờ, chớp mắt một lúc, gãi gãi đầu, không dám đáp liền.
Tông Lẫm nâng bình rượu ngọc lên, lại uống một ngụm. Ánh mắt vẫn ghim ở vách:
“Nàng nói nàng không thể đáp lại trẫm bằng tình ý tương đồng. Nói nàng làm không được.”
Hà Thành cúi đầu thấp hơn.
“Mặc kệ trẫm hứa với nàng cái gì, nàng cũng không tin. Nói nàng làm không được, nói nàng sợ.” Sắc mặt thiên tử lạnh băng hờ hững. 
“Ngươi nói… thật là trẫm sai sao?”
“Bệ hạ…”
“Nhưng năm xưa, phụ vương không phải cũng cưỡng lui hôn sự của mẫu phi, thành hôn rồi vẫn ân ái có thừa sao.” Tông Lẫm nói tiếp, đôi mắt nheo sâu lạnh. “Trẫm dựa vào cái gì không thể?”
“Bệ hạ!” Hà Thành lúc này mới thật sự phải lên tiếng. Lông mày rậm nhíu như dây thừng, hắn thở mạnh một hơi, mới nói: “Bệ hạ, Thái phi nương nương… với Lệ phu nhân không giống nhau.”
“Thái phi nương nương dù sao cũng là quý nữ xuất thân thế phủ kinh thành. Tuy không phải đích nữ, nhưng hầu phủ vẫn coi trọng, nuôi lớn trong kim tôn ngọc quý. Dẫu Văn An hầu phủ bạc tình hiểm ác, nói cho cùng, Thái phi vẫn là nữ nhi nhà họ Vân. Thái phi gả cho ai, họ Vân cũng hưởng hậu thuẫn cắt không đứt—huyết mạch chính là mối ràng buộc, cũng là liên minh.”
“Hơn nữa năm đó, lão Vương gia là cầu tiên đế hạ chỉ đổi lập hôn ước. Thái phi là thánh chỉ tứ hôn, làm thân vương chính phi. Chỉ riêng hai điều ấy, đã đủ để Thái phi ngồi vững vương phi chi vị, lòng dạ tự nhiên là có chỗ dựa.”
“Còn Lệ phu nhân thì khác: không gia thế, không hậu thuẫn. Không chỉ vậy, còn mang theo mối liên đới với những chuyện cũ trước đây. Sao có thể so được với Thái phi?”
“Lại nữa…” Hà Thành nhìn thẳng bóng lưng kia, giọng càng nặng, “bệ hạ đừng không thừa nhận: nếu đặt vào hai năm trước… chính ngài có tin mình sẽ thích một quả phụ không?”
Sắc mặt Tông Lẫm khẽ biến.
Hà Thành lập tức nhân đà mà nói tiếp:
“Và bệ hạ với lão Vương gia cũng không giống. Lão Vương gia là tông thất thân vương, còn ngài là thiên tử. Thân vương với thiên tử sao có thể đánh đồng? Thân vương chỉ quản một phương, thiên tử lại chấp chưởng Cửu Châu hưng thịnh. Vương phi của thân vương với quốc mẫu một nước—khác biệt ấy, năm kho sách cũng khó mà kể hết.”
“Ngài muốn Lệ phu nhân—một phụ nhân chỉ từng mở một tiệm Tú Phô nhỏ—trên vai gánh một gánh nặng lớn như thế… đừng nói nàng sợ, ta đứng cạnh nghe thôi cũng thấy sợ thay nàng.”
Tông Lẫm lạnh lùng liếc hắn một cái, cũng chẳng so đo đối phương xưng “ta” mà không xưng “thần”. Một lúc lâu sau, hắn đặt bình rượu ngọc trong tay lên án, sắc mặt âm u như mây đen đè xuống.
… Nhưng rốt cuộc, vẫn là mình năm ấy đã hạ thất sách.
Khi đó hắn chỉ nghĩ đè xuống đám người cứ lải nhải ép hắn tuyển Thái tử phi, muốn ở trước mặt Thuận An Đế qua loa cho xong, nào ngờ lại để lọt ra một đường hiểm như thế này.
Hắn hối hận—hối  hậnkhông nên để tiên đế cứ vậy mà giá hạc quy thiên. Lẽ ra phải nghĩ cách khiến người viết một đạo di chiếu tứ hôn. Nếu khi ấy hắn kịp nghĩ tới, đem thánh chỉ nhét thẳng vào tay nàng, thì hiện giờ nàng chí ít cũng mềm xuống đôi phần, không đến nỗi chống cự hắn đến tận cùng.
Hắn trầm mắt nhìn chằm chằm võ tướng ngồi phía đối diện:
“Lúc trước sao ngươi không nói chuyện thánh chỉ?”
Hà Thành trợn tròn mắt, chỉ muốn kêu oan cho thấu, hé miệng rồi lại thấy đầu đau như búa bổ.
Y hung hăng lau mặt một lượt, thở dài:
“… Bệ hạ, việc đã tới nước này, dù có thánh chỉ thì cũng cứu được gì? Với tính tình của Lệ phu nhân, chẳng lẽ có thể ngăn sóng dữ? Phu nhân là người cẩn thận minh bạch, biết một khi ngồi vào vị ấy, trách nhiệm trên vai chính là vị trí Hoàng hậu mà người đưa cho nàng, nàng đương nhiên sợ, sợ vạn nhất đi sai một bước thì đầu mình khó giữ.”
Y ngập ngừng rồi liếc chủ tử một cái, giọng càng thẳng hơn:
“Huống chi… cái tính tình này của ngài…”
“Ách… ngài đừng nhìn chòng chọc ta như vậy. Ngài nói thật đi—ngài đã từng đe dọa, từng nổi giận với Lệ phu nhân chưa? Ngài tưởng thỉnh thoảng dịu dàng một chút là có thể xóa sạch chuyện cũ sao? Khi thì ôn tồn, khi thì lại đổi mặt nhanh như chớp, cái này còn đáng sợ hơn.”
Tông Lẫm mi tâm tối sầm, khóe môi ép đến độ congthấp nhất. Dưới mắt đã hằn một quầng thâm đen xám. Đế vương anh khí vốn có, giờ cũng phủ lên hai phần u ám.
Rất lâu sau, hắn mới trầm giọng:
“Trẫm không cần nàng làm một Hoàng hậu tốt. Chỉ cần nàng sống yên ổn ở cạnh trẫm. Những chuyện trước kia… trẫm đều có thể sửa.”
Hà Thành thấy chủ tử như vậy, âm thầm nhe răng. Trong lòng vừa hụt hẫng vừa chua xót. Lời đã nói đến đây, dừng cũng không dừng nổi, y bèn dứt khoát chọc thẳng tới đáy.
Tiếp tục hắng giọng:
“Bệ hạ, ngài từng nói sau này muốn cùng phu nhân sinh hoàng tử công chúa. Nếu sinh được công chúa… phu nhân mạo mỹ, công chúa điện hạ tiếu mẫu, hẳn sẽ khối băng tuyết đáng yêu.”
Tông Lẫm bỗng ngẩng đầu, nhíu mày liếc sang.
Hà Thành chậm rãi nói tiếp:
“Chỉ là công chúa lớn lên, khó tránh phải kén phò mã. Mà sách sử có ghi, rất nhiều công chúa với phò mã tình nghĩa vợ chồng cực mỏng. Một nhà phò mã hoặc là lừa gạt công chúa, hoặc lợi dụng công chúa để mưu đoạt tư lợi; nặng hơn, thậm chí còn dùng bạo lực với công chúa, hoặc dùng đủ thứ thủ đoạn âm hiểm để tra tấn công chúa…”
“Ai dám?!” Tông Lẫm thình lình nổi giận.
Nhưng qua cơn thịnh nộ, hắn chợt khựng lại. Sắc mặt trong khoảnh khắc trở nên cực kỳ khó coi.
Hà Thành vẫn tiếp:
“Chuyện vỡ lở ra, các công chúa thường quay về cung cầu viện. Phò mã biết mình phạm đại sai, tất nhiên xin tha biện giải, nói không phải cố ý, chỉ là công chúa ở nhà bất kính cha mẹ chồng, không giữ phụ đạo, bất đắc dĩ mới làm vậy. Về sau nhất định quyết tâm sửa đổi…”
Nói tới đây, Hà Thành im lặng, chỉ nhìn chủ tử đang trầm như nước ở phía đối diện. Ý trong mắt đã rõ đến không thể rõ hơn.
Tông Lẫm mím chặt môi mỏng. Yết hầu xưa nay chưa từng nghẹn như thế, trong họp như nghẹn một cục sáp đến khó chịu. Im lặng hồi lâu, hắn chụp lấy bầu rượu trên án, ngửa đầu rót mạnh.
Uống cạn xong, hắn phất tay quăng “keng” một tiếng xuống đất.
Hắn cúi đầu, hai mắt đỏ lên. Trong lòng như bị đè ép bởi từng tầng cự thạch nặng nề, từng đợt từng đợt kéo hắn chìm xuống, nặng đến mức tim cũng gần như chẳng đập nổi.
Hà Thành nhìn chủ tử từ nhỏ mình đi theo nay suy sụp như thất hồn, lòng cũng không dễ chịu, bèn lại khuyên:
“Bệ hạ, nói gì thì nói… cái tính này của ngài thật là phải sửa đi thôi. Đừng nói Lệ phu nhân, nữ nhi nhà ai cũng chịu không nổi.”
“Nghe nói lần này từ Ngọc Kính tự trở về, ngài còn đạp cả cổng viện của phu nhân?” Y bất đắc dĩ lắc đầu. “Ngài cứ mãi như vậy, ai vui lòng theo ngài cho nổi.”
Tông Lẫm nghe vậy, đột nhiên cười nhạt một tiếng, rồi trầm giận:
“Nàng bắt trẫm đi dời mồ.”
Hà Thành ngẩn ra:
“Cái gì?”
“Nàng bắt trẫm đem quan tài cái tên tiên phu đã chết của nàng từ Tây Bắc dời về đây!” Tông Lẫm nghiến răng, giận đến trầm kha.
Hà Thành trợn mắt như chuông:
“Ai? Hứa… Hứa Du?”
Tông Lẫm cười lạnh:
“Không phải cái cô hồn dã quỷ ấy thì còn ai?”
“Nàng còn muốn trẫm lập trủng cho hắn! Muốn trẫm cung phụng hương khói cho hắn! Bằng không nàng không trở lại—chết cũng chết ở Ngọc Kính tự, muốn ở đó tụng kinh siêu độ cho cái tên đã chết kia!”
Hắn gầm xong lại bưng hồ rượu uống tiếp.
“Trẫm đã nói trẫm biết sai, trẫm sẽ sửa—nhưng nàng không tin! Rõ ràng nàng với cái tên đã chết kia chẳng có mấy tình ý, vậy mà nàng vẫn không chịu buông tay. Nàng đặt trẫm ở đâu?!”
Sống lưng hắn hơi cong xuống. Hắn nâng tay che mặt. Nói tới câu cuối, giọng đã vụn ra, gần như chỉ còn tiếng nghẹn ngào rơi lả tả.
Hà Thành hết sợ rồi, chậm rãi đỡ cái cằm suýt rớt của mình về lại chỗ.
Trong lòng thiếu chút nữa đã muốn quay về hướng Ngọc Kính tự mà vỗ tay bái phục.
Y chùi chùi mũi, rồi hai tay dang ra:
“Vậy… nhịn nhục dời mồ đi.”
Tông Lẫm thoáng khựng một cái chớp mắt, buông tay ra. Khi ngước mắt lên, trong mắt tàn nhẫn âm chí bắn thẳng tới.
Lưng Hà Thành lạnh toát, nhưng can đảm vẫn còn, y nghiêm mặt như thật:
“Bệ hạ, ngài đã nói rồi còn gì—bất quá chỉ  là người chết. Chết nhiều năm như vậy, còn lại có bộ xương khô, chẳng lẽ nó còn bật dậy khỏi quan tài, nhảy ra tranh giành với ngài sao? Dù cho tên đó còn sống sờ sờ, cũng vô dụng.”
“Ngài với phu nhân còn phải sống với nhau bao nhiêu năm nữa? Ngài dời mồ về, lại phái người chăm nom đàng hoàng—phu nhân liền hết lời để nói, chấp niệm tiêu tan, sớm muộn cũng quăng người cũ ra sau đầu.”
“Còn nếu cứ để Hứa Du ở Tây Bắc mãi, phu nhân chẳng phải càng nhớ càng thương? Ngài nói xem cái nào khó chịu hơn?”
“Hơn nữa, ngài nói ngài muốn sửa—vậy ngài lấy chuyện này làm trước, tỏ thái độ nhường nhịn đi. Muốn ta nói cho mà nghe không, ngài không chỉ dời mồ kẻ họ Hứa về, ngài còn nên cho y một cái danh phận, cho thiên hạ thấy ngài nhân từ rộng lượng, đại trượng phu bao dung bốn bể—chuyện này thì tính là cái gì.”
“Năm đó ta ở Tây Bắc, người ta thân mật đi lấy chồng khác, ta còn mượn danh khách nhân gửi qua một tráp đồ trang sức cơ mà.”
Tông Lẫm hơi nheo mắt.
“Vả lại,” Hà Thành cười cười, nụ cười hơi giả lả, “ngài đừng trách ta nói khó nghe—ngài cứ để ý như vậy, lại giống như là…”
“Sợ người ta vậy.” Y cố ý nhấn mạnh.
Sắc mặt Tông Lẫm sầm xuống, mắt lạnh ép tới: “Làm càn.”
Hà Thành vội bật dậy khỏi ghế:
“Ây da bệ hạ thứ tội, bệ hạ thứ tội.”
“Trẫm mà sợ tên đó sao?” Tông Lẫm cười lạnh liên hồi.
“Thần không phải ý đó… thần nói là giống, chỉ là giống thôi.”
Tông Lẫm khẽ hừ, rũ mắt. Hắn sao không nghe ra lời khích tướng, nhưng nghĩ lời Hà Thành cũng có vài phần đạo lý, liền chẳng thèm so đo.
Im lặng giây lát, hắn trầm giọng:
“Ngươi tự mình đi truyền khẩu dụ, triệu Thừa Ninh Bá vào cung.”
“Gọi người ở ngoài vào.”
Hà Thành quỳ xuống lĩnh mệnh, rồi xoay người bước nhanh ra ngoài điện.
Bước chân y gấp gáp mà vững chãi. Vừa tới cửa, cánh cửa điện đúng lúc mở ra, Khương Hồ Bảo cùng Đàm Cát một người sốt ruột một người lặng lẽ, hai gương mặt đồng thời cùng ló vào.
“Bệ hạ gọi hai ngươi vào.” Hà Thành truyền xong liền vội tránh đi, xuống bậc bạch ngọc.
Khương Hồ Bảo và Đàm Cát liếc nhau, lập tức bước vào điện, chạy nhanh tới sâu trong điện, đồng loạt quỳ xuống.
“Bệ hạ.”
Tông Lẫm cầm lá bạc hóa vàng, bỏ thêm vào lò bạch kim, vẫn quay lưng về phía bọn nô tài:
“Đàm Cát, đi đem ngọc tỷ và ngự bút tới.”
Đàm Cát vội bò dậy, đáp “dạ”, rồi chạy ra ngoài.
Khương Hồ Bảo vẫn quỳ, lặng chờ thánh dụ.
“Hai nha hoàn kia ở hẻm Thanh La thế nào rồi?” Tông Lẫm vê giấy vàng, ném vào trong lò.
Khương Hồ Bảo quỳ bẩm:
“Hồi bệ hạ, nữ quan nói hai người ấy ngộ tính cũng không tệ, mấy ngày nay không làm ầm ĩ nữa, thành thật hơn nhiều.”
“Trang thị đâu?”
“Hôm qua đã truyền thư—Trang phu nhân ngày mai hoặc ngày kia có thể tới kinh thành.”
“Nêu trang thị tới kinh thành, bảo nàng ta đi Ngọc Kính tự.”
“Nô tài đã hiểu.”

Từ ngày tan rã trong không vui ấy, tiểu viện đá xanh lại trở về thanh phác yên tĩnh như trước. Gần nửa tháng nay không còn khách không mời mà đến nữa.
Ngọc Kính tự vẫn đúng kỳ làm pháp sự cầu phúc, chỉ là thánh giá không còn đích thân tới đây. Sau núi Tỉnh Quá viện thì đóng thêm rất nhiều cung nhân, náo nhiệt hẳn lên, ăn mặc chi phí cũng đều theo chuẩn trong cung.
Lệ Lan Tâm qua Tỉnh Quá viện nhìn một lần, thấy đã yên ổn trong lòng, về sau cũng không qua nữa. Nhóm Thái phi giờ đã có người chuyên hầu hạ, chẳng cần tới nàng.
Còn địa vị của nàng trong chùa lại càng vi diệu. Mỗi khi gặp trụ trì cùng những vị chấp sự lúc đầu, nàng cảm nhận được sự khác thường ấy, nhưng rất nhanh đã quen.
Không nói thêm gì. Có giảng kinh hay học khóa tu, nàng liền đi nghe; hoặc tự mình quỳ trước Phật tụng kinh, cầu phúc cho Hứa Du. Rảnh rỗi thì về tiểu viện, chăm hoa dưỡng cỏ. Nếu ni cô nào trong chùa cần vá may thêu bổ, nàng cũng nhận lấy giúp, dần dần càng hòa hợp với mọi người.
Ngày tháng cứ thế trôi.
Ngày ấy Tông Lẫm rời đi trong cơn bạo nộ. Hắn đá nát cả cửa viện của nàng.
May mà trong chùa không thiếu cửa, nhờ đợt đó hắn phá, nàng lại được lắp một cánh cửa gỗ mới tinh, rắn chắc hơn cái cũ nhiều.
Nàng sống bình đạm yên tĩnh, nhưng trong lòng cũng hiểu—chuyện này không thể kết thúc như vậy.
Người ấy xưa nay là có thù tất báo, nếu đã đầu nhập vào một phần hận, thì không thể không ép đối phương móc ra mười phần trả lại. Ngày ấy hắn bỏ đi, nhưng nhãn tuyến trong chùa chưa chắc đã rút sạch.
Hiện tại yên ả, chẳng qua là gợn sóng trước khi bão nổi thôi.
Nếuhắn còn tới đây… hoặc là bị thuộc hạ khuyên nhủ đến mức động tâm, lại tiếp tục giả ý ôn nhu mà thực chất vẫn là ép buộc; hoặc là thật sự nổi nóng, bắt đầu chán ghét nàng, muốn trả thù nàng.
Nhưng theo hiểu biết của nàng, khả năng thứ nhất vẫn lớn hơn.
Dù là loại nào, nàng ngoài cắn răng chịu, cũng chẳng còn cách khác.
Những ngày này một mình, nàng đôi lúc cũng nghĩ—khi ấy mình có phải quá bén quá gắt, quá xúc động không. Dù sao, điều nàng yêu cầu đối với một đế vương mà nói, quả thật… có hơi nhục nhã.
Nhưng lời đã nói, chuyện cũng đã xảy ra. Sau này thế nào—thì thế ấy vậy.
Hôm đó dùng xong bữa trai sớm trở về, Lệ Lan Tâm vừa khép cửa chưa lâu đã ngồi khâu áo dày cho tiết thu.
Cánh cổng viện mới lại bị “bang bang” gõ vang.
Kế đó là tiếng người cất cao giọng từ ngoài viện—âm thanh quen thuộc:
“Tịnh Diệu, có khách lạ tìm ngươi!”
Kim khâu trong tay Lệ Lan Tâm khựng lại. Nàng chưa ngẩng đầu ngay, trong lòng đã khẽ chấn động. Hít sâu một hơi, nàng đứng lên khỏi bàn, đội tăng mũ, đi ra ngoài.
Vì bất an nên động tác cũng chậm hơn thường. Nàng rút then cửa, mi tâm nhíu chặt, mở cổng viện.
Qua khe cửa càng mở càng rộng—đầu tiên là gương mặt ni cô truyền lời, rồi ngay sau đó là một bóng nữ nhân thon mảnh. Nàng ta đội mũ có rèm, đứng cạnh ni cô.
Thấy cửa mở, nữ nhân vén sa mũ, lộ ra gương mặt u sầu mà dịu àng. Vừa nhìn thấy nàng, mắt đã dâng lệ quang:
“Lan Tâm!”
Đồng tử Lệ Lan Tâm co rút mạnh, đứng sững tại chỗ, gần như không tin nổi điều mình thấy.
Môi run rẩy, rất lâu sau mới bật ra tiếng:
“Đại tẩu?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (167)
Chương 1: Chương 1: Góa phụ Chương 2: Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng Chương 3: Chương 3: An cư lạc nghiệp Chương 4: Chương 4: Xa giá bỗng tới Chương 5: Chương 5: Tấn Vương điện hạ Chương 6: Chương 6: Sơ ly kinh thành Chương 7: Chương 7: Yến tiệc hành cung Chương 8: Chương 8: Nên tuyển vương phi Chương 9: Chương 9: Chỗ tránh người Chương 10: Chương 10: Phụ nhân trong đình Chương 11: Chương 11: Điện hạ thứ tội Chương 12: Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức Chương 13: Chương 13: Quả phụ nhà họ Hứa Chương 14: Chương 14: Không biết xấu hổ Chương 15: Chương 15: Nhân duyên Chương 16: Chương 16: Dạng nữ tử nào Chương 17: Chương 17: Cùng xuống địa ngục Chương 18: Chương 18: Đào hoa kiếp sát Chương 19: Chương 19: Lả lơi ong bướm Chương 20: Chương 20: Trung trinh tiết phụ Chương 21: Chương 21: Dông tố kéo đến Chương 22: Chương 22: Đêm khuya vô miên Chương 23: Chương 23: Vị vương gia nào Chương 24: Chương 24: Tâm ma khó tiêu Chương 25: Chương 25: Tâm địa mềm mại Chương 26: Chương 26: Cẩm nang diệu kế Chương 27: Chương 27: Dưới tường viện Chương 28: Chương 28: Thiêu đến nóng bỏng Chương 29: Chương 29: Liệt hỏa chước thân Chương 30: Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ Chương 31: Chương 31: Cùng ta đi thôi Chương 32: Chương 32: Ta ở đây Chương 33: Chương 33: Đa tạ ngươi Chương 34: Chương 34: Chuyện nơi này Chương 35: Chương 35: Không biết xấu hổ Chương 36: Chương 36: Trở mặt vô tình Chương 37: Chương 37: Hắn là người tốt Chương 38: Chương 38: Đại phòng tìm tới Chương 39: Chương 39: Người quen trong Vương phủ Chương 40: Chương 40: Đêm khuya gặp nhau Chương 41: Chương 41: Phía sau là ai Chương 42: Chương 42: Tái giá từ thân Chương 43: Chương 43: Đối nàng càng tốt Chương 44: Chương 44: Dục niệm thương tiếc Chương 45: Chương 45: Có chỗ nào không đúng Chương 46: Chương 46: Chỉ là chướng mắt Chương 47: Chương 47: Giết gà dọa khỉ Chương 48: Chương 48: Quanh thân lạnh thấu Chương 49: Chương 49: Tâm ý thành tiêu Chương 50: Chương 50: Chặt đứt tiền duyên Chương 51: Chương 51: Sau này có ta Chương 52: Chương 52: Tân niên, tân nhân Chương 53: Chương 53: Tình ý Chương 54: Chương 54: Như ý Chương 55: Chương 55: Trước và sau đêm Trừ Tịch Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Tình nồng ý nhiệt Chương 59: Chương 59: Hồn nát, tình vỡ Chương 60: Chương 60: Hoang đường đến buồn cười Chương 61: Chương 61: Bỏ tình, đoạt người Chương 62: Chương 62: Đêm lạnh, mộng ảo Chương 63: Chương 63: Trừ tà đuổi quỷ Chương 64: Chương 64: Lại đây ăn đi Chương 65: Chương 65: Tiểu biệt gặp lại Chương 66: Chương 66: Đừng đụng vào ta Chương 67: Chương 67: Đây không phải là mộng Chương 68: Chương 68: Đề bút hạ bút Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Tuyệt tình đoạn nghĩa Chương 72: Chương 72: Ảo mộng cuối cùng Chương 73: Chương 73: Bình minh chiếu rọi Chương 74: Chương 74: Đường chạy trốn Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76: Người tỉnh mộng tan Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: Chỉ có một con đường Chương 79: Chương 79: Ban ngày thấy quỷ Chương 80: Chương 80: Oán tình kết chung Chương 81: Chương 81: Đêm hè mưa to Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Si tâm vọng tưởng Chương 84: Chương 84: Tham kiến điện hạ Chương 85: Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chỉ là bắt đầu Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89: Duy nhất một người Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91: Bộ giáp của linh hồn Chương 92: Chương 92: Động phòng hoa chúc Chương 93: Chương 93: Thuốc tránh thai Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh Chương 96: Chương 96: Bất luận cầu gì Chương 97: Chương 97: Lệ thị phu nhân Chương 98: Chương 98: Thả lỏng đôi phần Chương 99: Chương 99: Yêu phụ, trung thần Chương 100: Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Tính tình đại biến Chương 103: Chương 103: Căng quá thì đứt Chương 104: Chương 104: Cô chờ nổi Chương 105: Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí Chương 106: Chương 106: Nuông chiều đến phát giận Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Thoát hồn ly xác Chương 109: Chương 109: Mộng cũ trở về Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã Chương 112: Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn Chương 113: Chương 113: Đêm điện hôn u Chương 114: Chương 114: Hương đêm Chương 115: Chương 115: Vô cớ trống trơn Chương 116: Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì Chương 117: Chương 117: Chết không nhận nợ Chương 118: Chương 118: Ngọn nguồn Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Lại tiến thêm một bước Chương 122: Chương 122: Cẩn thận an bài Chương 123: Chương 123: Đồng bệnh tương liên Chương 124: Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn Chương 125: Chương 125: Kích thích tiếng lòng Chương 126: Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu Chương 127: Chương 127: Linh đan diệu dược Chương 128: Chương 128: Làm sao buông tay Chương 129: Chương 129: Sửa lại chủ ý Chương 130: Chương 130: Hắn điên rồi Chương 131: Chương 131: Thả nàng đi Chương 132: Chương 132: Vô tâm vô phế Chương 133: Chương 133: Gấp không chờ nổi Chương 134: Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136: Đêm dài Chương 137: Chương 137: Không biết chữa bệnh Chương 138: Chương 138: Không có thuốc nào trị được Chương 139: Chương 139: Dục niệm khó tĩnh Chương 140: Chương 140: Thay đổi bản thân Chương 141: Chương 141: Lấy nhu hóa giải Chương 142: Chương 142: Có thể nào như thế Chương 143: Chương 143: A di đà Phật Chương 144: Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Cam tâm tình nguyện Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148: Mộ của Nhị gia Chương 149: Chương 149: Trẫm sai rồi sao Chương 150: Chương 150: Lời của đại tẩu Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152: Tâm như nổi trống Chương 153: Chương 153: Mưa qua trời sáng Chương 154: Chương 154: Thương ta nhiều chút…… Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Kết thúc chính văn Chương 157: Chương 157: Phiên ngoại 1 Chương 158: Chương 158: Phiên ngoại 2 Chương 159: Chương 159: Phiên ngoại 3 Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại 4 Chương 161: Chương 161: Phiên ngoại 5 Chương 162: Chương 162: Phiên ngoại 6 Chương 163: Chương 163: Phiên ngoại 7 Chương 164: Chương 164: Phiên ngoại 8 Chương 165: Chương 165: Phiên ngoại 9 Chương 166: Chương 166: Phiên ngoại 10 Chương 167: Chương 167: Đại kết cục.