Chương 149
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 149: Rối ren (3)

Trận kích cúc có hai hình thức, một là đơn cầu môn, còn lại là kép cầu môn. Phía Giang Tả thịnh hành kép cầu môn, còn Baesc Nguỵ lại ưa chuộng đơn cầu môn, càng so với trước càng thêm phần quyết liệt.

Trận kích cúc này chia thành ba đối ba đấu địch. Phía Bắc Nguỵ có Cố cư Hàn và nhi tử của Quận Lĩnh Hầu tên là Lưu Thiệu Đường. Vì muốn cho công bằng hơn, đành phải cho một văn thần vào đội, là một quan viên trẻ tuổi cấp lục phẩm, tên Giả Lục. Phía Đại Lương là Tề Anh và một quan thuộc bộ Khu Mật Viện, Tiền Miểu. Họ thật sự không thể tìm thêm người, đành phải để Bạch Tùng thay thế một vị trí.

Các danh thần thời loạn như Nam Tề – Bắc Cố vốn chỉ nghe qua truyền thuyết, nay bỗng dưng xuất hiện trước mắt, không khỏi khiến cho bọn quan khách dưới đám hoa rạp đều cảm thấy dâng trào xúc động. Đặc biệt là Cố gia tiểu tướng quân, vốn là mỹ nam nổi tiếng xa gần ở đất Nguỵ, kiếm mi tinh mục, thu hút bao cô nương say mê. 

Ai ngờ Tề Kính Thần bên Đại Lương lại cũng tuấn tú không kém, khí chất thản nhiên như cao nhân, ánh mắt sáng ngời như sao, hai hàng chân mày tựa núi sông, vẻ đẹp ấy vượt xa mọi lời ca ngợi của trần gian. Nhất là đôi mắt phượng sắc sảo, quý phái, mang một khí độ khác hẳn với Cố tiểu tướng quân. Lúc này, hai người chuẩn bị đối đầu, thật khiến các nữ quyến không thể tự kiềm chế. May thay, nhờ phong tục Đại Nguỵ tự do nên không khiến cho những hành vi của các phu nhân, tiểu thư trở nên quá mức.

Nghe một tiếng “bùng”, quả cầu gỗ bị cây gậy cao vút đánh bay lên trời, trên trường đấu, tiếng ngựa hí dài như sấm, tiếng trống vang dội, một trận đấu khắc nghiệt chưa từng có về môn kích cầu liền được khai màn. Trận kích cúc này quả thật vô cùng tuyệt đẹp.

Phía Bắc Nguỵ chẳng cần phải nói nhiều. Cố tiểu tướng quân xuất thân từ gia đình võ tướng, tài nghệ cưỡi ngựa kỳ tài, thần mã linh thông, như thể hiểu rõ tâm ý chủ nhân. Chẳng cần Cố Cư Hàn ra tay điều khiển, tự động lao vút lên, như một tia chớp, nhanh hơn cả quả cầu. Càng ấn tượng hơn là tài nghệ đánh cầu của Cố tiểu tướng quân, cây gậy dài nặng, trong tay hắn lại nhẹ nhàng linh hoạt, chỉ cần nhìn đúng một điểm, quả cầu tất sẽ vào lưới, từng cú vung gậy đều trúng đích, khiến bên ngoài vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng không ngừng.

Phía Đại Lương lại là một phong cách khác biệt. Vị Sứ Quân kia là một văn quan, lại xuất thân từ dòng dõi danh gia vọng tộc, chuyện đánh cầu thô bạo như thế, khi chàng làm lại mang vẻ cao quý thanh thoát, tựa như dạo bước trong hoa viên, cưỡi ngựa ngắm hoa vậy.

So với sự mạnh mẽ, dứt khoát của Cố tiểu tướng quân, vị Sứ Quân này có vẻ điềm tĩnh hơn, không có những kỹ thuật thần kỳ khiến người ta phải trầm trồ, nhưng lại giỏi ở sự khéo léo. Chàng luôn nắm bắt cực kỳ tinh tế từng nhịp vung gậy truyền cầu, có lúc cố tình, có lúc vô ý khiến quả cầu luồn qua giữa ngựa của quan viên Bẫc Nguỵ hoặc chính xác rơi xuống dưới chân ngựa, khiến Lưu Thiệu Đường và Giả Lục liên tục va phải gậy. Cố Cư Hàn cũng thường xuyên bị quả cầu dưới chân vướng phải, không thể chạy được trơn tru, điều này đã tạo cơ hội cho Bạch Tùng.

Bạch Tùng cũng có võ nghệ xuất sắc, nếu chỉ xét về công phu, có lẽ chẳng thua gì Cố Cư Hàn. Hơn nữa, hắn đã hầu hạ Tề Anh nhiều năm, sự ăn ý giữa hai người tự nhiên là không thể sánh kịp. Mỗi khi quan viên Bắc Nguỵ sơ hở, hắn liền thừa cơ hành động, mỗi cú vung gậy cũng ít khi thất bại. Dù phải chịu thiệt vì ngựa yếu, nhưng sau một hồi đấu, Bạch Tùng vẫn không thua kém quá nhiều, có thể coi là ngang tài ngang sức.

Cố Cư Hàn ban đầu nghĩ rằng quan viên Đại Lương đều không phải xuất thân từ võ quan chính thức, ngựa lại là ngựa kém, không muốn dùng sức thật. Nhưng khi đánh qua đánh lại, hắn cảm thấy như bị một tấm lưới vô hình trói buộc, cảm giác bị khống chế trên chiến trường lại trỗi dậy, trong lòng không khỏi nổi giận, bắt đầu thi triển hết sức.

Tề Anh cũng cảm nhận được sự biến đổi nơi Cố Cư Hàn. Nay chàng vốn không phải người thích tranh mạnh đoạt thắng, lại từ khi thiếu niên đã biết kín đáo giấu tài. Trừ chuyện đại sự quốc gia, hiếm khi động lòng tranh đấu cùng người, ấy thế mà ngày ấy lại lâu lắm rồi bị Cố Cư Hàn k*ch th*ch lòng hiếu thắng, hai người cùng phát tâm thực sự, càng đánh càng kịch liệt, khó phân thắng bại.

Ngụy đế vốn một lòng muốn đánh bại nhân sĩ Đại Lương, kết quả trận đấu thắm thiết say mê đến cuối cùng cũng khiến người nóng huyết lên, liền tự mình sắp xếp muốn thay ngựa cho Lương thần.

Ngựa vừa đổi, tình thế trên trường đấu càng thêm ngang sức, Lương thần vốn thua vài bước, giờ dần dần san bằng, Nam Tề – Bắc Cố trên trận đấu hoàn toàn mở ra, đánh đến khoái chí vô cùng, cho đến khi một nén hương đốt hết mà vẫn chưa phân thắng bại.

Lúc này chẳng chỉ hai vị đại nhân còn chưa đủ, mà cả bọn người bên dưới cũng không thỏa mãn, đồng loạt kêu gọi hai vị đại nhân đấu thêm một trận nữa. Ngụy đế càng là người đầu tiên hò hét, gần như muốn ban chỉ dụ bắt buộc.

May mà hai vị đại nhân vốn đã có ý tiếp tục, nên liền cùng nhau xuống sân uống nước rồi lại trở về trường đấu, một lúc cát bụi bay mịt mù, tiếng hoan hô không dứt, lại thêm phần náo nhiệt.

Đáng tiếc suốt ngày hôm ấy cho tới cuối cùng, hai người vẫn chưa thể phân định thắng bại. Trận đầu hòa, sau đó đôi bên lại xen kẽ thắng thua, đều là thắng nhỏ, đánh qua đánh lại nửa ngày cũng không có kết quả, song vẫn khiến bọn khách bên dưới xem say mê vô cùng. Ngụy đế cũng như vậy, vui mừng liền ban tiệc, trên đại điện mâm rượu còn không ngớt kêu tiếc nuối, nói rằng nếu lần sau Tề Anh lại tới Bắc Ngụy, nhất định phải cùng Cố Ôn Nhược tái đấu một trận để bù đắp nỗi hận hôm nay.

Tề Anh chỉ cười đáp chắc chắn vậy.

Trên tiệc rượu chén chúc rộn ràng, Tề Anh và Cố Cư Hàn hai người lại ngồi cách xa, bên Tề Anh bị đám người vây quanh không thể rời, chỉ còn cách ngửa ly từ xa vẫy chào nhau mà bày tỏ lễ nghĩa.

Giao đầu chạm mắt, Tề Anh liền thấy sự lạnh lẽo bên cạnh Cố Cư Hàn, chỉ có Lưu Thiệu Đường tướng quân nhỏ tuổi ngồi cạnh hắn. Còn lại ít ai tới mời rượu, Cố Cư Hàn độc ngồi đó, mặt không đổi sắc, song ánh mắt thoáng u ám.

Cố gia thật sự đang lâm vào tình thế suy tàn.

Trong trận chiến ở Kiến Sơn Quan, Lão Quốc Công bị thương, dù vết thương không quá nặng nhưng đối với người cao tuổi thì rất khó chịu đựng, nhất là khi cả đời ông chưa từng trải qua thất bại lớn như vậy. Trận đánh đó còn đánh bại tinh thần chiến đấu của ông. Theo tin đồn, từ khi rút khỏi chiến trường ông đã ốm liệt giường, đến nay vẫn chưa thể trở lại triều đình.

Lão Quốc Công ngã xuống, Cố Cư Hàn lại chưa thừa hưởng chức tước, địa vị trên triều đình trở nên lúng túng không rõ.

Dù Cố tiểu tướng quân có công lớn, nhưng vẫn sống trong bóng tối của phụ thân, đó là thực tế khó tránh khỏi với con nhà quyền quý. Mà chỉ cần một ngày chưa thực sự vượt qua phụ thân thì ngày đó không thể thay thế vị trí ông trên triều đình, chỉ đành nhìn Cố gia ngày càng suy tàn, cho đến khi biến mất.

Vậy Cố tiểu tướng quân sẽ làm sao vượt qua Lão Quốc Công đây? Giữa nam bắc đã có giao ước, mười năm không được khởi binh, không thể động binh đánh trận, Cố Cư Hàn dựa vào cái gì để phục hồi thế lực? Con đường của người trong gia tộc võ quan thực ra rất hẹp.

Tề Anh âm thầm ghi nhận tất cả, lòng chàng bình thản vô sóng, lại cảm thấy chút tiếc nuối.

Cố Ôn Nhược.

Đúng là người tài hoa tuyệt thế, khi ngang đao cưỡi ngựa có khí khái dẹp loạn tứ hải, điều quý nhất là phẩm tính chính trực, đủ sức gánh vác trọng trách giữ gìn sơn hà. Nếu gặp được minh chủ, sẽ không như lúc này đắm chìm trong bùn lầy triều đình, mà trở thành kiếm thương cho quốc gia.

Nếu hai người cùng triều làm quan, có lẽ sẽ trở thành bằng hữu có thể tâm giao. Chỉ tiếc họ định sẵn là đối thủ, Tề Anh chỉ có thể nhìn Cố gia suy sụp, tuyệt không giơ tay cứu giúp.

Ngôi sao Võ Khúc này, cứ để nó vậy mà tắt lịm thôi.

Ngày hai mươi ba tháng hai năm Gia Hợp thứ nhất, sứ giả nước Lương bái biệt Ngụy đế rồi xuôi nam trở về.

Các sứ giả Đại Lương ai nấy đều thần thái tựa xuân, mặt đỏ rạng rỡ, vì việc đại hòa nghị thành, hồi triều sau chờ họ tất nhiên là thăng quan tiến chức vẻ vang.

Nhưng vui mừng hơn cả các đại nhân lại là Thẩm Tây Linh. Việc lớn đã xong, nàng cuối cùng có thể cùng Tề Anh… chạy trốn rồi.

Điều này khiến nàng mừng rỡ khôn xiết, từ khi rời biệt quán Sứ Quân, lên xe ngựa đã hớn hở đến đỏ mặt, đôi mắt tinh anh sáng rực, kéo tay Tề Anh nói không ngừng.

Ra khỏi đất Thượng Kinh nàng càng vui sướng như chim nhỏ thoát lồng, nóng lòng hỏi khi nào khởi hành.

Tề Anh mỉm cười xoa đầu nàng, bên tai thì thầm: “Chớ vội, đợi qua sinh thần của nàng rồi đi.”

Thẩm Tây Linh ngẩn người, mới nhớ ra ngày mai là sinh thần của mình. Bản thân nàng còn quên, vậy mà chàng lại nhớ, lại còn trong thời điểm quan trọng này.

Thẩm Tây Linh xúc động nhìn Tề Anh, muốn nói mà thôi, mãi một hồi mới bình tĩnh lại, kéo tay chàng nói: “Không cần thiết như vậy đâu, ta đâu phải trẻ con nữa, sinh thần cũng không nhất định phải tổ chức…”

Chàng lại cười, véo má nàng, đáp: “Ta đã sắp xếp ổn thỏa rồi, đến Tế Châu rồi mới xuất phát, nơi đó sẽ có người tiếp ứng.”

Tế Châu. Nguyên là đất của Bắc Ngụy, trong hòa nghị lần này bị trả về Đại Lương, giờ đang trong thời kỳ chuyển giao hỗn loạn, dễ bề lẩn tránh trong đục, họ phải xuất phát ở Bắc Giang, nếu về Nam Giang thì mọi việc không còn dễ dàng như vậy.

Thẩm Tây Linh không biết Tề Anh đã âm thầm sắp xếp tất cả, chỉ cảm thấy yên lòng, đồng thời càng thêm hân hoan, chỉ mong đoàn sứ bộ đi nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa đến Tế Châu ngay, còn đâu tâm trí nghĩ đến sinh thần gì nữa?

Tề Anh thấy nàng sốt ruột, nhẹ nhàng ôm nàng an ủi, giọng trầm thấp nói: “Năm ngoái sinh thần nàng… không được vui vẻ, năm nay ta nhất định bù đắp cho nàng.”

Thẩm Tây Linh chớp mắt.

Năm ngoái là lễ cập kê của nàng, lúc đó chàng còn làm lơ nàng, còn định gả nàng cho người khác, nàng dốc lòng bày tỏ tình cảm mà bị chàng lạnh nhạt khiến nàng khóc suốt mấy ngày, lòng đau như cắt, đúng là một năm chẳng ra sao. Hóa ra trong lòng chàng vẫn nhớ chuyện ấy, luôn mong muốn bù đắp cho nàng.

Thẩm Tây Linh vui vẻ, mím môi nhìn chàng, thầm nghĩ phải lấy lòng chàng, rồi đùa giỡn nói: “Vậy công tử định bù đắp ta thế nào đây?”

Chàng cúi đầu nhìn nàng, mắt phượng sáng lấp lánh, y như thuở bốn năm về trước lúc bọn họ lần đầu gặp nhau. Mọi thứ vẫn vậy, chỉ khác lúc ấy trong mắt chàng kết sương băng giá, nay lại như thành một dòng nước xuân dịu dàng, ngước nhìn nàng dạt dào ngọt ngào.

Changg nói: “Nàng muốn ta thế nào?”

Thẩm Tây Linh trong ánh mắt dịu dàng đó thoáng men say, chỉ thấy nhân gian đại mỹ, ngay cả tiếng xe bánh hơi ồn ào lúc này cũng vang lên dịu dàng, nàng hơi e thẹn, nghĩ một chút rồi khẽ thầm vào tai chàng rằng: “… Ta muốn quyền quản gia về sau, tương lai gia đình đều do ta quyết định.”

Nàng nói đến chữ “gia” thì ánh mắt sáng rỡ đặc biệt, giấu biết bao hy vọng trong đó, lại cực kỳ ấm áp, Tề Anh mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mũi nàng, mắng nhẹ: “Tham quyền đến vậy sao?”

Tiểu cô nương cười khúc khích, lại đẩy chàng, thẹn thùng nói: “Chính là tham đó, công tử cho hay không cho?”

Nàng đòi hỏi chàng vật gì, chàng làm sao có thể không cho? Nàng muốn gì chàng đều cho tất.

Tề Anh cười nhẹ hôn lên mi mắt nàng, đáp: “Cho, ta đều cho.”

Tiểu cô nương vui vẻ hẳn lên, quay sang dò hỏi kế hoạch của Tề Anh, hỏi sau này họ sẽ ở tại đâu, phải chăng giữa danh sơn đại xuyên mây trắng lượn vòng, giống như chốn ẩn sĩ trong sách vở? Hay là ẩn mình nơi đô hội náo nhiệt, ngay giữa chốn phồn hoa thị trấn?

Việc lớn đã định, Tề Anh cũng cảm thấy lòng nhẹ nhõm, bắt đầu nói với nàng về dự định tương lai, hai người bên nhau mê đắm kể chuyện, không dứt không cùng.

Thế nhưng đêm ấy tại trạm lữ, Tề Anh lại nhận được thư nhà từ Giang Tả gửi tới.

Chớp mắt, mọi thứ liền hóa thành tro bụi.

Tác giả: Phần cốt lõi của quyển 3 sắp đến rồi, quyển này cũng sắp kết thúc, còn khoảng bốn chương lớn nữa thôi. Những tình tiết tiếp theo có thể sẽ hơi sóng gió một chút, nhưng thật ra tôi viết cảnh khổ cực thì cũng không đến nỗi quá đau thương, chỉ là kể chuyện theo kiểu đơn giản, nhẹ nhàng thôi, cảm giác nhìn chung khá êm đềm~

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ